Tất cả

Sổ Tay Công Lược Vạn Người Mê

Chương 96: Công lược thiếu tá lãnh khốc (23)

Trước Tiếp
Edit: Mítt

Beta: Kỳ Vân

Ba tháng sau.

Phòng huấn luyện ngầm.

“Phanh!”

“Phanh phanh phanh!”

Đơn thuần là âm thanh thân thể va chạm, đã chấn đến màng tai của mọi người đang cổ động. Giống như giây tiếp theo màng tai sẽ trực tiếp nổ tung.

Tầm mắt di chuyển.

Trong phòng huấn luyện, hai thân ảnh một đen một trắng phảng phất đan xen ở bên nhau. Nhưng nhìn kỹ, hai người này ở trong thời gian mấy giây đã có thể so được mấy trăm chiêu!

Nếu người có nhãn lực tốt, ở chỗ này nhất định có thể nhận ra đây là Mộng Nhã và Lục Minh!

Người mặc trang phục huấn luyện màu trắng là Mộng Nhã, cô gắt gao hoạt động eo, càng phác hoạ được vòng eo một tay là có thể ôm hết được.

Mà ở một bên, người mặc quần áo màu đen vai rộng eo thon chính là Lục Minh.

Hai người đánh nhau nếu nói là lực lượng va chạm, thì không bằng nói là một màn biểu diễn mỹ lệ.

Đáng tiếc nơi này không có người nào có nhãn phúc hưởng thụ điều đó.

**

Khi Mộng Nhã huấn luyện đã dần dần phát hiện được chỗ tốt trong bộ kỹ thuật cách đấu trước đây đã học. Nó sẽ không chỉ kích phát tiềm lực của cô mà còn còn có thể đề cao thể chất!!

Ba tháng thời gian ngắn ngủi.

Mộng Nhã từ lúc mới bắt đầu dưới một chiêu của Lục Minh cũng không qua được. Đến bây giờ cô đã có thể dưới tay của Lục Minh tiếp được ba mươi chiêu!

Đây tuyệt đối là một sự tiến bộ vượt trội!

Phải biết rằng tang thi ở trong tay Lục Minh tuyệt đối không chịu được một chiêu! Tất cả đều giống nhau sẽ bị một kích của hắn làm mất mạng!

Đương nhiên, tang thi khẳng định không thể đánh đồng với Mộng Nhã. Hơn nữa Lục Minh dạy Mộng Nhã, huấn luyện chiếm đa số. Mà không phải là giống như tang thi vừa thấy mặt liền ra sát chiêu.

**

“Thiếu tá.”

Mộng Nhã mệt cả người nằm liệt trên mặt đất. Nằm thành hình chữ "đại".

Lục Minh cau mày: “Đứng lên.”

Mộng Nhã hiện tại không giống như trước kia nhìn thấy Lục Minh là giống như chuột thấy mèo, muốn nhanh chóng chạy ngay lập tức.

Cô dùng sức đem đầu xoay sang hướng khác. Sau đó nói: “Không!”

Lục Minh bị động tác trẻ con của cô làm cho tức cười: “Nhanh lên, mới vận động xong nằm xuống sẽ không tốt cho thân thể.”

Trán Mộng Nhã đầy vạch đen.

Lúc này sau khi nằm xuống càng nhiều mồ hôi từ trong da thịt phát ra. Cô chỉ cảm thấy cả người nóng đến không chịu nổi.

“Tôi thật sự ngồi không nổi, Lục Minh.”

Lục Minh mày kiếm nhướng lên: “Cô kêu tôi là cái gì?”

Mộng Nhã nói: “Thiếu tá.”

Lúc này bị dọa đến, đột nhiên có tinh thần.

Tinh thần Mộng Nhã căng chặt, cũng không mệt mỏi giống như vừa mới huấn luyện xong.

Đột nhiên cô cảm thấy mình thật đáng thương, mỗi ngày đều bị huấn luyện đến cánh tay cũng nâng không nổi ——

Chưa xong còn phải chịu thiếu tá tra tấn tinh thần nữa.

**

Lục Minh ngồi xổm xuống, đem những sợi tóc trên trán Mộng Nhã vén ra sau đầu.

Mộng Nhã bị động tác đó dọa cho thanh tỉnh.

Cô nhanh chóng nhận sai: “Thiếu tá, tôi không phải cố ý kêu tên ngài.”

Đôi mắt sương lạnh đóng băng hàng năm của Lục Minh bây giờ giống như bị gió xuân thổi qua, toàn bộ hòa tan.

Nhưng tiếng nói vẫn lạnh như băng.

“Cho cô một cơ hội.”

Mộng Nhã ngồi dậy, sau đó bảo trì một khoảng cách an toàn với thiếu tá: “Cơ hội gì?”

Chủ yếu là cảm giác thiếu tá cho cô rất giống Chủ Thần trong không gian kia.

Có lẽ nam nhân kia lớn lên không phải giống như thiếu tá. Nhưng hắn nhất định sẽ cho cô loại cảm giác này ——

Cho dù không nói lời nào cũng sẽ làm cho người ta có cảm giác áp bách vô cùng.

Bây giờ Mộng Nhã đến nói chuyện cũng có chút không nói nổi.

Cách đại khái khoảng nửa thước, Mộng Nhã rốt cuộc có thể điều chỉnh tốt suy nghĩ của mình. Sau đó dựa theo phương thức Lục Minh dạy cho cô củng cố tinh thần lực.

Như vậy người khác không thể nhìn trộm tinh thần lực của cô. Nhưng lúc này Mộng Nhã lại cảm thấy mình xuất hiện ảo giác.

Vẫn là Lục Minh nói trước ——

“Cho cô một cơ hội sau này có thể gọi tên của tôi.”

1/5/2019

- --oOo---

Vân: Nếu có thể thì tối sẽ có chương (╯3╰) nhưng chưa chắc chắn lắm nhaaa
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương