Tất cả
Thịnh Đường
Thế tên như gió, trong khoảnh khắc đâm sâu vào ngực, lạ thay lại không hề cảm thấy đau đớn. Lý Kiến Thành ôm ngực ngã xuống. Thế Dân thật không ngờ, hắn lại thật sự ra tay với anh. Hôm ấy là mùng bốn tháng sáu năm Vũ Đức thứ chín, Lý Thế Dân tự tay bắn chết đại ca của mình cướp lấy ngai vàng. 


Anh rất muốn một lần sống lại để tìm hiểu rõ nguyên nhân. Diêm Vương không phụ người có lòng khi cho hắn trọng sinh để hoàn thành tâm nguyện. Hắn  trùng sinh vào thời điểm Lý Uyên vừa dựng cờ khởi nghĩa, Lý Kiến Thành mang theo gia quyến từ Hà Đông đến Thái Nguyên. Trải qua sai lầm chết người của đời trước, đến đời này Kiến Thành không còn dễ dàng tin tưởng bất kì ai nữa, đối với Lý Thế Dân lại càng thêm cảnh giác bội phần, thậm chí còn muốn trả thù, sau khi lợi dụng Lý Thế Dân để đoạt giang sơn sẽ trả lại hắn một tiễn đã nợ mình kiếp trước.


Lý Kiến Thành không sao ngờ được trong lòng Lý Thế Dân lại ôm ấp thứ tình cảm vượt qua tình anh em đơn thuần với mình, đến khi hiểu ra thì bản thân cũng đã bị cuốn vào mối tình oan nghiệt đi ngược luân thường ấy. Nhưng Lý Kiến Thành là người quyết tuyệt, yêu thì yêu, quyền thế và thù hận vẫn khó lòng buông bỏ. Trải qua rất nhiều sóng gió, âm mưu, tranh đoạt, cuối cùng cả hai lại gặp nhau nơi Huyền Vũ môn định mệnh. Lý Kiến Thành giương cung nhưng anh có bắn mũi tên định mệnh không?

Bình luận truyện