Tất cả
Sủng Quan Lục Cung: Đế Vương Kiều Man Hoàng Phi

Trong lúc ngủ mơ, một thanh trường kiếm không ngừng tới gần nàng, cuối cùng đâm vào ngực nàng, máu tươi chảy ra. Nàng còn tưởng rằng là ác mộng, sao tỉnh lại cảnh trong mơ lại trở thành sự thật! Ai có thể nghĩ đến Phượng Thiển kia mệnh lớn thế, bị một kiếm đâm vào ngực không nói, rõ ràng ngay cả Thái Y cũng nói: “Thương thế quá nặng, khó có thể qua khỏi.” Vì sao nằm một tháng, lại tỉnh lại? Đến tột cùng là vận khí của nàng ta tốt, hay là ông trời đang trêu đùa mình?


Phượng Thiển đúng là tỉnh, nhưng mà, nàng trừ bỏ nhớ rõ mình tên là Phượng Thiển, là người xuyên không, cái gì cũng không biết. Trên đời còn có chuyện bi kịch hơn thế này không? Nhìn ai nàng cũng không nhớ, chỉ thấy đầu buốt đau. Được rồi, giờ khắc này, trừ bỏ chủ động thẳng thắn thừa nhận mất trí nhớ, nàng còn có thể làm gì? Nàng còn tưởng rằng nàng xuyên thành tiểu thư nhà giàu, sao lại đột nhiên thành vợ bé của hoàng đế? Mà đằng này, còn trong tình huống bị thất sủng mấy năm trời.


Cảm thấy quá mức bị trêu ngươi, nàng tự thán với lòng, thôi thì sống cho trọn kiếp trọng sinh này ăn sung mặc sướng cũng không đế nỗi bi thương. Nhưng điều khiến nàng cảm thấy kinh hỉ, đó chính là vị hoàng đế kia lại quay ngoắt, đem nàng sủng đến tận trời. Mời các bạn cùng đón đọc câu chuyện ngôn tình đầy hấp dẫn này!

Danh sách chương truyện Sủng Quan Lục Cung: Đế Vương Kiều Man Hoàng Phi

Chương 1-1: Phượng Thiển tỉnh! (1) Chương 1-2: Phượng Thiển tỉnh! (2) Chương 2: Thái hậu giá lâm Chương 3: Gặp quỷ rồi! Chương 4: Ta là nữ nhân của hoàng đế Chương 5: Là trẫm khiến ngươi chịu ủy khuất Chương 6: Quả thực rất chán ghét được không? Chương 7: Chẳng lẽ đêm nay nàng sẽ bị "ăn"? Chương 8: Đừng sợ, trẫm không khi dễ tổn thương nàng Chương 9: Hoàng Thượng càng đẹp mắt! Chương 10: Hoàng Thượng ngươi thật tốt! Chương 11: Hoàng Thượng ngài thật là lần đầu tiên sao? Chương 12: Tại sao trẫm muốn cố ý làm khó ngươi? Chương 13: Vậy về sau ngươi còn đánh ta không? Chương 14: Trẫm đáp ứng ngươi Chương 15 Chương 16: Nàng rất giống thổ phỉ? Chương 17: Cả đời dài như vậy Chương 18: Ngươi lại không biết nói ta muốn ăn ngươi Chương 19: Nếu không trẫm tự mình hầu hạ ngươi Chương 20: Vật nhỏ không lương tâm! Chương 21: Tiện nhân mắng ai đâu! Chương 22: Phượng Thiển tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng! Chương 23: Đoan Vương phủ không phải nơi tốt lành gì cả! Chương 24: Sao trẫm khi dễ ngươi được Chương 25: Ngay cả trẫm cũng không dám đụng đến nửa ngón tay của nàng Chương 27: Trẫm chính là vội tới đưa ngươi y phục Chương 28: Sao nàng không muốn trẫm phụ trách? Chương 29: Hắn không vui khi có người mắng vật nhỏ của hắn Chương 30: Trực tiếp gọi ta một tiếng cô nãi nãi là được rồi Chương 31: Ta làm tiểu phu nhân của ngươi được không? Chương 32: Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ không có nữ nhân! Chương 33: Thật sự là yêu vật nhỏ cáu kỉnh này Chương 34: Ngươi chính là bình dấm chua! Chương 35: Ta còn chưa đủ nghe lời sao? Chương 36: Chính ngươi đến đi Chương 37: Thế nào, cũng không tệ lắm đi? Chương 38: Chốc lát ngươi sẽ được bỏ tiền! Chương 39: Người ta đang nhìn chúng ta chằm chằm kìa! Chương 40: Sao ngươi mắng ta! Chương 44: Cả người ngươi đều ở trên người trẫm Chương 45: Chỉ cần có trẫm ở đây Chương 46: Ngươi đi xuống đi! Chương 47: Coi nàng là gối ôm sao? Chương 48: Ngươi bắt buộc phải nằm trên giường ta mới được sao? Chương 49: Ngoan, đừng suy nghĩ miên man Chương 50: Quả nhiên là không lúc nào sống yên ổn Chương 52: Đây chính là bới lông tìm vết sao? Chương 53: Ai dám nói nàng nửa câu không phải? Chương 54: Ngươi cho là ngươi là ai?

Bình luận truyện