Tất cả

Ta Tu Bổ Cốt Truyện Lại Băng Rồi - Chương 19: Phong Thiên trở về

Truyện Ta Tu Bổ Cốt Truyện Lại Băng Rồi

Tác giả Mộ Tử Triều Sinh

Danh mục Tiên Hiệp Huyền Huyễn Xuyên Không Sủng Đam Mỹ Cổ Đại

Trước Tiếp
Thẩm Bạch hai ngày nay thật sự là dày vò, mỗi ngày đều ăn ngủ chờ Phong Thiên.

Hiện tại toàn bộ Vân Phong chỉ có hai người hắn cùng sư tôn, sư tôn thật ra cũng thường xuyên đến đây chỉ điểm hắn luyện kiếm, bất quá cơ sở hắn quá kém, đích xác còn phải xây dựng thêm, cho nên, Thẩm Bạch mỗi ngày đều ngồi xổm trên Vân Phong, chờ Phong Thiên trở về.

Cũng không thể trách hắn, rốt cuộc hai người ở chung lâu rồi, nhìn thế nào cũng thấy đối phương mi thanh mục tú, Thẩm Bạch rất sợ chính mình bước lên con đường không lối về, mỗi ngày trôi qua trong thấp thỏm bất an.

Hơn nữa sư tôn còn ở trên người hắn hạ truy tung thuật, lý do bình thường đã vô dụng, đến thời điểm hắn đi tu bổ cốt truyện, hắn có thể sẽ trực tiếp lật thuyền, thế nhưng Thẩm Bạch khuyên can mãi, hệ thống cũng chỉ nói tạm thời không có việc gì.

Tra thống, đều là cặn bã bội tình bạc nghĩa!

Vân Phong cái gì cũng tốt, chỉ là lạnh, khắp nơi đều là tuyết, Thẩm Bạch ở cửa sơn môn chờ mãi, nhàm chán bắt đầu đắp người tuyết, vừa mới nặn được cái thứ ba thì bên cạnh đột nhiên truyền đến một câu.

"Ngươi đang làm gì?"

Thẩm Bạch quay đầu, nhìn gương mặt quen thuộc của Phong Thiên, nước mắt lưng tròng, trực tiếp rộng mở hai tay chạy như bay đi qua.

"Sư đệ ngươi rốt cuộc đã trở lại a a a a ——!"

Phong Thiên da mặt động một chút, ở thời điểm Thẩm Bạch sắp lao lại thì nghiêng người.

"Thình thịch!"

Thẩm Bạch úp mặt xuống tuyết.

Thẩm Bạch nằm bò trên mặt tuyết, đối với Phong Thiên dựng thẳng ngón giữa.

"Có ý tứ gì?"

Phong Thiên nhíu mày, trực giác nói cho hắn động tác này chẳng phải tốt đẹp gì.

"Tỏ vẻ đối với ngươi hoan nghênh, với ngươi tưởng niệm giống như nước sông cuồn cuộn liên miên không dứt."

"Đúng không?"

Phong Thiên không tin, sau đó vươn tay, đối với Thẩm Bạch cũng dựng thẳng lên một ngón giữa.

Thẩm Bạch:...

Thiên làm bậy, thượng để sống, tự làm bậy, không thể sống.

Ngươi không còn là Phong Thiên ngây thơ trong sáng ngày xưa nữa, ngươi sớm hay muộn sẽ mất ta.

"Sư đệ, ngươi biết không, ngươi vừa đi, ta nhận ra ta đối với ngươi nghĩ đến thiên hoang địa lão ——"

Nhân lúc ánh mắt Phong Thiên có vài phần phức tạp, Thẩm Bạch thuận thế chuyển câu.

"Với Bạch Sương Kiếm chính là khắc cốt minh tâm triền miên."

Phong Thiên:...

Kết quả vẫn là bởi vì hắn cầm Bạch Sương Kiếm sao, trong ánh mắt Phong Thiên tựa hồ có một phân ảm đạm.

"Kiếm ta đâu, kiếm của ta đâu?"

Thẩm Bạch đến gần, vẻ mặt chờ mong.

Phong Thiên từ bên trong không gian lấy ra, Bạch Sương Kiếm vẫn là Bạch Sương Kiếm, vừa thấy liền biết không phải vật phàm.

Nhưng mà Thẩm Bạch mới lĩnh giáo qua Sương Quang mười bốn đêm của sư tôn, hiện giờ nhìn Bạch Sương Kiếm, có loại ảo giác khối thịt ba chỉ ăn thì ngon đấy, chính là cảm giác tay nghề đầu bếp còn kém.

Tiếp nhận Bạch Sương Kiếm, Thẩm Bạch nhịn không được sờ sờ, dù sao cũng là sư tôn nhà mình đưa, có là sắt vụn hắn đều nguyện ý giữ gìn, huống chi còn là một thanh kiếm tốt.

Phong Thiên dời mắt, nhìn về phía người tuyết bên cạnh, khó hiểu.

"Đây là cái gì?"

"Người tuyết đó."

Thẩm Bạch xoay chuyển tròng mắt, từng bước từng bước đi qua.

"Ngươi, ta, sư tôn, có phải thấy loại ấm áp gia đình rồi đối với ta cảm động đến mức không nói nên lời hay không?"

Phong Thiên cẩn thận nhìn nhìn, người tuyết kia siêu siêu vẹo vẹo, nhìn thế nào đều cảm thấy —— "Thật xấu."

Thẩm Bạch:...

Lời trong lòng không nhất thiết phải nói ra, ngươi quả thật không rụt rè.

Thẩm Bạch đem Bạch Sương Kiếm thu vào không gian, sau đó đi lên núi, Phong Thiên nhìn người tuyết kia vài lần, cũng đi lên theo.

"Sư đệ, ngươi đi ra ngoài lâu như vậy, là làm gì thế?."

"Không có gì, xem náo nhiệt."

"Oa, có náo nhiệt mà ngươi không nói cho ta, ta ở trên Vân Phong rất nhàm chán nha."

"Không phải có sư tôn sao."

Thẩm Bạch như nghĩ tới cái gì, thần sắc có vài phần mất tự nhiên, cười cười, "Sư tôn như tiên nhân, ta nào dám khinh nhờn nửa phần, có thể bái nhập môn hạ hắn, ta hoài nghi là ta đời trước cứu vớt tu chân giới."

Phong Thiên cảm giác Thẩm Bạch có điểm kỳ quái, hắn giật giật ngón tay, ngón cái nhẹ nhàng lướt qua chồng lên ngón trỏ trên nạp giới*, tựa hồ đang do dự, lại có vài phần chần chờ.

Nạp giới là túi không gian nhỉ:>?

"Sư, sư huynh."

Phong Thiên ho khan gọi hai tiếng.

Thẩm Bạch dừng bước, nhìn về phía Phong Thiên, nghiêm túc mà nói, Phong Thiên đồ phá hài tử này không thích nói chuyện, số lần kêu hắn là sư huynh chỉ đếm bằng ngón tay.

Không đúng, có khác thường.

Thẩm Bạch che nạp giới, lui ra phía sau vài bước, "Không có tiền, không mượn, từng yêu."

Phong Thiên:...

Phong Thiên hít một hơi ở cổ họng, sau đó vươn tay, đối với Thẩm Bạch dựng lên ngón giữa.

Thẩm Bạch:...

"Tỏ vẻ đối với ngươi hoan nghênh, với ngươi tưởng niệm giống như nước sông cuồn cuộn liên miên không dứt."

Phong Thiên vẻ mặt không cảm xúc.

Thẩm Bạch:...

Chính là chán ghét cái loại phá hài tử học cái gì cũng nhanh.

Phong Thiên thu hồi, khẽ nhíu mày, sau đó mở miệng.

"Lúc trước lấy đi bảo kiếm của sư huynh là ta không đúng, mong rằng sư huynh có thể không so đo hiềm khích trước đây."

Thẩm Bạch chuyển tròng mắt, ah, đây là tính toán cùng hắn giảng hòa?

"Ta đây một hai phải so đo thì thế nào?"

Phong Thiên khóe miệng hơi cong lên, lại áp xuống.

"Vậy thì thỉnh sư huynh so đo cả đời đi."

Thẩm Bạch:...

Lời này sao mà càng nghe càng không thích hợp nhỉ?

Thẩm Bạch ngoáy ngoáy lỗ tai, lầm bầm lầu bầu, "Có phải đầu ta bị đông lạnh hỏng rồi hay không, lỗ tai có vấn đề?"

"Chúc mừng sư huynh rốt cuộc cũng có thể tự hiểu lấy mình."

"..."

Tin hay không ta một tát chụp chết ngươi, Thẩm Bạch buồn bực, lúc trước Phong Thiên còn lãnh đạm, sau một thời gian cùng hắn ở chung lại trở nên mặt dày vô sỉ như vậy.

Thẩm Bạch nâng lên một tay tuyết, giấu ở phía sau, sau đó vỗ bả vai Phong Thiên.

Ở thời điểm Phong Thiên quay đầu, liền nhét vào bên trong cổ áo y, giống như vô số lần trước đó.

"Ha ha ha ha ——"

Thẩm Bạch ôm bụng cười rộ lên.

Phong Thiên đem tuyết bên trong cổ áp lấy ra sạch sẽ, sau đó nhìn về phía Thẩm Bạch.

Thẩm Bạch lập tức chạy, như lúc trước vậy, mỗi lần đều là hắn chơi xấu chọc ghẹo Phong Thiên rồi lại bị ghẹo lại.

"Sư tôn, sư đệ vừa trở về đã đối với ta lạt thủ tồi hoa, quả thực không còn nhân tính!"

Vào thời điểm Thẩm Bạch sắp chạy tới Kính Hồ, Phong Thiên nắm lấy cơ hội đem Thẩm Bạch đè dưới người, sau đó lấy tuyết nhét vào bên trong quần áo Thẩm Bạch, tuyết tuy rằng mềm nhẹ nhưng vừa tiếp xúc với da là lạnh đến xương.

Thẩm Bạch bị nhét thật nhiều tuyết trong quần áo, cả người cuộn tròn, sau đó tìm cơ hội, dùng chân đá Phong Thiên, ai ngờ Phong Thiên lôi kéo tay áo hắn không buông, hai người lộc cộc, trực tiếp lăn vài vòng trên tuyết.

Thẩm Bạch lắc một bên đầu, liền thấy vạt áo thêu hoa văn chìm, bên cạnh nhiễm màu xanh lá, lại hướng lên trên là tóc đen như tơ lụa, nhẹ nhàng lưu động.

Là sư tôn.

Vì cái gì mà mỗi lần đều đụng phải sư tôn!

Thẩm Bạch đem mặt vùi vào tuyết, aiss, lại phải bị phạt.

Vân Hàn đem ánh mắt dời về phía Phong Thiên ở bên cạnh, Phong Thiên đứng dậy, vỗ tuyết đọng trên người, đối với Vân Hàn hành lễ.

"Sư tôn."

Thẩm Bạch ngẩng đầu, cũng hô, "Sư tôn."

Vân Hàn vẫn chưa xử phạt, chỉ nhìn về phía Phong Thiên.

"Ngươi đi theo ta."

Phong Thiên cúi đầu, "Dạ, sư tôn."

Thẩm Bạch nghi hoặc, nhìn thân ảnh hai người rời đi, có điểm kỳ quái, không, rất kỳ quái.

"Hệ thống, ngươi biết nguyên nhân không?"

【Đệ tử chính mình vô cớ rời đi, tự nhiên sẽ dò hỏi, không phải bình thường sao?】

"Không, đây là trực giác nam nhân, có cổ quái."

【Ah, nam nhân】

Loại trào phúng nồng đậm này là chuyện như thế nào, ta mẹ nó có phải thuần đàn ông hay không ngươi còn không biết à.

【Tăm xỉa răng nam nhân sao?】

"..."

Đồng quy vu tận đi tra thống, ta muốn lấy máu ngươi huyết tế tôn nghiêm đã chết!

Bất quá sư tôn kêu Phong Thiên đi, rốt cuộc là vì chuyện gì đây?

Thẩm Bạch sờ cằm, lén lút đi qua đại điện, chỉ tiếc tu vi hắn quá thấp, vừa mới tới gần Vân Hàn đã cảm nhận được.

Vân Hàn dựng thẳng lên lá chắn ở bên ngoài đại điện, lá chắn kia sờ lên mềm mại nhưng sống chết chính là vào không được, Thẩm Bạch ở ngoài đại điện gấp đến độ xoay vòng vòng.

"Hệ thống đại nhân, ta có thể biết bọn họ đang nói gì hay không?"

【Không thể】

"..."

Thẩm Bạch bắt đầu lì lợm la liếm.

"Ngươi có phải có người khác rồi không, hiện tại thế nhưng cự tuyệt ta, trước kia rõ ràng ta nói muốn, ngươi sẽ không có không cho, ta mặc kệ, ta phải được."

【...】

Hệ thống bên kia trầm mặc thật lâu, sau đó chậm rãi vang lên thanh âm.

【Ngươi trước kia bị người đánh không ít nhỉ, ngươi làm sao có thể sống tới bây giờ vậy, bởi vì những người đó có tấm lòng thương hại trẻ em thiểu năng trí tuệ sao?】

"..."

Ở thế giới nhân loại, loại như ngươi, cũng không dễ dàng sống sót đâu.

"Hệ thống đại nhân, dù sao ngươi đã vì ta phá lệ quá một lần, một lần cùng một trăm lần không có gì khác nhau nha."

【Ngươi cũng biết ta giúp ngươi phá lệ nhiều sao, vì cái gì còn muốn ta vì ngươi phá thêm một lần? 】

"Bởi vì tình yêu!"

【...】

"Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ chứng minh tình yêu không liên quan đến tuổi tác, tình người quỷ minh chứng tình yêu cùng người và quỷ không quan hệ, đoạn bối sơn chứng tỏ tình yêu cùng giới tính cũng không quan hệ, ta thì tương đối lợi hại, chứng minh..."

【Chứng minh ta cùng ngươi, cùng tình yêu không có quan hệ?】

"..."

Đáng ghét, ngươi nói như vậy, nhân gia không biết xấu hổ.

Thẩm Bạch duỗi tay bắt đầu ngoáy lỗ tai.

【Ngươi làm gì?】

"Trước tiên sạch sẽ một chút, sợ lỗ tai bị ngăn chặn, đợi lát nữa nghe không được rõ ràng."

【Ngươi thật vô sỉ】

"Đa tạ đa tạ, ta thích loại hành vi xưng là, cầu ái, mà hệ thống ngươi phá lệ, ta cũng thích xưng là, bày tỏ tình yêu."

【...】

【Đinh!】

Thẩm Bạch giật giật lỗ tai, ai biết bên trong lại một mảnh an tĩnh, ở thời điểm Thẩm Bạch hoài nghi hệ thống lừa hắn thì người bên trong mở miệng.

"Ngươi động tâm ma."

Đây là thanh âm của sư tôn.

Phong Thiên chậm chạp không có trả lời.

"Xin hỏi sư tôn, như thế nào là tâm ma?"

"Tham sân si, đều là nguyên nhân gây ra tâm ma."

Lại là một trận trầm mặc.

Thật lâu sau, âm thanh lại lần nữa vang lên, "Ngươi thiên phú cực cao, không nên bị tâm ma làm khó."

"Ta chưa chắc không thể phá ma."

"Ngươi đi vạn kiếm tông trận, đối với ngươi lĩnh ngộ kiếm đạo, tự nhiên sẽ phá tâm ma."

"Dạ, sư tôn."

"Còn có một chuyện, ngươi không thể vô lễ với Tiếu Bạch."

Phong Thiên phát ra tiếng cười, không biết là có ý tứ gì.

"Đệ tử hiểu rõ."

Sau đó, bên trong liền im lặng, Thẩm Bạch kề sát lá chắn, kết quả bên trong nửa điểm thanh âm cũng không có, Phong Thiên hẳn là đi rồi.

Thẩm Bạch chậm rãi đứng dậy, nghĩ có nên nhân tiện đi thăm Phong Thiên hay không, bên tai lại vang lên tiếng thở dài.

Sư tôn còn có chuyện để nói?

"Phát sinh từ tình cảm, dừng lại trong lễ nghĩa sao."

Thẩm Bạch:!!!
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com