Tất cả

Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 10: Đại tỷ Lí Trường Nhạc

Trước Tiếp
Nói dứt lời, một mỹ nhân vai mảnh eo thon, dáng người thanh thoát từ từ đi ra, đôi mắt thanh tú mi cong dài, áo váy màu lục nhàn nhạt thuần khiết, trên váy còn thêu những bông hoa hải đường lung linh như ráng chiều, bên hông buộc dải lụa trong suốt, càng tôn lên dáng người mảnh mai như liễu, tư thái yêu kiều như chim yến đón gió. Kiểu tóc đơn giản, chỉ cài một cây trâm vàng điểm châu ngọc hình hoa đào, chuỗi ngọc rủ xuống thật dài tăng thêm sắc đẹp mỹ lệ lại mềm mại của nàng, tạo nên nét đẹp tươi trẻ mà thanh nhã tự nhiên.

Dưới bầu trời xanh lam, nàng chậm rãi đi đến, mỉm cười, mọi người cảm thấy như vạn hoa nở rộ giữa mùa xuân, như vầng trăng đêm Trung thu, bốn phía phảng phất như có tiếng nhạc nhã nhặn vang lên, tiên hạc bay xung quanh, mọi người ba hồn bảy vía cũng bay đi mất một nửa.

Đây là sức quyến rũ của Đại tiểu thư Lí Trường Nhạc, không ai có thể tránh thoát.

Lí Vị Ương nhìn nàng ta, trong mắt như ẩn chứa một tia bi thương, trách sao mình thất bại trên tay nàng ta, mỹ mạo như vậy, giọng nói êm tai như vậy, nam nhân nào nhìn thấy, thân người cũng phải mềm đi ba phần.

Lí Vị Ương là một nữ nhân truyền thống, một khi yêu ai đó, sẽ yêu hắn hết mực. Tám năm vợ chồng với Thác Bạt Chân, nàng có thể tự nhận đã toàn tâm toàn ý vì hắn, cho dù mọi người trên đời này đối nghịch với hắn, nàng cũng sẽ toàn tâm toàn ý che chở hắn, yêu thương hắn, không tiếc cả sinh mệnh. Bọn họ ở cùng nhau tám năm, suốt tám năm, đối xử tốt với một người không ở trong lòng, thì tám ngày cũng cảm thấy vất vả, huống chi là suốt tám năm, cho nên nàng không thể không bội phục Thác Bạt Chân, có thể diễn kịch lâu như vậy, chịu đựng đến tận lúc hắn đăng cơ, nàng mới biết lúc trước người hắn nhìn trúng là Lí Trường Nhạc!

Nghĩ lại cũng đúng thôi, bản thân mình so với vị Đại tiểu thư Lí phủ này, đúng là khác nhau một trời một vực! Lí Vị Ương cảm thán, bản thân sống đã nửa đời người, hoá ra chỉ là nhân vật phụ trong câu chuyện xưa này, đúng là vừa đáng thương lại vừa buồn cười.

“Thường Hỉ, muội sao có thể nói chuyện với Tam muội như vậy!” Lí Trường Nhạc nhẹ nhíu mày nhìn Lí Thường Hỉ, vẻ mặt tràn đầy sự không tán thành.

Lí Thường Hỉ đang thể hiện khí thế bức người lập tức thay đổi sắc mặt hoàn toàn, đi lên nắm lấy cánh tay Lí Trường Nhạc, đong đưa như đang làm nũng, “Đại tỷ, muội chỉ đùa một chút với Tam tỷ thôi, tỷ đừng nói với mẫu thân, bằng không muội nhất định sẽ bị trách phạt!”

Đôi mắt đẹp của Lí Trường Nhạc nhìn đến khuôn mặt Lí Vị Ương, cười nói: “Vậy phải xem Tam tỷ của muội có đồng ý tha thứ cho muội không! Nếu Tam muội đã định đoạt, thì tỷ sẽ tha cho muội, nếu Tam muội không chịu, thì tỷ đây cũng không còn cách nào khác!”

Lí Thường Hỉ căm tức nhìn Lí Vị Ương, trong lòng Lí Vị Ương cười lạnh lùng, ngoài mặt vẫn cười nói: “Đại tỷ không cần lo lắng, Ngũ muội đúng là đang vui đùa với muội thôi.”

Lí Trường Nhạc gật đầu, cười nói: “Vậy là tốt rồi. Thường Hỉ, còn không đi nhận lỗi với Tam tỷ của muội!”

Lí Trường Nhạc đúng là Lí Trường Nhạc, vĩnh viễn sắm vai người chủ trì công đạo, biểu hiện ra vô cùng đoan trang thoả đáng, lương thiện thân thiết, làm mình kiếp trước vừa mới bước vào phủ đã theo bản năng có thiện cảm với nàng ta, cuối cùng người đâm mình một đao từ sau lưng, lại đúng là Đại tỷ hoà ái dễ gần này, nàng ta so với Lí Thường Hỉ kiêu căng điêu ngoa, ỷ thế ức hiếp người còn đáng giận gấp trăm gấp vạn lần! Trong ánh mắt Lí Vị Ương thoáng hiện một tia lạnh như băng, nhưng tia lạnh băng kia chỉ xuất hiện trong chớp mắt, không ai ở đây có thể nhìn ra.

Lí Thường Hỉ đứng bên cạnh nói một câu lạnh như băng: “Thật xin lỗi, Tam tỷ!” Khi nói hai chữ Tam tỷ, nàng ta nhấn trọng âm rất nặng, nghe qua còn thấy như đang nghiến răng nghiến lợi.

Lí Vị Ương cười, trên mặt vẫn dịu dàng: “Không sao Ngũ muội muội.”

Lí Thường Hỉ không nói nữa, hung dữ trừng mắt nhìn Lí Vị Ương, Lí Trường Nhạc đi tới nở nụ cười, vỗ vỗ lên tay Lí Vị Ương, nói: “Được rồi, sau này mọi người đều là tỷ muội tốt, đừng khách khí như vậy, phải rộng lượng một chút. Ngũ muội muội, chúng ta đi thôi, tiên sinh còn đang chờ chúng ta. Tam muội muội, muội cũng nhanh đi gặp phụ thân đi, không nên trì hoãn nữa.” Nàng ta nói xong, mơ hồ có ý bảo vệ Lí Thường Hỉ, Lí Vị Ương nghe qua đã nhận ra, nhưng giả bộ như nghe không hiểu.

Lí Thường Hỉ càng căm hận, lúc nàng ta đi qua chỗ Lí Vị Ương, cố ý vươn chân muốn làm nàng vấp, Lí Vị Ương nhìn thấy rõ ràng mà coi như không thấy, thẳng người đi qua chỗ các nàng, Lí Thường Hỉ đắc ý khoé miệng nhếch lên, chờ Lí Vị Ương bị xấu mặt trước mọi người, ai ngờ không hiểu sao, chỉ nghe thấy Lí Vị Ương khẽ kêu một tiếng, sau đó Lí Trường Nhạc đứng bên cạnh cũng ngã, hai người cùng ngã xuống ao bên cạnh, Lí Thường Hỉ bị doạ đến choáng váng!

“Đại tỷ! Đại tỷ!” Lí Thường Tiếu vốn bị bỏ rơi lại phía sau, lúc này nhanh chóng chạy tới.

Lí Vị Ương cả người là nước bùn, thật giống một con vịt hoang từ trong hồ bò ra, lúc nàng đứng dậy, lập tức đưa tay kéo cả Lí Trường Nhạc dậy, nước ao chỉ đến hông các nàng, chỉ cần đứng lên sẽ không có chuyện gì, nhưng một thân váy áo xinh đẹp của Lí Trường Nhạc lại dính đầy bùn, búi tóc tán loạn, như bị doạ đến sợ ngây người, hoàn toàn không biết đã có chuyện gì xảy ra.

Lí Thường Hỉ không ngờ mình chỉ định làm Lí Vị Ương xấu mặt, chẳng hiểu sao lại kéo cả Lí Trường Nhạc không may vào, những người có mặt sợ tới mức nói không nên lời, Lí Thường Tiếu nhanh chóng phân phó bọn nha đầu hoàn toàn ngây người bên cạnh: “Nhìn cái gì! Còn không mau đỡ Đại tiểu thư Tam tiểu thư lên!”

Lí Trường Nhạc cùng Lí Vị Ương người trước người sau bước ra khỏi ao, trên người vẫn đầy nước bùn.

Lí Vị Ương vừa bước lên, đã vô cùng oan ức nói: “Ngũ muội muội, muội không thích ta ta biết, mà muội sao có thể đẩy cả Đại tỷ xuống ao chứ! Muội thật quá đáng!”

Bỗng chốc ánh mắt mọi người dừng trên người Lí Thường Hỉ, tuy thường ngày nàng ta ỷ vào lớn lên ở chỗ Đại phu nhân, lại thân thiết với Lí Trường Nhạc, cho nên tới giờ chưa từng đặt người khác trong mắt, nhưng cục diện hiện giờ, nàng ta cũng hoàn toàn không nghĩ đến, nàng ta lẩm bẩm: “Không có… Đại tỷ, muội không làm… Muội chỉ muốn đẩy nàng ta xuống… Muội không biết là sẽ như vậy!” Nàng ta nhìn về phía tỷ tỷ ruột của mình Lí Thường Tiếu, “Tứ tỷ, tỷ nhìn thấy có phải không? Tỷ nói giúp muội một câu, muội không đẩy Đại tỷ xuống mà! Chính là Lí Vị Ương! Nhất định là nàng ta! Là nàng ta kéo Đại tỷ ngã xuống!”

Lí Thường Tiếu đúng là có nhìn thấy Lí Thường Hỉ duỗi chân làm Lí Vị Ương vấp, nhưng lại không thấy rõ động tác gì của Lí Vị Ương, vì sao cả Đại tỷ cũng ngã xuống, Đại tỷ là trái tim của Đại phu nhân, có chút sơ suất nhỏ tỷ muội mình chỉ sợ đều sẽ bị lột da! Lúc này nàng biết chuyện lớn rồi, sắc mặt sợ tới mức trắng bệch, vẫn nhanh miệng nói: “Đại tỷ, Thường Hỉ chắc chắn không cố ý—— “

Lí Vị Ương cúi đầu xuống, bộ dáng thật tủi thân: “Đại tỷ, đều do muội không tốt, nếu không phải muội chọc giận Ngũ muội muội, sẽ không liên luỵ đến tỷ.” Nói xong, nàng cúi đầu, chủ động dùng xiêm y của mình chà lau cho Lí Trường Nhạc, không vết tích lau đi một dấu chân trên làn váy Lí Trường Nhạc. Vừa rồi Lí Thường Hỉ ngáng chân nàng, nàng lập tức mượn nước đẩy thuyền, cố ý đạp lên váy Lí Trường Nhạc, rồi kéo nàng ta một cái, làm nàng ta cùng mình ngã xuống ao.

Ánh mắt Lí Trường Nhạc do dự giữa Lí Thường Hỉ và Lí Vị Ương, trong lúc hỗn loạn nàng chỉ mơ hồ cảm thấy có người túm lấy mình, lại không rõ rốt cuộc là ai làm.

Lí Thường Hỉ thẹn quá hoá giận, chỉ vào Lí Vị Ương kêu to: “Ngươi còn giả bộ đáng thương cái gì! Đều tại ngươi làm hại!” Nói xong, định nhảy qua bắt lấy cánh tay Lí Vị Ương, đám nha đầu chưa bao giờ thấy các tiểu thư luống cuống như vậy, nhất thời sợ đến choáng váng.

Lúc này, mọi người nghe thấy một giọng nói uy nghiêm: “Các ngươi náo loạn cái gì ở đây!”

Mọi người quay lại, đúng là Lí Thừa tướng đứng cách đó không xa, lập tức ngây người…
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương