Thản Nhiên

Chương 23: Môi cô đáp xuống môi anh



Edit+beta: LQNN203

Sau khi Đường Miểu liếm sạch kem, thang máy lên đến tầng 16. Thang máy vừa đến, cửa thang máy mở ra, Đường Miểu và Hạ Khiếu lần lượt đi ra.

Sau khi Đường Miểu ra khỏi thang máy, tay cô đã để sẵn trong túi xách, một tay cô cầm cây kem đang ăn dở, tay kia lục chìa khóa, vừa lục vừa nói một câu với Hạ Khiếu.

"Ngủ ngon."

Sau khi Đường Miểu nói xong, Hạ Khiếu đáp lại rồi đi về nhà mình.

Cửa bởi vì hai người cùng nhau đứng mà có hơi chen chúc, Đường Miêu một tay lục túi, đồ đạc trong túi phát ra âm thanh nhỏ vì cô lục lọi. Trong khi cô đang lục, Hạ Khiếu đã bấm khóa vân tay. Giọng nữ điện tử vang lên, Hạ Khiếu mở cửa.

Ngay khi cánh cửa mở ra, Hạ Khiếu bước vào nhà.

Đường Miểu đang đứng ở cửa, một tay cầm que kem tan chảy, tay kia tìm chìa khóa. Vốn dĩ cô chỉ dùng một tay tìm, nhưng bây giờ cô đã mở nắp túi, cúi đầu lục lọi bên trong.

Túi của Đường Miểu là một chiếc túi xách không lớn, bên trong cũng không đựng thứ gì, đại khái chỉ là một gói khăn giấy, mấy món đồ nhỏ mà các các cô gái cần dùng. Khi Đường Miểu cúi đầu nhìn lục lọi trong túi, đồ bên trong trong nháy mắt cũng rõ ràng. Lục lọi một hồi, Đường Miểu ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Cô đứng dưới ánh đèn kích hoạt bằng giọng nói trong hành lang, như là thả chậm động tác, như dừng lại ở đó. Đôi mắt cô nhìn thẳng về phía trước, ngày thường đôi mắt cô có một quầng sáng sáng ngời sáng và sạch sẽ giờ lại có thêm chút mông lung.

Sau khi Hạ Khiếu mở cửa, anh không đóng lại ngay. Đứng bên trong cửa, anh nhìn thấy phản ứng của Đường Miểu, liền liếc xuống bàn tay cô đang duỗi ra trong túi.

"Sao vậy?" Hạ Khiếu hỏi.

Sau khi Hạ Khiếu hỏi, Đường Miểu như định thần lại, từ từ quay đầu về phía anh.

Cô đứng ngoài cửa nhà Hạ Khiếu, Hạ Khiếu đứng trong nhà, hai người thoáng nhìn nhau, cách nhau một khung cửa. Đường Miểu hai mắt vẫn chưa sáng tỏ, nhìn Hạ Khiếu đang đứng ở cửa hỏi.

"A Khiếu."

"Chìa khóa của tôi đâu mất rồi?"

...

Hạ Khiếu dẫn Đường Miểu vào nhà.

Đường Miểu không tìm thấy chìa khóa. Không dễ dàng ra ngoài tìm vào một giờ khuya như vậy, cho nên chỉ đơn giản để cô ở lại nhà anh một đêm.

Sau khi theo Hạ Khiếu vào nhà, Đường Miểu nói một câu.

"Làm phiền rồi."

Sau khi Đường Miểu nói xong, Hạ Khiếu liếc nhìn cô một cái. Khi anh nhìn lại, Đường Miểu đã đứng ở nơi đó, ánh mắt sáng ngời nhìn anh. Mặt cô còn đỏ hơn trước, giống như bị phát sốt, lúc trước là trong trắng lộ ra đỏ, nhưng bây giờ màu trắng đã đỏ hết cả.

"Còn ăn à?" Sau khi Hạ Khiếu liếc nhìn Đường Miểu, ánh mắt chuyển đến cây kem trong tay cô.

Cây ốc quế giòn bị cô gặm một góc, bởi vì vừa rồi cô tìm chìa khóa nên không ăn, phần nhân kem bên trong tan chảy chảy vào tay cô theo góc gặm của ống kem quế.

"Không ăn nữa." Sau khi Hà Khiếu nói lời này, Đường Miểu cũng liếc mắt nhìn tay mình. Hiển nhiên cô bị bẩn vì kem tan chảy, sau khi nhìn thấy, lông mày của cô nhăn lại.

Khi cô đang cau mày nhìn cây kem trên tay, Hạ Khiếu cầm lấy cây kem trong tay cô. Vứt kem của Đường Miểu và phần kem còn lại của mình vào thùng rác, Hạ Khiếu lấy hai chiếc khăn giấy, giữ cổ tay Đường Miểu, lau kem giữa lòng bàn tay và ngón tay của cô.

Khăn cồn lau lên da, mang đến cảm giác thăng hoa mát lạnh, lòng bàn tay nóng bỏng vốn có kèm theo chuyển động của Hạ Khiếu, cảm giác khó chịu biến mất.

Sau khi anh giúp cô lau sạch, Đường Miểu cong ngón tay, ngẩng đầu nhìn Hạ Khiếu rồi nói.

"Hết dính rồi."

Hạ Khiếu cúi đầu nhìn cô, cô nói xong liền buông cổ tay cô ra, ném chiếc khăn ướt mà Đường Miểu đã lau tay vào thùng rác.

"Cô ngủ trong phòng của tôi." Sau khi làm xong chuyện này, Hạ Khiếu lấy một chiếc khăn ướt khác, lau vết kem tan chảy trên tay rồi nói lời này với Đường Miểu.

Sau khi Hạ Khiếu nói xong, Đường Miểu hỏi: "Còn cậu?"

Hạ Khiếu nhướng mắt liếc cô một cái.

Khi Đường Miểu hỏi câu này, trong mắt hiện lên vài phần căng thẳng và thận trọng. Ngay cả bây giờ, ở một môi trường xa lạ, cô vẫn muốn khẳng định vị trí của anh để giảm bớt lo lắng.

"Tôi ngủ trên ghế sô pha. Ngay đây." Hạ Khiếu nói.

Nhà của Hạ Khiếu là một gian hai phòng, một phòng ngủ, một phòng làm việc, ngày thường chỉ có phòng ngủ có một cái giường để ngủ. Hôm nay lại có thêm một Đường Miểu, cô chỉ có thể ngủ trên giường, còn anh thì ngủ trên sô pha trong phòng khách.

Ghế sô pha trong phòng khách đối diện chéo với cửa phòng ngủ, thậm chí nói, nếu cửa phòng ngủ mở ra thì có thể nhìn thấy ghế sô pha từ cuối giường.

Sau khi nhận được câu trả lời của Hạ Khiếu, Đường Miểu chớp mắt, cùng cái chớp mắt đó, sự căng thẳng và lo lắng trong mắt cô tan biến, cô gật đầu đáp lại.

"Được rồi."

...

Sau khi sắp xếp hôm nay hai người nên nghỉ ngơi ở đâu, Hạ Khiếu quay trở lại phòng ngủ, lấy ra những thứ mình cần. Ngoài ra anh còn lấy một bộ ga giường mới đặt ở trên giường, Đường Miểu ngoan ngoãn thay bộ ga giường mới vào.

Phong cách trang trí trong nhà của Hạ Khiếu rõ ràng là khác với nhà cô, nhà cô thiên về gia đình, còn nhà của Hạ Khiếu thì hiện đại và đơn giản, giống như nhà mẫu trên tạp chí trang trí vậy. Cho dù là đã bật đèn, ở dưới ánh đèn, phòng ngủ vẫn luôn một màu xám, lạnh lẽo và u ám, khá hợp với tính cách của Hạ Khiếu.

Nhà của Hạ Khiếu có mùi trầm hương, nhưng phòng ngủ của anh thiên về mùi linh sam lạnh hơn. Loại mùi thơm này toát ra từ bộ ga giường mà Hạ Khiếu vừa lấy ra, thậm chí khi Đường Miểu thay ga giường, cơ thể cô cũng bị mùi hương này vây lấy.

Cứ như thể cô đang được Hạ Khiếu ôm vào lòng vậy.

Đường Miểu đứng ở trước giường, cúi đầu nâng cánh tay ngửi mùi. Trong khi ngửi thấy mùi thơm của linh sam, cô còn ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của rượu trái cây tỏa ra từ làn da của mình.

Mùi rượu sôi sùng sục, Đường Miểu bỏ tay xuống, liếc nhìn bộ ga giường mới thay vào rồi nói.

"Tôi muốn đi tắm."

Bộ ga giường là đồ mới, cô là một con quỷ rượu, tự nhiên không thể mang theo toàn thân đầy mùi rượu mà đi ngủ, sẽ rất thất lễ.

Sau khi cô nói xong, Hạ Khiếu liếc nhìn cô, nói: "Phòng tắm ở cạnh nhà bếp."

Hạ Khiếu nói cho cô biết vị trí của phòng tắm, chuẩn bị rời khỏi phòng ngủ, trước khi rời khỏi phòng ngủ, Đường Miểu nói: "Sau đó tôi mặc gì?"

Sau khi Đường Miểu nói xong, Hạ Khiếu quay lại nhìn cô.

...

Hạ Khiếu tìm một bộ quần áo cho Đường Miểu.

Quần áo của anh lớn hơn Đường Miểu một chút, thân trên thì còn được, nhưng cho dù quần đùi buộc chặt nhất cũng sẽ tụt xuống. Ngoài ra chiếc quần đùi thể thao rộng thùng thình, sau khi mặc vào có thể dài qua đầu gối của Đường Miểu, chỉ lộ ra một nửa bắp chân thon thả mịn màng của cô.

Dù vậy, Hạ Khiếu vẫn tìm được một bộ đồ như vậy cho cô. Sau khi tìm quần áo, Hạ Khiếu làm theo yêu cầu của Đường Miểu, mang cho cô khăn tắm, khăn lông, máy sấy tóc, kem đánh răng, bàn chải đánh răng, kem dưỡng da... Sau khi lấy xong mọi thứ, Đường Miểu xách đống đồ vào phòng tắm rồi đóng cửa phòng tắm lại.

Hạ Khiếu ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, nghe tiếng nước từ vòi hoa sen trong phòng tắm dội xuống đất.

Đây là một trải nghiệm khá mới lạ.

Hạ Khiếu thường ở nhà một mình, anh chưa bao giờ để người khác ở lại qua đêm, anh tắm rửa đều là trong phòng tắm, hiếm khi anh đang ngồi trong phòng khách như bây giờ, có người đang tắm trong phòng tắm.

Nước vòi hoa sen trong phòng tắm rất tốt, tiếng đập vào sàn phòng tắm lộp độp. Một dòng nước nhỏ rơi trên mặt đất, tạo ra âm thanh giống như mưa phùn. Âm thanh rơi trên người, chảy dọc theo thân người, va chạm xuống sàn là tiếng "tách" rõ ràng, nặng hơn một chút so với tiếng mưa phùn.

Âm thanh có thể mang lại hình ảnh mơ màng.

Hạ Khiếu ngồi dựa lưng vào sô pha, tiếng nước chảy bên tai và tiếng da thịt cọ vào, hòa vào nhau truyền tới. Nghe một hồi, Hạ Khiếu đứng dậy khỏi ghế sô pha, mở cửa sổ ban công, châm một điếu thuốc.

...

Đường Miểu tắm nước nóng xong.

Sau khi tắm xong, cô lau người sạch sẽ, bước ra khỏi phòng tắm với chiếc khăn quấn trên đầu và chiếc áo phông to mà Hạ Khiếu đưa cho cô. Khi đến phòng khách, hơi nước trong phòng tắm đã bị chặn lại, cả người Đường Miểu nóng bừng, như thoát ra khỏi hơi nước, cuối cùng cũng có thể hít thở không khí khô ráo.

Khi cô bước ra, Hạ Khiếu đã hút thuốc xong. Đứng ở bên cửa sổ ban công, anh nghe thấy tiếng cửa phòng tắm, quay đầu lại nhìn, sau khi nhìn xong, ánh mắt của người đàn ông đã khuất bóng trên ban công càng ảm đạm hơn trước.

Tóc Đường Miểu được quấn trong khăn, phồng lên một màu trắng. Tóc đã được quấn lên hết, chỉ để lại một khuôn mặt trắng nõn hồng hào.

Hơi nóng sau khi tắm dường như đã làm bay hơi chất cồn trong cơ thể cô, khiến làn da vốn ửng đỏ của cô trở nên nhẹ nhàng hơn. Cô đứng đó, gò má ướt át, đôi mắt đen nhánh trong vắt xinh đẹp.

Cô không xấu chút nào. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, vầng trán đầy đặn, đôi mắt hạnh nhân ngoan ngoãn, chiếc mũi hếch, đôi môi hồng hào.

Chỉ là nhìn qua trông cô hơi nhàn nhạt. Cô giống như cơn mưa bụi Giang Nam, đỉnh núi xanh biếc thấp thoáng sau màn sương, bởi vì sương mù mà không có góc cạnh sắc nhọn, chỉ lộ ra vẻ đẹp mơ hồ yêu kiều.

Giờ đây màn sương đã mờ đi, cô giống như một tấm gương được lau sạch sương nước, hoàn toàn hiển hiện trước mặt Hạ Khiếu một cách sạch sẽ và sáng sủa.

Dáng người của cô rất gầy, là loại khung xương cân đối và mảnh mai, nhưng thực ra không phải gầy mà là có một lớp da mềm dính vào khung xương, vừa tắm xong lớp da đó trông trắng bệch dưới ánh đèn phản chiếu. Một đôi chân, không có sự che chắn của chiếc váy dài ngày thường, chỉ đứng thẳng dưới gấu áo phông.

"Quần đâu?" Hạ Khiếu thấy vậy, nhướng mắt hỏi Đường Miểu.

Sau khi anh hỏi Đường Miểu xong, hai cánh tay mảnh khảnh của cô buông thõng bên hông, ngón tay khẽ bấu chặt vạt áo, nói.

"Quá lớn."

Vốn dĩ cô muốn mặc, nhưng sau khi mặc vào, quần dài cứ tụt xuống, một tay cô phải giữ khăn trên đầu, tay kia cầm quần, thật sự rất bất tiện.

Áo phông của Hạ Khiếu đủ lớn. Sau khi cô mặc nó vào, liền hạ cánh ngay dưới đùi cô một chút. Mặc dù nó ngắn hơn bộ quần áo cô thường mặc, nhưng cái cần che đã che lại.

Không chỉ phía dưới lớn mà đường viền cổ áo phía trên cũng lớn. Khi Đường Miểu đang nói chuyện, cô giơ một cánh tay lên để đỡ chiếc khăn trên đầu, khi thực hiện động tác đỡ này, vai cô nghiêng về bên phải cùng với chuyển động của cô.

Một khi nghiêng qua, đường viền cổ áo rũ xuống, để lộ một nửa xương quai xanh thanh tú và xinh đẹp, nối toàn bộ chiếc cổ thanh mảnh và sạch sẽ của cô.

Ánh mắt Hạ Khiếu rơi sang một bên, cũng không quan tâm nữa, chỉ nói: "Ngủ đi."

"Ồ, được." Đường Miểu đáp lại.

Trả lời xong, Đường Miểu cầm máy sấy tóc trở về phòng ngủ của Hạ Khiếu. Sau khi cô trở lại phòng ngủ, Hạ Khiếu cũng đi từ ban công vào phòng khách.

Sau khi đi vào, Hạ Khiếu trong tiềm thức muốn cởi quần áo, nhưng lại quay đầu nhìn về phía phòng ngủ, Đường Miểu đang ngồi ở mép giường cắm máy sấy tóc.

Nhìn thấy Đường Miểu, Hạ Khiếu dừng lại, vào phòng tắm.

...

Hạ Khiếu đi tắm tương đối nhanh.

Sau khi vào phòng tắm vặn vòi nước hoàn toàn mát lạnh, Hạ Khiếu đứng dưới vòi hoa sen tắm nước lạnh. Sau khi tắm xong Hạ Khiếu lau người sạch sẽ rồi trở lại phòng khách.

Trong lúc anh đang tắm, Đường Miểu dường như đã sấy khô tóc, cửa phòng ngủ đóng chặt, bên trong không có tiếng máy sấy tóc.

Đường Miểu hôm nay nghỉ ngơi ở nhà người khác, cho dù là lần trước đã tới đây, cho dù đây là nhà của Hạ Khiếu, cô vẫn có chút không yên tâm với môi trường xa lạ. Vì vậy, khi hai người chia phòng, Đường Miêu hỏi Hạ Khiếu có thể để cửa mở không.

Đây là nhà của Hạ Khiếu, cửa có đóng hay không cũng không quan trọng, sau khi Đường Miểu hỏi thì Hạ Khiếu đã đồng ý.

Đèn trong phòng khách vẫn sáng, Hạ Khiếu liếc nhìn khe cửa phòng ngủ, đèn trong phòng ngủ đã tắt. Bên trong tối om, không có động tĩnh gì, Đường Miểu có lẽ ​sau khi thu dọn xong thì đã ngủ rồi.

Hạ Khiếu lấy khăn lông lau khô một nửa tóc mình. Sau đó, anh ngồi trên ghế sô pha, cũng tắt đèn phòng khách.

Khi đèn tắt, màn đêm thực sự đến.

Bóng tối bao trùm căn nhà trong chốc lát, Hạ Khiếu lặng lẽ nằm trên gối trên ghế sô pha, nhìn trần nhà tối om trên đầu.

Anh nhìn chằm chằm lên trần nhà trong trạng thái mê man, ấp ủ cơn buồn ngủ ban đêm.

Ngay khi anh nhắm mắt lại, từ phòng ngủ của anh, sau cánh cửa đóng kín, vang lên tiếng gọi khe khẽ của một người phụ nữ. Truyện Truyện Teen

"A Khiếu."

Hạ Khiếu mở mắt.

Giọng cô không lớn nhưng vẫn rất rõ ràng trong căn nhà trống trải, vắng vẻ và yên tĩnh. Hạ Khiếu mở mắt ra, nhìn trần nhà tối om, rồi đáp lại.

"Ừ."

Sau khi Hạ Khiếu đáp lại, giọng nói của Đường Miểu lại vang lên.

"Tôi muốn uống nước."

Hạ Khiếu: "..."

...

Hạ Khiếu đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi đến tủ lạnh lấy một chai nước. Sau khi lấy chai nước, Hạ Khiếu mở nắp và đổ nước bên trong vào cốc nước.

Đèn trong phòng khách quá sáng, Hạ Khiếu không bật đèn, chỉ có một mình trong phòng bếp. Đèn trong phòng bếp từ cửa bếp chiếu vào phòng khách, Hạ Khiếu gõ cửa một cái, tiến vào phòng ngủ.

Trong phòng ngủ cũng mở đèn.

Chẳng qua chỉ là chiếc đèn ngủ cạnh giường được bật sáng.

Ánh sáng mờ tối cùng lắm có thể chiếu sáng rõ ràng hình dáng ngũ quan và bóng của một người. Hạ Khiếu đi đến hướng có ánh sáng, Đường Miểu nằm nghiêng ở trên gối, nghe thấy anh đến, cô liền mở mắt ra nhìn anh.

"Uống nước." Hạ Khiếu đưa cốc cho Đường Miểu.

"Cảm ơn." Đường Miểu nhìn thấy ly nước mà Hạ Khiếu đưa tới, cánh tay phải chống ở trên giường, nửa ngồi dậy.

Chống đỡ thân thể, tay trái Đường Miểu cầm lấy cốc nước, uống hết một hơi cạn sạch cốc nước.

Sau khi uống rượu, cồn sẽ bốc cháy trong người, khiến người ta càng thêm khát. Sau khi Đường Miểu uống hết cốc nước này, cô cảm thấy cơ thể khô khốc dường như lại được lấp đầy.

Cô đưa lại cốc nước cho Hạ Khiếu, Hạ Khiếu cầm lấy, hỏi: "Muốn uống nữa không?"

Sau khi Hạ Khiếu hỏi, Đường Miểu ngẩng đầu nhìn anh.

Hạ Khiếu quá cao. Khi đưa cốc nước cho Đường Miểu, anh một tay chống đỡ ở mép giường, hơi cúi người xuống. Chiều cao của anh vừa lọt vào phạm vi ánh sáng của đèn ngủ, ánh sáng yếu ớt nhẹ nhàng của đèn ngủ rơi vào trên khuôn mặt anh, khắc lên lông mày và đôi mắt của người đàn ông.

Anh thực sự trông rất đẹp trai.

Ngay cả khi đèn ngủ không đủ sáng, ánh sáng mờ ảo giống như một tầng sa mỏng rơi trên tác phẩm điêu khắc được che khuất dưới ánh mặt trời lặn.

Lộ ra một vẻ đẹp nhẹ nhàng và được trau chuốt kỹ lưỡng.

Đường Miểu ngẩng đầu nhìn anh.

Cô không phải loại dung mạo thanh tú sắc sảo, nhưng càng thích hợp với ánh sáng của ngọn đèn ngủ mờ ảo này.

Ánh sáng rơi xuống làn da của cô, mang đến cho làn da trắng nõn của cô một lớp vàng nhạt, trên nước da vàng nhạt, đôi mắt rơi vào giữa hàng lông mi dài và rậm rạp, giống như hai đầm nước suối bên trong sa mạt mù mịt.

Nước suối trong vắt, lại sâu không thấy đáy, nhưng trên mặt nước tĩnh lặng và ẩm ướt, hoàn toàn phản chiếu bóng dáng của anh.

Gợn sóng của cô miêu tả anh, như muốn kéo anh vào vùng nước không đáy của cô.

Ngay khi anh dường như cảm nhận được điều gì đó và muốn thoát ra, cánh tay người phụ nữ đỡ ở bên người rút ra, cơ thể của cô theo chuyển động của cô, quỳ xuống mép giường và bên cạnh anh. Hai tay cô duỗi ra, quàng vào gáy anh khi cô quỳ xuống.

Sau đó, cơ thể mềm mại của người phụ nữ tiến lại gần.

Cùng với cơ thể đang đến gần, môi cô đáp xuống môi anh.

*****

Editor: Ai kia bị mất nụ hôn đầu rồi~