Tất cả
Quốc Sắc Sinh Kiêu

Lục Long tụ binh, Bồ Tát mở cửa! Sau sấm ngôn tám chữ kia, chuyện cũ phủ đầy bụi lại che giấu cái gì? Là sói tuần thiên hạ, hay là cáo giảo hoạt giấu diếm thế gian? Từng khúc hát ca ngợi tráng sĩ chưa xong, từng chiếc màn đã vén lên lộ bóng giai nhân!

 

Sa Mạc giới thiệu chỉ có vậy, chẳng biết có gợi lên trong độc giả những tò mò háo hức, những kịch tính hấp dẫn như biết bao ám ảnh từ Quyền Thần một thời hay không nữa? Chỉ biết rằng đó là truyện của Sa Mạc viết, và thế cũng đủ. Liệu câu chuyện này có vượt được cái bóng của Quyền Thần hay không?


Người chưa tới, quyền đã tới, “Ầm” một tiếng đánh bay cả cửa sau, phóng vụt qua cửa sổ, chỉ thấy một bóng người đã nhảy lên đầu tường, nhảy xuống từ trên tường hậu viện. Nhìn thoáng qua, tốc độ của người này cực nhanh, hắn không kịp nhìn rõ bóng dáng người đó, chân hắn như mọc cánh, tới chân tường, nhún lên nhẹ như chim én, nhảy lên đầu tường còn chưa nhảy xuống ngay mà nhìn quanh một lượt, xung quanh đen kịt một màu, nhưng bóng đen kia hoàn toàn không thấy tung tích.

 

Bình luận truyện