Quỷ Ấn

Chương 32: Giải Ngải độc trùng



2h sáng, ngồi bên ấm trà nóng, trong lúc đợi, ông Mừng khẽ mở lời :

-- Thực sự rất xin lỗi bác, là tôi hồ đồ.

Kéo ghế ngồi cách đó một đoạn, Phển vẫn còn rùng mình khi hồi nãy lúc lại gần Thước, Phển nhìn thấy thứ gì đó ngọ nguậy sau lưng của Thước.

Nhấp một ngụm trà, thầy Lương thở dài :

-- Tôi cũng không trách bác chủ, nghĩ lại cũng có một phần lỗi của tôi. Lẽ ra tôi nên nói với bác chủ sớm hơn, mà kỳ thực tôi cũng đã định nói trong bữa cơm ngày hôm qua. Nhưng thấy bác chủ không để tôi nói, phần cũng ngại mọi người nhìn thấy sẽ kinh sợ. Chuyện đã đến nước này, đành phải tiếp tục cố gắng chứ ngồi đây trách móc nhau đâu giải quyết được vấn đề gì...?

Phển nói lớn tiếng :

-- Ừ thì cứ coi như là ông đang cứu thằng Thước, vậy ông giải thích thế nào những gì mà tôi đã nhìn thấy. Việc nó nôn ra cục thịt đỏ như máu, rồi việc ông cho nó uống thứ nước gì mà uống xong nó đau đớn như vậy, rồi....rồi cả thứ gì động đậy sau....sau lưng nó....nữa....? Ông....ông giải thích đi.
Thầy Lương mỉm cười, thầy Lương đáp :

-- Cậu nhà đây đúng là người nóng tính, thôi được rồi, tôi sẽ giải thích cho cả hai người cùng hiểu. Thực ra cái hôm bác chủ làm món thịt viên mà cậu nhà đây sợ hãi không dám ăn là tôi cũng biết cậu ta đã nhìn thấy điều gì đó bất thường rồi. Vậy nên hôm sau tôi mới muốn thưa rõ với bác chủ. Như tôi đã từng nói, cậu Thước bị trúng Ngải Độc Trùng, một loại trùng được thầy Mo luyện để hại người. Thông thường khi trùng độc vào được cơ thể con người, nó sẽ làm kén trong đó rồi bắt đầu ăn từ trái tim cho tới lục phủ ngũ tạng, người bị trúng Độc Trùng Ngải 1 là sẽ bị sai khiến, làm cho tinh thần bất ổn, lâu dần trở nên điên loạn. Còn 2 là sẽ bị trùng độc ăn hết nội tạng bên trong rồi chết. Thường thì những thầy Mo sử dụng loại trùng độc này sẽ cho trùng ăn tim người bị bỏ ngải, bởi như vậy trùng sẽ mạnh hơn, đồng nghĩa với việc bùa phép của thầy Mo đó cũng tăng lên. Nói về Thước, tôi cho rằng vì 1 lý do đặc biệt mà Thước vẫn sống tới bây giờ, bởi nếu Thước được sử dụng để sai khiến thì Thước sẽ không lang thang, vạ vật ăn mày ở đây.
Ông Mừng nói :

-- Liệu có khi nào kẻ bỏ ngải muốn dùng thằng Thước để hại người không hả bác...?

Thầy Lương trả lời :

-- Ban đầu tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng Độc Trùng Ngải không phải loại bùa ngải có nhiều sức mạnh như vậy. Vốn dĩ nó chỉ được dùng với mục đích hạ độc, còn ngoài ra muốn sai khiến người khác thì cũng phải chịu sự giới hạn. Nói nôm na, người thả trùng độc muốn điều khiển người bị bỏ ngải, chí ít cả hai cũng không được ở quá xa nhau. Hơn 1 năm nay cậu ta điên điên, khùng khùng, cũng chưa từng hại ai nên khả năng này bị loại trừ. Từ đó suy ra, không phải bị điều khiển thì chỉ còn lại trường hợp cậu ta bị hạ độc để trùng ăn tim rồi chết.

Nhìn Phển, thầy Lương tiếp tục :

-- Có phải cậu nhà đã thấy Thước nôn ra một cục thịt đỏ như máu phải không..?
Phển gật đầu đáp :

-- Đúng....đúng rồi.

Thầy Lương lấy trong tay nải ra một viên thuốc nhỏ màu trắng đục, đặt viên thuốc lên bàn, thầy bắt đầu giải thích :

-- Viên thuốc này có tên là " Vạn Bệnh Tử Uyển ". Một bài thuốc trong Đông Y Cổ Đại, chuyên chữa các loại bệnh về trùng, thủy bệnh, phong bệnh. Khi bắt đầu chữa cho Thước, tôi đã cho cậu ta uống 1 viên " Vạn Bệnh Tử Uyển ". Tuy nhiên, viên thuốc này chỉ có tác dụng bài trừ độc tố tích tụ lâu nay trong người cậu ta ra ngoài chứ không thể gϊếŧ được Độc Trùng Ngải, bởi loại trùng này được luyện qua lửa, được nuôi bằng ngải, có sấy khô, đốt thành than cũng không chết. Cục thịt có màu đỏ của máu ấy chính là độc được thải ra từ bên trong cơ thể của Thước. Đó cũng chính là lý do giải thích cho việc sau khi nôn ra cục thịt máu ấy, Thước có phần nhanh nhẹn, sạch sẽ, ăn uống không vương vãi như trước. Thậm chí là đã có thể nói được 1 vài từ quen thuộc.
Ông Mừng nghe đến đây thì gật gù tâm đắc, bởi chính ông là người cảm nhận được sự thay đổi của Thước trong 2 ngày vừa qua.

Phển hỏi tiếp :

-- Thế....thế còn thứ nước mà sau khi nó uống vào liền quằn quại, sống dở chết dở là sao...? Chưa hết, trên người nó toàn vết bầm tím, không ông đánh nó thì ai vào đây..?

Thầy Lương nhấp thêm ngụm trà, thầy đáp :

-- Đó là nước cốt được giã từ lá Vạn Niên Thanh, cũng là một cách giải ngải kết hợp với " Vạn Bệnh Tử Uyển ". Bác chủ còn nhớ tôi nhờ bác mua giùm vài cây Vạn Niên Thanh chứ....?

Ông Mừng nói :

-- Tất nhiên là tôi nhớ, nhưng không thể ngờ là bác lại dùng Vạn Niên Thanh để chữa bệnh. Chưa bao giờ tôi nghe thấy ai làm như vậy cả. Bởi nhựa ( nhớt ) từ cây Vạn Niên Thanh có độc, có thể gây bỏng rát cho da lỡ như không may bị dính phải. Vậy mà bác lại giã lấy nước cốt cho thằng Thước uống.......Kỳ lạ hết sức.
Thầy Lương khẽ cười :

-- Khà khà khà, đúng, bác chủ nói không sai, Vạn Niên Thanh là loại cây mang nhựa độc. Mọi người đừng dại mà tùy tiện uống nước được giã từ nó, trong người cậu Thước hiện nay đang chứa độc trùng, thế cho nên có uống nước cốt từ Vạn Niên Thanh cũng chỉ là vạn bất đắc dĩ. Vạn Niên Thanh đối với trùng độc mà nói có thể coi như là khắc tinh. Người xưa đã từng sử dụng Vạn Niên Thanh hòa chung với rượu, sau khi uống vào sẽ khiến trùng độc phải bò ra ngoài. Nhưng tôi sử dụng lá Vạn Niên Thanh cho Thước có khác một chút. Hiện nay trùng độc đóng kén ngay phần tim của Thước. Nếu như để nó bò ra, chỉ e nó sẽ xuyên qua tim Thước, như vậy giải ngải vô dụng bởi Thước sẽ chết. Do vậy, tôi dùng nước cốt đặc lá Vạn Niên Thanh cùng kỹ thuật châm cứu, khi uống vào Thước sẽ vô cùng đau dớn bởi độc tố công kích bên trong cơ thể. Vạn Niên Thanh sau khi đi vào trong sẽ có tác dụng như một lớp màng bọc lấy phần tim của Thước, khiến cho trùng độc không đi qua tim được, và như vậy tính mạng của Thước sẽ được đảm bảo. Tất nhiên, sự dày vò trong quá trình uống nước cốt Vạn Niên Thanh thực sự đau đến chết đi sống lại. Nhưng đó là cách duy nhất để cô lập trùng độc, khiến nó không thể chạy lung tung, có như vậy sau này mới loại bỏ được nó.
Ông Mừng hỏi :

-- Nhưng nếu vậy tại sao suốt hơn 1 năm qua nó không ăn tim của thằng Thước....?

Thầy Lương trả lời :

-- Đó chính là lý do đặc biệt khi nãy tôi nhắc đến. Còn tại vì sao thì tạm thời tôi chưa chắc chắn nên không thể trả lời bác chủ ngay được.

Nghe thầy Lương giải thích tường tận, Phển đã hiểu ra tất cả mọi chuyện, Phển nói :

-- Như....như vậy có nghĩa là......Thứ ngọ nguậy sau lưng thằng Thước khi nãy....chính là....

Thầy Lương gật đầu :

-- Chính là trùng độc đang đóng kén trong cơ thể Thước. Sau 2 ngày uống nước lá Vạn Niên Thanh, ít nhiều trùng độc cũng đã bị công kích. Hiện tại nó đang tìm cách chui ra ngoài nhưng bị Vạn Niên Thanh kìm hãm. Sau lưng Thước có phần cộm lên là bởi tôi dùng bã lá Vạn Niên Thanh đắp vào. Tuy chưa thể gϊếŧ được trùng độc, nhưng ít nhất phần đóng kén ấy sẽ tránh được viêm nhiễm. Chỉ tiếc là, lẽ ra trong đêm nay tôi có thể hoàn thành việc giải ngải thì hai người xuất hiện. Phải có lời khen cho nghị lực sống còn của cậu Thước, đau đớn kéo dài cả nửa giờ đồng hồ nhưng vẫn kiên cường. Lúc ấy chỉ cần cậu ta uống thêm được 1 chén Vạn Niên Thanh nữa thì trùng độc bên trong đã có thể bắt được.
Phển cúi mặt xuống không dám hỏi gì thêm, ông Mừng buồn rầu nói :

-- Tôi thật đáng trách mà, xin lỗi bác, bố con tôi đã làm hỏng chuyện của bác rồi.

Thầy Lương mỉm cười :

-- Đừng tự dằn vặt, không ai cố ý cả. Chỉ thương cho Thước, đêm mai Thước sẽ chịu đựng thêm cơn đau khổ sở này 1 lần nữa. Nếu như hai người muốn chuộc lỗi thì đêm ngày mai, tôi cần sự giúp đỡ của 2 người. Thú thực 1 mình tôi cũng rất khó khăn khi dùng sức khống chế Thước. Tôi cũng già cả, sắp chết đến nơi rồi, dù không tỉnh táo nhưng khi cơn đau hành hạ, cậu ta vẫn rất khỏe. Đó là lý do hôm nay tôi phải trói cậu ta lại. Thế nên bố con bác chủ mới hiểu lầm. À, khi nãy cậu nhà có hỏi tại sao trên người Thước lại bị tím bầm. Đó là vì trong đau đớn, Thước lặn lộn dưới đất, chân tay đập vào thành giường nên mới vậy, chứ nghĩ mà xem, nếu muốn hành hạ cậu ta thì tôi đưa cậu ta tới đây xin nương nhờ làm gì. Có phải không nào...? Ha ha ha.
Bố con ông Mừng gãi đầu, gãi tai cười ngượng, Phển kéo ghế lại gần chỗ thầy Lương, Phển lễ phép :

-- Cho...cho cháu xin lỗi......Cháu đã quá hấp tấp, suy nghĩ nông cạn. Từ giờ cần gì, bác cứ nói, cháu sẽ giúp.

Thầy Lương lẫn ông Mừng nhìn Phển cười sảng khoái, thầy Lương gật đầu :

-- Biết nhận lỗi là tốt rồi, tuổi trẻ đôi khi phải trải qua như vậy mới có kinh nghiệm sống. Ít nhất hành động của cậu cũng là vì Thước, ta không trách cậu đâu.

Đã gần sáng, bên sau nhà, con gà trống mà ông Mừng mua hộ thầy Lương đang vươn cổ lên gáy những tiếng đầu tiên chào đón một ngày mới :

" Ò....Ó....O....O..."

Một đêm khá dài với tất cả mọi người, nhưng mọi nghi vấn, thắc mắc đều đã được giải thích. Ông Mừng quyết định đóng cửa quán 3 ngày để tập trung giúp thầy Lương giải ngải cho Thước.
Nhưng, tình trạng của Thước có biến chuyển xấu, nguyên ngày hôm ấy, Thước sốt li bì không dậy được.

Trong cơn mê man, thầy Lương nghe thấy Thước nói một câu :

" Con....ơi.....con....ở.....đâu. "