Thần Y Trở Lại

Chương 30: Tôi tự giải quyết



Tống Hồng Bân lập tức có thêm dũng khí, sau đó chỉ vào Ngô Bình nói: “Đánh chết nó đi!”

Tên đầu trọc cất giọng cười dữ tợn, hai nắm đấm va vào nhau vang lên âm thanh chói tai, tên kia nhìn chằm chằm vào Ngô Bình rồi nói: “Thằng kia, mày cũng giỏi đánh đấm quá nhỉ! Hay đấy! Càng mạnh thì Kim Bưu tao đây càng thích”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Mấy cái trò võ mèo này của anh không đánh lại tôi được đâu, tôi khuyên anh rút lui đi, đây là chuyện giữa tôi và Tống Hồng Bân, không liên quan đến người ngoài”.

Kim Bưu bật cười quái gở: “Không đánh lại mày ư? Tiếp chiêu của ông đây!”

Gã còn chưa nói hết câu thì đã tung ngay một nắm đấm ra, cánh tay của Kim Bưu rất dài, lực thì khoẻ, nếu bị đánh trúng thì người có sức trâu bò đến mấy cũng gục ngay.

Ngô Bình đã luyện Ngũ Long Thánh Quyền được hơn một năm, anh lập tức giơ tay lên thật nhanh theo bản năng, để tung một quyền vào điểm yếu trên tay của Kim Bưu.

Hai quyền va chạm vang lên một tiếng “rắc”, tay Kim Bưu đã bị gãy rồi buông thõng.
')}
Gã gào thét điên cuồng rồi ôm tay lùi lại, mặt thì tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra.

Ngô Bình nhân cơ hội đó đá gã bay đi, sau đó bước tới cạnh Tống Hồng Bân rồi lạnh giọng hỏi: “Ông vừa muốn đánh chết tôi đúng không?”

Tống Hồng Bân sợ đến mức mặt trắng bệch, chân ông ta mềm nhũn rồi ngồi xuống ghế, run rẩy nói: “Sao mày có thể giỏi như vậy được?”

Ngô Bình nhìn thẳng vào ông ta: “Ngày xưa, con trai ông là Tống Thế Kim đã đâm chết bố tôi, nhà ông chẳng được một câu xin lỗi thì thôi, còn thay đen đổi trắng, thuê người chịu tội thay cho con trai ông! Còn thằng đó thì vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!”

Tống Hồng Bân nói ngay: “Ngô Bình, đúng là nhà chúng tôi đã sai, nhưng Thế Kim cũng không cố ý làm vậy…”

“Thế nào là không cố ý?”, Ngô Bình cười lạnh hỏi tiếp: “Sau đó, ông đã cho người ngăn cản tôi điều tra sự việc, còn dùng dao chém tôi, thế mà là không cố ý à?”

Tống Hồng Bân không còn gì để chối nữa, bèn run giọng nói: “Ngô Bình, cậu đừng có làm bậy! Chủ tịch huyện là anh em kết nghĩa với tôi, nhà mẹ vợ tôi là nhà họ Cung ở tỉnh! Nếu cậu dám làm gì tôi thì họ không tha cho cậu đây!”

Ngô Bình mỉm cười đầy sâu xa: “Làm bậy? Đương nhiên tôi sẽ không làm vậy! Ngô Bình tôi là người tuân thủ pháp luật. Dù ông có cho người bắt cóc tôi thì tôi cũng không làm gì ông đâu”.

Tống Hồng Bân: “Cậu không giết tôi ư?”

“Giết người thì phải đi tù nên tôi không làm thế đâu”, Ngô Bình cười nói: “Nhưng ác giả thì ác báo, kiểu gì ông cũng sống không được mà chết cũng không xong”.

Dứt lời, anh vỗ vào vai của Tống Hồng Bân rồi nhìn sâu vào mắt ông ta, sau đó quay người bỏ đi.

Mọi người ở đó đều nghệt mặt ra, người này giỏi võ như vậy mà lại tha cho họ ư?

“Ông chủ, ông không sao chứ?”, đám kia lập tức xúm lại.

“Rặt một lũ ăn hại! Biến hết đi!”, Tống Hồng Bân gào lên, ánh mắt xẹt qua tia sát ý: “Ngô Bình, mày chứ chờ đấy thằng khốn, tao không tha cho mày đâu”.

Tống Hồng Bân không phải kẻ ngốc, ông ta có thể nhìn thấy thù hận trong mắt Ngô Bình, nhất định anh sẽ báo thù nên ông ta phải chuẩn bị trước.

Đúng lúc này, những người động tay chân với Ngô Bình chợt thấy ống quần mình nóng lên, họ cúi xuống nhìn thì thấy toàn nước vàng khè dưới đất, là nước tiểu của họ.

Tống Hồng Bân cũng vậy, ông ta cũng tiểu tiện mất kiểm soát mà không hề biết gì. Mặt Tống Hồng Bân lập tức nhăn như đít khỉ, lẽ nào ông ta trúng kế gì rồi ư?

Họ đâu biết rằng trong lúc đánh nhau ban nãy, Ngô Bình đã thi triển Ngũ Độc Âm Thủ, chính là chiêu mà anh đã dùng với hai kẻ bắt cóc Ngô Mi.

Tống Hồng Bân ngày càng thấy lo lắng rồi hét lên: “Mau, đi về thôi!”

Lúc này, Ngô Bình đã đi trên đường lớn rồi. Giữa đường, anh nhận được điện thoại của Lý Quảng Long và Đường Tử Di. Hai người này đúng là siêu thật, mới đó mà đã tra ra được chuyện này do Tống Hồng Bân làm rồi.

Lý Quảng Long nói: “Chú em, Tống Hồng Bân ấy cũng xoàng thôi, nhưng mẹ vợ ông ta thì không đơn giản đâu, là người của nhà họ Cung ở tỉnh đấy, thế lực của nhà họ cũng gớm phết”.

Ngô Bình: “Anh Long, tự tôi có thể xử lý chuyện này được”.

Lý Quảng Long: “Chú em phải cẩn thận đấy, có gì thì cứ ới anh nhé”.

Đường Tử Di nhắc nhở thêm: “Anh Ngô, Tống Hồng Bân ấy là đại gia ở huyện Minh Dương, ông ta quen nhiều người trong giang hồ lắm. Dù anh có võ nghệ cao cường, nhưng cũng không được sơ suất. Nếu không cần thiết thì tạm thời, anh đừng giở mặt với ông ta”.

Ngô Bình: “Yên tâm, tôi biết cân nhắc mà”.