Tất cả
Thanh Mai Vương Gia Trúc Mã Phi
Bây giờ đã là ngày cuối cùng của tháng mười, mặc dù không thể nói mùa đông khắc nghiệt, nhưng bây giờ cũng vẫn là mùa đông, lúc như vậy mà trên bầu trời lại đột nhiên vang dội tiếng sấm sét, trong lòng mọi người đều mông muội khó hiểu, dường như sự việc xảy ra có điềm xấu. Đúng lúc này, một tia chớp xé rách bầu trời đêm, chiếu sáng khuôn mặt người vừa tới, đây là một nam tử anh tuấn khoảng ba lăm ba sáu tuổi, bên ngoài khoác một cái áo choàng màu đen che khuất quần áo trên người ngài, chỉ lộ ra một khuôn mặt tuấn mỹ và uy nghiêm. Hóa ra, người này là hoàng đế bệ hạ Phượng Nguyệt của Kim Nguyệt quốc, mười tám tuổi đăng cơ, tại vị hai mươi năm, được dân chúng gọi là minh quân, đưa Kim Nguyệt quốc lên đỉnh cao mới, ngạo nghễ đứng vững trên đỉnh của Tam quốc.

Nữ tử khiến ngải hiểu được tình yêu là gì, gặp được nàng là vận may của ngài, gặp được ngài là bất hạnh của nàng, ngài muốn đem hết toàn lực ra bảo vệ nàng, nhưng lại để cho nàng hương tiêu ngọc vẫn tại vòng xoáy trong hậu cung, điều duy nhất mà bây giờ ngài có thể làm là bảo vệ thật tốt đứa con nàng để lại, bảo vệ tốt đứa con đã bị người hạ độc trước khi sinh ra.

Bình luận truyện