Tất cả
Thịnh Thế Độc Sủng Chi Đệ Nhất Nam Hậu

Kỷ Nhiên cầm một cây bích ngọc thoa (cái trâm cài đầu của phụ nữ xưa) ngồi ở trên giường, nhìn mỹ nam ngầu đến nhân thần cộng phẫn tự xưng là Tử Thần của Minh giới này, không biết nên nói cái gì mới tốt. “Thằng oắt Kỷ Nhiên này, ta nói nhiều như vậy, ngươi rốt cuộc để vào tai được bao nhiêu hả?” Nam nhân nhìn thằng nhóc vẻ mặt mờ mịt trước mắt này, tức giận vỗ trán. “Cái đồ ái nam ái nữ kia, ông kêu tôi cầm cái trâm ghẻ bình thường đến không thể bình thường hơn được nữa này đến dị thế giúp ông tìm nam nhân á?!


Ông đường đường là một thằng đàn ông đã không tìm đàn bà con gái thì thôi lại bắt tôi đi tìm giúp ông một thằng đàn ông! Thích thì tự đi mà tìm, ông đây ứ rảnh!” Kỷ Nhiên cầm cái trâm rách nát giận đến run cả tay. Không nói đến việc mới sáng sớm ngày ra đã đến quấy rầy mộng đẹp của hắn, cũng bỏ qua luôn chuyện đột nhiên gã nói mình thích nam nhân, được rồi, thích nam nhân thì thích nam nhân, hắn cũng không so đo, nhưng gã cư nhiên kêu ông đây tìm hộ gã!


Dựa vào cái gì? “Cũng do tình thế cả mà, gần đây Diêm Vương quản nghiêm quá, y lại giận dỗi ta chạy đi mất, ta cũng không thể ra ngoài tìm y, nghĩ tới nghĩ lui chỉ đành tới tìm ngươi.” Nam nhân bày ra vẻ mặt lấy lòng với Kỷ Nhiên, chọc Kỷ Nhiên muốn đấm gã một quyền.  “Vì sao lại là tôi?” “Do xem trọng ngươi đó!” Đánh chết gã cũng không dám nói gã đánh bậy đánh bạ tìm tới. “Có thể cự tuyệt không?” “Ngươi nói thử xem? Ta là Tử Thần.”

Bình luận truyện