Quản lý Tieba

Chương 33



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vì trái đất và hòa bình của thế giới, tôi mang theo tình cảm và tư tưởng cao cả, mở ra QQ của Lục Thiên Húc, vừa mở xong, tôi cảm thấy nói không chừng có dùng cái chết cũng không thể giải quyết tên boss điên khùng này.

Bởi vì tôi thấy trên khung trò chuyện QQ, bên cạnh tên Cửu Nhật có một hàng chữ nhảy lên: Đối phương đang nhập chữ…

Tôi không nhúc nhích nhìn hàng chữ kia, muốn xem thử Lục Thiên Húc sẽ đánh đòn phủ đầu như thế nào, nhưng mà đợi chừng mười phút đồng hồ, bên kia vẫn không gửi tin nhắn qua, tôi bắt đầu buồn bực.

Đột nhiên, một ý nghĩ như ngàn vạn con thảo nê mã lao nhanh trong đầu tôi.

*Thảo nê mã: tên của một loại động vật hư cấu có hình dạng như con lạc đà, ngoài ra còn là từ hài âm của  “ thao ni mụ ”  (đ*t mẹ mày =))

Đậu má…!! Lẽ nào anh ta mở sẵn khung trò chuyện chờ tôi vào đầu hàng?!

Nếu đúng là thế, bất kể là a di đà phật hay là amen, làm ơn cứu tôi với, tôi không muốn chết. Dù cho vượt qua khoảng cách xa như vậy, cách nhau màn hình máy tính ngay cả mặt mũi cũng không thấy, tôi vẫn cảm nhận được áp suất thấp của Cửu Nhật đại đại, tôi nuốt một ngụm nước miếng, thật sự có hơi sợ.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Đại đại, làm ơn tha đi mà 
chapter content


Cửu Nhật: Cậu gạt tôi.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: ……

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Nani? (Cái gì?)

Cửu Nhật: Cậu đi đại học T.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: 
chapter content
 Anh nghe tôi giải thích.

Cửu Nhật: Cậu nói đi.

Lòng tôi: ……

Xin lỗi, tôi đã quên anh ta không phải là Lục Thiên Húc dựa theo kịch bản.

Mã lặc qua bích*, bảo tôi giải thích thế nào bây giờ, tôi không muốn giải thích, đây là sự thật chứ gì nữa, chẳng lẽ muốn tôi nói “chính xác đúng là vậy đó để tránh mặt anh tôi quyết định lừa anh tôi đến đại học S sau đó tôi ở đại học T sống những ngày bình thường của mình?” Ha ha, vậy mẹ tôi không cần trả tiền học phí cho tôi nữa, trực tiếp mua cho tôi một miếng đất phong thủy rồi chôn cất tôi là vừa.

*Mã lặc qua bích = Sa mạc Mahler: là quê hương của con  T hảo nê mã hư cấu. “Thảo nê mã” như đã nói là đ** mẹ mày, còn “Mã lặc qua bích” phát âm giống như cái l** mẹ mày…

Cửu Nhật đại đại, anh không thể nói “tôi không nghe tôi không nghe” sao.

Đúng là đồ bất tài.

Mặc kệ thế nào cũng chỉ còn cách kiên trì đến cùng, người xưa chẳng có câu dùng lời nói dối này lấp liếm lời nói dối khác còn gì.

Tôi làm theo.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Là thế này, tôi nộp đơn xin cả đại học S và đại học T, chỉ là tôi chọn đại học T thôi.

Cửu Nhật: Kỷ Trạch, mẹ cậu nói cậu chỉ xin đại học ở phía đông.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Móa, anh không có làm chuyện gì điên khùng chứ?!

Cửu Nhật: Cậu yên tâm

Cửu Nhật: Trước khi chưa làm chết cậu tôi không có ý định tạ tội với mẹ cậu sớm vậy đâu

Tiêu rồi tiêu rồi, anh ta giận thật rồi, ngay cả cái câu chẳng phù hợp với phong cách của anh ta tí nào cũng đã nói ra miệng. Anh ta còn gặp cả mẹ tôi, Cửu Nhật đại đại sao anh trâu bò thế hả, không tìm được tôi thì tới nhà tôi chộp tôi? Chộp tôi không được thì chộp mẹ tôi?! Đối với series “mẹ của bạn trên mạng”, anh thật sự có thể hào phóng giao lưu như vậy sao, anh không cảm thấy ngượng ngùng sao, rõ ràng trước đây anh là tuýp ngạo kiều mà!!

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: … Làm ơn bình thường đi.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: _ (:з “∠)_ đại đại, anh muốn thế nào mới chịu tha cho tôi.

Cửu Nhật: Ở bên cạnh tôi đi.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: … Anh không cảm thấy đây là từ trái nghĩa với “tha cho tôi” sao?

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Anh khôi phục box bình thường trước đã.

Cửu Nhật: Ở bên cạnh tôi đi.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Tôi phải báo cảnh sát mạng.

Cửu Nhật: Cậu cứ thử xem.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Mẹ nó, đừng tưởng chỉ mình anh biết chơi công nghệ, chờ tôi lĩnh ngộ được kỹ năng này, tôi sẽ cho máy tính của anh hét yamete mỗi ngày!!

*Từ yamete quá nổi tiếng rồi, ai coi JAV chắc biết yamete là “dừng lại đi” nhỉ…

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Đậu má! Trọng điểm không phải là cái này, trọng điểm là【tôi sẽ không chịu sự chi phối】

Cửu Nhật: Vậy cứ để box AS bị phá mỗi ngày đi.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Nào, Lục Thiên Húc, tôi cảm thấy chúng ta cần phải trao đổi tư tưởng của Các Mác và lý luận của Đặng Tiểu Bình một chút.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Bọn họ nói, muốn làm một ba chủ tốt, yếu tố đầu tiên chính là không được phá box.

Cửu Nhật: Chưa nghe bao giờ.

Cửu Nhật: Tôi sẽ đối xử với box AS thật tốt, điều kiện tiên quyết là cậu phải ở bên cạnh tôi.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: ……

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Cửu Nhật đại đại, anh không có bất cứ tình cảm nào với box AS sao? Vì tôi mà anh cứ tàn phá bừa bãi như vậy, tôi sẽ cảm thấy áy náy anh biết không?

Cửu Nhật: ……

Cửu Nhật: Nếu cậu không áy náy thì tôi còn phá box để làm gì?

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Móa!!!!

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Trọng điểm là câu đầu tiên anh hiểu không? Có bệnh thì đi chữa giùm cái!! Hôm nay uống thuốc chưa? Chưa thì lấy đi nè [Thỏ Tuzki ném thuốc]

Cửu Nhật: Chỉ có cậu mới chữa được cho tôi thôi.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: _ (:з “∠)_ Cửu Nhật đại đại, bây giờ anh đang dùng box AS để ra lệnh cho Thủy Vương Meo sao?

Cửu Nhật: Không phải, tôi coi đây là điều kiện để chúng ta ở bên nhau.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Hay là thế này đi, anh xóa mấy bài spam phá box trước, sau đó khôi phục quyền hạn của nhân viên quản lý hậu trường, xong rồi chúng ta từ từ nói chuyện hen?

Cửu Nhật: Tôi có được lợi gì không?

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Có, moa moa =3=

Cửu Nhật: Đổi cái khác, muốn người thật.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: ……

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Vậy tôi cho anh biết địa chỉ của tôi ở đại học T, anh rảnh rỗi tới tham quan cho biết ^-^

Cửu Nhật: Tôi đã tra ra rồi, đổi cái khác.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Bà mẹ anh

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Tôi cho anh thao một lần, nhưng anh phải hứa với tôi, sau này không được dây dưa tôi nữa 

Cửu Nhật: Đồng ý đề nghị thao cậu, bác bỏ đề nghị không dây dưa của cậu.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: … Tôi phải báo cảnh sát.

Cửu Nhật: Kỷ Trạch, cho tôi một cơ hội đi.

Cửu Nhật: Chỉ một thôi.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Trước đây tôi cho anh rất nhiều cơ hội, nhưng mà anh làm giá, anh ngạo kiều, đây là anh đáng đời anh biết không?

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Tôi cũng không sợ nói cho anh biết, tôi chẳng ngại mỗi lần tôi nói một đoạn dài mà anh chỉ đáp trả một hai câu hay thậm chí không trả lời, tôi chỉ không thích việc anh rõ ràng có thể cảm giác được tôi thích anh nhưng cứ dắt mũi tôi như thế, sau khi biết tôi thích anh, anh còn hôn người khác trước mặt tôi, lại không từ chối tôi rõ ràng. Nói nghe kiểu cách một chút, tuy rằng tôi lanh trí, năng lực chống chịu tâm lý cũng rất mạnh, nhưng mà tôi cũng sẽ khó chịu vì những gì anh đã làm anh biết không?

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Bây giờ tôi khỏi rồi, đợi tôi dẹp sạch tình yêu dành cho anh thì anh lại xuất hiện nói thích tôi, vậy khác gì nói những đau khổ trước đó của tôi đều là trò cười?! Anh cho rằng đau khổ qua đi, nghe anh nói một câu thích là có thể xóa bỏ hết sao? Anh thấy mình có khốn nạn không?

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Còn ép buộc tôi như vậy, anh nói xem mình có tra không?

Cửu Nhật: Tôi sai rồi

Cửu Nhật: Tha thứ cho tôi đi

Cửu Nhật: Chúng ta hãy bắt đầu lại lần nữa

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Anh có nghe hiểu tiếng người không đậu má

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu:  Vậy đi, anh khôi phục box trước, cam đoan với tôi sau này sẽ ngoan ngoãn nghe lời không lấy bất cứ chuyện gì ra uy hiếp tôi, đăng một post xin lỗi mọi người, đồng thời phải hết lòng phục vụ box AS, tôi sẽ cân nhắc.

Cửu Nhật: Được 

**********

Chỉ chốc lát sau, tôi liền thấy Lục Thiên Húc đăng post.

Nội dung post là thế này:

Xin lỗi, sau này sẽ xóa bài spam kịp thời.

Sau đó, tôi nhìn thấy cả đống hồi âm của thành viên box “Tại sao tui cứ cảm thấy là do ông làm” “Có nội tình ←_←” “Ha ha, dám làm không dám nhận?” “Đã sớm thấy ông chướng mắt, không muốn làm ba chủ thì biến, không ai ép ông làm” “Cửu Nhật đại đại liều lĩnh vì tình, sao tui cứ thấy manh quá đi (/▽\)” “Lầu trên thím không phải là người duy nhất” “Móe, đám hủ nữ này, mấy bà mù hết rồi hả? Đây là chuyện ba chủ nên làm sao? Có thấy mắc ói không?” “Ê lầu trên ông hơi bị kích động rồi đó, sao ông dám chắc là Cửu Nhật làm = =?”…

Tôi có chút suy yếu, mẹ nó đây mà là xin lỗi à, mấy chuyện xàm xí này đều do một tay anh gây nên đó biết không.

Thật sự không thể nhìn thẳng hacker đại thần nữa rồi, năng lực mở to mắt bịa chuyện đúng là số một, tôi thì lại không tìm ra chứng cứ để phản bác, sao tôi lại thảm hại như vậy!

Rốt cuộc tôi đã hiểu, quả là nơi nào có phản kháng, nơi đó sẽ bị đàn áp dữ dội hơn. Không đợi tôi bất mãn với hành vi của Lục Thiên Húc, anh ta lại nhắn tin riêng cho tôi.

Cửu Nhật: 
chapter content
 Đã đăng, chúng ta có thể yêu nhau rồi.

Nhìn cái nụ cười của anh ta, tôi nhịn không được rùng mình một cái, đại đại sao anh có thể quang minh chính đại không biết xấu hổ vặn xoắn lời nói của người khác như vậy chứ.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Tôi nói là, tôi sẽ cân nhắc.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Cân nhắc cũng bao gồm đồng ý và không đồng ý anh.

Cửu Nhật: Không đồng ý là lựa chọn sai lầm, lựa chọn chính xác là cái trước

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: ……

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Bà mẹ nó

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Suy nghĩ kỹ rồi, ông đây không đồng ý!!!

Dưới cơn kích động, tôi nhất thời tức giận gõ những lời này, thế là ba phút sau, tôi liền hối hận ngay, bởi vì tôi phát hiện mẹ nó box lại bị phá…

Móa! Tôi hơi bị tức rồi đó, tôi cảm thấy thái độ làm người của anh ta quá không đứng đắn, hành vi vô cùng có vấn đề, rõ ràng là chuyện riêng của hai người chúng tôi mà anh ta cứ hết lần này tới lần khác muốn box AS chịu trận, đây tuyệt đối là cách tốt nhất đẩy tôi đến vực sâu bất nghĩa.

Anh ta nói anh ta thích tôi, thích cái khỉ mốc.

Nhưng cũng hết cách thôi, trong thế giới 2D nơi kỹ thuật thống trị, không ai có thể chiến thắng hacker đại thần, trước mặt bọn họ, tất cả trạch nam sống nhờ máy tính chỉ có thể “dạ vâng” rồi quỳ xuống hô to vạn tuế thôi.

Tôi quá bất lực, tôi nhất định phải luyện kỹ thuật hacker thật giỏi, đánh bại Cửu Nhật đại ma vương, sau đó chạy về phía nhóm bạn thân mến của tôi dưới ánh chiều tà, giải cứu bọn họ.

Tiếc là, mơ ước và ảo tưởng chỉ có thể xảy ra trong tương lai, làm một trạch nam nhỏ bé sống trong thực tại, bây giờ tôi chỉ có thể khuất phục.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Đại đại,  tôi muốn đính chính đáp án.

Cửu Nhật: Ồ, vậy tôi đi xóa post trước, cậu từ từ cân nhắc xem nên trả lời thế nào.

Nên trả lời thế nào, ha ha, không phải trong lòng anh chỉ có duy nhất một đáp án chính xác sao? Đậu má, rốt cuộc tôi đã sâu sắc cảm nhận được câu nói: dưới cường quyền, tất cả phần tử trí thức đều như chất khí bị phóng ra. (= khí đánh rắm)

Tức chết tôi, không còn cảm giác nào làm tôi hơn muốn đánh người hơn cảm giác “rõ ràng anh làm sai tôi lại phải cúi đầu”.

Vì vậy, tôi mất đi lý trí, gõ bàn phím bùm bùm như búa tạ.

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Bây giờ tôi có thể nói không sao?! Hả???!! Tôi nói cho anh biết Lục Thiên Húc bây giờ tôi giận lắm đó anh muốn yêu đương với tôi thì chuẩn bị làm chó bị điều giáo đi!!!!!!!

Cửu Nhật: Gâu

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: ……

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: ……

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: ……

Thủy Vương Meo, Gâu Gâu Gâu: Móa

Lục Thiên Húc, anh đúng là một thằng điên.

Cơn tức trước đó của tôi lập tức biến mất ngay khi anh ta “gâu” một tiếng.

Chuyện gì thế hả trời, đúng là có lý cũng không cãi nổi, ở đời có người không biết xấu hổ như vậy sao?

Tôi thật hoài niệm Lục Thiên Húc bình thường ngày xưa biết bao…

Khi đó ít nhất anh ta không phải là một thằng điên.

Nhưng mà tôi cũng không đủ can đảm, tôi đấu không lại anh ta, vì box tôi chỉ có thể khuất phục; mặt khác, tôi cũng không muốn tật xấu của anh ta bị thành viên trong box biết, nếu không lại thêm một trận mưa máu gió tanh cho mà xem, huống hồ box không có Lục Thiên Húc đúng là không được.

Tôi nuốt một ngụm máu xuống bụng.

Sau khi lẳng lặng đau thương chừng 10 giây, tôi thay đổi tâm tình, an ủi thành viên box thân mến của mình, phịa ra một câu chuyện phá box cảm động lòng người kể cho bọn họ nghe, nói rằng một cậu em trai vì anh hai bị Lục Thiên Húc nhốt vào ngục nên nổi điên đi báo thù trái đất, chúng tôi nên tha thứ cho cậu ấy lần này đi.

Thành viên box đều tỏ vẻ tán thành, bọn họ còn đăng một (chém) bản (gió) tổng (loạn) kết (xạ) cho sự kiện lần này, tranh thủ hốt hết nước mắt của mọi người. Thế là thành viên box bắt đầu tìm kiếm cậu em không tồn tại kia, trong box có người bắt đầu thường xuyên đăng các loại post “Nào nào, em trai đừng khóc, anh hai thương em” “Mạnh mẽ lên! Bọn chị đều là người nhà của cưng!” “Chị muốn nhận nuôi em QAQ”…

Tôi đen mặt nhìn đống post này, quả thật muốn điên rồi, tôi còn biết trách ai đây?

Tinh thần tự hy sinh vì box của tôi chỉ có mình tôi biết, tôi lặng lẽ rơi lệ.

Hít mũi một cái, tôi ổn định cảm xúc, an ủi trái tim nhỏ yếu ớt của mình, không có gì phải lo cả, lẽ nào tên điên kia sẽ bỏ hết công tác và việc học tới tìm tôi?! Tôi phì cười một tiếng, xí, sao có thể!

Anh ta làm mưa làm gió ở Trung Quốc, tôi oai phong một cõi ở Mỹ, không phải người ta nói yêu xa dễ chia tay nhất sao? Lúc lên mạng gửi đại vài câu moa moa đối phó một chút, vậy là giải quyết xong chứ gì, sợ cái quần!

Nghĩ như vậy, tâm trạng của tôi khá lên nhiều