Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi

Chương 43



Lâm Phong Trí lập tức nguôi giận.

   Dầu gội!

   Y nhanh chóng ấn mở Wechat.

   Trong ảnh là một cái chai màu trắng cực kỳ đơn giản.

   Lâm Phong Trí mở ảnh ra, ngón cái và ngón trỏ phóng to ảnh lên rồi nhìn tới nhìn lui.

  ???

   Cái gì cũng không có!

   Y lập tức gọi cho Yến Hạc Thanh.

   Yến Hạc Thanh vừa lau dọn phòng bếp sạch sẽ, cậu làm mấy món ăn, Lục Lẫm không về nên cậu ăn hết một mình.

   Ra khỏi bếp, cậu vào phòng tắm chụp ảnh chai dầu gội.

   Không có logo.

   Cậu đã biết từ lâu.

   Yến Hạc Thanh ấn nút nhận cuộc gọi.

  "Anh gửi hình gì vậy, dầu gội đấy à?" Vừa kết nối Lâm Phong Trí vội vã hỏi ngay.

  "Ừ." Yến Hạc Thanh đặt chai dầu gội về chỗ cũ.

  "Gì vậy trời......" Lâm Phong Trí càu nhàu, "Xé nhãn rồi hả?" Y vẫn chưa chịu thua,"Vậy anh hỏi bạn anh xem."

   Yến Hạc Thanh ra khỏi phòng tắm rồi đi vào phòng dành cho khách, "Không tiện hỏi."

  "Không biết đâu! Hỏi đại đi mà." Lâm Phong Trí hết sức nóng lòng, y tìm lâu như vậy, khó khăn lắm mới tìm được nhãn hiệu Lục Lẫm dùng, y cũng phải dùng mới được!

   Đóng cửa lại, Yến Hạc Thanh hờ hững nói: "Với anh không phải hỏi đại là xong đâu."

   Lúc này Lâm Phong Trí mới nhận ra Yến Hạc Thanh đang từ chối, y lập tức giận dỗi, hỏi tên dầu gội có gì khó đâu, rõ ràng là không muốn giúp y, không giúp thì thôi, giờ y đã biết là dầu gội rồi, y sẽ tự tìm!

  "Cúp đây." Y hậm hực cúp máy.

   Yến Hạc Thanh cũng chẳng thèm để ý, cậu để điện thoại xuống rồi tới cạnh giường vén chăn lên, cầm quyển sách mới mua hôm nay dựa vào thành giường đọc.

   Thời gian dần trôi, đã sắp 12 giờ mà ngoài cửa vẫn im ắng.

   Đêm nay Lục Lẫm không về.

   Có lẽ trong thời gian cậu ở đây Lục Lẫm cũng sẽ không về.

   Yến Hạc Thanh nhớ lại lời Lục Lẫm nói sáng nay.

  "Tôi ít về đây lắm."

   Có lẽ là nói thật.

   Sẽ không vì cậu mà thay đổi.

   Yến Hạc Thanh khép sách lại rồi đặt nhẹ lên tủ đầu giường, sau đó chui vào chăn, tắt đèn đi ngủ.

   Khu thương mại ở trung tâm thành phố, ánh đèn dần tắt, trên tầng cao nhất của trụ sở Lục thị, phòng chủ tịch sáng lờ mờ, chỉ có một đốm sáng lập lòe trong bóng tối.

   Giữa ngón tay Lục Lẫm kẹp một điếu thuốc.

   Những vật dụng hàng ngày của anh do bộ phận nghiên cứu sáng chế thuộc Lục thị sản xuất riêng, chỉ mình anh sử dụng chứ chưa bao giờ bán ra thị trường.

   Thiếu niên mình đầy thương tích nhưng vô cùng cứng cỏi, trên người có quá nhiều bí mật.

   Điếu thuốc còn một đoạn, Lục Lẫm bỏ vào gạt tàn rồi dụi mạnh.

   Sau đó đứng dậy cầm áo khoác rời khỏi phòng làm việc.

   Về nhà họ Lục, đèn đuốc sáng trưng khác hẳn mọi ngày.

   Lục Lẫm vào nhà, trong phòng khách vang lên giọng mắng xối xả của Lục Xương Thành, "Thứ ăn hại! Một người đang sống sờ sờ mà cũng mất dấu được nữa!"

   Vệ sĩ cao to cúi gằm mặt, không dám đáp lại nửa chữ.

   Lục Hàn đỡ Lục Xương Thành, nhỏ giọng khuyên can, "Cha, Tiểu Trì ham vui lắm, chắc lại chạy đi đâu chơi rồi."

  "Nó là cháu đích tôn duy nhất của Lục gia, nó mất tích một ngày rồi, điện thoại cũng gọi không được, nếu nó xảy ra chuyện gì thì tụi bây cũng đừng hòng yên thân!" Lục Xương Thành tức đến nỗi đau ngực, ngồi xuống ghế salon nhấc điện thoại bàn lên quay số.

   Lục Lẫm không phản ứng gì mà thay giày lên lầu.

   Thoáng thấy Lục Lẫm, Lục Xương Thành dặn dò đầu dây bên kia vài câu rồi nhanh chóng gác máy, đứng dậy gọi anh, "A Lẫm!"

   Lục Lẫm dừng lại, hơi nghiêng đầu sang, "Gì?"

   Lục Xương Thành bị thái độ của anh chọc giận, nện mạnh cây gậy xuống đất, "Mày nghe cháu mình xảy ra chuyện mà không quan tâm gì hết à?"

   Lục Lẫm vẫn chẳng có phản ứng gì, "Nó lớn rồi, mất liên lạc một ngày cũng là bình thường."

  "Đừng kiếm cớ! Mày hoàn toàn không coi nó là cháu!" Huyết áp tăng lên làm Lục Xương Thành lảo đảo, "Trong lòng mày đâu có người cha này! Nếu không phải lúc còn sống ông nội mày yêu cầu thì ngay cả căn nhà này mày cũng đâu thèm về!"

   Lục Hàn vội đỡ lấy Lục Xương Thành rồi vuốt lưng cho ông, "Cha đừng giận nữa, bác sĩ nói cha phải tĩnh dưỡng cho khỏe mà."

   Lục Xương Thành nhìn Lục Lẫm, "Nó đừng chọc tức tao thì tao mới khỏe được chứ."

   Lục Hàn liếc nhìn Lục Lẫm, cũng không mấy vui vẻ, "A Lẫm, công việc quan trọng nhưng người nhà cũng quan trọng mà, ngày nào cha cũng mong em lắm, em chiều lòng cha một chút không được sao."

   Đúng lúc này điện thoại bàn trong phòng khách đột nhiên reo lên, quản gia vội vã nghe máy, mấy giây sau, ông bịt ống nghe rồi mừng rỡ nói: "Lão gia, tìm được tiểu thiếu gia rồi, cậu ấy về biệt thự của mình đấy ạ."

   Giờ vẻ mặt Lục Xương Thành mới giãn ra, chống gậy ngồi lại xuống ghế, Lục Hàn cũng ngồi xuống cười nói: "Thế thì yên tâm rồi, cha cũng nghỉ ngơi đi nhé?"

   Lục Xương Thành gật đầu rồi nhìn lên cầu thang, Lục Lẫm đã không còn ở đó, ông lại tức giận đến tăng xông, "Đồ con bất hiếu!"

   Lục Mục Trì tìm Yến Hạc Thanh một ngày một đêm, tìm khắp cả thủ đô, nhà Yến Hạc Thanh cũng đến nhưng vẫn chẳng thấy người đâu.

   Hắn đã tra hết mọi khách sạn lớn nhỏ, kể cả nhà ga, sân bay, bến xe, nhưng Yến Hạc Thanh cứ như tan vào không khí, chẳng có chút tin tức nào.

   Lục Mục Trì đóng sầm cửa xe, lần thứ hai bồn chồn như vậy.

   Lần đầu tiên là khi Từ Kiều Âm biến mất.

   Hắn tan học về nhưng không thấy bóng người vẫn luôn đợi mình ở cổng nữa.

   Mới đầu hắn cũng chẳng để ý lắm, đợi đến ngày thứ hai vẫn không thấy Từ Kiều Âm, ngày thứ ba, ngày thứ tư...... Lần gặp lại chính là hôm trước.

   Nhưng hắn chưa kịp mừng thì Yến Hạc Thanh đã biến mất.

   Sợ bị ông nội và cha phát hiện nên hắn sai người đưa Từ Kiều Âm đến biệt thự nghỉ mát của mình, sau đó lái xe đi tìm Yến Hạc Thanh khắp nơi, thậm chí còn đến viện mồ côi Rainbow Bridge nhưng Yến Hạc Thanh hoàn toàn không xuất hiện!

   Lục Mục Trì đã không ngủ một ngày một đêm, hai mắt vằn vện tơ máu, lúc này mới về biệt thự nghỉ tạm, đi tới cửa thì giày đụng phải thứ gì đó, hắn bực bội đá văng đi.

   Rầm! Có tiếng vật nặng rơi xuống đất.

   Lục Mục Trì hoàn toàn không quan tâm mà đẩy cửa vào.

   Trong phòng tắm, nước nóng xối xuống, trước mắt Lục Mục Trì liên tục hiện ra cảnh hắn bóp cổ Yến Hạc Thanh hôm trước.

  "...... Sao em không giải thích chứ!"

   Rõ ràng là quan tâm hắn, giúp hắn tìm Từ Kiều Âm nhưng Yến Hạc Thanh cứ như kẻ câm, cái gì cũng không nói.

   Lục Mục Trì phẫn nộ đấm vào tường, khớp tay trầy trụa cũng không có cảm giác, ngoài miệng hùng hổ nhưng trong lòng lại lo lắng, chắc không phải Yến Hạc Thanh xảy ra chuyện gì đấy chứ?

   Hắn đã biết chắc Yến Hạc Thanh thích mình.

   Cho nên cậu không muốn làm thế thân của Lâm Phong Trí, biết hắn nhớ Từ Kiều Âm nên âm thầm giúp hắn tìm bà rồi quan tâm chăm sóc bà.

   Ngu ngốc.

   Lục Mục Trì đưa tay qua đầu cản lại dòng nước.

   Tưởng làm vậy thì hắn sẽ cảm động, sẽ thích cậu à?

   Trước mắt lại hiện ra đêm tuyết kia, thiếu niên cầm dù đi về phía hắn, Lục Mục Trì đột ngột tắt vòi sen, tiếng nước lập tức biến mất, nhịp tim đập loạn trong phòng tắm càng lúc càng rõ.

   Lục Mục Trì không kiềm chế nổi, hắn nhớ Yến Hạc Thanh cồn cào.

   Nếu giờ khắc này Yến Hạc Thanh ở trước mắt hắn, hắn thề sẽ không làm gì cả mà chỉ cần nhìn thấy cậu là được.

   Ngay cả Lâm Phong Trí hắn cũng chưa bao giờ nhớ đến thế.

   Nhắm mắt lại rồi mở ra, Lục Mục Trì đi nhanh ra khỏi phòng tắm, cầm khăn lau qua loa rồi thay đồ, một lần nữa lên đường đi tìm Yến Hạc Thanh.

  ——

   Mấy ngày tiếp theo Yến Hạc Thanh đều ở nhà Lục Lẫm chứ không ra ngoài, yên lặng đọc hết mấy cuốn sách kia.

   Lục Lẫm vẫn không về, đúng như dự đoán của cậu.

   Hai ngày trước Tết, Yến Hạc Thanh thu dọn đồ đạc của mình rồi lau nhà cho Lục Lẫm, mỗi viên gạch, mỗi ô kính đều được chà sáng loáng.

   Trời nhá nhem tối, Yến Hạc Thanh xuống máy ATM dưới lầu rút năm tờ 100 tệ mới tinh rồi ghé siêu thị mua một bao lì xì.

   Về nhà Lục Lẫm, Yến Hạc Thanh nhét năm tờ tiền thẳng thớm vào bao lì xì, để lại mảnh giấy nhắn trên bàn ăn rồi chặn hộp khăn giấy lên.

   Cuối cùng kiểm tra bếp và phòng tắm lần nữa, bếp gas, vòi nước đều vặn chặt không bỏ sót, Yến Hạc Thanh mới xách đồ vào thang máy rời đi.

   Ra khỏi cao ốc, khí lạnh ẩm ướt ập tới, Yến Hạc Thanh ngẩng đầu, những bông tuyết li ti từ trên trời rơi xuống lông mi cậu rồi tan ra.

   Đón chuyến tàu điện ngầm cuối cùng, khi đến trạm đại học Bắc Kinh đã gần mười giờ đêm.

   Tuyết rơi mạnh bay vào mắt, ngoài cổng ga có người bán dù.

   Dù nylon chất lượng cực kém, chỉ được cái rẻ tiền, 10 tệ một cây.

   Yến Hạc Thanh mua một cây.

   Có lẽ vì quá lạnh hoặc người bán hoa đã về quê ăn Tết nên ven đường quạnh quẽ chưa từng thấy, chỉ có hàng cây hai bên đường treo những dãy đèn lồng nhỏ sáng rực.

   Yến Hạc Thanh che dù chậm rãi đi tới trước.

   Cậu không chắc giờ này Lục Mục Trì có đợi ở cửa hay không.

   Nhưng không phải hôm nay thì cũng là ngày mai.

   Dùng hết mọi cách mà vẫn không tìm được cậu, Lục Mục Trì chẳng còn cách nào khác ngoài ôm cây đợi thỏ.

   Vào chung cư, bảo vệ thấy cậu thì hết sức kinh ngạc, gần đây không thấy cậu ra vào nên cứ tưởng cậu về quê ăn Tết rồi chứ! Bảo vệ xởi lởi chào hỏi, "Lâu quá không gặp nhỉ."

   Yến Hạc Thanh lễ phép đáp, "Chào chú."

   Đi qua cổng, còn một đoạn nữa mới đến nhà Yến Hạc Thanh, cậu cũng không vội mà thong thả bước đi.

   Hầu hết người làm thuê ở chung cư đã về quê đón Tết, chỉ có rải rác mấy hộ còn sáng đèn, tòa nhà Yến Hạc Thanh ở càng tối tăm hơn, chẳng có lấy một ánh đèn.

   Yến Hạc Thanh yên lặng xếp dù lại rồi giũ nhẹ tuyết đọng trên mặt dù, lúc này mới đi vào cửa.

   Đèn cảm ứng sáng lên từng tầng, sắp đến lầu ba, Yến Hạc Thanh dừng lại.

   Lục Mục Trì đang đứng trước nhà cậu.

   Một người trên cầu thang một người dưới cầu thang, lần này Lục Mục Trì không ngạo nghễ liếc nhìn Yến Hạc Thanh nữa mà giống như kẻ đứng dưới hố sâu, chỉ có thể ngước nhìn người khác.

   Hắn nhìn Yến Hạc Thanh hau háu.

   Suốt những ngày qua thiếu niên này ăn mòn tâm trí hắn từng giờ từng khắc, hắn buộc phải thừa nhận rằng cậu rất khác biệt, trong lòng hắn Yến Hạc Thanh vô cùng khác biệt.

   Còn khác chỗ nào thì hắn cần thêm thời gian để xác định cho rõ.

   Hắn mở miệng, giọng nói khàn đến không ngờ.

  "Yến Hạc Thanh, chúng ta quen lại từ đầu nhé?"

   Không khí âm thầm lưu chuyển.

   Đôi mắt nhạt màu đẹp đến mức làm người ta choáng ngợp kia cực kỳ phẳng lặng, chẳng có chút gợn sóng nào, yên lặng nhìn hắn.

   Tim Lục Mục Trì ngừng đập một giây, hắn chợt phát hiện cả cầu thang văng vẳng tiếng tim đập như sấm của mình.

   Lục Mục Trì chưa bao giờ hồi hộp như vậy, môi hắn khô khốc, hắn bất an liếm môi một cái, yết hầu nhấp nhô dữ dội, định mở miệng lần nữa.

   Một giọng nói còn lạnh hơn tuyết đêm đông vang lên.

  "Quen lại là sao?"

   Đơn giản thế mà Yến Hạc Thanh không hiểu à? Lục Mục Trì nhíu mày, "Từ hôm nay, từ giây phút này trở đi quên hết mọi chuyện trước kia rồi bắt đầu lại từ đầu."

   Yến Hạc Thanh ngước mắt nhìn Lục Mục Trì, khóe miệng bỗng nhếch lên, rất nhẹ, cực kỳ nhẹ, cậu bật cười, trong thanh âm lộ ra vẻ buồn cười, "Lục Mục Trì, anh đùa à?"

   Lục Mục Trì bị nụ cười ngắn ngủi này làm lóa mắt.

   Lần đầu tiên hắn thấy Yến Hạc Thanh cười.

   Thì ra không giống Lâm Phong Trí.

   Yến Hạc Thanh không có lúm đồng tiền.

   Hơi thở Lục Mục Trì ngừng lại, "Anh không đùa đâu."

  "Thế thì trí nhớ anh kém thật đấy." Khóe miệng Yến Hạc Thanh hạ xuống, lạnh lùng nói, "Một món hàng bị định giá một trăm ngàn làm sao quen lại anh được chứ."