Tất cả

Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi - Chương 278: Khổ nhục kế

Truyện Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Tác giả Hạ Vy

Danh mục Ngôn Tình

Trước Tiếp
Sau khi chứng kiến việc thanh minh của cha con Du Thế Quần, Du Ân đã gọi điện cho Diệp Văn.

Diệp Văn đã bảo vệ cô từ đầu đến cuối, cô thật sự rất cảm động.

Diệp Văn nói qua điện thoại: "Bố đã tìm thấy hai người họ ngay sau khi sự việc xảy ra, bọn họ dám không ra làm rõ sao?"

Sự thật là cha con Du Thế Quần đã tính kế Du Ân dùng đứa con gái bảo bối của ông để làm con gà đẻ trứng vàng, nếu lần này hai tên cặn bã không đứng ra thì ông sẽ khiến họ cả đời này không đứng dậy được.

Du Ân nhẹ nhàng nói: "Bố, cảm ơn bố."

Giọng điệu của Diệp Văn có chút buồn bã: "Trước đây bố không biết sự tồn tại của con, con đã chịu rất nhiều bất bình và khổ cực. Sau này b ố sẽ không để con bị ức hiếp, một chút cũng không!"

Cảm giác được quan tâm che chở này khiến Du Ân cảm thấy vô cùng hạnh phúc, nhưng cô vẫn hỏi lại Diệp Văn: "Phó Đình Viễn ra mặt thừa nhận mối quan hệ của chúng con, bố có biết không?"

Diệp Văn trả lời: "Có."

Du Ân thở dài: "Bố, tại sao bố không ngăn cản anh ta?"

Diệp Văn cười nói: "Bố biết hiện tại con không muốn nhắc đến quan hệ với cậu ta, nhưng cậu ta đứng lên bảo vệ con, lại còn thổ lộ, như vậy sẽ khiến tình thế của con được lật ngược.”

Mọi quyết định của Diệp Văn đương nhiên là vì quyền lợi của Du Ân, giờ thì kết quả của dư luận đúng như ông mong đợi, không còn ai nhắm vào Du Ân nữa.

Diệp Văn nói thêm: "Con không được rung động trước lời tỏ tình của cậu ta. Cậu ta cũng rất mưu mô, cố tình nhân cơ hội này để tỏ tình với con."

“Không đâu ạ.” Nếu cô dễ dàng xúc động như vậy, thì những hành động gần đây của Phó Đình Viễn cũng đủ khiến cô cảm động rồi.

Bây giờ cô đã cứng lòng và cô chỉ muốn theo đuổi sự nghiệp chứ không muốn tình yêu.

“Vậy thì tốt.” Diệp Văn lại an ủi cô: “Chuyện này con không cần phải lo nữa, bố sẽ giải quyết mọi việc cho con.”

“Vâng.” Du Ân trò chuyện với Diệp Văn vài câu nữa trước khi cúp máy.

Về phía Thẩm Dao, sự việc này lại bị lật tẩy và trấn áp, thậm chí còn tự chuốc lấy một cái tát vào mặt, cả cộng đồng mạng mắng chửi cô ta thậm tệ, cô ta đang luống cuống thì tên biến thái Tống Tử Dụ kia lại gọi điện cho cô ta.

Thẩm Dao vốn dĩ muốn tiếp tục không quan tâm anh ta, nhưng một ý nghĩ luẩn quẩn trong đầu chợt lóe lên, cô ta lập tức đè nén sự chán ghét trong lòng mà trả lời cuộc gọi.

Tống Tử Dụ đã lập tức không đứng đắn: "Uầy, Thẩm đại mỹ nhân, sao lần này em đột nhiên trả lời cuộc gọi của anh thế?"

Lúc đầu, Thần Dao đều trực tiếp chặn số của Tống Tử Dụ, nhưng sau đó Tống Tử Dụ đã đổi nhiều số khác nhau và tiếp tục gọi cho cô ta, Thẩm Dao rất khó chịu, bây giờ chỉ cần cô ta thấy một cuộc điện thoại lạ là biết đó là Tống Tử Dụ.

Thẩm Dao đè nén sự chán nản trong lòng, cười nói: "Anh Tống tìm tôi có chuyện gì sao?"

Tống Tử Dụ nói với giọng điệu không rõ ràng: "Không phải vì em bị cả cộng đồng mạng chửi bới sao, anh đau lòng cho em nên muốn quan tâm đến em thôi."

Thẩm Dao gượng cười nói: "Vậy thì tôi phải nói lời cảm ơn anh rồi."

Tống Tử Dụ nhân cơ hội nói lại: "Chỉ nói lời cảm ơn thì có ích lợi gì? Sao không ló mặt ra ngoài rồi cùng nhau ăn cơm đi?"

Nói xong, Thẩm Dao không thể tiếp tục giả vờ với Tống Tử Dụ: "Anh Tống, thật ra tôi cũng biết mục đích và ý định của anh, nhưng tôi muốn cùng anh thảo luận một chút."

“Nếu tôi có thể tìm được một người phụ nữ tốt hơn tôi về mọi mặt và tặng cho anh, thì anh có thể buông tha tôi không?” Đây là mục đích thực sự khi Thẩm Dao đáp lại cuộc gọi của Tống Tử Dụ.

Không thể cứ để Tống Tử Dụ quấy rối cô ta như thế này, vừa hay cô ta cũng hận Du Ân đến tận xương tủy, cứ giao Du Ân cho Tống Tử Dụ và để Tống Tử Dụ làm nhục Du Ân, như vậy thì có thể giải thoát cho cô ta, cũng có thể tiêu diệt Du Ân. Lần trước cô ta đã giật dây Phó Thiến Thiến tìm người làm nhục Du Ân, nhưng kế hoạch không thành không có nghĩa là cô ta sẽ bỏ cuộc.

Tống Tử Dụ rất có hứng thú: "Ồ? Giang Thành của chúng ta còn có người tốt hơn em sao?"

“Đó là điều đương nhiên.” Lời nói của Thẩm Dao có chút nghiến răng nghiến lợi, bởi vì cô ta thừa nhận Du Ân tốt hơn cô ta.

Tống Tử Dụ lại hỏi: "Ai có thể khiến Thẩm đại mỹ nhân của chúng ta nguyện ý cúi đầu thế?"

Thẩm Dao nói: "Chuyện này trước tiên tôi sẽ giữ bí mật, sau đó tôi sẽ tắm rửa sạch sẽ cho cô ấy rồi tiễn cô ấy lên giường của anh, để anh kịp thời kiểm tra hàng hóa."

Hôm nay Phó Đình Viễn đã thổ lộ tình cảm của mình với Du Ân, nếu Tống Tử Dụ đã biết trước rằng người phụ nữ đó là Du Ân, anh ta sẽ sợ đắc tội với Phó Đình Viễn và không dám làm gì Du Ân thì sao?

Trong lòng Thẩm Dao cũng có tính toán khác, đó là Tống Tử Dụ chạm vào Du Ân, tương đương với việc chọc giận Phó Đình Viễn, sau đó mượn tay Phó Đình Viễn trừ khử Tống Tử Dụ, cô ta sẽ không còn bị Tống Tử Dụ quấy rối nữa.

Tống Tử Dụ có chút cảnh giác: "Thẩm mỹ nhân, em sẽ không hại anh phải không?"

Thẩm Dao cười cười: "Làm sao có thể chứ, tôi chân thành muốn cùng anh làm giao dịch này mà."

Thẩm Dao tuy rằng ngoài mặt nở nụ cười, nhưng trong lòng lại lạnh lùng nghĩ sẽ cho Tống Tử Ngôn một liều thuốc cực mạnh, cho dù nhận ra Du Ân Lai dưới sự kích thích của thuốc, có lẽ anh ta cũng không tự chủ được.

Một khi Tống Tử Dụ chạm vào Du Ân, Phó Đình Viễn và nhà họ Diệp sẽ khiến Tống Tử Dụ chết một cách vô cùng xấu xí.

“Được.” Tống Tử Dụ vui vẻ đồng ý: “Nếu em đã thành tâm như vậy, anh sẽ chờ em đưa người đến cho anh.”

Hai người cúp điện thoại.

Thẩm Dao ngay lập tức gọi điện cho bạn mình và nhờ người mua loại thuốc kích dục mạnh nhất ở chợ đen, lúc đó dù là Tống Tử Dụ hay Du Ân thì cô ta cũng sẽ cho họ dùng hết.

Đặc biệt là Du Ân, ngay cả khi cô là một người phụ nữ thuần khiết, thì dưới tác dụng của thuốc, cô cũng sẽ phóng đãng mà thôi.

Vì Phó Đình Viễn tiết lộ mối quan hệ trong quá khứ của họ mà không được sự đồng ý của cô, Du Ân đã phớt lờ Phó Đình Viễn trong vài ngày.

Cũng không phải không để ý, Phó Đình Viễn có mật khẩu nhà của cô, có thể đến gặp cô mọi lúc, mọi nơi và nói chuyện với cô bằng mọi cách. Cái gọi là phớt lờ của Du Ân chỉ là không nói chuyện với anh thôi.

Phó Đình Viễn không vội vàng hay khó chịu, dù sao anh cũng ở bên cô mỗi ngày, khi cô đánh máy, anh cầm máy tính ngồi bên cạnh cô, khi cô pha cà phê, anh đến xoa bóp, khi cô đang đọc sách, anh vẫn làm việc bên cạnh cô.

Anh không vội khiến cô để ý đến mình, chỉ cần có thể ở bên cạnh cô, anh đã rất mãn nguyện rồi.

Phó Đình Viễn chủ yếu là chột dạ, bởi vì anh đã công khai mối quan hệ quá khứ của họ và nhân cơ hội để thổ lộ, dù sao anh cũng tính toán với cô nên không dám ép cô để ý đến anh.

Nhưng không có nghĩa là anh bất lực, trưa hôm đó, anh chủ động đi nấu cơm, nói rằng anh mới học cách làm cá từ một đầu bếp, Du Ân cũng lười nói với anh điều gì nên cứ để anh làm.

Kết quả một lúc sau, Phó Đình Viễn hét lên trong bếp, nghe tiếng thì có vẻ rất đau, Du Ân vội đặt máy tính xuống, lao vào bếp.

Hóa ra khi anh cho cá vào nồi, dầu bắn ra làm bỏng tay, trên mu bàn tay nổi lên một vết phồng rộp.

Du Ân: "..."

Đây là điều mà anh gọi là có thể làm cá à?

Ngay cả độ nóng của dầu còn không biết kiểm soát mà gọi là biết nấu ăn sao?

Cô nào đâu biết, Phó Đình Viễn chỉ đang dùng khổ nhục kế mà thôi.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com