Tất cả

Thần Tọa - Chương 188: Chấn động môn phái (2)

Truyện Thần Tọa

Tác giả Hoàng Phủ Kỳ

Danh mục Tiên Hiệp Huyền Huyễn

Trước Tiếp
Phó chưởng môn Thần Tiêu dừng lại một chút, nói tiếp:

- Lui vạn bước, nếu thật sự trong môn phải xảy ra nội đấu, cũng chưa chắc không phải là chuyện tốt. Muốn kế thừa tông phái đại vị, nhất định phải vượt qua trắc trở nặng nề, chiến thắng vô số đối thủ. Chỉ có người mạnh nhất mới có tư cách kế thừa đạo thống của Thần Tiêu Tông chúng ta! Về phần cướp đoạt chính thống đạo Nho, các ngươi sau này cũng không cần nhắc lại nữa. Các ngươi đều đã quên chuyện "Sinh mệnh chi môn" sao?

- A!

Lời vừa nói ra, chư vị trưởng lão đều là kinh hô. Hiển nhiên là biết rõ nội tình.

Việc này dính đến một ít ẩn bí của Thần Tiêu Tông cùng Thế giới tiên đạo.

Đối với một ít pháp khí cấp thấp, chỉ cần tế luyện là lập tức có thể nhận chủ sử dụng. Bất quá, có rất ít người biết, đối với một ít pháp khí cao cấp, không chỉ là người chọn lựa pháp khí, mà pháp khí cũng chọn lựa chủ nhân! Text được lấy tại Truyện FULL

Một ít pháp khí thần bí khó lường, mặc dù đã đến tay, cũng sẽ không dễ dàng nhận chủ, mà chỉ là tự đi chọn chủ nhân của mình. Nếu như không đợi được chủ nhân mệnh định, sẽ một mực ngủ say hơn ngàn năm, thậm chí trên vạn năm, như thế nào cũng không gọi tỉnh được.

"Sinh mệnh chi môn" của Thần Tiêu Tông chính là như vậy, Thần Tiêu đã thử tất cả phương pháp đều không thể gọi tỉnh khí linh đang trầm tỉnh kia. Đến bây giờ, còn chưa có ai biết diện mục và năng lực vốn có của tòa "Sinh mệnh chi môn" này.

Như vậy, mặc dù là đã tới tay, cũng không dùng được gì.

Thần Tiêu Tông đem "Sinh mệnh chi môn" đặt ở trong nội môn, tùy ý các đệ tử tiến vào, kỳ thật cũng là hy vọng có thể có đệ tử được "Sinh mệnh chi môn" tán thành, từ đó có thể thức tỉnh khí linh.

- Phó chưởng môn, ý của ngươi, là chính thống đạo Nho trên người tiểu tử này đã cường đại đến loại tình trạng đó rồi?

Một gã trưởng lão nói.

- Khó, nhưng có Cửu trảo kim long hộ thân, địa vị đã không nhỏ. Ta hoài nghi, là có quan hệ đến mấy vị Thánh Hoàng thượng cổ. Sinh mệnh chi môn các ngươi cũng đã biết, sợ rằng đã tới tay chúng ta mấy ngàn năm rồi, nhưng nó vẫn là căn bản không để ý đến chúng ta. Ta lo lắng, nếu như chúng ta cường hoành cướp đoạt đạo thống của tên đệ tử này, cũng sẽ xuất hiện tình huống giống như Sinh mệnh chi môn vậy, vô thanh vô tức mấy ngàn năm không thèm để ý đến chúng ta, chứ không cần phải nói là nhận chủ!

Phó chưởng môn Thần Tiêu Tông thản nhiên nói.

Lời vừa nói ra, chư vị trưởng lão đều trầm mặc xuống. Nếu như đạo thống của Lâm Hi thực sự cường đại như vậy, vậy thật sự chỉ có thể do chính hắn đến kế thừa.

- Nhưng Tài Quyết phong chính là phạm vi quản hạt của ta. Tài Quyết hôm nay, các đệ tử trong môn phái đều thấy được. Phó chưởng môn hôm nay nếu là muốn nhúng một tay vào, ngày sau kẻ dưới khó có thể phục tùng bổn tọa, quy củ của Thần Tiêu Tông chúng ta cũng xấu đi! Lệ này vừa mở, chỉ sợ là họa không phải phúc!

Trong nội tâm Hộ pháp trưởng lão như trước là có chút không cam lòng. Hắn quyết tâm trong lòng, đã đem tông quy ra nói.

Tông phái tiên đạo, tất cả trưởng lão đều có chức vụ riêng, không được vượt qua quyền hạn, đây là quy củ của nội bộ tông phái nhằm vào tất cả trưởng lão.

Hộ pháp trưởng lão ở Tài Quyết phong thanh lý môn hộ, tất cả các đệ tử đều nhìn thấy đấy. Nếu như là bỏ dở giữa chừng, ngày sau hẳn là có đả kích thật lớn.

- Tài Quyết phong chính là phạm vi quản hạt của ngươi thì không sai, nhưng phá hư quy củ thì chưa hẳn đã đúng.

Phó chưởng môn Thần Tiêu Tông có ý khác.

- Phó chưởng môn đây là ý gì?

Hộ pháp trưởng lão nói.

Nhưng vào lúc này một thanh âm lười biếng từ phía đông thiên không truyền đến:

- Ý tứ của phó chưởng môn là, tiểu tử này đã không phải là trong phạm vi quản hạt của một mình ngươi. Lý lão đầu, ngươi còn không biết sao? Tiểu tử này không lâu trước đây đã thông qua khảo hạch ở đại điện tấn thăng, đã trở thành đệ tử chính thức. Đúng là ký danh đệ tử thì ngươi có được độc quyền sinh sát, nhưng mà đệ tử chính thức cũng không phải là phạm vi quản hạt của một mình ngươi. Chấp pháp điện chúng ta cũng là có phần!

- Không có khả năng!

Sắc mặt của Hộ pháp trưởng lão tái nhợt, hắn nhận được tin tức, Lâm Hi vẫn chỉ là một ký danh đệ tử.

Ký danh đệ tử chưa phải là đệ tử chính thức, là thuộc về phạm vi độc tài của hắn. Đừng nói là Phó chưởng môn, cho dù là chưởng môn cũng không thể quản được. Đây không phải là nói Hộ pháp trưởng lão như hắn có bao nhiêu lợi hại, mà là phạm vi chức quyền!

Nắm giữ quyền sinh sát ký danh đệ tử, là đặc quyền của Hộ pháp trưởng lão hắn.

Nhưng nếu như Lâm Hi là đệ tử chính thức liền không giống với lúc trước. Không chỉ là Hộ pháp đại điện có quyền quản hạt, Chấp pháp đại điện đồng dạng cũng có được quyền quản hạt. Ở một khối lĩnh vực này là lẫn lộn đấy.

Một khi tranh chấp không được, có Phó chưởng môn ra mặt can thiệp thì chính là danh chính ngôn thuận, cũng không tính là vượt qua quy củ.

- Hắc hắc, nếu không tin, chính là đi đến dưới Tấn thăng tường đi. Lấy tu vi của ngươi, có lẽ cũng không mất bao nhiêu thời gian.

Thanh âm lười biếng của Chấp pháp trưởng lão nói.

Hắn vừa dứt tiếng, "Keng", một khối thiết bài lóng lánh trong thời gian ngắn xuyên thẳng qua hư không, cắm ở trên đỉnh Tài Quyết phong, ở trước mặt hộ pháp trưởng lão.

- Lý Tể Đạo, ngươi làm chuyện tốt!

Vẻ mặt Hộ pháp trưởng lão khó coi, hiển nhiên là trong thời gian ngắn như vậy hắn cũng đã đem sự tình tra xét tinh tường.

- Tốt rồi! Chuyện này kết thúc ở đây. Tất cả mọi người lui ra, Chấp pháp trưởng lão, ngươi cũng như vậy.

Trên bầu trời, người trẻ tuổi áo lam khoát tay áo, bình thản lại chân thật đáng tin nói.

- Vâng, Phó chưởng môn!

Ở trước mặt Phó chưởng môn, ngôn ngữ tranh chấp là một chuyện, không tuân theo chính là một chuyện khác rồi.

Trong nháy mắt, từng đạo ý niệm cường hoành trên Tài Quyết phong giống như thủy triều rút lui. Lôi vân rậm rạp chằng chịt kia cũng lập tức tan hết!

- Hộ pháp trưởng lão, ngươi cũng không cần lo lắng. Chuyện này, ta sẽ đích thân xử lý, không làm tổn hại đến uy danh của Hộ pháp điện các ngươi. Chuyện kế tiếp, ngươi liền không cần phải để ý đến.

Người trẻ tuổi áo lam thản nhiên nói.

- Vâng, Phó chưởng môn!

Lời nói đến lúc này, Hộ pháp trưởng lão nếu không cảm thấy được, chính là một chuyện khác, tính chất còn nghiêm trọng hơn nhiều lắm!

- Ông!

Ngón tay của người trẻ tuổi áo lam bắn ra, một đạo cấm âm kết giới cường đại lập tức từ trên trời giáng xuống, đem cả tòa Tài Quyết phong bao lại.

- Tốt rồi, Lâm Hi, ngươi nghe được cũng không xê xích gì nhiều, tỉnh dậy đi!

Người trẻ tuổi áo lam vung bàn tay len, một cỗ tiên khí vô thanh vô tức chui vào cơ thể Lâm Hi, trong thời gian ngắn liền đem thương thế bên trong cơ thể hắn trị liệu không còn chút gì.

Kỳ thật Lâm Hi tỉnh lại đã được một đoạn thời gian.

Những ý niệm cường hoành trong hư không kia, mỗi một đạo đều phảng phất to lớn như thiên địa, hắn tuy không nhìn tới được nhưng lại có thể cảm giác rõ ràng.

Lâm Hi cũng muốn nhìn một chút, những trưởng lão này sẽ xử trí mình như thế nào.

Cũng muốn nhìn một chút, ở trong Thần Tiêu Tông đến cùng còn có hay không một điểm công bằng, có hay không một chỗ đáng giá lưu luyến.

Lúc này, nghe được thanh âm của người trẻ tuổi áo lam, Lâm Hi biết rõ là không thể gạt được hắn, lập tức mở mắt ra, trong mắt hắn vẫn là một phiến huyết hồng.

- Long Băng Nhan, ngươi cũng như vậy, mấy người các ngươi đều lên đây cả đi.

Người trẻ tuổi áo lam thản nhiên nói.

Trong nội tâm Long Băng Nhan hơi lạnh, bất quá, vẫn là ứng thanh đi về phía trước, thi lễ một cái:

- Long Băng Nhan bái kiến Phó chưởng môn!

Kiến thức ở phương diện này, Long Băng Nhan so với Lâm Hi còn muốn mạnh hơn nhiều.

Chỉ có Lâm Hi là không nhúc nhích, còn đợi ở nguyên tại chỗ.

Người trẻ tuổi áo lam chỉ là cười cười, không chút phật lòng.

- Lâm Hi, Long Băng Nhan, ân oán của các ngươi bổn tọa đã biết rõ ràng.

Câu nói đầu tiên của người trẻ tuổi áo lam liền lại khiến cho trong lòng hai người rùng mình một cái:

- Long Băng Nhan mặc dù là có tư tâm, che giấu việc đụng chạm của nàng với ngươi, muốn mượn Hộ pháp đại điện giết người. Bất quá, ngươi giết Tào thị huynh đệ nhưng lại là sự thật không thể chối cãi, thật cũng không tính là oan uổng cho ngươi!

Thần sắc của Long Băng Nhan cùng Lâm Hi đều là cả kinh, thật giống như bị lột sạch quần áo. Tất cả bí mật đều bị bạo lộ không thể nghi ngờ!

Không hề nghi ngờ, ở trước mặt Phó chưởng môn Thần Tiêu Tông, cái gọi là bí mật của hai người căn bản chính là chuyện cười. Loại nhân vật có uy lực khủng bố này không phải là đệ tử Luyện Khí cấp có thể đo lường được.

Phó chưởng môn Thần Tiêu Tông xoay chuyển ánh mắt, đầu tiên nhìn về phía Long Băng Nhan:

- Long Băng Nhan, ngươi bài trừ đối lập, giết gà dọa khỉ, dùng cái này để lập uy, đây thật cũng không thể gọi là tính toán sai. Tông phái tiên đạo chúng ta không phải là một nơi từ thiện, mạnh được yếu thua chính là pháp tắc căn bản, hi sinh một cái ký danh đệ tử nho nhỏ để thành toàn cho mình, cũng không phải là việc lớn gì. Bất quá, hiện tại Lâm Hi đã là đệ tử chính thức, nếu như ngươi lại dùng loại thủ đoạn này, cũng đừng trách bổn tọa vô tình.

Trong nội tâm Long Băng Nhan rùng mình, tính cách của nàng thông minh bậc nào, những lời này của Phó chưởng môn thoạt nhìn là ân uy cùng làm, câu nói trước là trấn an nàng, câu nói kế tiếp mới chính là trọng điểm.

- Phó chưởng môn yên tâm, Long Băng Nhan biết rõ nên làm như thế nào.

Long Băng Nhan cúi đầu nói, mắt của nàng cụp xuống, trong đôi mắt xẹt qua rất nhiều ý nghĩ.

Tài quyết Lâm Hi, vốn chỉ là một chuyện nhỏ. Ở Long Băng Nhan xem ra, căn bản là giống như nghiền chết một con kiến. Nhưng mà không nghĩ tới, cuối cùng kinh động các vị trưởng lão còn không nói, ngay cả Phó chưởng môn đều bị kinh động đến.

Không thể không nói, việc này hoàn toàn vượt qua dự liệu của Long Băng Nhan.

Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com