Sắc Nước Hương Trời

Chương 43



Vệ Quốc Công phủ, vừa đúng ngày nghỉ trong tuần, Tống Gia Ninh mãn nguyện ngủ một hơi lấy lại sức, sau đó đi tiền viện gặp mẫu thân.

Lâm thị muộn nhất tháng nữa sẽ sinh, bụng phình to, bởi vì sau khi có thai sức ăn lớn, người so với năm trước vừa gả vào phủ đẫy đà hơn chút ít, mắt như thu thuỷ, hai gò má hồng nhuận phơn phớt, thiếu đi hương vị mỏng manh vừa thấy đã thương, nhiều hơn quyến rũ xinh đẹp của mỹ nhân, khiến cho Quách Bá Ngôn mê đắm vừa hạ triều liền chạy về nhà, có thể thoái thác xã giao tuyệt đối không đi, ước gì có thể từng giây từng phút canh giữ bên cạnh thê tử.

Khi Tống Gia Ninh đi tới, Quách Bá Ngôn đang ngồi xổm trước mặt Lâm thị, lỗ tai dán lên bụng Lâm thị nghe động tĩnh bên trong của hài tử, gian ngoài bọn nha hoàn thỉnh an Tứ cô nương, hắn mới lưu luyến mà chuyển đến cái ghế đối diện Lâm thị ngồi xuống. Lâm thị nhìn hắn, trong lòng là yên ổn trước nay chưa có, nhìn sự nhiệt tình chờ đợi của Quách Bá Ngôn đối với đứa bé này, chỉ cần nàng và bọn nhỏ không phạm sai lầm lớn, ngày sau thật sự có thể an toàn trôi qua.

"Nương, tối hôm qua ngủ có ngon không?" Tống Gia Ninh bước vào nhà chính, trước thỉnh an kế phụ, sau đó cười quan tâm thỉnh an mẫu thân.

Lâm thị gật gật đầu, ánh mắt ôn nhu.

Tống Gia Ninh sáp đến đến bên cạnh mẫu thân, sờ sờ bụng mẫu thân, cùng đệ đệ muội muội sắp sinh ra trò chuyện, rồi một mình đi Sướng Tâm Viện. Mỗi ngày nghỉ trong tuần, Quốc Công Phủ tam phòng đều tề tụ một chỗ, sau khi mẫu thân cả người nặng nề hơn, Thái phu nhân dặn dò mẫu thân không cần phải đến, còn kế phụ thì liền ở lại Lâm Vân Đường cùng mẫu thân ăn cơm.

Cuối thu không khí dễ chịu, nhớ lại kế phụ đối với mẫu thân săn sóc, Tống Gia Ninh rất là vui mừng dùm mẫu thân, mặc dù có chút xin lỗi cha đẻ đã mất sớm, nhưng so với mẫu thân buồn bực không vui kiếp trước, Tống Gia Ninh càng thích mẫu thân bây giờ hơn, như một đóa hoa nở vừa lúc, trôi qua thoải mái thanh thản.

"An An!"

Xa xa có người gọi nàng, Tống Gia Ninh quay đầu, trông thấy ba thiếu niên lang chi lan ngọc thụ, Quách Phù Quách Thứ mặc cẩm bào cùng màu, bước chân nhanh hơn đi về phía nàng, ở phía sau Quách Kiêu không đổi tiếp tục không nhanh không chậm mà đi tới, mặt không đổi sắc nhìn nàng một cái. Tống Gia Ninh nhanh chóng dời ánh mắt, hướng cặp song sinh cười nói: "Nhị ca Tam ca."

Quách Phù, Quách Thứ một trái một phải vây quanh nàng, huynh muội ba người vừa đi vừa nói, nháy mắt liền tới Sướng Tâm Viện. Một nhà ăn xong điểm tâm, các trưởng bối tụ họp cùng một chỗ, Tống Gia Ninh và ba tỷ tỷ muốn đi hoa viên tản bộ, đôi song sinh hôm nay không ra khỏi cửa, nhất định muốn đi cùng các nàng, Quách Kiêu không biết sao cũng đi theo.

Thu quang ấm ấm áp áp, mấy huynh muội ngồi ở bên hồ ngắm cảnh cho cá ăn.

"Đúng rồi, Vương Phi của Sở Vương, Duệ Vương đã định xuống rồi, các ngươi biết không?" Quách Phù ngồi chung một chỗ trên tảng đá, đắc ý hỏi.

Tống Gia Ninh và ba cô nương cũng không biết, bốn ánh mắt cũng tò mò nhìn qua hắn, các cô nương đơn giản không ra khỏi cửa, thích nhất nghe chuyện mới mẻ.

Quách Thứ cướp lời nói: "Sở Vương phi là cô nương nhà Thái Y Viện Phùng đại nhân..."

Hắn chưa nói xong, bốn vị cô nương cùng lúc hít một hơi, Vân Phương kinh hãi nhất: "Phùng tỷ tỷ lại có thể làm Vương Phi!"

Tống Gia Ninh rất thích Phùng Tranh thích ăn cây tể thái giống nàng, nghe được tin tức này, thật không biết nên cao hứng hay lo lắng thay Phùng Tranh. Vương Phi hiển nhiên tôn quý, nhưng nhìn vẻ mặt ngày ấy của Phùng Tranh, dường như cũng không thích Sở Vương.

Bốn chị em xì xào bàn tán một phen, nhiệt tình mới mẻ đi qua, lại thúc giục huynh trưởng nói tiếp. Quách Phù liền nói: "Duệ Vương Phi là cô nương Tri Huyện Dương Châu Lý phủ, nghe nói rất xinh đẹp, là tú nữ đẹp nhất trong nhóm này đấy... Đương nhiên, tuy đẹp cũng kém hơn bốn người các ngươi."

Đình Phương, Lan Phương cúi đầu cười, Tống Gia Ninh cũng rụt rè cười, chỉ có Vân Phương một bộ dáng đó là đương nhiên, hưng phấn hỏi: "Thọ vương phi đâu? Chúng ta và Thọ vương phủ kế nhau, sau này nói không chừng sẽ thường xuyên giao tiếp."

Tống Gia Ninh mở to một đôi mắt hạnh ngập nước nhìn qua đường huynh, thật sự là hiếu kỳ cực kỳ, kiếp trước nàng ngẫu nhiên nghe nói Thọ vương "Mưu hại huynh trưởng mới đoạt được ngôi vị hoàng đế", cũng đồng thời từ trong miệng mấy dân chúng biết được Tân Đế cũng không có cưới vợ, hôm nay cũng chọn phi rồi, chẳng lẽ Thọ vương hai đời cũng không giống nhau?

Nàng nhìn không chuyển mắt chờ đợi đáp án, Quách Kiêu âm thầm liếc nàng, môi mỏng mấp máy.

Quách Phù thở dài: "Thọ vương điện hạ đáng thương của chúng ta, không có Vương Phi."

Tống Gia Ninh giật mình há miệng ra, tại sao có thể như vậy?

Ba cô nương cũng người nào người nấy khiếp sợ, nhao nhao truy vấn, Quách Phù nhìn có chút hả hê nói: "Các ngươi hỏi ta ta hỏi ai? Đại Bá Phụ có thể cũng không biết chuyện, trên thánh chỉ không có nói tới Thọ vương gia, dù sao chính là Sở Vương, Duệ Vương sang năm đại hôn, Thọ vương gia đáng thương của chúng ta phải một mình chuyển qua đây rồi."

Trong đầu hiện ra Thọ vương Triệu Hằng phong thái giống như thần tiên, Tống Gia Ninh cúi đầu, trong lòng không khỏi có chút không có mùi vị. Đã nói Tam vương chọn phi, tại sao Tuyên Đức Đế lại chỉ ban hôn cho hai vị Vương Gia được sủng ái? Thọ vương không có Vương Phi, là Tuyên Đức Đế bất công quá mức, hay là các tú nữ không muốn gả cho hắn?

Tống Gia Ninh vắt hết óc cũng nghĩ không thông.

Nàng nhìn không thấu, Quách Kiêu cũng nhìn không thấu, hắn chỉ biết là, Vương Phi của Thọ vương chưa có, vậy mấy muội muội này của hắn cách Thọ vương quá gần, khả năng sẽ nguy hiểm, đặc biệt là...

Ánh mắt ở trên mặt Tống Gia Ninh dạo qua một vòng, Thế tử gia mới nhìn kế muội thuận mắt nửa năm, đột nhiên lại phát hiện, kế muội giống như không có khả ái như nửa trước năm nữa.

~

Thọ vương không có Vương Phi, chuyện này ở phố lớn ngõ nhỏ kinh thành quả thực thịnh truyền một hồi, ngay cả hài đồng bốn năm tuổi chơi đùa đầu đường cũng biết Hoàng Đế không thích đứa con cà lăm thứ ba này, khi chơi đùa với nhau, đứa bé nào bị lão cha dạy dỗ, thì bọn nhỏ đồng lứa còn lại liền chê cười nó: "Lại không nghe lời, trưởng thành không cho ngươi cưới vợ..."

Lời này không biết sao truyền đến trong tai Sở Vương, tự mình dẫn người tuần tra một ngày, hễ là đối bất kính với Thọ vương đều áp giải, mấy ngày tù lại thả ra, thịnh uy phía dưới, lúc này mới ngăn chặn tin đồn đầu đường cuối ngõ.

Tống Gia Ninh đối với chuyện bên ngoài hoàn toàn không biết gì cả, mắt thấy thời gian mẫu thân chuyển dạ càng ngày càng gần, Tống Gia Ninh càng ngày càng khẩn trương, nhiều lần nửa đêm cũng từ trong cơn ác mộng tỉnh lại, mộng thấy mẫu thân khó sinh gặp chuyện không may. Nàng không dám nói với mẫu thân, một người len lén lo lắng, lo sợ bất an mà nhịn nửa tháng, mùng tám tháng mười ngày hôm đó, Tống Gia Ninh đang cùng các tỷ tỷ học nữ công, Song nhi vội vàng hấp tấp chạy tới: "Cô nương, cô nương, phu nhân sắp sinh!"

Lâm Vân Đường, Quốc Công Phủ tất cả mọi người đều chạy tới, các nữ quyến đi về phía nhà chính hậu viện Hoán Nguyệt Cư chờ tin tức, tam huynh đệ Quách Kiêu, Quách Phù, Quách Thứ đợi ở phòng khách tiền viện. Quách Kiêu ngồi ở bên cạnh bàn gỗ tử đàn hình chữ nhật, vẻ mặt lạnh nhạt, đôi song sinh ngồi đối diện hắn, hai huynh đệ ngó ngó nhau, tâm tình đều có chút phức tạp.

Huynh trưởng và Tứ muội muội, bọn họ đều thích, nhưng huynh trưởng và tân bá mẫu, bọn họ khẳng định đứng về phía huynh trưởng. Nếu như tân bá mẫu sinh ra nữ nhi, đối với huynh trưởng không có bất kỳ uy hiếp nào, bọn họ sẽ tiếp tục làm người anh tốt, nếu như vị kia sinh ra nhi tử, chuyện sẽ không đơn giản như vậy.

"Đại ca, có khẩn trương không?" Quách Thứ gan lớn, thấp giọng chế nhạo nói.

Quách Kiêu nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, Quách Thứ cười hắc hắc, quay đầu bưng trà.

Quách Kiêu nhìn ra ngoài cửa, trong lòng cũng không phập phồng. Hắn tin phụ thân, cũng tin chính mình, không có gì phải khẩn trương, ngược lại là kế muội..

Nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng hốt chạy tới khi nãy của Tống Gia Ninh, Quách Kiêu yên lặng rũ mắt.