Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng

Chương 5: Nỗi ám ảnh khó hiểu



Ngày hôm sau, những tia nắng ban mai xuyên qua chiếc rèm cửa màu trắng chiếu rọi xuống chiếc giường đôi màu trắng tinh, đánh thức giấc mộng đẹp của hai người.

Tiểu Úc giơ tay che ánh nắng chói mắt, mở to cặp mắt vẫn đang mơ màng.

Căn phòng rất lớn, trước mắt cô toàn một màu trắng tinh khôi.

Đây là đâu? Đây không phải phòng của cô ở nhà, cũng không phải phòng ở ký túc xá…

Cơn đau đầu dữ dội khiến cô chợt nhớ ra mọi chuyện tối qua, Ivan dẫn cô tới một quan bar quen thuộc, anh ta nói tâm trạng không được tốt, gọi một ly Hennessy và bảo cô uống cùng. Cô cứ tưởng tửu lượng của mình cũng khá, đâu ngờ mới uống được hai ly, máu nóng đã lan khắp các huyết quản, sau đó… sau đó cô không nhớ gì nữa.



Anh ta không làm gì cô đấy chứ?

Cô vội cúi xuống nhìn quần áo của mình, may quá, quần áo vẫn đang ở trên người.

Yên tâm, cô quay sang nhìn bên cạnh, Ivan đang ngủ, hơn nữa còn nắm tay cô, ngủ say sưa.

Cô không chút do dự, giơ chân đạp anh ta ra khỏi giường.

“A!” Sau tiếng kêu thảm thiết, Ivan xoa khuỷu tay bò dậy, nhìn cô vẻ oan ức.

“Sao vừa sáng sớm em đã định mưu sát chồng thế hả?!”

“Anh có biết nam nữ thụ thụ bất thân không hả?!”

“Với thân hình này của em… mà cũng được gọi là phụ nữ…” Ivan trèo lên giường, ôm gối ngủ tiếp.

“Anh!” Cô tức giận giật lấy chiếc gối, lấy hết sức đập vào đầu anh ta.

“Đừng đánh! Đừng đánh!” Anh ta giật lấy chiếc gối trong tay cô, trịnh trọng nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh chịu trách nhiệm là được chứ gì?!”

“Chịu trách nhiệm thế nào?”

“Anh cưới em!”

“Anh đừng có mơ!” Cô đang định giơ tay tiếp tục đánh, không ngờ anh ta nắm chặt hai tay rồi ấn cô xuống giường đồng thời đè lên người cô khiến người cô bị nhấn chìm trong chiếc chăn lông vũ mềm mại, không sao cử động được.

Ivan khẽ nháy mắt với cô, cười ranh mãnh. “Vậy rốt cuộc em muốn anh phải thế nào đây?”

“Tôi…”

Câu hỏi này thực sự đã làm khó cô rồi, phải rồi, rốt cuộc cô muốn anh ta phải thế nào đây?

“Lẽ nào… em muốn…” Anh ta cười ranh mãnh, cặp mắt nhỏ dài híp lại, bắt đầu di chuyển từ mặt cô xuống phía dưới…

Những chùm sáng mờ nhạt xuyên qua rèm cửa phản chiếu vào cặp mắt đen nháy của anh ta, chao qua chao lại.

Gió nhẹ thổi làm chiếc rèm cửa khẽ bay bay, thoảng trong không khí là mùi hương mát lạnh của sữa tắm tỏa ra từ người anh ta.

Hơi thở nóng hổi của anh ta phả lên môi cô, như hôn mà không phải.

Tiếp xúc ở một khoảng cách gần như vậy, trong một tư thế ám muội như thế này, một dòng máu nóng kỳ lạ dâng lên trong ngực Tiểu Úc, khiến chức năng ngôn ngữ của cô gặp trở ngại, năng lực suy nghĩ gặp khó khăn, cô cũng quên mất tay chân cần phải cử động như thế nào.

Người chưa từng nếm trải cảm giác yêu đương như cô không hiểu đây là cảm giác gì, nhưng cô biết rõ cảm giác này không phải là “chán ghét”. Cô thậm chí còn có chút chờ đợi, muốn thử xem cảm giác hai cặp môi tiếp xúc với nhau thực sự đê mê như người ta vẫn nói hay không…

Cơ hội ngàn năm có một như vậy, Ivan lại đột nhiên buông cô ra, đứng dậy, bước xuống giường. Vào thời khắc áp lực trên cơ thể biến mất, Tiểu Úc cũng cảm thấy hẫng hụt, dòng máu nóng trong huyết quản trở nên nguội lạnh.

Trong hoàn cảnh này, chỉ có một khả năng duy nhất khiến người đàn ông dừng lại.

Anh ta vẫn chưa thể quên được người phụ nữ trong tim mình…

Cô thầm cười khổ, có những điều có thể miễn cưỡng, nhưng duy nhất tình cảm thì không thể.

Vậy thì sao cô không thoải mái một chút, chân thành trở thành một người bạn của anh ta, giúp anh ta vượt qua giai đoạn khó khăn này?

Tiểu Úc vào phòng tắm đánh răng, rửa mặt, chỉnh lại quần áo rồi bước ra, đang định quay về trường thì phát hiện Ivan ngồi trên sofa thất thần nhìn xuống sàn nhà, tay nắm chặt chiếc di động.

Cô nhìn xuống sàn nhà, trên đó không một vết bụi.

“Anh không sao chứ hả?” Cô hỏi.

“Cổ phiếu vừa mở sàn đã tăng chạm đỉnh rồi.”

“Cái gì?!” Cô thấy lòng nặng trĩu.

Biết rõ mọi lời an ủi lúc này đều là vô nghĩa, cô vẫn ngồi xổm xuống bên cạnh tay vịn của sofa, hai tay đặt lên tay vịn, ngẩng đầu nhìn anh ta. “Có lẽ vẫn còn khả năng cứu vãn… Không biết chừng chiều nay cổ phiếu sẽ giảm.”

“Anh sớm đã biết cái kết quả này.” Ivan ngửa đầu dựa vào sofa, hơi thở rất nhẹ, dường như không còn sức lực vậy, hàng lông mày nhíu lại, hai đầu lông mày như sắp chạm vào nhau. Tiểu Úc rất hy vọng anh ta gào thét ầm ĩ như phát điên, chửi rủa hoặc đập đồ đạc, chứ không phải cố gắng kìm nén như thế này, anh ta như thế này khiến người khác thấy xót xa.

“Vậy tại sao anh không nói chuyện với các cổ đông của công ty, mua cổ phiếu từ tay họ chẳng phải sẽ dễ dàng hơn sao?”

“Đương nhiên là nói rồi, anh đã nghĩ hết cách mới mua được hai mươi phần trăm cổ phiếu trong tay bọn họ.”

“Vậy anh…” Cú sốc này quả thực rất lớn, cô không biết tìm lời nào để an ủi anh ta nữa.

“Anh không sao. Anh chỉ rất thất vọng về một số người.” Anh nhắm mắt lại, lông mày nhíu chặt hơn. “Thứ bản thân không có được, chấp nhận phá hủy chứ nhất quyết không cho người khác có được… Sao phải tự làm khổ mình vậy chứ?”

“Anh chẳng phải cũng vậy đó sao? Biết rõ là thứ mình không thể có được mà vẫn cứ cố chấp. Sao phải tự làm khổ mình vậy chứ?”

Cặp lông mày của Ivan từ từ dãn ra, đột nhiên anh ta mở mắt, mỉm cười thoải mái với cô. “Em nói đúng, cùng lắm là tất cả sẽ kết thúc, anh và Quân Dật sẽ mở một công ty khác.”

Tiểu Úc còn chưa kịp đón nhận sự thay đổi đột ngột này thì Ivan đã kéo cô đi ra cửa.

“Đi đâu?”

“Đi ăn cơm đã, sau đó sẽ giải quyết vấn đề ở công trường.”

“Ồ!”

“Anh phá sản rồi, hôm nay em mời nhé? Phải rồi, tiền phòng đêm qua em cũng trả luôn nhé?”

“Không phải chứ?! Giờ tôi tuyệt giao với anh còn kịp không?”

“Không kịp nữa rồi! Anh ăn vạ em rồi!”

Khi họ ăn cơm, điện thoại của Ivan đặt trên bàn rung tới mức long trời lở đất, anh ta vẫn làm như không nghe thấy gì cả, say sưa ăn thịt bò một cách ngon lành.

Tiểu Úc cuối cùng không chịu nổi sự hành hạ này, bèn nhắc: “Điện thoại của anh kêu kìa.”

“Ừm!”

Anh ăn hết phần thịt bò của mình, lại cắt một miếng trên đĩa của Tiểu Úc, đặt vào đĩa của mình, tiếp tục ăn.

Cô liếc mắt nhìn cái tên hiện lên trên màn hình điện thoại: Lâm Nhĩ Tích.

“Nếu anh vẫn không nghe, tôi sẽ nghe đấy!”

“Ừm! Em nghe đi.”

“Anh muốn tôi nói gì?”

“Tùy, muốn nói gì thì nói.” Anh ta lại cắt một miếng thịt bò vuông vức cho vào miệng, nhai chậm rãi.

Cô nhếch miệng. “Tại sao không nghe máy?”

“Nghe điện thoại của cô ấy trước mặt em, anh cứ cảm thấy có lỗi với em…”

“Xí! Liên quan gì đến tôi chứ, anh cũng đâu phải chồng tôi?”

Anh ta buột miệng nói: “Sớm muộn sẽ là thôi.”

Bàn tay cầm dĩa của Tiểu Úc khẽ run run, miếng thịt bò rơi xuống đĩa, mấy giọt mỡ bắn lên tay áo của cô. Cô vội lấy giấy ăn để lau, ra sức lau những vết mỡ vẫn ngấm vào vải, không sao lau hết được.

Ivan ngẩng đầu nhìn cô, giơ tay tắt điện thoại rồi lại cầm lên nhấn nhấn vài cái, hình như đang cài đặt chức năng gì đó.

Cô tự thấy mình không phải người hẹp hòi, có những lời nói đùa vô hại cô không hề để bụng, nhưng những lời nói đùa của anh ta có lẽ đã hơi quá rồi, cô cần phải nhắc nhở anh ta mới được. “Có những chuyện không nên nói đùa đâu, ngộ nhỡ tôi tưởng thật thì làm thế nào?”

“Anh không hề nói đùa, anh theo đuổi em rất nghiêm túc.” Ngữ khí của anh ta không giống như đang đùa chút nào.

“Tại sao?” Cô nhìn anh ta, không còn cười cợt châm chọc nữa. “Bởi vì anh đột nhiên thích tôi? Hay là vì… anh muốn tôi chiếm dụng toàn bộ thời gian và tình cảm của anh, để anh không còn tâm tư nghĩ tới cô ấy nữa?”

Nét biểu cảm trên mặt Ivan bỗng trở nên cứng đờ nhưng anh ta không hề phản bác.

“Ivan, tôi thực lòng muốn làm bạn với anh, lúc anh hụt hẫng, cần tôi ở bên cạnh, tôi sẽ không thoái thác nhưng tôi sẽ không yêu anh, cũng giống như anh sẽ không bao giờ yêu tôi vậy!”

Cô đứng dậy, vứt lại tờ giấy ăn vừa lau mỡ trong tay, bỏ đi, khi bước tới cửa vẫn không quên để lại vài tờ tiền trên quầy.

Trong ký ức của cô, đó là lần rút lui hoàn hảo nhất trong cuộc đời cô!

Trải qua chiến dịch này, Tiểu Úc cứ tưởng anh chàng đẹp trai đó dù có dày mặt đến mấy cũng sẽ quay về tự kiểm điểm bản thân từ mười ngày đến nửa tháng, sau khi nhận thức lại mối quan hệ giữa họ mới tới khẩn thiết xin cô thứ lỗi, xây dựng lại tình bạn vĩ đại của họ. Không ngờ, mười một giờ đêm, điện thoại đúng giờ đổ chuông, Tiểu Úc giơ tay cầm chiếc di động để trên gối lên, trên màn hình hiện rõ dòng chữ: Hung thần đêm khuya.

Trong điện thoại vẫn là giọng nói nhẹ nhàng đầy quyến rũ đó: “Có phải đang đợi điện thoại của anh không vậy?”

“Một ngày anh không gọi điện làm phiền tôi thì sẽ chết hả?”

“Không… nhưng anh sợ em không sống nổi.”

“Xin anh hãy đổi sang hình thức tiêu khiển khác có đẳng cấp một chút, có được không hả? Anh khiến tôi mỗi ngày đều không dám đi ngủ trước mười một giờ đấy!”

“Vậy tại sao em không tắt máy?”

“Tôi tắt máy… Tôi tắt máy ngộ nhỡ người khác có việc quan trọng không tìm được tôi thì làm thế nào?”

Lăng Lăng đang ngồi trước máy tính lập chương trình, nghe thấy cô nói vậy, ngoái đầu lại chớp chớp mắt đầy ám muội.

Tiểu Úc ngoảnh mặt đi, giả vờ không nhìn thấy.

“Anh có việc này muốn nói với em. Chiều nay cổ phiếu đột nhiên giảm rồi.”

“Thật sao?!” Cô sung sướng nắm chặt điện thoại, do hưng phấn giọng nói cũng chói tai hơn: “Anh nói thật không?”

“Thật! Hiện giờ cổ phần trong tay anh đã đủ rồi, ngày mai anh sẽ bàn kế hoạch mua lại với các cổ đông lớn của công ty đó. Haizz! Mấy ông già đó khó chơi lắm.”

Tiểu Úc cầm điện thoại, nằm dài trên giường, trái tim vốn ngang bướng là thế đột nhiên chùng xuống, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn: “Tôi tin anh chắc chắn sẽ thành công.”

“Có câu này của em là đủ rồi.” Giọng nói của anh ta còn dịu dàng hơn nữa.

“…” Đột nhiên cô không biết nên nói gì nữa.

Chỉ nghe anh ta tiếp tục: “Phải rồi, hôm qua thực sự rất cảm ơn em, đợi sau khi nhà xây xong, anh nhất định sẽ tặng em căn đầu tiên!”

“Không cần đâu, anh giảm giá cho tôi là được rồi!”

“Em thích nội thất theo phong cách nào? Anh sẽ miễn phí phần nội thất cho em…”

“Vậy anh cần phải có lương tâm một chút, dùng những vật liệu nội thất xanh, thân thiện với môi trường.”

“Em cứ yên tâm đi, anh không nghĩ cho em thì cũng phải nghĩ cho thế hệ sau của anh chứ?” Ngữ điệu và ngôn từ của anh ta đầy hài hước.

Bàn tay cầm điện thoại của Tiểu Úc cứng đờ, mặt bất giác đỏ bừng. “Anh có ý gì?”

“Ý nghĩa hiện trên từng từ đó thôi.”

Tiểu Úc đưa tay sờ hai má đỏ bừng, tức giận nói: “Đàn ông tôi gặp nhiều rồi, nhưng chưa từng gặp người nào da mặt dày như anh!”

“Anh tưởng em sẽ cúp máy.”

Cô đang do dự xem có nên cúp máy hay không thì bên kia điện thoại lại vang lên giọng nói thủng thẳng của Ivan: “Không nỡ cúp điện thoại của anh phải không? Không phải em cũng yêu anh rồi đấy chứ?”

“Đồ tự kỷ!”

“Phụ nữ yêu anh nhiều lắm, đây cũng đâu phải chuyện gì mất mặt đâu, không cần phải xấu hổ.”

Cuối cùng, cô không chịu nổi nữa, cúp máy.



Trên bàn, những bông hồng xanh dưới ngọn đèn neon đang lan tỏa sắc tím huyền bí, giống như tình yêu sâu sắc và bền bỉ.

Tiểu Úc đột nhiên phát hiện ra hoa hồng xanh cũng không hề tầm thường!

Tiểu Úc rời mắt khỏi bó hồng xanh, vừa lúc phát hiện thấy Lăng Lăng đang mỉm cười rất đáng ghét. “Mùa xuân, mùa tình yêu! Lòng xuân rung động rồi?”

Cô giả vờ không thèm bận tâm, vênh mặt, nói: “Thôi đi, tán gái theo kiểu thiếu đẳng cấp như anh ta, tớ phải cảm thấy buồn thay cho anh ta đấy!”

“Thiếu đẳng cấp? Theo tớ thấy anh ta nếu không phải là cao thủ tình trường thì sau lưng chắc hẳn phải có cao nhân chỉ dẫn.”

“Tại sao?”

Lăng Lăng đứng dậy, mệt mỏi xoa vai. “Những cô gái như cậu tuyệt đối không thể bị đánh gục chỉ với vài bó hoa tươi, hay mấy trò lãng mạn vớ vẩn được, tớ thấy nếu anh ta xếp vài trăm ngọn nến ở dưới lầu rồi hét ầm lên là yêu cậu suốt đời không thay đổi thì chắc cậu chẳng thèm để ý! Đằng này, anh ta mỗi ngày gọi một cuộc điện thoại, lại chọn lúc đêm khuya thanh vắng, thời điểm lòng người cô độc nhất để trò chuyện với cậu, như thế sẽ càng dễ khiến cậu thích anh ta. Bởi vì, những người phụ nữ tâm hồn càng phong phú càng thích đàn ông bước vào thế giới nội tâm của họ, để nhận biết con người thật sự của họ, để hiểu họ hơn…”

“Không ngờ cậu còn là một chuyên gia tình yêu nữa đấy!”

“Chuyên gia thì tớ không dám nhận nhưng những kinh nghiệm đau thương thì cũng đã trải qua rồi.” Ánh mắt cô vẫn dừng lại ở avatar đang tắt đèn, chán nản nói: “Đừng trách tớ không nhắc cậu, đàn ông đại đa số đều thiếu kiên nhẫn, trong một thời gian khá lâu, anh ta có thể luôn đúng giờ gọi điện nói chuyện với cậu, không lệch một phút, nói năng cũng rất đúng mực, việc này tuyệt đối không hề đơn giản.”

Tiểu Úc không đồng tình nói: “Anh ta rỗi việc mà thôi!”

“Ngay cả rỗi việc mà có thể đúng giờ như vậy cũng không dễ, đàn ông tốt không nhiều, có thể nắm bắt được thì đừng bỏ lỡ!”

“Bọn tớ không phù hợp.”

“Tại sao?”

“Anh ta đã yêu sâu sắc một cô gái khác, tớ không muốn khi anh ta ôm tớ trong lòng, trái tim lại hướng về người khác.” Cô buồn bã thở dài, thời gian này cô luôn nghĩ tới ánh mắt Ivan nhìn theo cô gái đó. Tình yêu chân thành đó đã để lại vết thương sâu đến thế nào trong lòng anh ta, cô không thể đoán biết được, cũng không muốn đoán biết.

Cho nên cô chấp nhận làm một người bạn bình thường của anh ta, lúc nào rảnh thì trò chuyện, ra ngoài đi chơi, chỉ có vậy mà thôi.

Lăng Lăng nghe thấy lời này, lập tức thu lại nụ cười, tỏ vẻ quan tâm, ngồi xuống cạnh giường cô. “Anh ta thích người khác rồi à? Vậy tại sao anh ta còn đối với cậu…”

“Cô gái đó không yêu anh ta.”

“Ồ! Mỗi người đều có một quá khứ, cậu hà tất phải bận tâm như vậy chứ?”

“Nhưng tớ không biết anh ta có thể quên được quá khứ hay không!”

Cô luôn khát khao một tình yêu nồng cháy, chỉ cần tình yêu đó thuần khiết, chân thành, ngay cả khi tất cả mọi người trên thế giới đều phản đối, dù yêu tới mức đứt từng khúc ruột, cô cũng cam tâm tình nguyện. Đằng này sự theo đuổi của Ivan giống như một trò chơi vậy. Cô không nhận thấy chút chân tình, chút thành ý nào của anh ta, càng không biết mình có nên trao trái tim cho một người đàn ông bất cần đời như vậy không.

Trong trường hợp này, họ nên tiếp tục nói chuyện với nhau nữa không? Nếu có một ngày cô thực sự yêu anh ta, biết rõ sai lầm không thể cứu vãn, cô phải chấp nhận tình yêu này thế nào đây?

Cho nên ngày hôm sau chưa tới mười một giờ, Tiểu Úc đã tắt điện thoại.

Đêm hôm đó, cô không sao ngủ được, luôn cảm thấy điện thoại đang đổ chuông, luôn mơ hồ nhìn thấy Ivan đang bấm điện thoại gọi cho cô hết lần này tới lần khác… Sáng tỉnh dậy, nằm trên giường thẫn thờ một lúc lâu, cô mới nhớ ra sáng hôm nay có tiết học, không kịp trang điểm gì cả, cô vác cặp mắt thâm quầng chạy lên giảng đường.

Giờ học buổi sáng kết thúc trong mơ màng, Tiểu Úc theo dòng người đông đúc bước ra khỏi giảng đường, vừa ra tới cửa chiếc Porsche đã đập thẳng vào mắt, đầu óc đang mơ màng đột nhiên tỉnh táo hẳn lên.

“Quan Tiểu Úc!”

Cô cứ tưởng mình lẫn trong đám đông thì có thể không bị phát hiện, ai ngờ Ivan đeo kính râm vẫn có thể nhìn rõ đến vậy, trong giây lát đã phát hiện ra cô, hơn nữa còn cất tiếng gọi rất dõng dạc.

Để tránh bị anh ta gọi thêm lần nữa khiến càng nhiều người để ý, Tiểu Úc bước nhanh tới, giơ chân đạp mạnh chiếc Porsche một cái. Chiếc xe đua này cũng không biết do nhà thiết kế ăn hại nào thiết kế, cô nhìn mà thấy rất tức mắt!

“Anh đang đóng phim đấy à?! Ra vẻ phong cách là việc của anh, nhưng anh có thể giả vờ không biết tôi được không?”

Ivan tỏ vẻ oan ức, nhìn cô, nói: “Anh ký xong hợp đồng mua lại công ty là sốt ruột chạy ngay tới đây để gặp em. Em không tỏ ra ngạc nhiên thì cũng nên cảm động một chút chứ!”

“Cảm động cái đầu anh ấy! Í, mà sao anh biết tôi học ở đây?”

“Anh không biết, chỉ là đứng đây đợi thôi… Anh tự nhủ, nếu duyên phận khiến anh gặp được em thì anh sẽ thuận theo ý trời!”

Trời ạ, tám năm qua cô cũng không đi học lấy một lần, tại sao hôm nay lại đi học chứ?

Lẽ nào đây chính là ý trời? Tiểu Úc nhìn kĩ lại một lần nữa gương mặt với nụ cười vô tội của anh ta, lắc đầu hỗn loạn. Không chút nương tình, cô đáp lại hai tiếng: “Nhạt nhẽo!”

Cô đang định bỏ đi thì Ivan đã kéo tay cô lại. “Hôm qua tại sao không mở máy?”

“Bởi vì anh không phải kiểu người tôi thích, tôi cũng không phải người mà anh yêu nhất cho nên chúng ta không nên lãng phí thời gian quý giá của nhau nữa! Anh có hiểu không hả?”

“Ồ, hiểu rồi.” Cô cứ tưởng anh ta sẽ buông tay giống như lần trước anh ta bị Lâm Nhĩ Tích từ chối vậy, nhưng anh ta lại hỏi tiếp: “Em muốn ăn gì, anh mời?”

Là ai đã nói: Nước trong thì không có cá, vua cũng thua thằng liều!

Thật quá… quá… quá đúng rồi!

“Ivan, tôi nói thật với anh nhé, Âu Dương Y Phàm mà lần trước tôi nói với anh chính là vị hôn phu của tôi đấy!”

“À!” Anh ta không hề tỏ ra kinh ngạc.

Tiểu Úc cảm thấy vô cùng tức giận. Tên óc heo này sao lại trì trệ đến vậy?

Cô không thể không tiếp tục bịa thêm: “Hai nhà chúng tôi mấy đời thâm giao, hứa hôn từ lúc còn trong bụng mẹ, anh hiểu không?”

“Ừm!”

“Sau khi tốt nghiệp tôi sẽ kết hôn với anh ta.”

Ngọc Hoàng Đại đế, Phật tổ Như Lai, xin hãy tha thứ cho những lời nói dối của con!

“Vậy sao? Anh ta tháo cặp kính râm, trợn tròn mắt kinh ngạc. “Có việc này sao? Sao anh chưa từng nghe thấy? Vậy thì anh thực sự cần phải suy nghĩ cho kĩ.”

Cuối cùng cũng không ngốc lắm!

“Đúng thế, đúng thế, anh hãy về suy nghĩ cho kĩ đi!”

“Nhưng hiện giờ anh thấy hơi đói rồi, hay là chúng ta vừa ăn vừa suy nghĩ…” Tiếng chuông điện thoại của anh ta cắt ngang câu chuyện cho nên khi anh ta nhận điện thoại, giọng nói tỏ vẻ không vui: “Có việc gì? Nói mau lên, tôi đang bận… Cái gì?!”

Người ở đầu máy bên kia không biết đã nói gì, mặt Ivan đột nhiên biến sắc. “Được rồi, tôi sẽ qua đó ngay!”



Ivan biến mất còn đột ngột hơn cả lúc xuất hiện, chỉ buông lại một câu: “Anh có việc phải đi rồi!” rồi rời đi. Tiểu Úc vẫn còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì thì xe của anh ta đã biến mất.

“Hoàn hồn lại đi!” Có người vỗ vai cô.

Cô ngỡ ngàng quay đầu lại, mới nhận ra mình đang bị mấy nữ sinh trong khoa Quản trị vây quanh, trong đó có Tây Tây, người có mối quan hệ thân thiết với cô, đang nháy mắt trêu ghẹo. “Hì hì, đẹp trai quá! Bạn trai cậu đấy à?”

Đầu óc Tiểu Úc vẫn còn nghĩ đến cuộc điện thoại mà Ivan vừa nghe, cô buột miệng đáp: “Nếu như tớ bảo với cậu là bọn tớ không thân, cậu có tin không?”

“Nhưng…” Tây Tây như bất ngờ nhận ra điều gì đó. “Ánh mắt của cậu… không phải chỉ là quen biết thông thường!”

“Hả! Ánh mắt gì?”

“Đương nhiên là ánh mắt đang lạc trong dòng sông tình ái rồi…”

Câu “lạc trong dòng sông tình ái” khiến cô vô cùng sửng sốt, những lời Tây Tây nói sau đó, cô đều không nghe thấy nữa.