Tất cả

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 158: Phiên Ngoại: Công Chúa cuối cùng ( hạ )

Trước Tiếp
Ta ở điện Hoa dương ba tháng, ba tháng này, ta đi khắp ngóc ngáchcủa Đông Cung. Tất cả mọi người biết ta là nha đầu bị câm được Phượng Kiêu nhặt về, lại thấy ta chỉ là hài tử, cho nên đối với việc ta đi dạo lung tung cũng không cónhiều ngăn trở.

Ba tháng, đủ để cho ta nhớ ở rõ bản đồ địa hình của Đông Cung. Trừ thư phòng của Phượng Kiêu ta không đi vào được, còn những địaphương khác đều có thânảnh của ta.

Để cho ta có chút lo lắng chính là, ba tháng này ta nhìn thấyPhượng Kiêu lác đác có mấy lần. Hắn đem ta đặt ở điện Hoa Dương, cũng không có xuất hiện ở trước mặt của ta. Hỉ Muội cô cô nói, phải lấy lòng Phượng Kiêu, nhận được sự yêu thích của hắn, ta mới có thể ởchỗ này sinh tồn được, cho nên ta quyết định làm một chuyện.

"Ngài muốn làm cung nữ?" Đông Nhị có chút giật mình, "Cô nương như bây giờ không tốt sao? Có điện hạche chở, không ai có thể khi dễ ngài!"

"Bắt người nương tay, ăn thịt người miệngmềm." Ta viết trên giấy.

Đông Nhị nhìn thật lâu, khẽ mỉm cười, "Cô nương, đợi nô tỳ bẩm báo thái tử điện hạ."

Phượng Kiêu như trước cũng có gặp ta, thiếu niên kia tại trạiTriêu Thiên ôm ta không có xuất hiện nữa, chỉ có Đông Nhị mang đến hồi âm, Phượng Kiêu đápứng, để cho ta từ cung nữ sơ cấp đi lên.

Đông Nhị mang đến biệt hiệu cung nữ dùng cho ta, ta cởi ra cẩm y trên người, từ một cái cung nữ nho nhỏ bắt đầu đi lên.

Đối với lựa chọn của ta, rất nhiều người khônghiểu, mọi người cho là ta hẳn là dựa vào sự sủng ái của Phượng Kiêu, đòi lấy nhiều thứ hơn, mọi người nghịluận ta nghe ở trong lỗ tai, nhưng không có đáp lại. HỉMuội cô cô nói, không có ai sẽ có phòng bị đối với hài tử, ta thấy đúng như vậy. Phượng Kiêu trong khoảng thời gian nàylạnh nhạt với ta đủ để nói rõ, ta chỉ là bọt sóng nho nhỏ, không có gợi nên sự chú ý của hắn.

Ta nghĩ ở lại bên cạnh Phượng Kiêu, phải có năng lực và tư cách, chỉ có như vậy, một ngày kia ta mới có thể báo thù rửa hận cho phụ vương.

Quản sự Đại cung nữ cũng không có bởi vì ta là người Phượng Kiêu mang về thì đối với ta đặc biệt khoan dung, nàng đối xử bình đẳng, đối đãi với ta vẫn nghiêm khắc như cũ. Dưới sự dạy bảo của nàng, không bao lâu ta liền có thể đảm nhiệm công việc của mình, trở thành một cung nữ đủ tư cách trong điện Đông Cung, bị phân phối đến trong vườn hoa của ĐôngCung .

Vườn hoa của Đông cung, mặc dù so ra kém ngự hoa viên trong hoàng cung, nhưng cũng là muônhồng nghìn tía( hoa khoe màu đua sắc), nở đầy các loại hoa.

Phượng Kiêu cũng chưa có đón dâu, cho nên Đôngcung không có nữ quyến, người duy nhất thường tới chơi đùa là muội muội của Phượng Kiêu, PhượngHoàng. Thời điểm ta lần đầu tiên nhìn thấy Phượng Hoàng sợ ngây người, ta cho là mình thấy tiên nữ trên trời. Phượng Kiêu ôn nhu đứng ở bên cạnh Phượng Hoàng, phủi đi cánh hoa trên vai của nàng,hai người đứng ở trong vườn hoa, giống như thế ngoại tiên nhân.

Tuổi của Phượng Hoàng tương đương với tuổi củata, nhưng nàng giơ tay nhấc chân cao quý hoàn toàn là bẩm sinh . Thấy tanhìn nàng, nàng không có tức giận, ngược lại hướng ta gật đầu, khẽ mỉm cười, nụ cười kiakhiến cho ta quên mất mình đang quét sân, ngu ngơđứng ở nơi đó.

"Ca ca, huynh lại thuê lao động trẻ em! Cô bé nhỏnhư vậy,huynh cũng chịu để cho nàng làm việc, nếu đểcho mẹ biết, lại sẽ nói huynh đấy!" Phượng Hoàng thanh âm mềmnhẹ giống như hình ảnh của Hồ Điệp trong gió, nhìn nàng đi tới, ta hô hấp hơi chậm lại.

"Ngươi tên là gì?" Phượng Hoàng nắmtay của ta, gấm vóc trên người nàng ta biết. Đã sớm nghe nói Phượng Hoàng Tiểuchủ được Minh Nguyệt Thịnh sủng ái vô cùng, xem ra là thật.

Không biết vì sao, thời điểm nhìn thấy PhượngHoàng và Phượng Kiêu, tâm trạng của ta có một loại cảm giác bi thương. Hiện tạitất cả những thứ bọn họđược hưởng thụ, vốn nên thuộc về ta. Nếu như phụvương ta vẫn còn, nếu như phụ vương ta chiếm được ngôi vị hoàng đế, ta hẳn là công chúa Vinh Hoa tôn quý, mà không phải như bây giờ, một tiểu cung nữ cầm cây chổi.

"Long nhi, nàng không nói chuyệnđược." Phượng Kiêu vẫn trầm mặc đột nhiên giải vây, cũng đem tên của tanói cho Phượng Hoàng. Từ trong mắt Phượng Hoàng, ta thấy được thương yêu, so vớiPhượng Kiêu ca ca của nàng, Phượng Hoàng là một nữ hài rất đơn thuần .

"Ca ca, để cho Vinh Hoa đi theo ta đi! Bên cạnh tathiếu một thư đồng!"

Nghe nói chỉ cần Phượng Hoàng mở miệng, Phượng Kiêu sẽ thỏa mãn yêu cầu của nàng, nhưng là lần này, Phượng Kiêu hí mắt nhìn ta thật lâu.Nếu không phải mặt trời nhô lên cao, ta còn tưởng rằng mình tiến vào trong hầmbăng. Trực giác của ta nói cho ta biết, Phượng Kiêu hoài nghi thân phận của ta,cho nên mới phải đối với ta như vậy. Trong lúc ta bối rối cúi đầu, ngón tay nhỏ tái nhợt nắm chặt cái cán chổi, thậm chí khoảnkhắc đó, ta ngay cả hô hấp đều muốn ngưng.

"Ca ca, huynh đừng làm Vinh Hoa sợ, nàngvẫn còn con nít." Phượng Hoàng thấy ta như vậy, vội vàng giải vây cho ta. Trong nháy mắt, rét lạnh ngưng kết ở xung quanh ta biến mất hầu như không còn."Muội thích, liền mang theo nàngđi!"

Chờ sau khi Phượng Kiêu và Phượng Hoàng đi, chân ta mềm nhũn,ngồi dưới đất.

Ta vĩnh viễn cũng không quên được ánh mắtPhượng Kiêu, đôi mắt màu tím núp sau lông mi thật dài, hiện đầy băng sương. Mặc dùta không biết rốt cuộc là sơ suất chỗ nào, để cho Phượng Kiêu biến chuyển to lớn như thế, hắn thế nhưng hoài nghi ta, đề phòng ta, ta đây có thể cảm nhận được.

Không đợi ta suy nghĩ nguyên do của vấn đề xong, ta bị Phượng Hoàng mang vào hoàng cung của Nam Phượng quốc .

Đây là lần đầu tiên ta tiến cung, mặc dù ta từ HỉMuội cô cô miêu tả biết rất nhiều chuyện trong hoàng cung NamPhượng quốc, cũng từng tưởng tượng trong cái đầu nhỏ của ta hoàng cung xanh vàng rực rỡ như thếnào, không ngờ hiện tại ta bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn.

"Vinh Hoa, sau này ngươi ở nơi này, ngươi yên tâm, có ta ở đây, không ai có thể khi dễ ngươi! Ca ca ta cũng không có thể!" Phượng Hoàng trượngnghĩa cho ta chỗở, để cho ta từ một nữ cô nhi, trở thành thư đồng của Phượng Hoàng .

Ở Nam Phượng quốc, có ba người tôn quý nhất, một là Minh NguyệtThịnh, hai là Phượng Kiêu, ba, còn lại là Phượng Hoàng.

Thế nhưng đối với người trong hoàng cung mà nói, người tônquý nhất không ai ngoài Phượng Hoàng, Minh Nguyệt Thịnh và Phượng Kiêuđều đem nàng nâng niu ở trong lòng bàn tay, tất cả chi phí ăn mặc cung cấp cũng là tốt nhất, ngay cả ta đây là một thưđồng, đều hưởng thụ tốt nhất đãi ngộ tốt nhất. Thân phận của ta, cũng bởi vì PhượngHoàng mà nước lên thì thuyền lên, thành Vinh Hoa cô nương trong miệng mọingười.

Hỉ Muội cô cô nói quân tử báo thù, mười năm không muộn. Phượng Kiêu đã nổi lên lòngnghi ngờ đối với ta, ta nhất định phải nhận được sự tín nhiệm của Phượng Hoàng, mới có thể ở trong hoàng cung này sống sót.

Sau năm năm, ta vẫn cẩn thận chặt chẽ, vữngvàng nhớ thân phận của mình, tận tâm tận lực sắm vai thưđồng,dần dà lâu ngày, ta đã quên mất thân phận của mình, cho đến khi La công công tìm tới ta.

Ngày đó, ta tính toán hái hồng mai trở về, một thái giám chân giẫm tuyết khom ngườixuất hiện ở trước mặt của ta."Cấp Vinh Hoa công chúa thỉnh an——"

Thanh âm của ông già nua, mang theo một tia âm trầm, lần đầu nghe được lời của ông, ta sợ hết hồn, vội vàng nhìn bốn phía. Tháng giêngvào đông, Mai trong vườn không có ai, ta thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía La công công, giả bộ"Ta không rõ ý của ngài là" .

"Ha hả, công chúa thật lanh lợi."Thái giám kia lấy ra một miếng ngọc bội đưa cho ta, sau khi nhìn đếnchữ"Hi" trên ngọc bội, ánh mắt ta nóng lên."Hi", là tên củaphụ vương ta, đây là miếng ngọc bội Hoàng tổ phụ đưa cho người lúc người mới ra đời,. Hỉ Muội cô cô nói, nếu có thể vào cung, nhất định sẽ có người cầm lấy ngọc bội của Vương giatới nhận thức ngươi, nói vậy công công trước mắt này chính là người Hỉ Muội cô cô nói sao!

"La Tố?" Ta nhẹ giọng mở miệng.

"Chính là nô tài." La Tố thấy lời nói của ta, vành mắt đỏ lên, trong cung mọi người nghĩ ta là nha đầu bị câm, không ai biết ta thật ra có thể nói, chẳng qua là làm bộnhư không thể."Ủy khuất công chúa rồi! NếunhưVương gia vẫn còn, nhìn thấy công chúa hiểu chuyện như vậy, nhất định sẽ vô cùng vui vẻ!"

Lời của La Tố vô cùng xúc động, khiến cho trong lòng ta runlên. Trải qua cuộc sống yên bình lâu nhưvậy, bởi vì La Tố đến, rốt cục bị đảo lộn.

Ta lấy đồ đạc La Tố kín đáo đưa cho ta, ta bước nhanh trở lại trong phòng. Hít một hơi, chờ tâm tình sau khi bình tĩnh lại, ta ra khỏi gian phòng, đem mấy cành hồng mai vừa ngắt cắm ở trong bình hoa, đặt ởtrước mặt Phượng Hoàng.

"Thật xinh đẹp!"

Phượng Hoàng thích hồng mai, hoa mai đỏ au làm nổi bật khuôn mặt nghiêng nước nghiêngthành của nàng, bộ dạng của người và, vô cùng động lòng người.

"Vinh Hoa, cám ơn ngươi!" PhượngHoàng ngắt xuống một nhánh hoa mai, đặt vào lòng bàn tay của ta.

Phượng Hoàng tính tình vô cùng tốt, mặcdù nàng là cô gái được sủng ái nhất Nam Phượng quốc, nhưng cũng không có vì vậymà kiêu căng, từ trước đến nay vẫn luôn khiêm tốn dễ gần. Nhìn Phượng Hoàng, ta mặc cảm tự ti. Không chỉ có bởi vì trời cao ban cho nàng dung mạo hoànmỹ không tỳ vết, hơn hết là bởi vì phẩm cách cao thượng củanàng. Ta thường suy nghĩ, nếu như năm đó phụ vương của ta trở thành hoàng thượng, thân phận của ta là công chúa, có thể làm được như Phượng Hoàng cao quý thuần khiết như vậy hay không.

Trở lại trong phòng, mở ra bọc đồ La Tố đưa cho ta, bên trong là một trang giấy, viết chi chít tênnhững người mà năm đó phụ vương ta đưa vào trong hoàng cung Nam Phượng quốc, cùng vớinhược điểm quyền thần quan to lạm dụng chứcquyền)trong triều. Lúc phụvương ta qua đời, bản thânLa Tố một mực yên lặng ẩn nấp trong hoàng cung, hôm nay đã có mười năm. Tánh mạngcủa ông là phụ vương ta cứu, cho nên đối với lòng trung thành của ông, tachưa bao giờ hoài nghi.

Tốn ba ngày thời gian, ta đem người trên danh sách toàn bộ ghi nhớ, có lẽ tất cả cũng là thiên ý, những người đó đại đa số cũng bị phân phối đến Đông Cung của Phượng Kiêu, như vậy có lợi đối với ta.

Sau khi ghi nhớ, ta thiêu hủy trang giấy. Tấtcả mọi chuyện đều cần thận từng ly từng tí, không để cho bất luận kẻ nào phát hiện. Trong cung năm năm, mặc dù có PhượngHoàng che chở ta, nhưng ta biết rõ, ở trong thâm cung này, bất kỳ nhược điểm gì cũng không thểlưulại, nếu không người chết không phải ta, mà là mọi người.

Lúc này, Minh Nguyệt Thịnh đã sớm không hỏichuyện triều chính, năm năm trước Phượng Kiêu đã bắt đầu tham gia thảo luậnchính sự, hiện tại cả triều chính đều ở trong tay Phượng Kiêu.

Thật ra thì, Phượng Kiêu cũng không phải là hàitửcủa Minh Nguyệt Thịnh, mà ngược lại ta, và Minh Nguyệt Thịnh lại không có thoát khỏi được quan hệ.

Dựa theo bối phận, ta nên gọi Minh Nguyệt Thịnhmột tiếng Hoàng bá phụ. Năm đó, vì cho vị Hoàng thái tử này quét sạch chướng ngại, Minh Nguyệt Thịnh giết rất nhiềungười, bao gồm cả những người trong hoàng thất của Nam Phượng quốc phản đốiPhượng Kiêu kếvị, trong đó có phụ vương của ta.

Phụ vương Minh Nguyệt Hi của ta là hoàng tử chính thống của Nam Phượng quốc, nếu như Minh Nguyệt Thịnh không có trở về nước, giang sơn này nói không chừng là của phụ vương ta. Chỉ tiếc, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây,thái tử kia bị nhốt ở Tây kỳ quốc trở thành người thống trị Nam Phượng quốc, đưa huynh đệ cầm tù ở kinh thành, trong đó bao gồm phụ vương của ta.

Thời điểm Minh Nguyệt Thịnh muốn lập PhượngKiêulàm Hoàng thái tử, phụ vương ta ngày đêm triệu kiến đại thần trong triều. Ở phụ vương xem ra, việc lớn của Nam Phượng quốc rõ ràng là chuyệnnhà, bất kểnhư như thế nào, đều không tới phiên Phượng Kiêu. Minh Nguyệt Thịnh làmnhư vậy, không thể nghi ngờlà một loại hành động bán nước .

"Hắn chôn vùi Nam Phượng quốc, chính làmuốn lấy lòng cái yêu nữ kia ở Bắc Chu quốc! Hắn hoàn toàn là bán nước, bán nước!" Thờiđiểm nói kích động, phụvương của ta ra sức vỗ bàn, còn có nước bọt văng khắp nơi.


Khi đó ta còn nhỏ, không biết yêu nữ trong miệng phụ vương là ai, đến khi phụ vương gặp bất trắc, ta mới biết được người phụ vương nói là mẹ Phượng Kiêu—— Phượng Thất Thất.

Phụ vương không chút kiêng kỵ ở trong vương phủcông kích Minh Nguyệt Thịnh và Phượng Kiêu, cho đến thời điểm người mở miệng một tiếng"Yêu nữ" đểgọiPhượng Thất Thất, Vương Phủ mới xảy ra tai họa.

Ta chưa bao giờ biết, Hoàng bá phụ đối với Phượng Thất Thất bảo vệ sâu sắc như thế. Hắn tự mình đến Vương Phủ chất vấn phụ vương, đúng lúc phụ vương hôm đó không vui, uống rượu, lại càng không lựa lờinói, thậm chí kêu lên bí mật của Hoàng bá phụ.

"Hoàng huynh, đừng tưởng rằng ngươi làmnhững thứ kia là có thể dấu diếm được tất cả mọi người, ngươi làm tất cả cũng là vì cái yêu phụ kia . Ngươi vì yêu phụkia buông tha cho hậucung ba nghìn mỹ nữ, ngươi vì yêu phụ kia ngay cả Hoàng tự ( connối dòng)cũng không muốn, ả có thể mê hoặc tâm trí của ngươi thành như vậy, chính là yêu phụ!"

"Vô liêm sỉ!" Minh Nguyệt Thịnh chophụ vươngmột bạt tai, đánh cho máu trong miệng của người phun rangoài, Hỉ Muội cô cô vội vàng che đôi mắt của ta, đem ta dấu đi. Sauđó, Vương Phủ gặp phải thanh tẩy, Hỉ Muội cô cô mang ta trốn ra kinh thành, về sau, chúng ta cắm rễ ở núi Đại Ngu.

Ta khi đó còn bé, rất nhiều chuyện không nhớ rõ, chỉrõ ràng nhớ được phụ vương hô lớn một câu nói, "Yêu phụ muốn diệt Nam Phượng của ta! Mối hận diệt quốc,không đội trời chung!"

Lời này, ta khắc sâu ở trong tim, bởi vì chính câu nói này mang đến họa sát thân chophụ vương ta.

La công công sở dĩ hiện tại tới tìm ta, là bởi vì Phượng Kiêusắp đám cưới, ông cho đó là một cơ hội. Vị hôn thê Nạp Lan Châu của Phượng Kiêu, ta đã thấy, là một côgái ôn nhu thiện lương, Phượng Kiêu vừa thấy được nàng, đôi mắt màu tím cũng sẽ hóa thành nước.

Ta từng gặp qua bọn họ ở ngự hoa viên, Phượng Kiêu nắm tay nàng, che chở nàng cẩn thận từng ly từng tí. Mặc dù Nạp LanChâu cũng không phải là nữ tử nhu nhược, nàng có thể ở thời điểm săn thú mùa đông từtrong tay bầy sói cứu một con hổ con, thế nhưng ởtrước mặt Phượng kiêu, nàng giống như chú chim nhỏ, tựa sát vào Phượng Kiêu, haingười ở chung một chỗtựa như thần tiên quyến lữ, làm cho người ta nhìn thật hâm mộ.

La công công nói, Phượng Kiêu kết hôn, PhượngThất Thất nhất định sẽ tới tham gia hôn lễ của con trai lớn, đây là một thời cơ tốt để động.

Vừa nghe đến tên yêu phụ kia, ta đem những lời nói giấu diếm cùng nhẫnnại của Hỉ Muội cô cô đều để tại sau đầu. Phượng Kiêu là kẻ thù của ta, Phượng Thất Thất lại càng. Bởi vì Phượng Thất Thất, phụ vương mới có thể chết oan chết uổng, tất cả tất cả cũng là bởi vì nàng!

Ta nghe từ La Tố an bài, cùng người trên danh sách gặp mặt. Nhữngngười này những năm qua đều trải qua khảo sát của La công công, đều làngười trung thành với phụ vương ta. Về phần quyền thần trong triều, gần đây cũng nhận được thư nặc danh, trong thưcó ghi chép cặn kẽ căn cứ chính xác theo hành vi nhận hối lộ của bọn họ. Trong lúc nhất thời, trong triềurung chuyển, ta cảm thấy được mọi chuyện cần thiết cũng bịta nắm trong lòng bàn tay, thời điểmnhìn lại Phượng Hoàng, ta đem ánh mắt thương hại năm đó xuất hiện trong mắt củanàng, tặng lại cho nàng.

Cuối cùng có một ngày, ta sẽ trở lại vị trí của ta, phá hủy những thứ mang thương tổn đến cho ta!

Bởi vì đám cưới Phượng kiêu, Phượng Hoàng chuẩn bị chuyển đến Đông Cung, thư đồng ta đây cũng đi tới Đông cung một lầnnữa. Cách năm năm, ta đã không phải là nha đầu bị câm khúm núm năm đó, Phượng Kiêu cũng từ thiếu niên, trở thành thanh niên càng thêm thành thục chững chạc

Nhìn Đông Cung giăng đèn kết hoa, một mảnh vuisướng, trong lòng ta không khỏi bi thương. Chẳng biết lúc nào, PhượngKiêu giống như một hạt giống nhỏ, nảy mầm ở trong lòng ta, sinh ra mầm nho nhỏ, cành lá dài ra rậm rạptươi tốt, khiến cho trong lòng ta dần dần có hắn.

Ta hâm mộ Phượng Hoàng, ghen tỵ với Nạp Lan Châu, hận tất cả những người Phượng Kiêu đối xử tửtế. Hâm mộ ghen tỵ với hận, là tất cả ngọn nguồn của tội ác .

Ta không biết ta đem đối tượng báo thù từ trên người Phượng Kiêu chuyển dời đến trênngười Phượng Thất Thất, có phải bởi vì ta động tâm đối với Phượng Kiêuhay không. Ta cứ cố chấp cho là, nguyên nhân trực tiếp tạo nên cái chết của phụ vương ta là Phượng Thất Thất, mà không phảiPhượng Kiêu.

Ta đã rời đi Đông cung dưới ánh mắt lãnh mặc của hắn, cũng khôngnhớ lời dặn dò của Hỉ Muội cô cô"Giết Phượng Kiêu chính là trả thù lớn nhất đối với Phượng Thất Thất", ngay từ lúc Phượng Kiêu ngồi chồm hổm xuống, thấp giọng hỏi tên ta,thiếu niên có đôi mắt màu tím kia liền đi vào trong lòng ta.

Bởi vì ta tay nghề thêu của ta vô cùng tốt, Thái TửPhi tươnglai năn nỉ ta giúp nàng khâu giá y. Nhìn vẻmặt Nạp Lan Châu năn nỉ, nộitâm ta có cảm giác thỏa mãn. Thì ra là nàng không phải là thập toàn thập mỹ,nàng cũng có việc không biết. Ta đem tất cả, hôn lễ ước mơ của mình, toàn bộ đặt ở trên giá y, giống như mỗi một đường kim mũi chỉ, được phác họa ra cũng là hạnh phúccủa ta.

Ta tỉ mỉ may giá y, thuận tiện đem"Hoa mai" giấu ởphần Kim tuyến giữa hai sống lưng áo. Hoa mai,có thểlàm cho người hôn mê. Mục đích của ta là khiến cho Phượng Kiêu ở đêm động phòng hoa chúc hôn mê, sau đó ta cùng người của phụ vương ta nhân cơ hội giếtPhượng Thất Thất, báo thù cho phụ vương.

Từ đầu đến cuối, ta cũng không muốn thương tổn Phượng Kiêu. Tachỉ muốn đánh ngất hắn, chỉ muốn hắn tránh ra cuộc báo thù có tổ chức có kế hoạch lần này, nhưng ta nghĩ sai rồi, ta có lòng bỏ qua cho hắn, những người khác không biết. Thờiđiểm đao sắc bén trong tay La Tố bổ về phía Phượng Kiêu, ta hét lên.

"Công chúa, xin ngài tránh ra ——" LaTố nhíu mày.

"Công công, kẻ thù của chúng ta là Phượng Thất Thất, khôngphải là thái tử!"

"Công chúa, ngài hồ đồ rồi! Phượng Kiêu thế làm sao có thể là thái tử của Nam Phượng quốc thái tử chúng ta! Hắn họ Phượng, là nhi tử của yêu phụ, là kẻ thù của ngài!"

La Tố nói như vậy, ta vẫn như cũ không chịu tránh ra. Ta từ trước đến nay vẫn tin tưởng trong việc này,Phượng Kiêu là vô tội . Thời điểm Phụ vương ta chết, tuổi của Phượng Kiêu bất quá cũng như ta như bây giờ, tại sao là lỗi của hắn đây? Người đáng chết làPhượng Thất Thất, là Minh Nguyệt Thịnh a!

"Công công, dù sao, ngươi cũng không thể giết Phượng Kiêu. Người chúng ta muốn giết làMinh Nguyệt Thịnh và Phượng Thất Thất, bọn họ mới là kẻthù giết cha của ta!"

Sự kiên trì của ta, khiến cho La Tố rất bất đắc dĩ. La Tố chỉ có thể lui ra, mang theo mọi người thẳng hướng những cung điện khác.Trong lúc nhất thời, trong Đông Cung đèn dầu sáng rỡ, huyên náo nổi lên bốnphía, trong lúc ta cho là tất cả đều kết thúc, giang sơn của Nam Phượng lần nữa trở lại trong tay ta, một thanh bảo kiếm đặt ở trên cổ của ta.

"Ngươi, ngươi chừng nào thì tỉnh ?"Ta nhìn Phượng Kiêu, thất kinh. Còn có Nạp Lan Châu bên cạnh, hỉnương*( người chăm sóc nàng dâu trong lễ cưới ngày xưa), cung nữ, bọn họ đều đứng lên.

"Ta luôn luôn tỉnh." Thanh âm củaPhượng Kiêu vẫn trầm thấp như cũ, mang theo từ tính mị hoặc, nhưng lại lạnh thấu xương.

Tất cả những thứ Phụ vương lưu lại cho ta, đều bịchôn vùi ở đây. Những người ẩn núp ở hoàng cung và Đông cung, bị đào lên, Minh Nguyệt Thịnh lấy thủđoạn lôiđình, xử tử toàn bộ bọn họ. Lúc La Tố sắp chết, hướng về phía ta thở thật dài một tiếng, vừa giống nhưchỉ tiếc rèn sắt không thành thép, vừa giống như là không hoàn thành nhiệm vụ mà phụ vương ta giao cho nên sinh ra đau lòng.

Về phần những người khác, bị chết không cam lòng, bị chết oán hận, ta biết. La Tố trung thành không thểnghingờ, nhưng là những người khác, cũng đang bình an bao lâu nay, bởi vì ta đến bị đánh thức, bước chân vào con đường tử vong, cho nên bọn họ hận ta, ta từtrong mắt của bọn hắn có thể thấy.

"Giết ta đi ——" Ta tuyệt vọng nhìnngười trên đài cao, đây là lần đầu tiên ta mở miệng, trừ Phượng Kiêu, hiển nhiên những người khác đều rất kinh ngạc.

"Ngươi có thể nói? Vinh Hoa, tại sao ngươi lại làm như vậy?" Phượng Hoàng bất khả tư nghị ( không thểtưởng tượngnổi) nhìn ta .

Năm năm này, nàng coi ta như bằng hữu tốt nhất, chia sẻ cùng ta những vui vẻ, ưu sầu, của nàng bao gồm cả bí mật nhỏ nàng thầm mến Minh Nguyệt Thịnh đều nói cho ta biết, cũngkhông bởi vì ta bị câm mà kỳ thị ta, thật lòng chiếu cố ta che chở ta, đối xử với ta như người ngang hàng với nàng.

Nhìn ánh mắt mỹ lệ của Phượng Hoàng, nàng đối với ta thật là tốt, toàn bộ đều nổi lên trong lòng của ta, so với nhânphẩm, so với khí độ, so với thiện lương, tất cả ta cũng không sánh bằng cô gái trước mắt này,nàng chính là hóa thân của hoàn mỹ, để cho ta tự ti mặc cảm, đại khái như thế, ta mới có thể nghĩ phá hủy hạnh phúc của nàng, bởi vì ta không cam lòng, tamới thật là công chúa a!

Ta nhắm mắt lại, cố gắng đem những thứ tốt đẹp của Phượng Hoàng đi ra khỏi đầu của ta,nàng là nữ nhi của yêu phụ, không phải là bằng hữu của ta, vĩnh viễnkhông phải!

Chờ ta mở mắt ra lần nữa, trong mắt của ta khôi phục bình tĩnh cùng đạmmạc, ta nhìn về hướng Phượng Kiêu, hắn không có nhìn, ngược lại nắm chặc tayNạp Lan Châu. Tay của hai người đan vào nhau ởchung một chỗ, việc này chói mắt như vậy, ghim vào trái tim ta khiến ta đau nhức.

"Ngươi đã sớm biết ta là ai rồi, có đúnghay không?" Mặc dù ta mới mười bốn, mười lăm tuổi, nhưng giọng nói của ta với người có cùng số tuổi thì không thích hợp, lại có một thời giandài không mở miệng nên tiếng hơi khàn khàn.

"Đúng vậy." Phượng Kiêu ngẩng đầu,đôi mắt màu tím của hắn, lạnh nhạt, không có một tia gợn sóng, khiến cho tronglòng ta sợ hãi. Biết là một chuyện, hắn thừa nhận lại là một chuyệnkhác, thì ra là con đườngbáo thù của ta vừa bắt đầu liền thua.

"Vậy tại sao ngươi lại mang ta trở lại, tại sao còn ôm ta!" Lời này, ta nóicó chút cuồng loạn.

Phượng Kiêu vĩnh viễn không biết, chính cái kiaôm của hắn, là động lực nhiều năm qua của ta. Hắn tốt đẹp sạch sẽ như thế, lại không chê trên người của ta bẩn, đem ta ômlấy, khiến cho ta nhớ lại cái ôm của phụvương, cũng ấm áp như vậy, cũng trong sạch như vậy.

"Bởi vì ngươi là công chúa cuối cùngcủa hoàng triều."

Lời nói của Phượng Kiêu..., lúc ban đầu tanghekhông hiểu, đến sau này ta mới hiểu được.

Sau khi bị nhốt ở Phật am, ta mới biết được rất nhiều chuyện năm đó, bởi vìPhượng Kiêu nói một câu"Đứa bé là người vô tội" , Minh Nguyệt Thịnhmới buông tha cho việc truy xét tung tích của ta. Mà hắn mang ta trở lại, là vìmuốn lưu lại huyết mạch cho Minh thị. Vì bảo vệ hắn, Hoàng bá phụ đã xử tử quá nhiều người, Phượng Kiêu cũng không phải là người lãnhkhốc vô tình, không hy vọng Minh Nguyệt Thịnh lưng đeo quá nhiều tiếng xấu, chonên mới phải mang ta hồi ĐôngCung, chẳng qua là ta không xứng với cơ hội cuối cùng Phượng Kiêu giành cho ta.

Người nói cho ta biết những chuyện này, làPhượng Hoàng. Thời điểm nàng đến gặp ta, đã trở thành tân nương của Minh Nguyệt Thịnh. Ta từ trên mặt Phượng Hoàng thấy được cái gọi là hạnhphúc, cái loại nụ cười ngọt ngào này, hòa tan những u buồn tích tụ trong nhiều năm qua của nàng, nhìn thấy nànghạnh phúc, ta thật lòng vui mừng cho nàng.

"Vinh hoa, Thịnh bảo lưu lại phong hào củangươi, nếu như ngươi nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng có thể rời khỏi nơi này, tìm kiếm cuộc sống mới. Ca ca của ta cũngsẽ giúp ngươi!"

Lúc Phượng Hoàng rời đi, Phật am đóng cửa nhiềunăm cũng không có bị khóa nữa, nhìn thế giới bên ngoài mở rộng, ta biết, bọn họ cho ta tự do.

Đang sống cuộc sống ở trong Phật am, nội tâm của ta đã nhận được sự yên lặng trước nay chưa từng có. Sống trongcuộc sống báo thù nhiều năm như vậy, ta đều quên tuổi của mình, hôm nay ta cũng chỉ mới mười tám tuổi, chính là tuổi thanh xuân.Chẳng qua là, thấy thếgiới bên ngoài, thế nhưng chân của ta không bước đi được.

Có lẽ, đây mới là ta kết cục tốt nhất, lắngnghe Phật âm, mới có thể làm cho linh hồn ngâm ở trong cừu hận của ta nhận được sự yên ổn trong chốc lát.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương