Tất cả

Thần Tọa - Chương 191: Thái Cổ Chân Long bị nhốt

Truyện Thần Tọa

Tác giả Hoàng Phủ Kỳ

Danh mục Tiên Hiệp Huyền Huyễn

Trước Tiếp
Lâm Hi nếu như ở trên Tài Quyết phong không bạo lộ bí mật trên người, thì Long Băng Nhan còn có thể dùng các loại biện pháp đi uy hiếp hắn, cưỡng đoạt đạo thống của hắn. Nhưng mà bộc lộ, lại để cho tất cả trưởng lão, Phó chưởng môn nhìn thấy, đó lại là một chuyện khác.

Chính thống đạo Nho trên người. Hiện tại Lâm Hi chẳng khác gì đã được môn phái thừa nhận, thuộc về một trong đạo thống của Thần Tiêu Tông, đã được tông phái bảo hộ.

Hiển nhiên cướp đoạt đạo thống trên người đệ tử khác, đây là việc nghiêm khắc cấm đoán đấy. Nếu như Long Băng Nhan thực có can đảm làm như vậy, vậy thì không hề nghi ngờ tất nhiên sẽ bị tông phái trừng phạt nghiêm khắc.

- Phó chưởng môn đã nghiêm khắc cảnh cáo ta, trong vòng ba tháng cấm có bất kỳ động tác gì đối với Lâm Hi. Ngươi truyền lệnh xuống cho ta, tạm thời ai cũng đừng đi động đến Lâm Hi, sau ba tháng, ta sẽ cho hắn đẹp mặt!

Long Băng Nhan lạnh giọng nói.

Trong lòng Lý Vô Cơ run lên, vội vàng nói:

- Vâng, sư tỷ!

Cùng một thời gian, trong nội môn Thần Tiêu Tông, cũng là ám lưu dũng động. Trên Tài Quyết phong, lúc thể nội Lâm Hi bộc phát ra Long khí kinh thiên, thực sự quá chói mắt, trừ phi là mù lòa, còn cơ bản là không thể không chú ý đến.

- Lại là một đệ tử có được chính thống đạo Nho. Không thể tưởng được, nhóm ký danh đệ tử này còn có nhân vật kiệt xuất như vậy!

- Rất lâu rồi chưa có gặp phải loại thịnh hội này, ngay cả Phó chưởng môn cũng bị kinh động, chính thống đạo Nho trên người Lâm Hi này lai lịch cũng không nhỏ. Bất quá, trước kia cho tới bây giờ như thế nào còn chưa từng nghe nói.

- Thái Cổ Chân Long thân, loại đạo thống này cho dù là phóng nhãn ra toàn bộ Thần Tiêu Tông, cũng được sắp xếp vào hàng thượng đẳng rồi. Long Băng Nhan thật đúng là biết chọn đối thủ!

- Trên Tài Quyết phong, có vô số đệ tử chết đi. Đây vẫn là lần đầu tiên chứng kiến có người mà Hộ pháp trưởng lão giết không được. Là một nhân vật, về sau nếu có cơ hội, có thể đi kết giao một phen.

- Lúc đệ tử của Hộ pháp trưởng lão áp giải hắn xuất hiện, hình như là từ Thanh Liên thánh phong đi ra. Từ khi nào mà Thanh Liên thánh nữ lại có tuệ nhãn như vậy. Dệt hoa trên gấm cố nhiên không sai, nhưng tổng so ra vẫn kém đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Thanh Liên thánh nữ lúc này là người thứ nhất!

- Tranh thủ thời gian điều tra xuất thân, lai lịch của Lâm Hi này.

Rất nhiều người trong Thần Tiêu Tông lướt qua rất nhiều ý nghĩ, mỗi người đều có mục đích của mình.

Không cần phải nói là ý nghĩ của một số thánh tử, thánh nữ trong Thần Tiêu sơn nội môn.

Bên trong sơn phong nơi ký danh đệ tử cư ngụ, Lâm Hi một mực ngủ đến buổi chiều, thẳng đến khi một hồi tiếng đập cửa báo hiệu cơm tối mới thức dậy.

- Sư huynh, cơm tối đã đến.

Một gã tạo dịch để tử của Thần Tiêu Tông đem cơm tối đưa đến phong Lâm Hi. Cùng dĩ vãng bất đồng, lúc này đây, trong mắt tên đệ tử này có chút khâm phục, cũng có chút ước ao địa vị chí cao vô thượng của các vị trưởng lão trong Thế giới tiên đạo. Cũng không phải mỗi người đều có thể giống như Lâm Hi, đối với Hộ pháp trưởng lão chỉ mũi mắng mặt. Càng có nhiều người, lúc đối mặt với tử vong, là đau khổ cầu khẩn.

Hiện tại ngoại môn đệ tử trên ngọn núi này đã sớm truyền ra, chẳng mấy chốc Lâm Hi sẽ rất nhanh được thăng chức. Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

- Đa tạ.

Lâm Hi từ trên giường ngồi dậy, nói.

- Sư thần...

Cùng bộ dáng trước kia không giống nhau, tên đệ tử này cũng không ly khai ngay lập tức.

- Nếu như về sau ngươi có thể tiến vào nội môn, có thể hay không... kéo theo sư đệ một cái.

Tên đệ tử này đem lời nói ấp a ấp úng nói ra.

Lâm Hi ngạc nhiên:

- Ngươi nghe ai nói.

- Hiện tại tất cả mọi người đều nói, ngươi tiền đồ vô lượng, chỉ sợ sẽ tiến vào nội môn.

Tên đệ tử này nói.

Lâm Hi lắc đầu:

- Cũng chỉ là nghe nhầm đồn bậy, ta chẳng qua là thông qua được khảo hạch đệ tử chính thức, tối đa cũng chính là dời sơn phong vào bên trong một chút, trở thành đệ tử chính thức.

- Nhưng là, sư huynh tiến vào nội môn cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Tên đệ tử này lắc đầu nói.

Trong nội tâm Lâm Hi âm thầm lắc đầu, nhưng vẫn là đáp ứng nói:

- Nếu quả thật có một ngày như vậy, ta sẽ làm.

- Đa tạ sư huynh.

Đệ tử đưa cơm đại hỷ, nhún người một cái, rốt cục ly khai.

Bị tên đệ tử này nói như vậy, Ngược lại Lâm Hi là cảm giác trong nội tâm dễ chịu hơn khá nhiều.

Lúc này sắc trời đã tối, bên cạnh không có người. Lâm Hi cũng không có lòng ăn cơm, trong lòng hơi động, lập tức khoanh chân ngồi xuống.

- Nhìn xem biến hóa của Vạn Hoàng đồ.

Tao ngộ của Tạp Mễ Lạp đối với Lâm Hi có đả kích rất lớn. Từ Tài Quyết phong trở về, trong nội tâm Lâm Hi ngơ ngác, còn chưa kịp xem xét tình huống thể nội. Bất quá trong nội tâm Lâm Hi hiểu rõ, trên đỉnh Tài Quyết phong có thể tránh được một kiếp, cuối cùng kinh động chư vị trưởng lão cùng Phó chưởng môn, hoàn toàn là bởi vì năng lực của Vạn Hoàng đồ.

Lúc Lâm Hi đột phá đến Luyện Khí nhất trọng, cũng đã cảm giác được Vạn Hoàng đồ phát sinh biến hóa. Bất quá lúc đó hắn đang đắm chìm trong vui sướng đột phá cảnh giới, còn chưa kịp xem xét tình huống Vạn Hoàng đồ, Hộ pháp trưởng lão liền phái đệ tử tới Thanh Liên thánh phong.

Có thể nói, Long Băng Nhan công kích đúng là phi thường mạnh. Lâm Hi vừa mới từ Hắc Long không gian trở về, nàng liền thỉnh Hộ pháp trưởng lão, đối với hắn khởi động lôi đình nhất kích, căn bản không cho hắn thời gian phản ứng!

Lâm Hi sâu đậm cảm giác được, vị thánh nữ Long thế gia này tàn nhẫn vô tình, sát phạt quả quyết, khiến cho người ta sợ hãi!

- Long Băng Nhan, ngươi sớm muộn sẽ phải hối hận!

Trong mắt Lâm Hi lóe lên một tia hàn quang, sau đó nhắm mắt lại.

Sau khi tu vi đạt đến Luyện Khí cảnh, liền sẽ có được năng lực nội thị. Lâm Hi rất dễ dàng ở trong não hải tìm được Vạn Hoàng đồ.

Cùng với trước kia Lâm Hi nhìn thấy bất đồng, sau khi hắn đạt đến Luyện Khí cảnh, bộ dáng thần bí của Vạn Hoàng đồ quả nhiên phát sinh biến hóa. Ác ương trong bức họa, Cửu trảo kim long chiếm giữ ở trên Hoàng Kim sơn phong, như uy như ngục đột nhiên biến mất không thấy gì nữa.

Mà vốn là Hoàng Kim sơn phong cũng đã bị phai màu, biến thành màu thâm đen. Hơn nữa rút nhỏ lại gấp trăm lần, biến thành một điểm chỉ bằng móng tay. Ngược lại là vầng sáng thời không trên bức họa kia lờ mờ, đột nhiên nhiên thay đổi rất nhiều, hơn nữa tản mát ra thời không khí tức mãnh liệt.

Khi ánh mắt Lâm Hi tập trung đến trung tâm của những vầng sáng thời không này, đồng tử đột nhiên co rút lại, trong nội tâm hung hăng co quắp xuống.

- Thốn Không chi môn!

Trong nội tâm Lâm Hi chấn động, chỉ thấy trên Vạn Hoàng đồ, ở trung tâm vô số vầng sáng thời không thình lình mở ra một cánh của hình vòm kim quang sáng chói. Trên quang môn, có vô số kim sắc phù văn thần bí, thần thánh, lại cao quý, phảng phất như tồn tại tôn quý nhất trong thiên địa.

Giờ khắc này, trên cánh cửa hình vòm kia đã thoáng mở ra một khe hở, bên trong thâm thúy vô cùng, tản mát ra thời không khí tức mãnh liệt, phảng phất như đi thông một thế giới thần bí khác.

Lâm Hi đối với khí tức "Thời Không Chi Môn" cũng không xa lạ gì. Đạo quang môn này hiển hiện ở trên Vạn Hoàng đồ to lớn đường hoàng, thần thánh cao quý, rõ ràng là loại Thời Không Chi Môn cường đại gấp ngàn vạn lần Hắc Long chi môn!

Ở trong "Đại thế giới Tiên đạo" đã từng đề cập qua, "Thời Không Chi Môn" là thu thập nguyên khí của thứ nguyên, vị diện khác tế luyện mà thành. Sau khi tế luyện thành công, thường thường đều có hình thức là cái cổng vòm, giống như là Hắc Long chi môn, là hữu hình hữu chất.

Nhưng đạo môn trước mắt này lại giống như là tranh vẽ, được vẽ trên một cái họa quyển. Loại "Thời Không Chi Môn" này đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của Lâm Hi, ngay cả "Đại thế giới Tiên đạo" cũng không đề cập qua loại Thời Không Chi Môn này!

Trong đầu Lâm Hi lướt qua vô số ý nghĩ, lập tức một cỗ lực lượng tinh thần liên hệ dọc theo Vạn Hoàng đồ, chui vào trong đạo "Thời Không Chi Môn" trên Vạn Hoàng đồ.

Oanh!

Phảng phất như vũ trụ hồng mông, thiên địa sơ phách, trong não hãi Lâm Hi kịch chấn một tiếng, sau đó kim quang vô cùng xông tới. Cảm giác xuyên việt Thời Không Chi Môn lại lần nữa truyền khắp toàn thân, bất quá lúc này đây, ý thức ở lúc xuyên việt Thời Không Chi Môn lại bị phá lệ là dài dằng dặc. Thật giống như là cô độc ngao du mấy tỷ năm ánh sáng.

Ngay tại lúc cảm giác không thể chịu nổi, đột nhiên trước mắt phịch một tiếng, như là môn hộ được mở ra, một phiến quang cảnh đập vào mặt.

- Long!

Trong nội tâm Lâm Hi chấn động mạnh mẽ một chút, ý thức của hắn trong nháy mắt xuyên qua Thời Không Chi Môn, cái nhìn thấy đầu tiên đấy, chính là một con Cự Long. Một con Cửu trảo Kim Long kim quang lập lòe, như uy như ngục.

Nó nằm rạp trên mặt đất, thân thể to lớn, phập phồng như dãy núi, liếc mắt nhìn không đến cuối cùng.

Ở trước mặt của nó, Lâm Hi cảm giác mình nhỏ bé như một con kiến. Hắn thậm chí còn không lớn bằng một con mắt của cự long này. Bất luận kẻ nào ở trước mặt đầu cự long này đều nhịn không được có cảm giác nhỏ bé cùng hèn mọn!

- Nguyên lai, là nó đã cứu ta một mạng!

Lâm Hi tự lẩm bẩm, trong nội tâm cảm giác được rung động mãnh liệt.

Hắn rốt cuộc biết, trên Tài Quyết phong, kinh thiên Long khí mà trên người mình bạo phát ra là từ đâu mà đến rồi! Nhưng mà cỗ Long khí ở trên Tài Quyết phong kia tuy là cường đại, nhưng so với Cự Long kéo dài vạn lý này lại nhỏ bé như muối bỏ biển, không có ý nghĩa.

Đó cũng không phải là huyễn tượng do chân khí hình thành, mà là một con Cự Long chân chân chính chính, có máu có thịt. Lâm Hi có thể cảm giác được, ở trong huyết nhục của nó ẩn chứa lực lượng đủ để hủy diệt một cái thế giới.

Con Cự Long này quả thực cường đại đến bất khả tư nghị! Nếu như có thể luyện hóa, như vậy đánh chết nhân vật như Hộ pháp trưởng lão quả thực là không cần tốn nhiều sức!

Nhưng mà không biết nguyên nhân gì, trên thân thể con Cự Long này lại bị quán xuyên một mảnh tử sắc tỏa liên. Những tử sắc tỏa liên thô to dài đến ngàn vạn, một mặt trói buộc vào người Cửu trảo Kim Long, một mặt lại liên kết vào trong vô tận hư không.

Long giác của Cửu trảo Kim Long cao chót vót, hai con ngươi nộ tĩnh, giống như là đang ngó chừng Lâm Hi. Nhưng mà thân thể to lớn của nó vẫn không nhúc nhích, phảng phất như là điêu khắc vậy.

Ở dưới chân của Cự Long là không gian khoáng cổ, sâu xa, khắp nơi đều tràn ngập kim quang. Lâm Hi có thể cảm giác được, thế giới kia là một cái thế giới khổng lồ. Nhưng mà thời không mê vụ nồng nặc, trùng trùng điệp điệp, Lâm Hi gần kề chỉ có thể nhìn thấy được một góc của thế giới này, giống như hắn chỉ có thể nhìn thấy được một góc của Cửu trảo Kim Long cực lớn mà chân thật này.

Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com