Sau Khi Xuyên Thành Mẹ Pháo Hôi Công

Chương 41





Tám giờ tối, Lâm Nhạc Nhạc ườn trên ghế phó lái buồn ngủ, cả ngày hôm nay cũng hoàn toàn mệt mỏi.

Mà Khương Hoài nghẹn cả ngày rốt cục không nhịn được nhắn WeChat cho Lâm Nhạc Nhạc.

Khương Hoài: Cậu thật sự hẹn hò với Tưởng Trạch à?

Lâm Nhạc Nhạc lấy điện thoại liếc nhìn, trả lời Khương Hoài.

Lâm Nhạc Nhạc: Chuyện này nói giỡn được á hả?

Khương Hoài: Không phải, cậu không phải trai thẳng à?

Lâm Nhạc Nhạc: Chẳng lẽ anh thẳng chắc?

Khương Hoài: Anh đương nhiên thẳng!

Lâm Nhạc Nhạc: Anh nói thì cho là thế đi.【 nhàn nhã 】

Khương Hoài bên kia không nói gì, Lâm Nhạc Nhạc lại tò mò.

Lâm Nhạc Nhạc: Anh và Tưởng Trạch cụ thể có ân oán gì? Em thấy ấn tượng của Tưởng Trạch với anh rất tốt mà.

Kỳ thật đây là Lâm Nhạc Nhạc nói bừa, ấn tượng của Tưởng Trạch với Khương Hoài như thế nào cậu cũng chẳng biết, nhưng ít nhất lúc đối mặt và nhắc tới Khương Hoài, Tưởng Trạch cũng không tỏ ra địch ý và phản cảm gì cả. Lâm Nhạc Nhạc cảm thấy mình phỏng đoán chính xác.

Khương Hoài: Tưởng Trạch có ấn tượng tốt với anh?

Khương Hoài không nghĩ tới Tưởng Trạch lại còn coi trọng mình, nếu thật là như vậy, Khương Hoài cảm thấy mình nơi chốn đâm thọt Tưởng Trạch sau lưng như vậy lại có vẻ bụng dạ hẹp hòi.

Lâm Nhạc Nhạc dù sao cũng không biết Khương Hoài nghĩ gì, bịa chuyện nói: À, đúng vậy.

Khương Hoài:...... Dù sao đây là một chuyện phức tạp lắm.

Lâm Nhạc Nhạc mơ hồ lấp liếm, để cho Khương Hoài ném điện thoại ở giữa phòng ngủ của mình bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

Tốc độ xe chậm rãi giảm đi, Lâm Nhạc Nhạc nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện xe đã trên đường quẹo vào biệt thự Tưởng gia, cửa gara đã mở ra chờ họ.

Lâm Nhạc Nhạc buông điện thoại, cởi dây an toàn trên người, chờ Tưởng Trạch dừng xe lại nhào ra ghế sau cầm mấy con gấu bông mình gắp được ở máy gắp thú, mặt khác còn có một đống đồ ăn vặt.

Cậu xuống xe trước, đứng một bên chờ Tưởng Trạch.

Tưởng Trạch từ ghế lái xuống xe, Lâm Nhạc Nhạc lập tức đi qua tự nhiên kéo tay Tưởng Trạch, thuận thế nhét tay vào túi áo Tưởng Trạch. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Ban đêm độ ấm giảm xuống rất rõ ràng, quần áo buổi sáng ra cửa mặc lúc này đã không đủ dùng.

Trong nhà phòng khách tuy rằng sáng đèn, nhưng mà gia cụ dưới ngọn đèn lại không có độ ấm gì, căn nhà to như vậy lại trống rỗng.

Lái xe về nhà, đỗ xe, quá trình như vậy Tưởng Trạch đã đã làm rất nhiều lần, không một lúc nào quá trình không giống nhau. Nhưng lần này có Lâm Nhạc Nhạc ở bên cạnh, lần đầu tiên quá trình có vẻ khác hẳn.

"Lát nữa em phải ăn luôn mấy cái này trước khi tắm rửa, nếu để đến ngày mai lại ăn không ngon." Lâm Nhạc Nhạc gảy vài cái đồ trong túi nhỏ mình cầm, hạt dẻ ngào đường sơn tra tuyết, còn có một cái bánh quế trứng pho mát.

Tưởng Trạch chưa từng để ý cảm giác lạnh như băng ban đầu, chỉ bởi vì lúc này có Lâm Nhạc Nhạc ở bên cạnh mang đến độ ấm, so sánh ra hắn mới hiểu được chênh lệch có bao nhiêu lớn.

Tưởng Trạch quay đầu nhìn Lâm Nhạc Nhạc, thấy thần sắc cậu nghiêm túc, lời vừa nói không giống như là nói giỡn. Hắn hỏi: "Ăn hết được không?"

Lâm Nhạc Nhạc sờ bụng mình, cũng không chắc lắm: "Chắc là ăn hết được, nếu em không ăn hết thì anh cũng ăn, cùng ăn chắc chắn sẽ ăn hết."

Tưởng Trạch: "Anh không thích ăn ngọt."

Ngữ khí của Lâm Nhạc Nhạc chắc nịch: "Không, anh thích."

Cô giúp việc nghe thấy tiếng họ về, đi ra ngoài phòng xem, thấy được thần sắc bất đắc dĩ trên mặt Tưởng Trạch. Bà sửng sốt, nhưng lập tức cười nói: "A Trạch, Nhạc Nhạc, cô hầm canh, lát nữa muốn uống không?"

Lâm Nhạc Nhạc nghe thấy có canh uống, lập tức quên đồ ăn vặt trên tay sang một bên: "Có, cám ơn cô ạ."

Hai người quay về phòng.

Tưởng Trạch ở sạch nghiêm trọng, đã khẩn cấp muốn lau sạch sẽ mùi lẩu trên người mình, bởi vậy về là lập tức đi tắm rửa.

Lâm Nhạc Nhạc ngồi cạnh bàn, mở đồ ăn vặt của mình ra, làm tràn đầy cả cái bàn trống rỗng.

Vỏ hạt dẻ hơi mỏng, lại được rang giòn, bóp một cái là có một viên hạt dẻ tròn trịa thơm phức, Lâm Nhạc Nhạc chậm rãi bóc vỏ, điện thoại thì để bên cạnh xem video.

Tưởng Trạch tắm còn nghe thấy tiếng cười khanh khách của Lâm Nhạc Nhạc, toàn bộ quá trình cơ bản không dừng.

Tưởng Trạch tắm rửa xong mở cửa đi ra, liếc nhìn Lâm Nhạc Nhạc trước.

Hôm nay Tưởng Trạch hiển nhiên là có phòng bị, trực tiếp mang áo ngủ vào, lúc này cũng mặc vào rồi mới đi ra.

Đây là phòng của ai? Không phải người mưu trí họ Tư Mã Chiêu(*) đều biết sao.

(Chính trị gia, quân sư gia, quyền thần trứ danh cuối nhà Tào Ngụy thời Tam Quốc, có câu nói Tâm của Tư Mã Chiêu, ai nhìn cũng thấy, nổi tiếng diễn tả ý đồ không thể che giấu của một người)

Lâm Nhạc Nhạc há miệng, tay lại bóp một cái, há miệng ăn một viên hạt dẻ, tầm mắt liếc xuống tiếp tục xem video.

Tưởng Trạch đi đến bên cạnh Lâm Nhạc Nhạc, hai tay để trên bàn vây Lâm Nhạc Nhạc ở trong: "Đang xem gì?"

Điện thoại của Lâm Nhạc Nhạc vẫn chưa kịp tắt anh đẹp trai vạch áo khoe cơ bụng, còn bị cậu ấn like tua ở trước mặt Tưởng Trạch lặp lại một lần.

Lâm Nhạc Nhạc nhìn Tưởng Trạch, lại nhìn điện thoại của mình, sau đó yên lặng ấn tắt màn hình, tất cả yên lặng. 

"Đẹp không?" ngữ khí của Tưởng Trạch rõ ràng là lạnh hơn nhiều, đặc biệt giọng từ sau lưng truyền đến, như gió lạnh điều hòa thổi vào cột sống của Lâm Nhạc Nhạc, làm cho cả người cậu run run. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

"Thật ra em trượt tay mới ấn like, hơn nữa em là lần đầu tiên xem loại video này, không biết app này bị làm sao ấy, lại còn cho trẻ vị thành niên như em xem, anh thấy có đúng không? Còn có mấy anh trai trên mạng bây giờ làm sao ấy, vạch bụng cho người khác xem, đúng là không biết ngượng." Lâm Nhạc Nhạc trợn tròn mắt nói dối, cái miệng nhỏ nhắn bla bla.

Tưởng Trạch không để ý đến cậu, trực tiếp cầm tay Lâm Nhạc Nhạc lên, nhặt điện thoại cậu lên ấn, màn hình sáng lên. Tưởng Trạch lại nắm ngón tay Lâm Nhạc Nhạc ấn vào tài khoản của cậu, xem lịch sử like của Lâm Nhạc Nhạc.

Tràn đầy cả màn hình, ngay cả chủ đề khác cũng không có, tất cả toàn là đủ loại anh đẹp trai khoe dáng người.

"Tài khoản của em bị hack à, nếu không thì sao trẻ vị thành niên như em lại có lịch sử like kì lạ thế này?" Tưởng Trạch buông tay Lâm Nhạc Nhạc ra, lúc này đã từ phía sau lưng Lâm Nhạc Nhạc tựa vào người cậu, miệng dán vào tai Lâm Nhạc Nhạc.

Linh hồn của Lâm Nhạc Nhạc cũng phải run rẩy lên, cậu còn mưu toan giãy giụa muốn sống: "Người em thối hoắc, toàn là mùi lẩu, anh tắm sạch rồi thì đừng tựa vào em chứ."

Tưởng Trạch nghiêng đầu cắn mặt Lâm Nhạc Nhạc một cái, đúng là cắn một cái, ngay cả răng nanh cũng hằn xuống. Nhưng hắn cắn không mạnh, chỉ là hiệu quả dọa sợ Lâm Nhạc Nhạc vẫn tương đương.

"Không sao, anh không chê em."

Lâm Nhạc Nhạc hoàn toàn thảm, căn cứ vào đạo lý thẳng thắn khoan hồng kháng cự trị nghiêm, cậu mở miệng nói: "Em thừa nhận, tất cả là lịch sử xem của em. Em thích loại video này, em làm ra một chuyện thanh niên tốt của chủ nghĩa xã hội khoa học không nên làm ra, em thẹn với Đảng và nhân dân, cũng thẹn với anh."

Tưởng Trạch rũ mắt nhìn Lâm Nhạc Nhạc, thấy dáng vẻ rối loạn của cậu, trong lòng thật ra mềm đi một chút. Hắn đang muốn đứng dậy, bỗng nhiên điện thoại của Lâm Nhạc Nhạc nhảy ra một hình trái tim.

Lâm Nhạc Nhạc sợ tới mức nấc luôn.

Tưởng Trạch thuận tay ấn trái tim kia, là có người ấn like bình luận của Lâm Nhạc Nhạc. Mà lúc hắn thuận tay ấn vào bình luận của Lâm Nhạc Nhạc là thấy hàng chữ cực kì phấn khích: "Aww mlemmmm!"

Trên màn hình là một nam sinh đẹp trai cởi áo lộ cơ ngực và cơ bụng.

Loại hình ảnh này kết hợp dòng chữ mlem kia, lại bị bắt quả tang như vậy trên cơ bản là không trốn được.

Lâm Nhạc Nhạc lại nấc hai cái: "Em, em nói tài khoản của em thật sự bị hack anh tin không?"

Tưởng Trạch lúc này đã mặt không chút thay đổi.

Anh tin tiểu sắc quỷ nhà em.

Tưởng Trạch đứng thẳng người đồng thời xách Lâm Nhạc Nhạc lên. Lâm Nhạc Nhạc vẫn biết sức của Tưởng Trạch có lẽ rất lớn, nhưng không nghĩ đến sức của Tưởng Trạch lại lớn đến vậy, xách cậu như một gốc cây cải trắng, không cần cố sức chút nào nắm trong tay, xoay tay ném lên giường.

Lâm Nhạc Nhạc kêu oa oa: "Quần áo em hôi, hôi lắm!"

Cậu mưu toan dùng tật xấu ở sạch của Tưởng Trạch để mưu cầu một con đường sống cho mình, nhưng không nghĩ đến Tưởng Trạch còn trực tiếp hơn. Hắn ngồi bên giường bế Lâm Nhạc Nhạc lên đùi mình, loạt xoạt cởi quần áo ngoài của Lâm Nhạc Nhạc ra, cuối cùng cởi cả áo len được Lâm Nhạc Nhạc thổi lên trời nhưng thực chất rất quê mùa.

Lâm Nhạc Nhạc giãy giụa hai má đỏ bừng, lại không biết Tưởng Trạch muốn làm gì, nhưng một lát thấy Tưởng Trạch tựa hồ không có động tác khác, cậu muốn chấm dứt động tác nằm úp sấp như rùa con, chuẩn bị xoay người ngồi dậy.

Nhưng không nghĩ đến Tưởng Trạch một tay đè lại thắt lưng cậu, một tay nặng nề đánh vào mông thịt đẫy đà của Lâm Nhạc Nhạc.

Cách quần bông dày cũng vang một tiếng chát.

Tưởng Trạch sửng sốt, bởi vì hắn không ngờ mông Lâm Nhạc Nhạc co giãn như thế.

Lâm Nhạc Nhạc sửng sốt, bởi vì cậu không ngờ mình lại bị Tưởng Trạch đánh.

Tưởng Trạch hoàn hồn nhanh hơn Lâm Nhạc Nhạc, tay hắn ổn chuẩn ác lại cho Lâm Nhạc Nhạc hai cái đánh, sau đó mới lật Lâm Nhạc Nhạc lại.

Hắn nhìn Lâm Nhạc Nhạc, cảnh cáo: "Về sau không được xem cái thứ linh tinh gì đó trên mạng, nhớ kỹ chưa?"

Lâm Nhạc Nhạc nhìn chằm chằm Tưởng Trạch, ước chừng có năm giây, trong hốc mắt cậu xuất hiện hai giọt nước mắt.

"Anh đánh người!" Lâm Nhạc Nhạc không bị đè nữa, ngồi dậy nâng tay lau mặt mình.

Cậu hai đời đây là đầu tiên bị người đánh đòn, uất ức như nước sông tràn ra dâng lên.

Tưởng Trạch không đoán được Lâm Nhạc Nhạc lại khóc, làm hắn trở tay không kịp.

Lâm Nhạc Nhạc thẹn quá hóa giận, cảm thấy đã đến nước này, đánh cũng đánh rồi, như vậy xấu thêm cũng chẳng sao. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

"Anh còn đánh em, anh không có lập trường đánh em." Lâm Nhạc Nhạc ngồi xếp bằng, hừ hừ chỉ trích tội trạng của Tưởng Trạch, "Anh xem anh tắm rửa xong đi ra còn mặc đầy đủ hết như vậy, phòng của ai? Khẳng định là phòng em, cho bạn trai mình xem một tí cũng nhỏ mọn như vậy, còn không cho em like trên mạng, anh chỉ biết bắt nạt em. Anh sờ lương tâm của mình nói chuyện đi, phàm là anh cho em xem thêm vài lần, sờ vài cái, em còn phải lên mạng ngắm người ta à? Người ta cũng không đẹp bằng anh."