Sắc Nước Hương Trời

Chương 29



Hoàng Cung hôm nay, khắp nơi đều treo hoa đăng ở trên cao, trời vẫn chưa tối, nhưng đèn lồng đã đốt lên.

Các nam nhân Quách gia tất nhiên đi thỉnh an Tuyên Đức Đế, các nữ quyến đi theo sau lưng Thái phu nhân, thẳng đến Trường Xuân cung của Thục phi. Tuyên Đức Đế đăng cơ không lâu hoàng hậu liền mất, không để lại một con trai hay con gái nào. Hiện Tuyên Đức Đế cũng chưa lập tân hậu, phong mẹ đẻ nhị hoàng tử là Ngô quý phi, chấp chưởng hậu cung. Ngô quý phi chỉ để ý chuyện cung đình, đám mệnh phụ tiến cung thăm người thân cũng không cần đặc biệt đi bái kiến.

Tống Gia Ninh một lần nữa gặp Đoan Tuệ công chúa, được cái lần này ba cô nương con vợ cả Quách gia cũng tiến cung, nên Đoan Tuệ công chúa vội vàng thân mật với đám biểu tỷ, sau khi kiêu căng trừng mắt nhìn nàng liền không để ý nàng nữa. Tống Gia Ninh thở ra một hơi, thành thành thật thật ngồi bên cạnh mẫu thân, nhu thuận nghe các trưởng bối nói chuyện.

Màn đêm buông xuống, Tuyên Đức Đế dẫn đầu đám hoàng thân quốc thích, sủng thần tiến đến yến tiệc ở Đại Khánh điện, Ngô quý phi mang theo đám phi tần, mệnh phụ ở phía sau Khôn Ninh cung bày tiệc. Tống Gia Ninh và ba vị cô nương Quách gia xếp thành hai hàng vào điện, hành lễ với đám người Ngô quý phi. Hôm nay Tống Gia Ninh lá gan lớn một chút, len lén liếc một vòng.

Mẹ đẻ Nhị hoàng tử Ngô quý phi, là một quý phụ nhân tuổi gần bốn mươi, khuôn mặt gầy, mỹ mạo vẫn còn, nhưng nếp nhăn nơi khóe mắt đã không thể che giấu. Mẹ đẻ Tứ hoàng tử Huệ phi trên dưới ba mươi tuổi, cũng là một mỹ nhân gầy, nhưng lại có một đôi mắt to bừng bừng khí khái hào hùng rất dễ thu hút ánh nhìn của đối phương, trách không được có thể sinh ra Tứ hoàng tử mày rậm mắt to.

Đại hoàng tử, Tam hoàng tử mệnh tương đối khổ, khi Tuyên Đức Đế vẫn còn là Vương Gia, thân mẫu liền mất, về sau truy phong Hiền phi.

Tứ phi trong nội cung, ngoại trừ Thục phi, còn có một vị Đức Phi trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp, tuổi gần mười tám, chính là con gái phó sứ Xu Mật Viện Lý Long. Lý Long là tâm phúc đại thần của Tuyên Đức Đế, Đức Phi mới vào cung liền được phong phi, nhanh chóng trở thành người quan trọng nhất hậu cung, hiện tại người đang có thai, trong nội cung sớm có đồn đại, nếu như thai này của Đức Phi là tiểu hoàng tử, vô cùng có khả năng sẽ được phong hậu.

Tống Gia Ninh kiếp trước sống ở điền trang vùng ngoại ô, Quách Kiêu cũng không cho người hầu hạ bên người nàng bàn tán xằng bậy thị phi hoàng gia, bởi vậy Tống Gia Ninh thật đúng là không biết ai trong mấy vị phi tử này của Tuyên Đức Đế sẽ trở thành hoàng hậu, cũng không biết vị Tam hoàng tử cà lăm không được Tuyên Đức Đế chào đón nhất kia như thế nào đánh bại ba huynh đệ xuất chúng, thuận lợi ngồi trên long ỷ.

Nhưng những thứ này không quan hệ đến nàng, Quốc Công Phủ cũng không có tham dự chuyện Tân Đế đăng cơ, địa vị vững chắc, Tứ cô nương nàng đây chỉ cần quản tốt bản thân là được rồi.

Tiệc được cử hành. Tống Gia Ninh là tiểu bối nên dùng ở Thiên Điện, cơm nước xong xuôi thì Đoan Tuệ công chúa chuẩn bị muốn đi chơi ở Ngự Hoa Viên, ba tỷ muội Quách gia cũng vui vẻ đáp ứng, Tống Gia Ninh vốn định mượn cớ cự tuyệt, nhưng đại cô nương Đình Phương dắt tay nàng, lén lút lắc đầu với nàng, thấp giọng nói: "Cùng nhau đi chơi đi, trong cung hoa đăng đủ loại kiểu dáng, xinh đẹp hơn nhiều so với nhà chúng ta."

Đình Phương hi vọng muội muội đi, muội muội nhu thuận đáng yêu, chơi quen, Đoan Tuệ công chúa khẳng định sẽ thích nàng, tựa như Vân Phương muội muội trong nhà vậy. Nếu như muội muội liên tục trốn tránh Đoan Tuệ công chúa, vậy hai người sẽ không thể thân thiết được, như vậy đối với muội muội mà nói cũng không là một chuyện tốt, đây dù sao cũng là công chúa.

Tống Gia Ninh không tiện cự tuyệt tỷ tỷ ôn nhu, gật gật đầu.

Năm vị cô nương từ biệt trưởng bối, dẫn một đám cung nữ nha hoàn trùng trùng điệp điệp đi hướng Ngự Hoa Viên, vừa đi vừa ngừng trên đường, cứ thấy một chiếc hoa đăng liền tiến đến cùng nhau đoán đố đèn, đoán được thì đi tiếp.

"Ài, cứ đoán không như vậy cũng không thú vị, chúng ta đổi cách chơi đi." Đoan Tuệ công chúa sống trong nội cung, hiếm khi biểu tỷ muội tiến cung cùng nàng, đêm nay nàng muốn chơi thật tận hứng, nhìn bốn cô nương Quách gia, khóe môi nàng nhướng lên, cố ý gạt bỏ Tống Gia Ninh, nói với đám biểu tỷ ruột: "Hai người chúng ta một tổ, tổ nào đoán được trước, hai tổ khác phải bỏ tiền ra, một người đố đèn một người tính tiền, trước ký sổ, cuối cùng cùng tính một lượt."

Tam cô nương Vân Phương nhanh chóng phối hợp, cũng giành ôm lấy cánh tay Nhị cô nương Lan Phương: "Ta và Nhị tỷ tỷ một tổ!"

Đoan Tuệ công chúa không có ý kiến, thân mật chen vào chính giữa Tống Gia Ninh và Đình Phương, dắt tay Đình Phương.

Đình Phương liếc nàng, từ chối nhã nhặn nói: "Ta không đoán đố đèn, như vậy đi, ta ký sổ cho các ngươi, biểu muội và Gia Ninh một tổ." Cố tình hoà giải quan hệ của hai người.

"Không được, ta chỉ thích đại biểu tỷ!" Đoan Tuệ công chúa lên tiếng cự tuyệt.

Tống Gia Ninh thức thời nói: "Tỷ tỷ các ngươi chơi đi, ta ký sổ cho hai người."

Đoan Tuệ công chúa bĩu môi: "Ngươi biết tính sao?"

Tống Gia Ninh đang suy nghĩ trả lời thế nào mới không khiến Đoan Tuệ công chúa tức giận, Vân Phương bỗng nhiên nhẹ nhàng phù một tiếng, mấy vị cô nương đồng thời nhìn sang hướng nàng chỉ, chỉ thấy xa xa trên đường nhỏ thấp thoáng hoa đăng, một thiếu niên thân hình cao ngất mang theo một tên tiểu thái giám không nhanh không chậm đi tới, sườn mặt thiếu niên đạm mạc, dưới ánh đèn tuấn nhã như mỹ ngọc.

Tống Gia Ninh nhận ra, là Tam hoàng tử, Hoàng Thượng tương lai.

Nàng yên lặng kích động, như dân chúng bình thường may mắn được chiêm ngưỡng phong thái của Thiên Tử, vừa kính sợ vừa yêu thích mà muốn nhìn nhiều thêm hai lần. Đang lén lút nhìn thì bất ngờ bên tai bỗng nhiên vang lên tiếng Đoan Tuệ công chúa lanh lảnh gọi: "Tam ca tới đây tới đây, cùng chúng ta đoán đố đèn!"

Tống Gia Ninh lại càng hoảng sợ, sau một lát mới phản ứng tới Đoan Tuệ công chúa nói điều gì, lại nhìn xa xa, Tam hoàng tử quả nhiên ngừng bước chân, nghiêng đầu nhìn hướng bên này. Tống Gia Ninh có dũng khí nhìn lén Long nhan nhưng lại không có can đảm để cho Long nhan nhìn, không để lại dấu vết mà lui lại sau lưng Đình Phương. Dưới hoa đăng bên kia, Triệu Hằng vốn không để ý tới Đoan Tuệ công chúa, thoáng nhìn thấy Tống Gia Ninh nhát gan mờ ám, ánh mắt của hắn khẽ động, nhấc chân đi tới hướng bên này.

Tống Gia Ninh khẩn trương, Đình Phương cũng hiểu được không ổn, nhỏ giọng nói với Đoan Tuệ công chúa: "Biểu muội, chúng ta và Tam điện hạ không quen, ngươi..."

"Không có việc gì không có việc gì, Tam ca nhìn lạnh lùng, thật ra rất dễ nói chuyện." Đoan Tuệ công chúa chẳng hề để ý nói, với tư cách công chúa duy nhất, Đoan Tuệ công chúa đối với vị hoàng huynh nào thì tiếng nói cũng đều có trọng lượng, tuy rằng quan hệ với Tam hoàng tử không thân quen cho lắm, bởi vì Đoan Tuệ công chúa thực chất bên trong có chút ghét bỏ người ca ca cà lăm này.

Nếu như ghét bỏ, liền ít đi một phần kính trọng, cũng có dũng khí nho nhỏ mà khi dễ. Đợi Triệu Hằng đến gần, Đoan Tuệ công chúa cười hì hì nghênh đón, mặt mày cong cong nói: "Tam ca, chúng ta muốn kết tổ thi đoán hoa đăng, đánh bạc đó, chỉ là chúng ta có năm người, Gia Ninh biểu muội không có bạn, Tam ca góp vui để chúng ta đủ số được không? Thắng tiền coi như của huynh, thua liền tính cho nàng."

Trong lời nói vô cùng thân thiết, nhưng trong lòng Đoan Tuệ công chúa đang nở hoa, Tam ca cà lăm đơn giản không mở miệng, chính là biết rõ đáp án chỉ sợ cũng sẽ không nói, một nha đầu béo chỉ biết ăn phối với một người cà lăm, đêm nay thật sự là quá thú vị. Cười dịu dàng nhìn Tam hoàng tử, trong mắt Đoan Tuệ công chúa tràn đầy chờ mong.

Tống Gia Ninh lại bối rối, thì ra Đoan Tuệ công chúa gọi Tam hoàng tử, lại là vì góp đủ số cho nàng?

Tống Gia Ninh cũng không dám gọi Tam hoàng tử giúp nàng, vội nhỏ giọng nói: "Công chúa, ta thật sự là sẽ không đoán, ngươi và các tỷ tỷ chơi đi, đừng làm phiền Tam điện hạ."

Đoan Tuệ công chúa không để ý tới nàng, giữ chặt ống tay áo Triệu Hằng làm nũng: "Tam ca, đêm nay ăn tết, huynh bồi ta nhé?"

Triệu Hằng chắp tay sau lưng, vô cùng tự nhiên giãy khỏi tay Đoan Tuệ công chúa, mặt không chút thay đổi nói: "Được."

Đoan Tuệ công chúa mở cờ trong bụng, quay đầu lại vẫy tay với Tống Gia Ninh: "Nhìn Tam điện hạ nể mặt ngươi chưa kìa, còn không qua đây bái tạ."

Một công chúa một Hoàng Thượng tương lai, dăm ba câu đã định xong chuyện, Tống Gia Ninh nào có tư cách cự tuyệt nữa, lấy hết dũng khí đi đến trước mặt Triệu Hằng, quy củ hành lễ, rũ mắt nói: "Tạ điện hạ ân điển."

Lúc nói chuyện, trái tim Tống Gia Ninh nhảy bịch bịch, vừa sợ vừa vui. Sợ chính là, nàng thật sự không am hiểu đoán câu đố, chút nữa liên tục đoán không ra, Tam hoàng tử cũng đoán không ra, thua bạc, Tam hoàng tử có thể trách nàng ngu hay không? Nhưng nghĩ đến nàng sẽ cùng Hoàng Thượng tương lai đoán đố đèn, Tống Gia Ninh lại vui mừng, cảm giác mình nhiều hơn một đề tài nói chuyện đáng giá khoe khoang, đợi nàng già rồi, có thể nói cho đám tôn tử tôn nữ nghe.

Càng nghĩ càng thấy hay, khóe miệng Tống Gia Ninh không tự chủ vểnh lên.

Triệu Hằng nhìn thấy, càng thêm chắc chắc, cái nha đầu béo này, quả nhiên thích hắn.

Tuổi còn nhỏ liền ngấp nghé hoàng tử, từ điểm đó nhìn ra, lá gan nàng rất lớn.