Tất cả
Thượng Thư Đại Nhân, Biến!

Nàng là con gái của Phương Chính, thương nhân bán lương thực kinh thành, thuở nhỏ đọc đủ thứ thi thư, nữ công thêu vá không cái nào không tốt. Nàng còn sở hữu dung nhan tuyệt mỹ, mím môi cười thôi cũng khiến người người xiêu ngã. Nữ tử như vậy, đáng nhẽ phải được người ta chạy theo như vịt mới đúng, nhưng mà ở cái tuổi hai mươi xuân thì, chỉ vì thả một cái rắm giữa thịnh yến hoàng đình, nàng danh chấn thượng kinh.


Là nàng cố ý. Chỉ vì không muốn phải vào cung, cho nên mới tự biên tự diễn ra một tiết mục hủy danh dự mình như vậy. Mặc dù không để tâm lắm, nhưng nhìn thấy Nhị nương Lô Thúy Hoa thương tâm như vậy nên cũng không dám kháng nghị, cùng cha chạy đi cầu Lan công tử một bức tranh. Nghe đồn vị công tử này không thích mỹ nữ chỉ yêu vàng bạc, mỹ nữ trong tranh vạn lượng khó câu. Quý là ở chỗ, chỉ cần tranh do hắn vẽ ra, không có chỗ nào không đẹp. Chỉ là Phương Uyển Chi không ngờ được vị công tử này thế mà lại rất keo kiệt. Tiếp khách mà ngay cả cái ghế cũng không chịu mua. Mỗi lần nàng đến để vẽ tranh là bày rất nhiều đồ mời khách nhưng nếu động vào là giá cắt cổ.


Không quên kinh nghiệm đau thương của mình nàng quyết tâm trả thù. Trả thù xong nàng có cảm giác thật mĩ mãn. Chẳng qua là đến hôm sau nàng không cười nổi nữa. Hắn thế mà đặt cả một đống lò sưởi giữa phòng để nàng bị hun gần chết, hắn còn tốt bụng báo cho nàng biết có băng để làm mát nhưng một viên đến ba mươi lượng. Tức chết nàng mất, đợi đấy,… 

Danh sách chương truyện Thượng Thư Đại Nhân, Biến!

Chương 1: Thả rắm mất lễ nghi Chương 2: Keo kiệt đến tận xương Chương 3: Lan công tử không thích nói chuyện phiếm? Chương 4: Cái ô cũ nát Chương 5 Chương 6: Con khỉ vớt trăng Chương 7: Không mở miệng cũng không lên tiếng Chương 8: Tráng sĩ ở đâu ra? Chương 9: Không tắt thở thì đứng dậy đi Chương 10: Nhà có ‘Đố phụ ‘ Chương 11: Cô phương sứ kình thưởng Chương 12: Ta có bệnh Chương 13: Đại tráng và Vương Thủ Tài Chương 14: Nữ tử có chồng có thể làm gì? Chương 15: Ta không có Chương 16: Giáo ‘Tử’ chi đạo Chương 17: Ta là người có tiền Chương 18: Ta hẹn Phương Uyển Chi Chương 19: Cái gọi là khí chất Chương 20: Thích náo nhiệt Chương 21: Ta là Liên Dụ Chương 22: Con la, con ngựa, con lừa Chương 23: Thỉnh an Liên đại nhân Chương 24: Phương Uyển Chi làm bằng sắt Chương 25: Ăn cơm đi Chương 26: Có tư vị Chương 27: Cái gì gọi là thận trọng? Chương 28: Tiểu tức phụ Trương Nhị gia làm sao vậy? Chương 29: Đại vương phái ta đến tiêu diệt Chương 30: Đệ nhất ngốc nghếch Đại Yển Chương 31: Tình cảm làm người ta lo lắng Chương 32: Bạch Yến Trầm tri huyện Nhạn Nam Chương 33: Một bộ bát đũa Chương 34: Ta có được hay không? Chương 35 Chương 36: Tâm tư của hai tên ngốc Chương 37: Còn nhiều thời gian Chương 38: Đấu khẩu dẫn tới huyết án Chương 39: Hiếm khi hồ đồ Chương 40: Đạo sĩ lên núi Chương 41: Cao nhân giá lâm Chương 42: Cái này gọi là tình thú Chương 43: Hai người một phòng Chương 44: Nữ tử điềm tĩnh Chương 45: Là của ta Chương 46: A Đào và Tiên nữ Chương 47: Muốn gặp quỷ Chương 48: Chàng đi ngủ đi Chương 49: Hàng Đầu ta không trị được Chương 50: Ta không có tâm tư gì xấu

Bình luận truyện