Tất cả
Thực Xin Lỗi, Ta Yêu Ngươi
Cuộc sống chẳng biết trước điều gì, gặp nhau được hay không là duyên, nhưng có duyên lại chưa chắc có thêm chữ phận. Gặp được nhau là quý giá, nhưng để vuột mất nhau lại là đau đớn chẳng thể nào nguội ngoai. Tìm thấy một ai đó có thể cho ta tâm sự, cho ta ngả đầu, cho ta sự che chở, sẻ chia, tâm đầu ý hợp trong mọi chuyện, thực sự là khó hơn cả lên trời thế nhưng mà tại sao để lạc mất người lại dễ dàng đến thế, một lời nói vô ý, một hành động không ngờ trước, chút chuyện nhỏ bé cỏn con có thể không đáng nhắc tới có thể tạo thành một vệt xước vỡ giữa mối quan hệ, và rồi nó sẽ nhiều hơn, dày hơn, rộng hơn, lớn hơn, đến cuối cùng, trong một phút giây, một khoảnh khắc thoáng qua, người biến mất đi, vô tung vô ảnh.


”Từng nghe nói qua nhân sinh hạnh phúc nhất đó là : làm chuyện mình thích, yêu tự mình nghĩ yêu người. Chính là cuộc sống, thật sự lại theo ý nghĩ của chúng ta, đơn giản là nó thay đổi chúng ta. Trong câu nói tinh khiết này lời lẽ chỉ có thể một mực để ở trong nội tâm, không ngừng khích lệ chính mình: ngươi còn sống vì cái gì. Mùa luân hồi, đơn giản là trăng mọc trăng tàn, từ bên ngoài nhìn vào không đột nhiên xuất hiện ra bất luận dấu vết gì. Nhưng mà chúng ta đều đã tinh tường nội tâm chính mình rỗng không như thế nào ? Là cái gì làm cho chúng ta trầm mặc, thâm tình trở nên lãnh đạm? Vậy là vì cái gì, để cho chúng ta lẫn nhau dựa sát vào nhau, bật khóc. . .” 

Bình luận truyện