Tất cả

Thế Hôn - Chương 1: Nằm mộng

Truyện Thế Hôn

Tác giả Ý Thiên Trọng

Danh mục Trọng Sinh

Trước Tiếp
Trên trời tuyết trắng bay bay, bên dưới sông nước mênhmông bát ngát, nàng chìm nổi trong nước, ra sức giãy dụa, mưu toan có thể nắmđược thứ gì đó, mưu toan có thể lại tự do tự tại hô hấp, nhưng bất quá chỉ cónước sông lạnh như băng theo khoang mũi khoang miệng của nàng tràn vào phếphổi, giống như nghìn kim châm đâm vào lòng nàng, đâm vào đau đớn, đau đến chếtlặng…… Lâm Cẩn Dung trong lúc chìm nổi thê lương cười.

Dù cố gắng vẫn là mệnh, nhưng nàng vốn không nên phảichết, Lệ Chi cũng không đáng chết, nếu không phải kẻ vong ân phụ nghĩa kia từbỏ các nàng, nếu không phải người kia ngoan tuyệt ra đi không quay lại, nàngvốn sẽ không rơi vào tình cảnh này — vì không chịu được vũ nhục mà nhảy xuốngsông tự tử. Nàng không rõ, vì sao nàng thật tình thật lòng, thâu tâm đào phếđối tốt với bọn họ, đến cuối cùng, nàng lại trở thành người bị vứt bỏ?

Một cành hoa rơi xuống, trước mắt nàng bỗng tối sầm,lại lười động ngón tay, cứ để như vậy đi. Trong lúc hoảng hốt, nàng tựa hồ nghethấy có người gọi tên nàng, nhưng nàng cũng lười mở mắt nhìn, sẽ có ai đây? Đơngiản chỉ là ảo ảnh mà thôi, ngay cả hắn cũng muốn mặc kệ nàng, còn có ai màngđến sinh tử của nàng nữa đây?

Lâm Cẩn Dung bừng tỉnh từ trong ác mộng, mồ hôi lạnhchảy ròng ròng, tẩm ướt cả quần áo. Nàng liều mạng ôm lấy thân dưới lạnh lẽo,từng ngụm từng ngụm thở, giống như muốn đem tất cả hô hấp bị trì hoãn vừa rồitìm về. Liên tục thở hổn hển hơn mười nhịp, nàng mới ý thức được nàng còn đangnằm trên chiếc giường nhỏ sơn đen khắc hoa gỗ ở nhà mẹ đẻ của mình, nàng vừarồi chỉ đang nằm mơ, nàng còn sống. Nàng suy sụp, xụi lơ nằm trên giường, trongbóng tối ôm lấy nhịp tim đang đập thình thịch.

…… Tim đập chưa từng đình chỉ, nàng nhắc nhở chínhmình, nàng vẫn còn sống, vừa tỉnh lại nàng vẫn đang ở độ tuổi này, hết thảychưa từng phát sinh, nàng còn có cơ hội.

“Tiểu thư lại gặp ác mộng sao?” Nhũ mẫu Quế ma ma cẩnthận đặt ngọn đèn trong tay lên bàn, nương theo ánh trăng đem ngọn đèn nửa mớinửa cũ làm bằng sứ men xanh thắp lên, sau đó nhìn Lâm Cẩn Dung trong trướng.

Trong cảnh tranh tối tranh sáng, Lâm Cẩn Dung đôi mắtlong lanh, trên mặt vẫn mang theo chút kinh hoảng cùng mờ mịt, trên trán đổ mồhôi lạnh, tóc mai ẩm ướt dán trên vầng trán trơn bóng, khiến gương mặt vốn trắngtrẻo của nàng càng thêm trắng bệch.

Quế ma ma mặc dù không thấy nàng trả lời, lại biếtnàng vừa gặp ác mộng, không khỏi khẽ thở dài một hơi, chỉ lấy tay vuốt trán,theo thói quen đi lấy quần áo để nàng thay, lại bảo nha đầu Lệ Chi đang thấtthần đứng ở gian ngoài: “Lệ Chi, nhóm bếp lò đun nước ấm mang tới để tiểu thưtắm rửa. Cả người nàng đều ẩm ướt rồi.”

Nha đầu Lệ Chi liền đáp vâng, một lát sau bê nước ấmtiến vào, lưu loát đổ đầy vào một thau đồng, lại lấy ra khăn bố sạch, tiến lêngiúp Quế ma ma lau rửa cho Lâm Cẩn Dung để nàng thay quần áo.

Lâm Cẩn Dung thuận theo ngồi dậy, trầm mặc để các nàngthoát xiêm y lau thân thể, khăn bố nóng ấm lau ở trên người, thoải mái qua đichính là cảm giác mát mẻ, nàng dần dần bớt run rẩy, tim đập cũng trở nên bìnhổn hơn.

Quế ma ma một bên giúp Lâm Cẩn Dung lau mồ hôi, mộtbên quan tâm hỏi nàng: “Tiểu thư, vừa rồi mơ thấy gì vậy? Lại bị dọa thành bộdạng này, thật đáng thương.”

Lâm Cẩn Dung mím nhẹ môi hồng, hơn nửa ngày mới thấpgiọng nói: “Ban đêm đừng nói về ác mộng nữa.”

Lệ Chi cùng Quế ma ma nhìn nhau liếc mắt một cái, đềuthấy vẻ bất đắc dĩ trong mắt nhau. Lệ Chi cúi đầu giúp Lâm Cẩn Dung buộc dâycho áo lót, lại cười nói: “Tiểu thư, để Quế ma ma kể chuyện xưa cho người đi.”

Kỳ thật chính là lo lắng Lâm Cẩn Dung sợ hãi, lại gặpác mộng, ý muốn để Quế ma ma ngủ cùng nàng. Có điều Lâm Cẩn Dung từ trước đếnnay rất để ý mặt mũi, gia quy của Lâm gia vô cùng nghiêm khắc, từ lúc nàng bắtđầu bốn tuổi, nhũ mẫu không thể ngủ cùng nàng, cho nên mới dùng cách nói uyểnchuyển như vậy.

Lâm Cẩn Dung ngẩng đầu nhìn Lệ Chi, ánh mắt vạn phầnphức tạp. Lệ Chi so với nàng lớn hơn hai tuổi, trầm mặc ổn trọng, bộ dạng thanhnhã quan tâm, ngũ quan lại rất xinh đẹp. Lâm Cẩn Dung nhớ tới sự việc từ lúcbắt đầu Lệ Chi vẫn luôn bồi ở bên người nàng, vừa là bằng hữu vừa là nha hoàncủa nàng, sau đó, tất cả mọi người rời khỏi nàng, chỉ có Lệ Chi ở cùng nàng mãicho đến lúc chết, nếu không phải nhờ Lệ Chi, nàng ngay cả cơ hội nhảy sông tựtử để thoát khỏi vũ nhục cũng không có.

Lệ Chi bị Lâm Cẩn Dung chằm chằm nhìn ánh mắt có chútđăm đắm, cười sờ sờ hai má, rồi đưa tay quơ quơ trước mặt Lâm Cẩn Dung, nói:“Tứ tiểu thư đang nhìn gì vậy? Hay là còn chưa tỉnh ngủ, không nhận ra nô tỳ?”Thiếu gia, tiểu thư của Lâm gia theo gia phả trong tộc là thứ xuất, vì vậy LâmCẩn Dung là thứ nữ của Tam phòng, nên phải theo thứ tự gọi là Tứ tiểu thư.

Nàng sao lại không nhận ra? Nàng nhớ rất rõ. Lệ Chi,ta muốn đối tốt với ngươi, đời này, ta không bao giờ để ngươi phải chịu khổ nhưvậy nữa. Lâm Cẩn Dung thu hồi ánh mắt, bên môi lộ ra ý cười thản nhiên, khônglên tiếng nghiêng người nằm xuống, tóc xõa ra tán loạn trên gối, nhẹ nhàng nói:“Mai là ngày sinh thần của tổ mẫu, ngày mai mọi người đều có việc, không thểqua loa, các ngươi đi ngủ đi, để lại một ngọn đèn cho ta là được rồi.”

Quế ma ma lại lo lắng cùng Lệ Chi nhìn nhau liếc mắtmột cái, nhẹ nhàng nói: “Tiểu thư, người……” Sau khi Tứ tiểu thư nửa tháng trướcsinh bệnh, ban đêm đều gặp ác mộng, khóc lớn hô to, nếu đốt đèn sẽ im lặng. Vốntưởng rằng nàng dần dần sẽ chuyển biến tốt, vì vậy Tam phu nhân đã bảo tắt hếtđèn lúc đi ngủ, nhưng rồi nàng lập tức lại gặp phải ác mộng.

Lâm Cẩn Dung có chút mệt mỏi nhắm mắt lại: “Ta khôngcòn nhỏ nữa, ta tự biết lo cho mình.”

Tuy mới chỉ có mười hai tuổi, nhưng xác thực không cònlà một tiểu cô nương. Quế ma ma bất đắc dĩ, đành để lại đèn cho nàng, buông mànxuống, cùng Lệ Chi nhẹ tay nhẹ chân lui ra ngoài. Sau khi đóng cửa lại, Quế mama nhẹ giọng nói: “Cứ như vậy lui xuống cũng không được, ta thấy tiểu thư gặpác mộng càng ngày càng nặng, người cũng không có tinh thần. Ta nghĩ, sợ là ngàyấy bị kinh hãi quá mức, chi bằng nói với Tam phu nhân, cần phải tìm biện phápkhác mới được.” Nói xong lại thấp giọng mắng vài câu: “Nhị phu nhân cũng thậtlà, rõ ràng thanh thiên bạch nhật lại làm ra việc thiếu đạo đức như vậy, cũngkhông biết che giấu một chút, khiến Tứ tiểu thư của chúng ta sợ hãi.”

Lâm Cẩn Dung mí mắt nhẹ nhàng giật giật.

Quế ma ma nói tới là chuyện Tứ thiếu gia chưa thànhthân của Nhị phòng — Tứ đường huynh của nàng đã làm cho nha hoàn bên người củaNhị phu nhân có thai, Nhị phu nhân định dùng một chén dược xoá sạch thai nhikia, trong lúc đang thu dọn sạch sẽ, vừa vặn bị Lâm Cẩn Dung bắt gặp, hăm dọanàng không được để lộ ra ngoài. Vì chứng kiến việc đó mà tinh thần nàng hoảnghốt gần một tháng, trong phủ thỉnh đại phủ, đã hồi phục được một chút, nhưnglúc này đây, nàng sao có thể vì sự việc kia mà sợ hãi, loại chuyện này, cùngvới việc mà nàng về sau gặp phải thì tính là gì! Chính mắt đã từng thấy loạnphỉ, mới biết được cái gì gọi là mạng chỉ như cỏ rác!

Chỉ nghe Lệ Chi thở dài một tiếng: “Phu nhân cũng khóxử, Tam gia lại mặc kệ.”

Phụ thân của Lâm Cẩn Dung là Lâm Tam gia, tên tự TánTiên, Tứ tiểu thư bị kinh hãi đến mức thành bộ dáng này, hắn cũng bất quá theođạo nghĩa đến thăm hai lần. Tam phu nhân Đào thị tính cách cương liệt, trongmắt không chịu nhẫn nhịn, không hiểu có những việc nên chịu thua cúi đầu, phuthê hai người luôn bất hoà, cho tới bây giờ ở cùng một chỗ không thể nói nhiềuhơn mười câu, vì chuyện này hai người lại hung hăng tranh cãi, giằng co nửatháng không nói chuyện.

Quế ma ma nặng nề thở dài, trầm mặc một lát, lại hưngphấn nói với Lệ Chi: “Nghe nói là, Cô phu nhân ngày mai cũng sẽ trở về.” Trongngữ khí của bà có sự vui sướng khi người gặp họa, “Ngươi nói đã qua nhiều nămnhư vậy, cũng không biết được tiểu thiếu gia mà nàng nhận làm con thừa tự kiabây giờ thế nào rồi. Hài tử kia thời điểm được nhận làm con thừa tự tuổi cũngđã hơi lớn.”

“Có lớn bất quá vẫn là tiểu hài tử, họ rời đi đã sáubảy năm, chỉ cần Cô phu nhân đối tốt với hắn, lòng người tương thông, chắc cũngkhông có gì ngoài ý muốn.” Lệ Chi thấp giọng trả lời một câu.

Lâm Cẩn Dung gần như chết lặng không tiếng động nói:“Không có, Lục Giam vĩnh viễn cũng sẽ không quên. Trong lòng hắn chỉ có chínhhắn cùng cha mẹ thân sinh ra hắn, không thể chấp nhận người bên ngoài.”

Vừa nghĩ đến Lục Giam, Lâm Cẩn Dung trong lòng khôngthể dễ chịu, nàng kiệt lực suy nghĩ về sự tình khác, không muốn có chút liênquan đến cái tên này. Nàng xuyên thấu qua sa trướng nửa mới nửa cũ nhìn ngọnđèn bằng sứ men xanh trên bàn kia, liều mạng suy tưởng, có lúc nghĩ, trong nhàlúc trước thường dùng đèn bằng đồng hoặc là nến đỏ, khi đó là lúc tổ phụ thànhdanh, nhưng phụ thân không hề nổi tiếng trong đám đồng lứa, tuy có công danhnhưng cũng không thể đỗ tiến sĩ, lại càng không biết kinh doanh, những gì biếtđược chỉ là sống phóng túng, là hạng người ngâm gió ngợi trăng, trong nhà chỉcó ra mà không có vào, huynh đệ tỷ muội đồng lứa cũng rất nhiều, nhưng luận vềtài cán cũng không có ai xuất sắc, qua mấy thế hệ, trong nhà trừ bỏ trong phòngcủa lão thái gia cùng lão thái thái ra, từ trên xuống dưới chỉ có thể dùng ngọnđèn làm bằng sứ men xanh giá trị chỉ bằng một nửa so với đèn làm bằng đồngtrước kia.

Nàng khe khẽ thở dài, quả nhiên là thế hệ sau khôngbằng thế hệ trước. Cho nên tại thời điểm kia, khi nàng nhận được mối nhân duyênđó, trong nhà bọn tỷ muội ánh mắt hâm mộ tỏa sáng, nàng cũng tự cho rằng đây làmột nhân duyên tốt…… Cẩm tú lương duyên, xuy…… Như thế nào lại nghĩ tới việcnày? Nàng cười nhạo một tiếng, không tự giác lắc lắc đầu. Nếu nàng nhớ khônglầm, ngày mai Lục Giam cũng sẽ tới, đó là lần đầu tiên nàng cùng hắn gặp mặtsau khi cả hai đã lớn. Ngày mai, Lâm Cẩn Dung trong lòng đột nhiên sinh ra vàiphần lệ khí, hàm răng cắn cắn môi có chút đau.

Tuy rằng trong lòng có nhiều tâm sự, nhưng nàng rốtcuộc mệt mỏi, rất nhanh liền thấy ngọn đèn kia càng ngày càng mờ nhạt, càngngày càng xa xôi, dần dần, nàng chìm vào giấc ngủ. Lúc này đây, nàng ngủ vôcùng an ổn.

Thái dương vừa ló ra một nửa, một thân ảnh yểu điệunhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ khắc hoa văn, đổ đầy nước ấm vào bồn bằng đồng bêncửa sổ, sau đó đi đến trước giường, xốc màn, đem bàn tay lành lạnh khẽ chạm lêngương mặt hồng hào đang ngủ say của Lâm Cẩn Dung.

Lâm Cẩn Dung chợt giật mình bừng tỉnh dậy, híp mắtcảnh giác nhìn mặt cười trước mắt kia mang theo chút nghịch ngợm, trong mắthiện lên một tia không kiên nhẫn cùng mỉa mai, khóe môi lại nhẹ nhàng cong lênmột độ cong tuyệt đẹp: “Quế Viên.”

Nha đầu Quế Viên là nữ nhi của Quế ma ma, Lâm Cẩn Dungvà nàng được Quế ma ma nuôi dưỡng lớn lên, lại làm bạn bên cạnh Lâm Cẩn Dung từnhỏ, luận về mức độ thân mật, Lệ Chi kém xa. Cho nên, thái độ của Quế Viên đốivới Lâm Cẩn Dung có thể nói là vô cùng thân thiết vượt qua mức chủ tớ bìnhthường, mà Lâm Cẩn Dung đối đãi với nàng cũng không giống một chủ tử đối đãivới một hạ nhân, một lòng một dạ suy nghĩ cho tiền đồ của nàng. Nhưng mà, chínhvì như vậy cũng khiến Quế Viên cuối cùng trở thành kẻ lòng tham không đáy, vongân phụ nghĩa.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com