Tất cả
Sủng Em Đến Tận Trời
Có người nói, trên đời si tình nhất chính là che chở một người.
Từ khi Lương Chấn Y gặp được Ôn Hà Phi, anh mới bắt đầu hiểu được đạo lý vừa ngọt ngào vừa chua mà người đời hay nói.
Hơi thở của cô giống như hoa nhài trong mùa xuân, anh âm thầm ngửi thấy, tim đập loạn nhịp.
Sự chân thật của cô khiến anh tình nguyện vì cô chống đỡ cả bầu trời để cô thực hiện giấc mộng của mình.


Nhưng cô trì độn thường khiến anh không nhịn được muốn gõ đầu cô một cái, để cô thấy sự dịu dàng của anh.
Cô coi anh là thủ trưởng nghiêm khắc lạnh lùng, khi thấy anh tay chân luôn lóng ngóng,
Anh lại hưởng thụ của cô khẩn trương đối với mình, tin rằng kia cũng là một loại để ý.
Ban ngày thì trông mong ngắm khuôn mặt tươi cười của cô nhiều hơn, lắng nghe ý tưởng đột phá của cô;


Ban đêm lại chỉ có thể âm thầm thương cảm, hi vọng cô ở bên mình vui vẻ ấm áp.
Rốt cuộc, anh không cam tâm chỉ biết trông theo, một mình yên ắng tịch mịch,
Anh muốn trong mắt của cô không hề có người khác, muốn cô đứng ở bên cạnh mình,
Có thể bày tỏ, có thể nắm tay cô, có thể bên nhau mãi mãi. . . mãi mãi cũng không xa rời.

Bình luận truyện