Thiên Sư Không Xem Bói

Chương 19: Hủy thi diệt tích



Quỷ che mắt, lúc đó bọn họ đều bị quỷ che mắt, không nhìn thấy Bạch Hoa, thứ duy nhất có thể tìm được Bạch Hoa là mèo đen lại không phải thuần đen. Bạch Hoa sống sờ sờ cứ vậy mà bị tra tấn chết.

Tưởng Lương cộng tình, giống như bản thân mình cũng trải qua loại thống khổ đó, ngay lúc này trong lòng vẫn còn dày đặc thù hận đối với đám người Quách Hồi.

Thanh âm của hắn mang theo một chút run rẩy, mười ngón tay cũng run run: "Bọn họ đúng là... đúng là không phải con người!"

Hắn khó có thể tượng tượng được lại có người ác độc như vậy. Quách Hồi bình thường vẫn là một cô gái nhu nhu nhược nhược rất văn tĩnh, cư nhiên lại có thể ác độc đến vậy. Phá hủy một cô gái vô tội còn không đủ, còn một hai muốn Bạch Hoa phải chết.

Càng đáng sợ chính là những người này vậy mà lại là đồng học của hắn!

Tưởng Lương lập tức cảm thấy mình có mắt lại như mù, trước kia tại sao hắn lại cảm thấy ở cùng những người này cũng không đến nỗi nào?

Mao Cửu vỗ vỗ vai hắn, không tiếng động an ủi.

Tưởng Lương lau lau đôi mắt có chút ướt át, nói: "Trần Tuyết nhìn thấy. Cô ta thấy đám người Quách Hồi khi dễ Bạch Hoa, Bạch Hoa nhìn cô ta cầu cứu, cô ta lại làm như không biết gì quay đầu bỏ chạy."

Khó trách lúc đó Mao Cửu nói tội bàng quan lạnh nhạt càng không thể nào tha thứ.

Thì ra là vậy.

"Tôi vậy mà cảm thấy Quách Hồi chết là trừng phạt đúng tội, xứng đáng. Tôi thậm chí còn muốn Quý Ngôn, Tô Tĩnh cùng Tôn Toàn đều phải chết để bồi tội."

Mao Cửu an ủi hắn: "Cậu mới vừa cộng tình với Bạch Hoa, trong lòng vẫn còn giữ lại cừu hận sâu đậm. Tôi vẽ cho cậu một lá bùa tịnh tâm, cậu mang theo bên người mấy ngày."

Tưởng Lương thấp giọng nói cảm ơn, sau một lúc lâu mới hỏi: "Cô ấy sẽ còn trả thù sao?"

Mao Cửu hết sức chuyên chú mà vẽ bùa, nhất tâm nhị dụng* lại có vẻ không để ý trả lời: "Còn"

*Nhất tâm nhị dụng (一心二用): cùng lúc làm hai việc. Ở đây ý nói Mao Cửu vừa vẽ bùa vừa nghĩ về câu hỏi đó nhưng lại ra vẻ như không quan tâm mà trả lời.

"Quý Ngôn, Tô Tĩnh và Tôn Toàn đều sẽ chết sao?"

Mao Cửu ngước mắt, im lặng một lát, không trả lời câu hỏi mà nói: "Ngày mai tôi phải đi xe đến đế đô. Chuyện này tôi mặc kệ."

Tưởng Lương giật giật khóe miệng, cứng nhắc cười một cái: "Cảm ơn"

Mao Cửu im lặng không nói.

Có oán báo oán, có thù báo thù. Quy tắc của Nhân giới lẫn Quỷ giới đều nhất trí, chỉ cần không thương tổn đến người vô tội, Bạch Hoa đi báo thù hắn tuyệt đối sẽ không quản. Nếu như cố ý làm người khác mất mạng, đương nhiên phải bồi thường.

Mặc dù là thiên sư tế thế cứu người, nhưng cũng không phải không biết phân biệt xanh đỏ đen trắng, một mực trảm tà trừ ma lại trở thành đồng lõa của ác nhân.

Mao Cửu vẽ xong bùa tịnh tâm, gấp thành hình tam giác đưa cho Tưởng Lương: "Mang theo bên người mấy ngày là được rồi."

Tưởng Lương nhận lấy nói tiếng cảm ơn: "Tôi có thể đi cùng ngài về đế đô không?"

Mao Cửu ôn hòa cười: "Không cần. Có duyên sẽ gặp lại, không cần một hai phải liên hệ." Cậu thu dọn tất cả đồ vật trên bàn vào tay nải, nói: "Tôi đi đây. Bảo trọng."

Tưởng Lương gật gật đầu, tiễn Mao Cửu ra cửa, lại lần nữa nói cảm ơn. Người vừa tiễn đi, hắn trở lại trên giường cả đêm khó ngủ, hận ý cùng thống khổ còn lưu lại trong lồng ngực, xác định là không thể nào yên giấc.

Với Tưởng Lương mà nói, chuyện lần này là một lần trưởng thành, như vừa đi qua núi đao biển lửa, đối với những việc đau khổ đáng sợ vừa trải qua lại không thấy đáng sợ. May mắn chính là, những gì hắn học được không phải cừu hận mà là thiện ý đối với thế giới này.

Ít nhất, hắn muốn rằng chỉ cần mình có khả năng, sẽ không để xảy ra thảm kịch giống như Bạch Hoa.

Mao Cửu trở lại phòng mình, không cẩn thận phát ra động tĩnh, đánh thức Tiểu Sơn.

Tiểu Sơn xoa xoa mắt tỉnh dậy, bĩu môi nói: "Cửu ca, làm sao vậy?"

Mao Cửu trút được gánh nặng, ôn hòa nói: "Không có gì, anh đi toilet chút. Ngủ đi, trời sắp sáng. Hừng đông còn phải lên đường."

Tiểu Sơn gật gật đầu, xoay người ngủ tiếp.

Mao Cửu nằm trên giường, tròn mắt nhìn trần nhà. Trong lòng cũng có chút gợn sóng, tuy rằng cậu không cộng tình, nhưng lại tưởng tượng được oan khuất của Bạch Hoa. Thứ hại chết Bạch Hoa không phải quỷ mà là người. Khó trách sư phụ lại nói, có đôi khi, người còn đáng sợ hơn cả quỷ.

Nghiêng đầu nhìn Tiểu Sơn đang ngủ say, Mao Cửu tủm tỉm cười. Nhớ tới những người gặp được trên đường đi, dù là người trẻ tuổi kính già yêu trẻ, hay người lớn thiện lương hiền lành, đều đối xử với mọi người bằng thiện ý lớn nhất. Cho nên cậu cảm thấy người tốt vẫn chiếm đa số.

Nhắm mắt, cơn buồn ngủ nặng nề dâng lên, Mao Cửu chậm rãi ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, hai người trả phòng, dự định ngồi xe buýt đi đế đô. Lúc này tính một chút, ngồi xe buýt vẫn tiện hơn, Mao Cửu bấm ngón tay tính, tuy rằng lần này ra ngoài có thể dùng công quỹ để chi trả, nhưng có thể tiết kiệm được chút nào hay chút ấy.

Tiền tiết kiệm được dùng để mua đồ ăn, có lợi hơn.

Hai người tới trạm xe buýt, ngồi trên xe. Mao Cửu ngồi phía bên đường đi, nhường vị trí cạnh cửa sổ cho Tiểu Sơn. Lấy một chén cháo bát bảo từ trong mớ đồ ăn vặt mới mua đưa cho Tiểu Sơn.

"Ăn đi, lát nữa xe phải chạy ba bốn tiếng, bây giờ ăn lấp bụng trước đã."

Tiểu Sơn nhận lấy cháo, "Cảm ơn Cửu ca."

Đợi khoảng nửa phút, xe buýt rốt cuộc chạy, chậm rãi rời khỏi bến đi về phía quốc lộ. Xe buýt muốn chạy tới quốc lộ còn cần quẹo qua vài con đường, trong lúc đó Tiểu Sơn đã ăn xong cháo bát bảo rồi. Ném rác vào trong túi xong thì có chút không chịu nổi tò mò, liên tục nhìn chằm chằm phong cảnh ngoài cửa sổ, lúc dừng chờ đèn liền nhìn thấy tai nạn xe ở phía trước.

"Cửu ca, xe buýt có lẽ phải đi đường vòng."

Mao Cửu: "Hửm?"

"Đằng trước có tai nạn."

"Vậy à." Mao Cửu không quá hứng thú, khi xe buýt theo dòng xe cộ đi đường vòng, liếc mắt một cái lại thấy Tưởng Lương đứng ở trong đám người lạnh nhạt nhìn vào hiện trường tai nạn.

Nhíu mày, Mao Cửu đoán được người xảy ra tai nạn là ai. Chỉ là cậu nói mặc kệ chuyện này thì sẽ mặc kệ, nên gặp báo ứng cũng đã gặp báo ứng, đến lúc trả giá đại giới rồi...

Mao Cửu ngẩng đầu nhìn lên phía trên hiện trường tai nạn, một cô gái mặc váy trắng, dáng vẻ thanh tú, dịu ngoan đang dần dần biến mất, khuôn mặt còn lưu lại một chút lệ khí, nhưng càng nhiều là nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

... Đã trả giá đại giới.

Một thành phố cách không xa đế đô hôm nay xem như trở thành hot search trên Weibo, một vụ tai nạn giao thông xảy ra ngay trên quốc lộ. Cực kì quỷ dị, trong video hiện rõ, ngay lúc đèn đỏ, một cô gái đột nhiên lao ra đường, đâm đầu một chiếc xe tải. Không mất mạng nhưng chân lại không còn.

Chuyện này đối với một cô gái như vậy, có thể nói là tàn nhẫn.

Nhưng mà cùng với vụ tai nạn này, trên hot search Weibo còn có lời đồn đãi về ba người trẻ tuổi chết ở trong khách sạn. Thậm chí ở dưới giường của một người chết vì sợ hãi quá độ còn phát hiện một cái thi thể khô quắt của nữ nhân, kinh khủng nhất là phòng pháp y phát hiện một ít tóc lưu lại trong phòng của một đôi nam nữ bị giết khác là của cái thi thể đó.

Mà báo cáo nghiệm thi biểu hiện, thời gian tử vong của khối thi thể này thật ra lại không quá bốn ngày.

Đương nhiên sau đó các ban ngành liên quan đã đứng ra làm sáng tỏ, rằng tất cả những lời lưu truyền trên mạng đều là đồn đãi, không có tính chân thật nào, cũng không có một chút căn cứ khoa học.

Nhưng mà truyền ra cũng truyền ra rồi, trên mạng có người tin có người không. Đương nhiên người không tin chiếm đa số, chẳng qua người tin chỉ mang tâm tình tìm kiếm cái lạ. Không thể phủ nhận chính là, chuyện này trở thành sự kiện thần quái kì lạ nhất ở thành phố đó.

Rạng sáng 0 giờ 40 phút.

Màn hình hai màu trắng đen không rõ ràng, góc dưới bên phải biểu hiện thời gian là rạng sáng 0 giờ 40 phút. Trên màn hình là cảnh tượng trong phòng nghiệm thi, bên trong máy móc đầy đủ. Trên giường nghiệm thi đặt một khối thi thể nữ, vải trắng che lại thân thể của cô ấy.

Thời gian từng chút trôi qua, vải trắng khẽ động đậy một chút. Lúc này là 1 giờ 23 phút sáng.

Chỉ trong chớp mắt, vải trắng bỗng nhiên bị xốc lên, lộ ra một khối thi thể bị nước nóng làm cho da thịt bong tróc, nổi mủ đến tận trán, khuôn mặt hoàn toàn biến dạng. Thi thể ngồi dậy, lại giống như rối gỗ cứng ngắt đứng lên, mở cửa phòng nghiệm thi.

Sức lực của cô ta rất lớn, bởi vì bên ngoài phòng nghiệm thi bị khóa lại bằng dây xích, vậy mà cô ta chỉ kéo một cái, đứt đoạn.

Nữ thi đi ra ngoài.

Lúc này là 2 giờ 33 phút sáng.

Nữ thi không coi ai ra gì đi lại trong cục cảnh sát, cảnh sát trực ban lại không phát hiện ra điều gì khác thường. Bởi vì khi cô ta rời khỏi phòng nghiệm thi liền đi lấy quần áo của lao công mặc vào, sau đó thuận lợi rời khỏi cục cảnh sát.

Cô ta đón một chiếc taxi trước cửa cục cảnh sát, công khai rời đi.

Không ai nhận ra.

Lúc này là 2 giờ 57 phút sáng.

Màn hình thay đổi, chuyển tới video ghi hình ở mấy đoạn đèn giao thông. Chỉ có thể theo dõi hướng đi của chiếc taxi kia, nhưng cũng không thể theo dõi được đến cuối cùng. Tới hơn 5 giờ sáng, taxi rời khỏi phạm vi của hệ thống camera.

Lão Tiền hung hăng rít một hơi thuốc, phà khói, nói: "Đi ngoại ô thành phố, chỗ đó không có camera."

Lục Tu Giác hỏi: "Bọn họ đi đâu?"

"Tràng hỏa táng. Mẹ nó! Hủy thi diệt tích, đúng là con mẹ nó cao minh. Người của phòng nghiệm thi tám giờ đi làm, phát hiện thi thể biến mất nên đi tìm, đến lúc đó đã trở thành một hộp tro cốt."

"Không có giấy chứng tử cùng thủ tục hỏa táng, sao lại hỏa táng được?"

"Đã hỏi qua. Họ nói có giấy chứng tử cùng thủ tục hỏa táng. Tra xét thông tin trong thủ tục, đều là giả. Hỏi nhân viên công tác về diện mạo người ký tên, là tài xế taxi."

Lục Tu Giác ngẩng đầu nhìn tài xế taxi, lúc này đã được chụp lại và phóng đại trên màn hình, là một khuôn mặt nam trung niên thật bình thường. Nhìn qua rất trung hậu, tuyệt đối sẽ không khiến người ta liên tưởng đến băng nhóm tội phạm tội ác tày trời kia.

"Chúng tôi đã điều tra người này, không tra được. Hắn giống như đột nhiên xuất hiện rồi lại đột nhiên biến mất trong không khí vậy"

Lục Tu Giác nhìn chằm chằm người tài xế, đột nhiên mỉm cười.

Lão tiền hỏi: "Lục thiếu phát hiện gì sao?"

Lục Tu Giác nói: "Tiền đội, ngài có tin câu "tướng do tâm sinh" không?"

"Hả?"

"Thiện ác từ trong tâm, từ mặt biết tâm, từ tâm biết mệnh. Tướng mạo có thể thay đổi, nhưng xương cốt sẽ không. Tiền đội, ngài có thể tìm theo hướng này, tuổi tác trên dưới 30, tướng mạo khôn khéo nhưng mang sát khí, xương gò má cao, ấn đường hẹp*, mi cốt nhô cao**, thân phận đại khái là giai cấp trung tầng.

*Ấn đường hẹp: Ấn đường là phần nằm giữa hai đầu lông mày, ấn đường hẹp cho thấy chủ nhân là người có cách sống hẹp hòi, tư duy thiển cận.

**Mi cốt nhô cao: Mi cốt là phần xương dưới lông mày, mi cốt cao cho thấy chủ nhân là người có cá tính mạnh nhưng thiếu tu dưỡng, có chí khí lớn nhưng hay hẹp hòi, vội vàng, nóng giận bất thường.

Lão Tiền ngơ ngẩn, giống như không thể tin những lời này là từ miệng vị Lục gia Lục thiếu từ trước đến nay không tin chuyện quỷ thần nói ra. Mấy lời này nói thế nào cũng giống như đang đoán mệnh lừa người.

Lục Tu Giác tự nhiên biết vì sao Lão Tiền lại kinh ngạc, nhưng hắn không có dự định giải thích.

Lão Tiền sờ mũi, thế giới của người có tiền ông không hiểu được, lời đồn bên ngoài cũng không nhất định là thật. Người trong lời đồn kia và vị đang ngồi trước mặt ông không cùng một loại, không thể tin.

"Lục thiếu, cảm ơn ngài"

"Tiền đội, ngài cố ý cho tôi xem video ghi hình này, không phải muốn tôi ra tay sao?"

- --------

Tác giả có lời muốn nói: Về việc Mao Cửu vì sao lại cường điệu việc tin vào khoa học, có người sẽ cảm thấy thắc mắc. Giải thích cũng phiền, những phần sau sẽ có giải thích bổ sung một chút, moah moah ~(^з^)~☆