Tất cả

Thần Tọa - Chương 208: Nguy cơ của Lâm Hi (2)

Truyện Thần Tọa

Tác giả Hoàng Phủ Kỳ

Danh mục Tiên Hiệp Huyền Huyễn

Trước Tiếp
Cường giả tiên đạo xung quanh nhìn thoáng qua, đều là cho ra kết luận giống nhau.

- Tiểu tử đó tuyệt đối ở chỗ này, mọi người tìm tiếp, hắn khẳng định đang nấp ở chỗ nào đó!

Trong nháy mắt, tất cả Luyện Khí đệ tam trọng cường giả lại bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.

Phát hiện ra bạch cốt mới, không hề nghi ngờ, đề chấn tin tưởng của mọi người. Cả đám đều đằng đằng sát khí, khắp nơi truy tìm tung tích của Dung Nham tiểu ma quân.

Chỉ có Lâm Hi ở một bên yên lặng mà không nói.

- Tiểu sư đệ, nhìn ngươi như có điều suy nghĩ, có phải hay không là có phát hiện khác?

Dương Văn Tư nhìn thấy bộ dạng của Lâm Hi, lên tiếng hỏi:

- Ta cũng không phải là rất xác định.

Lâm Hi cau mày, chỉ vào cẩm y trên người bộ khô lâu:

- Còn nhớ rõ ta có nói qua với các ngươi, Khí Tiên kỳ cao thủ uy hiếp ta không? Bộ y phục trên người hài cốt này cho ta cảm giác cùng với y phục trên người kia rất tương tự.

Ba người nghe vậy đều nở nụ cười.

- Ha ha ha, tiểu sư đệ, ngươi cũng đừng đùa dai. Dung Nham tiểu ma quân chỉ là nhiệm vụ có cấp bậc Luyện Khí đệ tam trọng, hắn làm có có thể giết được Khí Tiên kỳ cao thủ. Hơn nữa, tên này vô cùng giảo hoạt, nếu như nhìn thấy cường giả Khí Tiên kỳ, chạy còn không kịp, làm sao sẽ lộ diện được?

Đoạn Đạt nở nụ cười.

- Đúng vậy a, sư đệ, ngươi cũng quá nghi thần nghi quỷ rồi. Một bộ y phục mà thôi, có thể đại biểu cái gì. Căng hết cỡ thì chỉ là tương tự mà thôi, ta xem ngươi là bị hắn hù dọa quá rồi. Bất quá, yên tâm, chúng ta sẽ giúp ngươi.

Thôi Huyền Vĩ cũng cười nói.

- Đi thôi.

Dương Văn Tư lắc đầu, đối với cái này cũng từ chối cho ý kiến.

Khí Tiên kỳ, giống như danh tiếng, chính là Khí trung chi tiên, so với Khu Thần kỳ đều mạnh hơn rất nhiều, làm sao mà Dung Nham tiểu ma quân có thể đối phó được.

Lâm Hi trầm mặc không nói, mặc dù cái kết luận này xác thực rất vớ vẩn, nhưng mà Lâm Hi luôn cảm giác được, y phục của bộ hài cốt này quyết không chỉ là tương tự mà thôi.

- Hy vọng... chỉ là tương tự mà thôi.

Lâm Hi thầm nghĩ trong lòng, trong mắt hắn hiện lên một đạo hào quang cảnh giác.

- Mọi người mau tới! Phát hiện tung tích của Dung Nham tiểu ma quân!

Bỗng nhiên ngay lúc đó, một tiếng kêu vang dội từ phương xa truyền đến.

Bá!

Một tiếng kêu này hấp dẫn chú ý của mọi người.

- Đi!

Thân hình Đoạn Đạt nhảy lên, lập tức phi qua.

Sau đó đám người Lâm Hi cũng vội vã đi theo.

Địa phương có chuyện sớm đã tụ tập một đám tiên đạo cao thủ.

- Người đâu? Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

- Ở nơi nào?

- Ai thấy được?

Một đám người rối rít nói.

- Ta cũng không biết, bất quá thấy có người hướng theo phía kia đuổi theo.

Một gã đệ tử tiên đạo nói.

- Truy!

Vừa dứt tiếng, vút vút vút, một đoàn đuổi tới.

Nhiệm vụ tông phái của mọi người dính đến Dung Nham tiểu ma quân, phàm là tới chỗ này, đều là hướng tới tông phái ban thưởng khi đánh chết Dung Nham tiểu ma quân. Mỗi người đều nguyện nhất định phải có.

Lúc này nghe được tung tích của mục tiêu, nghĩ cũng không muốn nghĩ, nguyên một đám bắn ra như điện xẹt, đuổi tới.

- Có chút cổ quái a!

Lâm Hi nhíu nhíu mày, sau khi tới gần mảnh Dong Lô chi quan này, trong nội tâm Lâm Hi đột nhiên có một loại cảm giác cực kỳ chán ghét.

Dương Văn Tư, Đoạn Đạt, Thôi Huyền Vĩ bọn hắn đã chạy tới, Lâm Hi cũng không kịp ngẫm nghĩ nữa, cũng đuổi theo.

Rất nhanh, một đám người đuổi tới. Ở trước một ngọn núi nhô ra, đám người dừng lại.

- Chuyện gì xảy ra? Người đâu?

- Không phải là nói ở chỗ này sao?

- Dung Nham tiểu ma quân đâu rồi? Mất dấu rồi?

Rất xa, một hồi tiếng nghị luận truyền vào trong tai.

Trong nội tâm Lâm Hi rùng mình, đột nhiên chân khí lay động, đuổi kịp Dương Văn Tư, Đoạn Đạt, Thôi Huyền Vĩ.

- Ba vị sư huynh, đợi một chút, ta cảm giác nơi này có cổ quái.

Lâm Hi chạy tới nói.

- Làm sao vậy, Xảy ra chuyện gì?

Dương Văn Tư kinh ngạc nói.

Tuy ngoài miệng ba người hỏi như vậy, nhưng dưới chân lại không tự chủ được bước chậm lại.

- Tiểu sư đệ, ngươi có phải hay không phát hiện cái gì?

Thôi Huyền Vĩ nói.

Trên đường đi, hắn đều chú ý thần thái của Lâm Hi. Ba người họ là một tông phái đấy, đương nhiên sẽ không cho rằng Lâm Hi muốn kéo chậm bọn hắn, một mình nuốt trái cây.

Trên thực tế, nếu như rớt lại phái sau những Luyện Khí sĩ của tông phái khác, ba người rất khó hoàn thành nhiệm vụ.

Nếu như không phải có nguyên nhân đặc biệt khác, Thôi Huyền Vĩ tin tưởng, Lâm Hi sẽ không lại làm như vậy.

- Không biết, ta cảm giác nơi này có vấn đề.

Ánh mắt Lâm Hi lập lòe.

Khi gần tới nơi này, hắn có một loại cảm giác nguy hiểm. Phảng phất đồng dạng như bước một chân vào quan tài.

- Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Lâm Hi thầm nghĩ trong lòng.

Tuy không thể minh bạch được loại cảm giác nguy hiểm này là từ đâu tới, nhưng mà Lâm Hi vô cùng rõ ràng, loại cảm giác này tuyệt đối không sai.

Lâm Hi đang cẩn thận nhìn một chút, bỗng nhiên ngay lúc đó, loại cảm giác nguy cơ này trong nội tâm đột nhiên tăng cường gấp trăm ngàn lần, trở nên vô cùng đậm đặc.

- Coi chừng, nhanh nằm xuống!

Lâm Hi cơ hồ là không chút nghĩ ngợi kêu lên.

Cơ hồ là đồng thời, một hồi tiếng kêu âm sâm từ phía sau truyền đến:

- Bạo! Bạo! Bạo!

Trong chớp mắt này, nguyên khí chấn động không cách nào tưởng tượng được từ sâu trong lòng đất truyền đến. Tiếp đó, lực lượng mang tính hủy diệt liên tiếp không ngừng từ dưới đất bạo phát ra.

Oanh! Oanh! Oanh!

Đất trời rung chuyển, toàn bộ năng lượng hủy diệt bàng bạc cường đại đến bất khả tư nghị. Toàn bộ Dong Lô chi quan đều bị lắc lư do chấn động mãnh liệt, phảng phất như muốn sụp đổ.

- Là pháp khí! Ít nhất hai mươi kiện pháp khí trở lên tự bạo!

Trong đầu Lâm Hi lướt qua một cái ý niệm kinh khủng, sau đó đã bị một cỗ khí kình đáng sợ nổ bay.

Lâm Hi đã từng đem ba cái pháp khí từ trên người Tào thị huynh đệ liên tiếp tự bạo, ngăn cản đám người Chu Khác Lễ. Nhưng mà hắn chưa từng nghĩ tới, lại có người chơi lớn như vậy, tâm tư ác độc như vậy, rõ ràng cam lòng đem hơn hai mươi kiện pháp khí tự bạo, mà trong những thứ này, ít nhất còn bao gồm mười món trung phẩm hoàng kim pháp khí!

Pháp khí trung phẩm a!

Đó là pháp khí trân quý tương đương với Hoàng Kim cự đỉnh trong tay Lâm Hi, mà người này thậm chí suy nghĩ cũng không cần, liền cam lòng đem chúng dẫn bạo rồi!

Đây là quả quyết cùng tàn nhẫn như thế nào, vì để đem những đệ tử tiên đạo này một kích đánh tan!

Hơn hai mươi kiện pháp khí trân quý cùng nhau dẫn bạo, dù người tới đều là đệ tử Luyện Khí tam trọng Khu Thần kỳ, ở dưới uy lực đáng sợ của cỗ tự bạo này, cũng chỉ có một đường tử vong.

- Người này, tâm kế thật là kinh khủng!

Trong đầu Lâm Hi lướt qua một đạo ý niệm.

Hắn vốn là tận lực đi ở phía sau, tránh khỏi chỗ hạch tâm bạo tạc, trên người lại có Vạn Hoàng pháp y hộ thể, bị thương căn bản cũng không nặng. Nhưng vào lúc này, đột nhiên trong lòng hơi động, cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi, sau đó rơi xuống mặt đất, vẫn không nhúc nhích, giống như là một cỗ "thi thể".

- Ha ha ha...

Trước vách núi, bụi đất màu hỏa hồng phóng lên trời, một gã "Đệ tử tiên đạo" đứng ở phía sau cùng tùy tiện cười to. Hắn tự tay xé toang phục sức tông phái tiên đạo ở trên người, lộ ra hắc sắc y bào ở bên trong.

Nhìn qua thi thể đầy đất ở phía trước, "Đệ tử tiên đạo" nhìn xem kiệt tác của mình, cất tiếng cười to.

- Ha ha ha, đệ tử tiên đạo các ngươi muốn lấy đầu của ta, đi lĩnh tông phái ban thưởng. Lại làm sao biết được, sau khi giết tông phái tiên đạo các ngươi, ma đạo đệ tử chúng ta đồng dạng cũng lấy được ban thưởng. Hai mươi tám kiện pháp khí đổi lấy hai mươi tám cái tính mạng của đệ tử tiên đạo, coi như là đáng giá. Chờ ta hấp thu huyết nhục tinh hoa của các ngươi, lại có thể hướng Ma tộc nhận lấy ban thưởng. Ha ha ha, đáng giá!

Tên "Đệ tử tiên đạo" này rốt cục lộ ra bộ mặt thật sự của mình, ma khí trên người hắn bắt đầu dũng động, làm gì giống đệ tử tiên đạo nào.

- Dung Nham tiểu ma quân? Là ngươi!

- Ngươi rõ ràng cải trang thành đệ tử tiên đạo, một mực xen lẫn vào trong chúng ta. Thật sự là quá hèn hạ!

- Trách không được tìm không thấy tung tích của ngươi, lại đột nhiên phát hiện được tung tích của ngươi, nguyên lai hết thảy đều là do ngươi giở trò quỷ!

- Ngươi cho rằng như vậy liền có thể giết được chúng ta sao? Chúng ta cùng một chỗ liên thủ, y nguyên có thể lấy mạng chó của ngươi!

...

Bụi khói tan hết, lộ ra mấy đạo nhân ảnh, nguyên một đám máu tươi chảy đầm đìa, thân hình loạng choạng. Đã tiếp nhận nhiệm vụ truy nã tội phạm của tông phái tiên đạo, đều là tinh anh trong hàng ngũ đệ tử, cả đám đều có thủ đoạn bảo mệnh.

Hơn hai mươi kiện pháp khí chôn dưới đất đột nhiện tự bạo, uy lực đủ để hủy diệt những Khu Thần cao thủ Luyện Khí đệ tam trọng này. Nhưng mà vẫn là có ít người có thể may mắn đào thoát, trong đó liền có cả đám người Đoạn Đạt, Dương Văn Tư, Thôi Vĩ Huyền. Bất quá, tất cả mọi người đều bị trọng thương, công lực còn dư lại chưa đủ ba, bốn thành.

Gần 30 đệ tử tiên đạo liên hợp vây quét Dung Nham tiểu ma quân, cư nhiên lại bị hắn thiết kế hãm hại, một đòn đánh tan. Đây quả thực là thiên đại sỉ nhục, những tiên đạo cao thủ còn may mắn sống sót này, nguyên một đám hai mắt huyết hồng, hận không thể đem Dung Nham tiểu ma quân đang sống sờ sờ mà lột da.

Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com