Sa Bẫy

Chương 6: 5. Đồng minh



5. Đồng minh.

Lâm Tuyết Trì sợ tới mức giật ngược về sau: "Dụ Giang..."

Người cha nuôi dịu dàng tốt bụng của anh nở một nụ cười: "Ta còn tưởng tối em không ngủ là do sợ mơ thấy ác mộng, nhưng có vẻ không phải. Trò chơi thám hiểm có thú vị không? Có tìm được bảo tàng gì không?"

Lâm Tuyết Trì kìm nén thở dốc: "Ông đã để tiểu não của Tuyết Mi ở đâu?"

Dụ Giang đến gần, liếc nhìn bả vai cóng đến run rẩy của anh: "Em cảm thấy ta sẽ để ở đó?"

Lâm Tuyết Trì muốn trốn tránh nhưng gã đàn ông dồn anh đến bên tường, mắt cá chân trần của anh cảm nhận được bức tường ẩm ướt lạnh lẽo, gạch đá trơn nhẵn liếm láp làn da nhạy cảm của anh, anh gần như không kiềm chế được phải cuộn thân thể mình lại. Dụ Giang như thể biến thành người khác, gã lạnh lùng tàn nhẫn siết chặt khớp vai của Lâm Tuyết Trì với sức rất mạnh, gần như là muốn nghiền sống xương cốt đó. Lâm Tuyết Trì thở dốc bị ép phải nhìn mặt gã, đôi môi anh run rẩy: "Con bé đã chết rồi, ông không thể để con bé ra đi nguyên vẹn sao?"

Mặt Dụ Giang không đổi sắc: "Em nên về ngủ đi Tuyết Trì, ngày mai còn phải đi làm."

"Ông trả tiểu não của con bé cho tôi,"Lâm Tuyết Trì cố gắng làm dịu thái độ của mình: "Ông không thể làm thế, ông đưa nó cho tôi..."

Dụ Giang thô bạo lôi anh ra ngoài: "Được, em không muốn ngủ đúng không? Ta ở cùng em, đêm nay em muốn làm gì ta cũng sẽ làm với em đến cùng." Gã lôi người ra khỏi đó, đá mạnh vào cánh cửa kệ sách, ném Lâm Tuyết Trì lên ghế salon trong phòng làm việc.

Lâm Tuyết Trì sợ hãi, anh chui về một góc salon để trốn, Dụ Giang kéo anh lại đè xuống dưới người: "Sao lại chạy? Không phải em thích chơi à? Ta chơi với em, muốn chơi gì?"

Hai tay của Lâm Tuyết Trì bị kéo lên cao, cha nuôi như thể muốn bẻ gãy xương cổ tay của anh. Dụ Giang nhìn từ trên cao xuống, siết chặt cằm anh: "Trước nay ta không đánh em là vì ta không muốn để em cảm thấy ta và cha ruột em đều khốn nạn như nhau, Tuyết Trì. Ta cố gắng dịu dàng với em hết mực, hi vọng em có thể tin tưởng ta, ta cũng không cần em phải ngoan ngoãn hay ưu tú thế nào, em thích làm gì thì cứ làm đó, ta rất ít khi đòi hỏi thứ gì từ em nhỉ, hửm? Nhưng đến đêm em cũng không thể ngủ yên trên giường của mình có đúng không?"

"Không phải," Lâm Tuyết Trì lắc đầu: "Tôi không..."

"Vậy tại sao không chịu đi ngủ?"

Lâm Tuyết Trì nhẹ giọng: "Ông nghe tôi giải thích, Dụ Giang..."

"Ta đã cho em cơ hội rồi." Dụ Giang vỗ vỗ lên má anh: "Nhưng phản ứng đầu tiên của em là chất vấn ta và mãi cũng không biết ăn nói lễ phép với người lớn, có cần ta phải lập quy định lại lần nữa cho em em mới nhớ kỹ không?"

Lâm Tuyết Trì vội nói: "Không phải! Là tôi gặp ác mộng! Tôi không ngủ được! Tôi rất nhớ con bé..."

"Gặp ác mộng tại sao không nói với ta? Lúc trước ta dạy em thế nào?"

Đôi mắt Lâm Tuyết Trì ậng nước, không biết có nên trả lời gã hay không.

"Không nhớ à? Có muốn ta nhắc cho nhớ không?" Bàn tay của gã đàn ông lần xuống theo gương mặt anh, tìm đến cần cổ yếu ớt.

Giọng của Lâm Tuyết Trì gần như vỡ vụn: "Gặp ác mộng... gặp ác mộng... phải nói ngay với ông..."

Dường như Dụ Giang không đủ kiên nhẫn để chờ đợi thêm nữa, một con dao rọc giấy xuất hiện trong tay gã, Lâm Tuyết Trì trợn mắt nhìn gã chằm chằm, Dụ Giang nở nụ cười, lưỡi dao sáng lóa dưới ánh trăng cắt đứt nút áo ngủ của Lâm Tuyết Trì, cảm xúc lạnh buốt sắc bén chạm vào làn da anh, Lâm Tuyết Trì cứng đờ cả người không dám nhúc nhích. Có vẻ Dụ Giang rất hài lòng: "Tuyết Trì, em không ngoan. Không phải em muốn thấy ta giết người sao? Ta giết cho em xem?"

Lâm Tuyết Trì co người liều mạng lắc đầu.

Nhưng Dụ Giang vẫn không dừng lại, gã xoay con dao rà tới ra lui trên làn da non nớt của chàng thanh niên như thể đang mài dao: "Nếu em đã nhớ Tuyết Mi và không muốn sống cùng ta đến thế, vậy được, ta đưa em đi đoàn tụ với con bé. Hài lòng không, thế nào?"

Khoảnh khắc tiếp theo lưỡi dao kề trên cổ anh, Lâm Tuyết Trì đổ nước mắt, anh gần như không thể nhìn rõ cảnh tượng trước mặt, như thể đột ngột có một màu đỏ điên cuồng bộc phát, nở tung. Dụ Giang yên lặng nhìn anh như thần chết, mũi dao cắm vào da thịt, cảm giác áp bức như thế làm cổ họng anh run rẩy điên cuồng: "Đừng mà... Daddy..."

Màu đỏ bừa bãi trước mắt dừng lại ngay lập tức.

Lưỡi dao được rút ra ngay, có người kéo anh vào một cái ôm đầy nhiệt độ cơ thể con người.

Lâm Tuyết Trì ôm cổ gã đàn ông trút giận: "Ông làm tôi sợ! Ông làm tôi sợ!"

Dụ Giang ôm lưng anh nhẹ nhàng vỗ về: "Không dọa em thì tôi có thể làm gì?"

"Ông giỏi thì giết tôi đi! Ông giết tôi đi!" Bác sĩ trẻ tuổi thút thít khổ sở: "Một nhát cắt cổ tôi! Ông cắt đi! Sao lại muốn để tôi sống..."

Dụ Giang thở dài hôn lên đỉnh tóc của anh: "Sao tôi có thể làm được..."

Lâm Tuyết Trì gào lên: "Ông chỉ muốn thỏa mãn dục vọng khống chế của ông! Ông chỉ muốn tôi nghe lời như một đứa trẻ! Nhưng tôi không phải trẻ con!"

Dụ Giang mặc cho anh đấm đá: "Được được được, em không phải trẻ con."

"Tại sao ông không trả con bé cho tôi..." Lâm Tuyết Trì lớn tiếng khóc: "Con bé đã làm sai điều gì... Con bé vô tội!"

Dụ Giang không nói lời nào để anh khóc. Lâm Tuyết Trì gục xuống, anh khóc đến mịt mờ thiên địa, khóc đến mức tắt tiếng, khóc đến mức anh cảm thấy đầu mình thiếu dưỡng khí, sau đó có người bế anh lên rời khỏi phòng làm việc tối om, về phòng, cẩn thận đặt anh lên giường. Đôi mắt của Lâm Tuyết Trì sưng đỏ, quay đi không muốn để ý đến bất cứ ai. Dụ Giang hôn lên gương mặt anh, dém chăn cho anh, "Từ sau khi Tuyết Mi rời đi em còn chưa khóc lần nào, Tuyết Trì, đây là em đang tự hành hạ mình, như thế không tốt, hôm nay tôi không dọa em, em sẽ không bao giờ trút hết cảm xúc của mình ra ngoài, em định giữ chúng lại, đúng không?"

Lâm Tuyết Trì ngoan cố giữ yên lặng. Dụ Giang nói: "Đừng tự làm khó mình, nếu như em hận tôi thì có thể trút giận lên tôi chứ đừng tự hành hạ mình, như thế không giải quyết được gì cả. Điều tôi không muốn nhất là thấy em tự hành hạ mình."

Lâm Tuyết Trì nhắm mắt lại: "Tôi tự hành hạ mình, ông sẽ buồn không?"

Dụ Giang gật đầu: "Ừ, tôi sẽ buồn."

Lâm Tuyết Trì nghẹn ngào. Dụ Giang đợi anh một lúc, chỉnh hệ thống sưởi dưới sàn giúp anh: "Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ ngon đi, nhé?"

Lâm Tuyết Trì cứng nhắc gật đầu.

Giọng của Dụ Giang rất êm ái: "Có muốn tôi ở cùng em không?"

Lâm Tuyết Trì lắc đầu. Dụ Giang nắm tay anh: "Tôi biết em làm việc rất vất cả nhưng phải yêu quý thân thể mình. Gặp ác mộng em có thể nói với tôi, đừng tự mình buồn cũng đừng làm chuyện nguy hiểm nữa, em muốn biết gì cũng có thể trực tiếp hỏi tôi."

Lâm Tuyết Trì quay đầu lại nhìn gã với ánh mắt thê lương. Dụ Giang để lại cho anh một ngọn đèn tường, ánh sáng ấm khiến bóng dáng gã bợt sắc sảo đi, gã chờ nhiệt độ phòng từ từ tăng lên mới chuẩn bị rời khỏi: "Thứ bảy chúng ta có một buổi họp mặt gia đình, tôi nghĩ em nên giao lưu nhiều hơn một chút, chúng ta cần phải trở lại cuộc sống bình thường càng sớm càng tốt, được không?"

Mũi Lâm Tuyết Trì đỏ ửng, giọng mềm mại hơn: "Thứ bảy tôi làm muộn."

"Xin nghỉ phép," Dụ Giang xoa đầu anh: "Tôi sẽ gửi thời gian địa chỉ cho em, đừng tới trễ."

Lâm Tuyết Trì đành phải tìm một bác sĩ chính khác thay ca, cứ thế anh phải bắt đầu trực ca đêm từ thứ tư đến thứ sáu.

Thứ tư vừa đi làm đã gặp một ca xoắn đại tràng sigma, anh đứng suốt 9 tiếng mới làm phẳng được những nơi bị dính. Khi đóng ổ bụng lại thì bàng quang của anh đã bị ép đến trạng thái đình công, bước chân anh không vững và suýt chút tè ra quần. Tối thứ sáu lâm thời lại thêm một ca sỏi mật, đây vốn không phải ca mổ của anh nhưng kết quả mổ chính lại là lần đầu tiên làm, không hiểu mối quan hệ giải phẫu của thùy đuôi, tĩnh mạch chủ dưới bị vỡ gây xuất huyết, chủ nhiệm khoa lại đang ở OR khác, phụ mổ một phải chạy từ lầu sáu xuống lầu hai tìm Lâm Tuyết Trì, thở không hơi đã gọi: "Tuyết Trì phiền anh đến khâu mạch dùm đi!" Lâm Tuyết Trì đi vào lần nữa lại là tám tiếng, anh tự mình khâu xong mới ra khỏi OR.

Anh tắm nước nóng thay quần áo, cảm thấy đầu óc trống rỗng không suy nghĩ được gì, thế là đi xuống lầu mua ly cà phê. Y tá ở quầy lễ tân ngăn anh lại: "Dr. Lim, có người tìm anh!"

Lâm Tuyết Trì nhìn theo ngón tay cô và thấy Allison đang đứng ở cửa, cô ôm một chồng tài liệu trông mệt mỏi phong trần.

"Hey." Cô gái đi đến lên tiếng chào: "Em tìm thấy giới thiệu của anh trên trang web bệnh viện."

"Không khỏe ở đâu à?" Lâm Tuyết Trì chỉ quầy cà phê: "Muốn uống gì? Tôi mời."

Cô gái xin một ly Americano không đường: "Em đến tìm anh."

Cô gái đập mạnh chồng tài liệu nặng nề lên quầy bar, "Đây là thông tin mà Tuyết Mi đã đăng trên blog và tài khoản xã hội của bạn ấy. Em đã sắp xếp hồ sơ trực tuyến trong sáu tháng qua và các thư mục trong đĩa lưu. Em cảm thấy anh sẽ muốn xem cái này." Cô lấy tài liệu trên cùng ra, đó là dòng trạng thái trên Twitter: "Bảy giờ tối ngày 7 tháng 10, bạn ấy đăng Twitter có đính kèm một bức ảnh bữa tối. Định vị cho thấy lúc đó bạn ấy ở nhà hàng trong ga Seattle, bạn ấy gọi một phần salad và một ly nước ép việt quất, đằng sau còn có lọ thuốc, đó là aspirin."

Lâm Tuyết Trì nhận tờ giấy, mặc dù là in đen trắng nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy chữ aspirin trên hình. Anh nhíu mày: "Mấy hôm đó con bé sốt à?"

"Em không chắc, bạn ấy không nói với em." Allison rất nghiêm túc: "Lần trước là anh đã nói với em nhỉ? Phát hiện Eszopiclone trong dịch vị của bạn ấy, Aspirin không thể uống chung với thuốc ngủ, dì út của em đã từng làm chuyện ngu ngốc ấy, em biết. Huống chi, ai lại uống thuốc ngủ vào thời điểm này? Dù cho muốn uống thì cũng là uống trước khi ngủ?"

Các loại thuốc không phải benzodiazepine sẽ làm tăng hoạt động của các enzym thuốc trong tế bào gan, đẩy nhanh quá trình chuyển hóa của aspirin và làm giảm hiệu quả, vì vậy hai loại thuốc này không được khuyến cáo dùng cùng nhau. Chút thường thức dược vật này Lâm Tuyết Trì vẫn biết, anh gật đầu: "Ý của em là, có ai đó đã cho con bé eszopiclone..."

Anh khựng lại, cảm thấy khiếp sợ vì một ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu.

Rất ít người biết Lâm Tuyết Mi đang uống thuốc ngủ, chỉ có anh, Dụ Giang và có thể là những người bạn thân thiết nhất của họ. Kiểm tra ra thứ này trong dịch dạ dày thì không ai cảm thấy bất thường, đây là loại thuốc thông dụng nhất chữa chứng mất ngủ và lo âu nhẹ.

"Có lẽ bạn ấy bị người ta làm bất tỉnh trước sau đó bị bắt đi." Allison nói: "Chúng ta nên đến nhà gà xem và hỏi tài xế chuyến xe buýt ngày hôm đó xem anh ta có thấy bạn ấy lên xe, xuống xe lúc nào, bên cạnh có người hay không?"

Lâm Tuyết Trì hít sâu một hơi: "Em chắc chứ?"

Allison bĩu môi: "Vâng." Cô đẩy ly cà phê lên bàn: "Em biết điều này rất nguy hiểm nhưng có một giọng nói trong đầu nói với em rằng em nên làm điều đó, bằng không em sẽ hối hận. Có lẽ anh nghĩ em là một cô gái trông rất yếu đuối, không có cá tính và không có kinh nghiệm sống, vâng, em chưa bao giờ đến New York, em không giống như những nữ bác sĩ xinh đẹp và có năng lực đó nhưng đừng coi thường các cô gái ở Seattle!"

Lâm Tuyết Trì mỉm cười, anh cảm thấy cô bé khá đáng yêu: "Anh không xem thường em."

Allison thở phì phò: "Em chắc chắn sẽ làm chuyện này!"

Lâm Tuyết Trì buồn cười vuốt tóc cô: "Anh cảm ơn em đã dũng cảm như thế, Tuyết Mi có một người bạn thế này rất may mắn. Nhưng... chuyện này không đơn giản như em nghĩ, đây là một chuyện không chỉ nguy hiểm, mà còn là... một hố đen vừa sâu vừa khổng lồ, giống như em nói, đã nhiều năm thế rồi nhưng cả FBI cũng không thể phá án, đây không phải là chuyện ta có thể dựa vào năng lực cá nhân là được..."

"Chỉ thử chút thôi." Allison nhún vai: "Nếu hai chúng ta không làm được vậy thì một mình anh chắc chắn cũng không làm được. Thế tại sao anh không cho mình thêm chút khả năng chứ?"

Lâm Tuyết Trì cười khổ: "Anh đã không thể thoát khỏi chuyện này, anh chắc chắn cần một kết thúc với gã, nhưng em thì khác, em đừng đặt tính mạng của mình vào."

"Gã?" Allison bắt được từ khóa: "Gã là ai? Anh biết hung thủ là ai?"

"Anh... không biết... anh chỉ giả thuyết gã..." Lâm Tuyết Trì thở dài: "Được rồi, anh hiểu quyết tâm của em, anh thật sự cần giúp đỡ nhưng em phải hứa với anh rằng dù em làm gì hay muốn làm gì cũng phải nói với anh, không được mạo hiểm một mình. Anh sẽ cố hết sức để giữ an toàn cho em, được không?"

Allison sáng lấp lánh hai mắt, gật đầu: "Được, em hứa với anh. Vậy bây giờ em có thể làm gì?"

"Anh sẽ giữ lại những tài liệu này, cảm ơn em, anh sẽ xem kỹ." Lâm Tuyết Trì cầm lấy xấp tài liệu, anh hạ giọng: "Em đã thấy những bộ não được mổ ra rồi, chắc chắn đó là kỹ thuật của bác sĩ ngoại khoa, cho nên đầu tiên chúng ta cần tìm ra người đã mở hộp sọ của Tuyết Mi. Hắn ta có thể là bác sĩ phẫu thuật hoặc không, nhưng hắn phải có kinh nghiệm lâm sàng phong phú và lành nghề. Hắn có thể là một sinh viên y khoa, hoặc một người đã được đào tạo về lâm sàng và thực hành liên quan. Có thể hắn ở viện y học Washington, em đi tìm xem có người nào thế này quen thuộc với Tuyết Mi không."

"Được." Allison lấy sổ tay ra viết những từ chính: "Anh cảm thấy hắn có quen biết với Tuyết Mi?"

"Rất có thể," Lâm Tuyết Trì nói: "Hắn biết tín ngưỡng của Tuyết Mi, biết con bé đang uống thuốc ngủ, biết cuối tuần con bé sẽ về nhà và đồng thời sẽ đi chuyến xe ở ga Seattle, có thể là giáo sư trong trường, có thể là bạn, thậm chí là bác sĩ trường học mà con bé đã từng gặp."

Allison gật đầu: "Vâng, em hiểu rồi. Phần lớn người quen của Tuyết Mi đều ở trường, vậy hẳn là ở trường."

"Làm phiền em." Lâm Tuyết Trì mỉm cười: "Cuối tuần anh sẽ đến nhà ga và hỏi tài xế có liên quan đến tình hình ngày đó một chuyến. Nhưng anh phải đi làm, thời gian của anh không tự do giống em, em có thể giúp anh anh rất vui. Cảm ơn em."

Allison đưa tay bắt tay với anh: "Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ, Dr. Lim."