Tất cả

Thoát Không Khỏi Sự Dịu Dàng Của Anh - Chương 12: Lời thề của đàn ông

Truyện Thoát Không Khỏi Sự Dịu Dàng Của Anh

Tác giả Diệp Lạc Vô Tâm

Danh mục Ngôn Tình

Trước Tiếp
Từ sau đêm đó, mỗi đêm Tiểu Úc luyện yoga xong đều đi đếncâu lạc bộ tư nhân kia ngồi chốc lát.

Cô hy vọng phóng túng mình trong chốc lát để mình không nhớanh, không nhớ bọn họ từng quen biết, không nhớ lúc bên nhau rất vui vẻ. Cô chorằng khi mình mệt mỏi, sẽ quên đi chuyện cũ.

Nhưng nỗi nhớ ngày một nhiều hơn, nhìn gì cũng nhớ nhung. Ởtrước mặt ba mẹ và bạn bè, cô vẫn là Quan Tiểu Úc lạc quan, vui vẻ nhưng khi chỉcó một mình cô lại lẳng lặng mở di động khóc.

Còn người đàn ông rất giống “Vệ sĩ Trung Nam Hải” của LíLiên Kiệt từ ngày đó liền đảm đương vị trí hộ hoa sứ giả của cô. Mỗi đêm đều ởtrong này cùng cô, anh ta rất đàng hoàng mặc kệ cô làm gì cũng không hỏi, khôngquấy rầy. Hằng ngày đứng ngoài cửa phụ trách giúp trông phòng cho cô hay đuổiđi mấy con ma men.

Nhưng chỉ cần cô vừa khóc anh ta nhất định lập tức đi vào, đếnbên sô pha lẳng lặng ngồi cùng…

Khuyết đểm duy nhất của anh ta chính là rất tận trách, mọilúc đều mang theo di động, thỉnh thoảng báo cáo hành tung của cô cho ba Quan,ngay cả tâm tình của cô như thế nào, khi nào thì khóc, khi nào thì cười, đều phảibáo lại.

Khiến Tiểu Úc vô cùng hoài nghi ba Quan có phải phá sản haykhông, từ khi nào rảnh rỗi như vậy?!

Cũng không biết qua bao lâu, có một ngày, sáng sớm QuanThiên Nguyên gọi điện thoại bảoTiểu Úc phải tham gia một tiệc rượu, cô còn chưakịp lẩn trốn, đã bị anh vệ sĩ chắn ở cửa phòng ngủ, bắt cóc đến trung tâm làm đẹpcao cấp, lần này người ta tạo hình còn khó nhìn hơn lần gặp mặt trước.

Mang đôi giày cao gót đi vào phòng tiệc, Tiểu Úc liếc mắt mộtcái liền thấy Âu Dương Y Phàm, anh đang cầm ly rượu tiếp chuyện với khách.

Nụ cười anh tràn ngập phong thái tự tin, khi cười ánh mắt vẫnmê người như vậy, vẫn tà mị như vậy. Bên cạnh anh còn có rất nhiều người đẹpvây quanh…

Xem ra người thích anh quả thật rất nhiều, cũng không phảilà chuyện gì lạ!

Tầm mắt Tiểu Úc trở nên mơ hồ nhìn về hướng khác. Không nghĩtới mấy ngày không gặp, thần thái anh đã sớm phấn chấn, mỹ nữ như mây, xem rađàn ông thường quan trọng thứ ở hiện tại, chuyện đã qua đối với họ mà nói khôngđáng để lưu tâm…

Tiểu Úc cố gắng hít thở kéo cánh tay anh vệ sĩ, dáng vẻ giả vờnhư hạnh phúc đi vào trong.

“Âu Dương tiên sinh! Đã lâu không gặp a!” Cô nghĩ biểu hiệncủa mình nhất định không tồi, bởi vì Âu Dương Y Phàm vừa nhìn thấy vẻ mặt hạnhphúc của cô nép vào người anh vệ sĩ lạnh lùng, thì sắc mặt rất khó coi, còndùng ánh mắt như muốn giết người nhìn về phía anh vệ sĩ của cô.

Người mà cô đang dựa vào lập tức dao động, rất nhanh rút tayvề.

Thật dốt! Đến phối hợp với cô cũng không biết!

Trở về phải dạy dỗ anh ta một chút mới được

“Tiểu Úc, em có thể đến tiệc rượu của anh, nghĩa là tronglòng em vẫn có anh.” Âu Dương Y Phàm vừa mở miệng lại nói chuyện không đâu, hơnnữa giọng rất lớn khiến cho mọi người ở đây đều nghe thấy. Cô còn chưa kịp tiêuhóa những lời này, đã bị anh ta nhiệt tình ôm vào trong ngực

Hương vị quen thuộc, độ ấm thân quen cô thật muốn ôm ấp lâuthêm một chút.

Không được! Cô vội vàng đẩy ra, cho anh ta thấy lập trường củamình. “Không ai nói tôi biết tiệc rượu này là của anh, nếu biết sớm một chútđánh chết tôi cũng không đến.”

“Nếu em đã đến đây thì đừng khách khí, nhớ uống nhiều mộtchút. Anh còn có chút việc, không tiếp em được!”

“Không cần, tôi có người tiếp rồi.”

Ánh đèn mờ dần, tiếng nhạc du dương vang lên, Âu Dương YPhàm ôm một người đẹp ra sàn nhảy, xoay tròn.

Các tia sáng đều tập trung trên người anh, đem hết sức lựcvì cô mà chiếu rõ gương mặt cô mong nhớ đã lâu.

Tiểu Úc vô lực ngồi ở trên sô pha, lúc không thấy thì nhớnhung khôn xiết, lúc gặp lại thì thà rằng không gặp còn hơn…

Một phục vụ bưng khay rượu đi qua, cô thuận tay lấy một ly uốnghết một hơi.

Cũng không biết là rượu gì, uống vào giống như uống phải lửa,dạ dày hừng hực như thiêu đốt.

Âm nhạc du dương, đôi nam nữ ôm nhau rất nhanh xoay vòng, vũđiệu hài hòa, còn kèm theo hồi vỗ tay chói tai.

Lửa trong thân thể của cô càng kịch liệt, đốt cháy lòng cô…

Vì sao, cái tên Âu Dương Y Phàm này đến khi nào thì bên ngườianh mới không có phụ nữ?! Bởi vì anh có tiền, bởi vì anh phong lưu, hay là anhthật sự có loại mị lực hấp dẫn phụ nữ?

Cô nhớ anh từng nói qua một câu: “em yêu anh giống như anh sẽyêu em… Đây là ý trời, chúng ta đều không thể kháng cự……”

Cô đứng lên, mơ hồ, vô lực rời khỏi tiệc rượu. Đi ra cửa, bỗngnhiên cảm thấy cả người bủn rủn,vô lực, phải dưạ vào tường mới miễn cưỡng chốngđỡ được cơ thể.

“Quan tiểu thư, cô thế nào?” anh chàng vệ sĩ của cô nhanhchóng đuổi theo đỡ lấy cô.

“Không sao!” Cô đỡ vách tường tiếp tục đi, cô thật sự khôngcòn sức lực, hai chân mềm nhũn quỵ trên mặt đất.

“Cô cùng Âu Dương tiên sinh đã phát sinh chuyện gì? Sao quanhệ lại biến thành như vậy?” Đây là lần đầu tiên anh ta hỏi một vấn đề, hơn nữanhìn ra được vấn đề này cũng là anh ta suy nghĩ rất lâu mới dám hỏi

“Tôi và anh ta chưa xảy ra chuyện gì hết, tôi trước giờkhông quen anh ta!”

Ánh mắt anh ta trở nên mông lung, do dự thật lâu, nói:“Tôiđưa tiểu thư về trường học”

Cô lắc đầu, cắn nhanh đôi môi, mùi vị nụ hôn đầu tiên còn rõràng như vậy. Nhưng Ivan của cô sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

“Vì sao?”

“Tôi không biết.” Cô ngửa đầu nhìn bầu trời không sao, khôngcho nước mắt chảy ra nơi hốc mắt, nhưng vô dụng, nước mắt cứ chảy xuống, cô chỉcó thể cúi đầu.

“Giờ tôi mới hiểu, yêu một người nhưng không thể bên nhau, cảmgiác…thật đau quá!”

Cô từng tự nói với mình rất nhiều lần: đau chỉ là nhất thời,cô có thể quên đi. Nhưng nỗi đau càng ngày càng mãnh liệt, không thể khống chế.

Anh chàng vệ sĩ đột nhiên ôm lấy cô đi vào khách sạn, tiếnvào thang máy.

“Anh dẫn tôi đi đâu?”

Anh ta không trả lời, thang máy lên tầng cao nhất thì dừng lại.Anh ta đem cô vào một cái phòng, đặt cô trên giường.

“Anh muốn làm gì?” Cô có một chút hoảng hốt, nhưng nghĩ lại,anh hẳn là không có lá gan làm càn, có thể là muốn đem cô tới nơi này để nghỉngơi.

Nàng vừa thả lỏng nỗi sợ, thì một thanh âm từ trong truyền đến

“Em nên hỏi anh muốn làm gì!”

Đầu óc bị cồn gây tê của cô lập tức tỉnh ngộ, lập tức ngồi dậynhìn Âu Dương Y Phàm từ trong phòng đi ra.

Anh chàng vệ sĩ của cô không có can đảm, không có nghĩa ÂuDương Y Phàm không dám, anh ta – loại hoa hoa công tử có tiền có thế, tự cho làtiền có thể giải quyết tất cả, tuyệt đối chuyện gì đều dám làm.

“Âu Dương Y Phàm, anh!” Tiểu Úc vừa thấy anh ta cởi âu phụckéo caravat xuống sau đó bắt đầu cởi áo sơ*mi, đầu lưỡi cô thắt lại, “Anh…Anhdám…”

Tiểu Úc cả người vô lực đi xuống giường, mới vừa đi hai bước,đã bị bắt trở về ấn lại trên giường…

Cô phẫn nộ nhìn về phía anh vệ sĩ bên cạnh, anh ta vẫn nhìncô, ánh mắt thon dài lộ ra một tia ẩn nhẫn đọc không hiểu.

“Anh nhìn cái gì? Ba tôi trả tiền là để anh xem náo nhiệtsao, còn không mau đem tên cầm thú này từ trên lầu ném xuống.”

Anh ta tiếp tục không nhúc nhích, đứng trước mặt bọn họ, haitay nắm chặt.

Cô còn muốn mắng tiếp, Âu Dương Y Phàm bỗng nhiên nói: “Anhcó thể đi ra ngoài làm việc.”

“Dạ, ông chủ!”

Cô ngây ngốc nhìn anh ta đi ra ngoài.

Anh ta đi tới cửa thì do dự một chút, cuối cùng đi ra ngoài,chậm rãi khép lại cửa…

“Ông chủ?” Cô khó tin nhìn Âu Dương y phàm: “Anh ta không phảido anh mướn chứ?”

“Ừ!!!”

Trời ạ! Những cuộc điện thoại đó không phải gọi cho anh chứ,nếu vậy thà cô chết đi!

Cô ảo não, anh đã bắt đầu cởi bỏ quần áo của cô, lễ phục dạhội rất nhanh bị anh kéo đến thắt lưng…

Lộ ra khuôn ngực ẩn hình của cô.

“Dừng tay!” Cô muốn đánh anh, nhưng cánh tay bủn rủn khôngcó một chút sức lực, đánh vào người anh cũng như vuốt ve.

Cô hoài nghi trong ly rượu kia có chút vấn đề.

Anh bắt lấy cổ tay cô, đem hai tay cô cố định ở sau người.Cô cứ như vậy bị anh ôm chặt trong ngực…

“Âu Dương Y Phàm, anh dám làm tới một chút nữa thử xem tôituyệt đối cho anh chết không toàn thây!” Giọng cô vừa run run vừa kinh hãi nênkhông thể uy hiếp gì. “Anh đừng nghĩ đến có được cơ thể của tôi, tôi sẽ lấyanh, chuyện này sẽ chỉ làm tôi hận anh cả đời!”

“Anh biết…”

Ngay lúc đầu óc của Tiểu Úc trở nên đần độn, tiếng chuông cửavang lên thật lớn, Âu Dương Y Phàm đột nhiên buông tay cô ra đem thân thể cô ômvào trong lòng…

Máy quay, máy ảnh, mi*cro*phone chật ních phòng, Tiểu Úc sợtới mức vùi mặt ở trong lòng Âu Dương Y Phàm, mặt chôn ở trước ngực anh một cửđộng nhỏ cũng không dám.

Cô rốt cục hiểu được anh muốn làm gì , chiêu đùa này cũngquá “độc” đi

Nếu cô và anh…, cùng lắm thì ngày mai cô đứng lên cho anh tamười đồng tiền, nói rằng: Bổn tiểu thư chỉ đùa thôi!

Nhưng nếu bị phóng viên chụp được, đến ngày mai nói không chừngsẽ đăng lên báo, ba cô không từ cô mới là lạ…

Từ cô cũng không sao, chỉ sợ ông vì giữ mặt mũi đem cô gảcho tên ngu ngốc này.

Không, hiện tại cô phát hiện anh ta không phải ngu ngốc!

Thanh âm nhao nhao ồn ào vang vọng toàn bộ phòng: “Âu Dươngtiên sinh, ngài đang quen với Quan tiểu thư sao?”

“Nghe nói anh đang theo đuổi cô, hiện tại đã xác định quan hệsao?”

“Nghe nói hai nhà các vị đã quen biết nhiều đời, bọn họ đềuxem trọng cảm tình của hai người, có phải thật sự hay không?”

“Nghe nói hôm nay ngài tính cùng Quan tiểu thư đính hôn, phảikhông?”

“Anh chị sẽ kết hôn sao?”

“……”

“Đi ra ngoài, đi ra ngoài hết cho tôi!!!” Cô ôm lỗ tai rốngto.

“Trong chốc lát tôi sẽ cùng Quan tiểu thư ở dưới lầu tuyên bốtin tức đính hôn hơn nữa còn nhận lời phỏng vấn của ký giả hiện tại mời mọi ngườiđi ra ngoài!”

Âu Dương Y Phàm ôm cô bảo vệ,ý tứ cưng chiều sâu đậm càngxác minh thêm phỏng đoán của phóng viên.

Anh vệ sĩ cùng vài bảo vệ đem bọn họ mời ra ngoài rồi khóatrái cửa phòng.

Tất cả lộn xộn đều được giải quyết, giống như hết thảy anhkhông có an bài vụ lộn xộn này

Thế giới cuối cùng an tĩnh lại, Tiểu Úc khôi phục bình tĩnh,cô giãy khỏi vòng ôm ấp của anh, rống to: “Âu Dương Y Phàm, anh đây là có ýgì?!

“Bây giờ anh cho em một cơ hội để lựa chọn, em có ba con đườngcó thể đi: Thứ nhất, đi xuống ngoan ngoãn theo anh tuyên bố tin tức đính hôn,thứ hai chờ ảnh chụp đăng lên báo, khiến cho cha mẹ chúng ta bức hôn, thứ bachúng ta đem chuyện vừa rồi chưa có làm xong mà làm cho xong” Anh đưa tay vuốtve hai má cô, thân thể của cô, trên mặt đều là cười xấu xa khiến người ta lo sợ:“Yên tâm, anh nhất định sẽ không làm em thất vọng.”

“Anh nằm mơ!” Tiểu Úc ôm lấy thân thể của mình, lùi bước vềphía sau một chút. “Cái gì tôi cũng không chọn, tôi muốn về nhà.”

“Dù sao anh cũng phải lấy em, đính hôn trước hay là lên giườngtrước em tự mình quyết định đi.”

“Tôi…… Tôi muốn gọi điện thoại cho ba tôi!”

“Tùy em!” Anh chỉ chỉ điện thoại bên cạnh bàn: “Anh đoán chừngBác Quan cũng sẽ không hy vọng thấy ảnh chụp của em đăng trên báo lá cải làm nhụcgia phong.”

“Anh! Anh đừng hòng uy hiếp tôi, ba tôi sẽ không để cho bọnhọ đăng báo được.”

“Anh không uy hiếp em. Anh nhất định sẽ để ảnh chụp đó lênbáo… Chờ ảnh chụp bị đăng lên, hai nhà chúng ta nói không chừng sẽ kết hợp anbài chuyện kết hôn cho chúng ta, anh cũng đỡ phải lo lắng…”

“Anh quả thật còn đê tiện hơn tôi nghĩ!”

Anh cười cười, từ túi quần lấy ra cái nhẫn kim cương đeo vàongón giữa của cô: “Anhcũng muốn chuẩn bị một buổi cầu hôn lãng mạn! Nhưng emthà mỗi ngày uống say trốn ở góc phòng khóc, cũng không chịu tha thứ cho anh,cho nên anh chỉ còn cách chọn dùng thủ đoạn như thế này.”

“Tôi khóc không phải vì anh!”

“Đúng, em không phải vì anh…Em chẳng qua là mỗi ngày cầm diđộng khóc nói: Ivan, anh vì sao không gọi điện thoại cho em!” Anh đem mặt kềsát cô, cười rất đáng ghét: “Em tắt máy thì anh làm sao gọi cho em chứ?”

Cô nghiến răng nghiến lợi lại không có lời nào để nó.

Hiện tại cô chỉ có một ý tưởng, chính là đem anh chàng vệ sĩcủa cô ném xuống từ lầu hai mươi mốt!

Âu Dương Y Phàm đứng dậy mặc áo sơ*mi vào đi đến bên cửa sổ,bóng dáng đối mặt đêm tối thoạt nhìn tràn đầy cô đơn và u buồn.

“Tiểu Úc, tình cảm là chuyện của hai người yêu nhau, anh chờbao lâu đều được…” Anh đột nhiên thở dài, tiếp tục nói: “Anh muốn cùng em đínhhôn, tuyệt đối không bức ép em, anh bất quá là muốn nói cho mọi người bao gồmem: “Em là của anh! Có anh ở đây ai cũng không có thể có ý đồ với em…”

“Chỉ bằng thủ đoạn đó đã nghĩ có được tôi, anh nằm mơ đi!”

Cô tháo nhẫn trên tay vứt xuống mặt đất.

Tưởng như vậy thì Quan Tiểu Úc cô sợ sao, muốn cô ngoanngoãn cùng đính hôn, không có cửa đâu!

Sửa sang lại quần áo, hít vào thật sâu, rồi bước ra cửa.Ngoài cửa là đèn flash và microphone đang đợi cô.

Tiểu Úc định mở miệng, thì Âu Dương Y Phàm ôm chầm cô, cùngcô bốn mắt nhìn nhau, cao giọng nói: “Tiểu Úc, anh thật sự yêu em! Khi anh luônđược vô số người ca ngợi, chính em khiến anh nhận ra anh là người tự cho mìnhđúng cỡ nào; khi anh gặp khó khăn, chính em cho anh biết trên thế giới còn có mộtngười con gái ở bên cạnh anh, em không để ý anh có được cái gì, mất đi cái gì;Khi anh nghĩ tình yêu chỉ là nội tâm khát vọng, là em cho anh biết tình yêu làcho người ta uống nước lạnh cũng thấy đắng, uống cà phê cũng thấy miệng đầy cảmgiác ngọt ngào… Chỉ cần có thể bên em…Chỉ cần em cho anh cơ hội, chuyện gì anhđều nguyện ý vì em thay đổi, anh sẽ vĩnh viễn làm Ivan trong lòng em!”

Không cảm động, cô một chút cũng không cảm động!

Thế nhưng ánh đèn máy ảnh loé sáng sao lại chói mắt như thế,làm nước mắt cô đều chảy xuống…

Âu Dương Y Phàm nhân cơ hội kéo tay cô, nửa quỳ trên mặt đấtđem nhẫn kim cương đeo vào ngón tay áp út của cô nói: “Em lấy anh đi!”

Sau đó, khi đầu lưỡi của Tiểu Úc còn cứng ngắc, anh đã đứnglên ôm thắt lưng cô, đến trước mọi người mà hôn cô nồng nàn…

Cô nói thầm trong lòng, kĩ thuật hôn thật sự không tồi trướcmặt nhiều máy chụp ảnh như vậy anh có thể hôn thản nhiên đến như thường.

Cảm giác mềm mại lướt trên môi, không nhẹ không nặng, khôngvội không chậm, diễm tình lại không nhục dục…

Cô sẽ không, hoàn toàn sẽ không !!!

Có thể cho cô cơ hội để nói hay không, kỳ thật cô còn chưa đồngý đâu!

Ánh đèn lóe sang liên tục, làm ơn đi, đây không phải là phimtruyền hình đừng quay nữa.

*****************************

Ngày hôm sau, Tiểu Úc rúc đầu trong ổ chăn cả ngày không dámra.

Sáng sớm Âu Dương Y Phàm đã tới, vẻ mặt chân thành giảithích với vợ chồng Quan Thiên Nguyên, còn nói anh cùng Tiểu Úc là thật tâm yêunhau, sự tình lúc trước đều là hiểu lầm…

Tiểu Úc đem bình hoa lỗi thời quý giá nhất ném qua, đáng tiếcbị anh vệ sĩ bên người anh ta đúng lúc tiếp được. Nếu không phải mẹ Quan thấytâm trạng cô kích động, đem Âu Dương Y Phàm đuổi về trước nếu không cô sẽ giếtanh ta.

Chui vào trong chăn, Tiểu Úc khẩn trương mở ra tạp chí anhta bỏ lại. Bìa quả nhiên đăng ảnh ngày hôm qua anh ta cầu hôn cô, cả ảnh chụp cảnhhôn cùng với màn “Độc thoại” nóng bỏng! Bên cạnh còn có lời văn thâm tình vô hạnnói cô đã vui vẻ đồng ý, sắp sửa thành hôn.

Rõ ràng cô chưa nói đồng ý, vấn đề là trong ảnh chụp ánh mắtcuả cô…hiển nhiên là nguyện ý!

Tiểu Úc lấy gương soi đi soi lại, tại sao có thể như vậy chứ?

Chẳng lẽ là do pho*to*shop xử lý ?

Đang buồn bực thì Lăng Lăng gọi điện thoại đến: “Bạn thânyêu, tớ ở trên mạng thấy ảnh chụp của các cậu, chụp không tệ so với ảnh chụpphotoshop trong tiệm áo cưới còn cảm động lòng người hơn.”

“Chị à, chị không thấy là em bị hãm hại sao?”

“A, đã nhìn ra, bối cảnh là phòng tổng thống cao cấp ở kháchsạn… Nghe nói trong phòng còn có ảnh chụp, bởi vì đương sự không đồng ý, chonên không cho đăng lên.”

“Cái gì!” Tên hỗn đản chết tiệt, thật không biết sợ này.“Lăng lăng, cậu đợi một lát, tớ đi giết Âu Dương Y Phàm trước, rồi chúng ta chậmrãi tán gẫu.”

“Tốt! Anh ta đang ở chỗ Dương Lam Hàng này, cậu muốn giếtanh ta hãy đến đây.”

Tiểu Úc nghĩ lại chui vào chăn: “Tớ không đi, Lăng Lăng, cậugiúp tớ nói cho anh ta: Tớ có chết cũng không lấy anh ta…”

*********

Hai ngày sau Tiểu Úc tránh ở trong nhà không dám ra khỏi cửa.Mỗi ngày Âu Dương Y Phàm gọi điện thoại rất nhiều lần, cô cũng không bắt máy.

Thật ra giận đã tan rồi nhưng cô chính là không muốn tiếp điệnthoại của anh, cứ cảm thấy có chút cảm giác kỳ lạ nảy sinh trong lòng khiến cônhớ tới anh sẽ hoảng loạn.

Có một ngày cô ngủ đến trời đất u ám, Quan Thiên Nguyên bướcvào phòng cô, nói: “Tiểu úc, hôm nay ba dẫn con đi leo núi.”

Cô ngồi dậy, xoa xoa đôi mắt còn ngái ngủ. “Tim của ba khôngtốt, ba đừng nên đi .”

“Ừh, vậy con cũng đừng ngủ nữa, ra ngoài hít thở không khí,lên núi nhìn xem phong cảnh, tâm tình sẽ tốt lên.”

“Dạ, cũng được!” Cô ngoan ngoãn lên tiếng, rời giường thay đổiquần áo, thay giầy thể thao, đi đến ngọn núi nhỏ vô danh rất gần nhà cô.

Đi đến chân núi cô cả kinh đứng ở tại chỗ, ngơ ngác nhìn sợidây cáp thật dài trước mắt.

Chỗ này đến một du khách còn không có, làm sao có thể xây mộtcái cáp treo? Quốc gia, địa phương có phải dư tiền hay không?

Cô tò mò đi lại chỗ dây cáp, chân núi dừng một chiếc cáptreo, mặt trên màu tím, hình dạng uốn lượn hình trái tim, chính giữa có hàng chữcái màu vàng: “I need you!”

“Tiểu Úc…”

Cô đột nhiên xoay người, Âu Dương Y Phàm không biết từ khinào đã đứng sau lưng cô.

“Đây là do anh làm?”

“Ừ!”

“Vô vị! Nhiều chuyện!” Cô quay đầu khinh thường, hướng tới đườngnhỏ trên núi mà đi về phía trước.

“Hiện tại em không cần, nhưng sẽ có một ngày em bị thương ởchân, có một ngày em mệt không thể đi bộ, có một ngày em già không còn sức đilên, em nhất định sẽ cần nó, cần anh!”

Cao thủ tình trường chính là cao thủ tình trường, mỗi câunói ra đều cảm động tới trời cao

Cô muốn tiếp tục đi phía trước không thèm để ý đến anh tanhưng chân cô làm sao cũng không đứng dậy nổi, cuối cùng cô quay lại lớn tiếnghỏi: “Lời ngon tiếng ngọt của anh có dùng bản nháp trước hay không?”

“Thỉnh thoảng cũng có.”

Khóe miệng của cô nhịn không được giơ lên, ý cười biểu lộ ởtrên mặt. “Nói nghe thử bản nháp đã soạn một chút đi.”

Anh cũng cười, không phải kiểu cười xấu xa, mà là cười thậtthoải mái: “Em mắng một chút cũng không sai: anh có bao nhiêu bạn gái anh đềukhông rõ, anh căn bản không phải trăng hoa, mà là không yêu không bền ! Ngay cảsói còn có thể tiến hóa thay đổi, tư tưởng của anh còn dừng lại ở xã hội nguyênthuỷ…… Cũng bởi vì như thế, anh giấu diếm thân phận chân thật của anh với em,hy vọng chờ sau khi em thật sự hiểu sẽ nhìn anh dưới con mắt khác đổi. Không ngờanh lại chữa tốt thành xấu, làm tổn thương em! Tiểu Úc, nếu em thật lòng có yêuIvan, xin em cho hắn một cơ hội, để cho hắn thay thế Âu Dương Y Phàm, làm mộtngười toàn tâm toàn ý yêu em!”

“Thật buồn nôn!” Tiểu Úc chà xát cánh tay của mình, gương mặtnở nụ cười như một đóa Tường Vi.

“Còn lời buồn nôn hơn nữa, em muốn nghe không?”

“Không thèm nghe.” Cô xoay người lên núi bước chân bỗngnhiên trở nên nhẹ nhàng đi trên đường núi gập ghềnh như là đang bay vậy.

Âu Dương Y Phàm đi theo phía sau, nắm lấy tay. “Đúng là phụnữ! Miệng luôn nói một đường lòng lại nghĩ một nẻo. Rõ ràng thích anh, còn cốtình mạnh miệng.”

“Khư, anh ngoài bề ngoài đẹp trai một chút, có tiền mộtchút, cẩn thận một chút, lãng mạn một chút, nói êm tai một chút, còn có cái gìđáng giá để phụ nữ yêu?”

“Những thứ đó còn chưa đủ để phụ nữ yêu ?!”

“Đủ sao?” Hình như đủ rồi.

“Anh đây thẳng thắn nói với em.” Anh sát vào bên tai của cô,thấp giọng thì thầm: “Chờ đêm tân hôn, em sẽ biết…”

Cô cắn răng, lại cắn răng!

Ai có thể cho cô biết, ba mẹ cô rốt cuộc coi trọng người nàyvì cái gì!?
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com