Quân Hôn Bí Mật

Chương 12



Vừa có chút cảm giác thanh tỉnh, trời cũng bắtđầu tờ mờ sáng.

Nghiêm Chân nhìn nhìn đồng hồ, rồi sau đó nhẹnhàng bước xuống giường, đi vào phòng bếp làm điểm tâm. Sáng sớm hôm nay nếu làbình thường thì có lẽ cô còn có thể vùi mình ở trong chăn ngủ một lúc nữa, nhưnghôm nay cô nằm ở trên giường trằn trọc khó có thể đi vào giấc ngủ nên đành phảitỉnh dậy thôi.

Trên thực tế, cô đã mất ngủ gần cả đêm.

"Sao lại dậy sớm như vậy?" Sáng sớmra bà nội có chút kinh ngạc nhìn cô.

"Vâng, cháu ngủ không được ạ." Cô nhẹgiọng đáp, "Bà nội, bà đi vào phòng khách ngồi một chút được không? Cháucó lời với muốn nói." Nói xong cô giảm nhỏ lửa, chuẩn bị hầm cháo.

"Cháu muốn cùng bà nói chuyện gì thế?"Bà nội ngồi xuống sofa "Là chuyện công việc của cháu sao? Ai, Tiểu Chân,không phải bà muốn dong dài, hiện nay làm chuyện gì cũng không tránh khỏi phảicó quan hệ, cháu vào trường người ta dạy học không cùng lãnh đạo quan hệ tốt,người ta sao có thể coi trọng cháu chứ."

"Không phải, bà nội." Nghiêm Chân ônnhu đánh gãy lời nói của bà, "Chuyện cháu muốn nói không phải chuyện côngviệc."

"Thế là chuyện gì?" Bà nội hiếu kỳ hỏi.

Nghiêm Chân cúi đầu, "Là vấn đề cá nhân củacháu."

Bà nội đầu tiên là ngẩn ra, sau một lúc rấtnhanh hồi phục lại, thong thả hỏi, "Cái gì… vấn đề cá nhân? Tiểu Chân cháurốt cục cũng bắt đầu lo lắng vấn đề cá nhân của chính mình rồi sao?"

Nghiêm Chân bật cười, lại vẫn gật gật đầu, “Vângạ."

Nhận được câu trả lời thuyết phục, bà nội có chútkhông thể tin được, "Có phải là tùy tiện tìm một người đến lừa gạt bà giànày hay không?" Gõ nhẹ lên trán của cô, "Loại sự tình này đứa nhỏ nhưcháu lại rất giỏi đó."

"Lần này không phải." Nghiêm Chân nhẹgiọng nói, "Lần này cháu sẽ dẫn người đến đây để cho bà gặp mặt."

Toàn bộ buổi sáng Nghiêm Chân đều không yênlòng.

Cô muốn thi chứng chỉ nghành sư phạm, mở tàiliệu ôn tập ra đặt ở trên bàn, cô cơ hồ ngay cả liếc mắt một cái cũng không xemđược chữ nào. Chỉ cần hơi suy tư một chút, cô lại nghĩ đến chuyện ngày hôm qua,anh đứng ở nơi đó, lẳng lặng nghe cô nói xong, rồi sau đó trầm mặc vài giây.

Trong vài giây ngắn ngủi, đầu óc cô trống rỗng,thẳng đến nghe thấy anh nói một tiếng được thì mới có loại cảm giác hồn pháchtrở về vị trí cũ.

"Nghiêm Chân, điện thoại reo kìa." TiểuLưu ở đối diện cười hì hì nhắc nhở cô một tiếng, cô mới phát hiện mình lại ngẩnngười, ngượng ngùng cười cười rồi tiếp nhận điện thoại. Là anh.

"Trễ thế này cũng còn làm việc sao? Em cóthời gian không?" Cố Hoài Việt ở đầu kia nói.

Nghiêm Chân nhất thời hoảng hốt, cố gắng ổn địnhngữ khí, "Có việc gì sao?"

Anh thoáng trầm ngâm, "Không phải chuyệngì lớn, nếu tiện thì anh muốn đưa em về nhà một chuyến."

Này, nhanh như vậy sao? Nghiêm Chân cả kinh,cô không phải hôm qua mới đồng ý sao?

"Anh lập tức phải về quân khu, cho nêntrong mấy ngày này đem mọi chuyện làm cho xong." Sư đoàn đã bắt đầu ra quyếtđịnh chuẩn bị kế hoạch huấn luyện diễn tập cho quý tiếp theo, anh phải mauchóng trở về. Thấy cô không nói lời nào,anh không khỏi thả chậm ngữ khí lại, "Không tiện sao? Hay là em còncần thời gian ngẫm lại?"

"Không phải." Nghiêm Chân cơ hồ làbuộc miệng thốt ra, cắn cắn môi rồi nói, "6h tối em mới tan tầm."

6 giờ, một chiếc xe việt dã đúng giờ xuất hiệnở trước cửa chính trường học. Lần này cũng không phải hai người gặp mặt lần đầu,thế nhưng ở trong lòng Nghiêm Chân thì mỗi một lần so với một lần đều xấu hổ.Mà anh phảng phất giống như hồn nhiên không phát giác, ngồi ở trong xe, lẳng lặngchờ cô lên xe, còn vì cô mà mở cửa xe.

"Cám ơn." Nghiêm Chân nói, có chútkhông được tự nhiên.

Anh thản nhiên liếc nhìn cô một cái,"Không cần khách khí như vậy."

Thời tiết dần dần lạnh hơn, lúc này 6h nhưng sắctrời đã tối đen, xe chậm rãi vượt qua hàng cây dài, dần dần có ánh đèn đườngchiếu vào trên cửa kính xe.

Nghiêm Chân nhớ tới chuyện trước khi tan tầm gọiđiện thoại cho bà nội, khi cô nói cho bà biết buổi tối có cái hẹn có lẽ sẽ phảivề trễ. Bà nội cảm thấy hưng phấn không thôi, liên tục dặn cô tìm thời gian nhấtđịnh phải mang người về nhà để cho bà gặp mặt. Cô đồng ý giống như bị bà nộilây sang cái loại cảm giác này, sau khi ngắt điện thoại cô vẫn có chút chờmong.

Có lẽ lời của anh nói là đúng, có lẽ như vậycũng không sai. Nghiêm Chân tự mình an ủi như vậy.

Cách Cố viên còn có một con phố, khi gặp đèn đỏCố Hoài Việt giảm bớt tốc độ xe ngừng ở nơi đó, Nghiêm Chân đang ngồi nhưng bỗngnhiên nhớ tới cái gì, nhất thời thở nhẹ một tiếng.

"Làm sao vậy?"

Nghiêm Chân nhìn anh, trong ánh mắt có chút uểoải, "Em đem lễ vật mua cho bác trai bác gái để quên ở văn phòng rồi." Tới giờ cơm trưa thì cô dùng một tiếng đồng hồ đó, chuyên tâm đi vàosiêu thị cách trường học không xa mua một ít thứ làm lễ vật gặp mặt. Dù thế nàođi nữa rốt cuộc vẫn khiến cô tiêu không ít tiền .

Cố Hoài Việt trầm mặc vài giây, hơi kéo khóemôi một chút. Đèn đỏ đã qua, rất nhanhlái xe chạy đi, trong chốc lát, đi tới cửa Cố viên, anh ngừng xe lại rồi thay cômở cửa xe.

"Nghiêm Chân."

“Sao ạ?"

"Không cần khẩn trương."

Nhìn bóng dáng anh đi phía trước, Nghiêm Chânhơi hơi sửng sốt. Cô là đang khẩn trương sao?

Khoảng sân lớn như vậy, phòng khách rộng rãithoáng đãng, nói vậy là tất cả mọi người đều chờ ở bên trong. Tuy rằng lúc trướcđã tới một lần nhưng lần kia dù sao cũng là lấy thân phận "bạn bè", lầnnày không giống như vậy. Lúc này đây cô mang theo thân phận "vị hônthê", đi vào gia đình này.

Cửa phòng khách bỗng nhiên mở ra, một thân ảnhmàu phấn hồng từ bên trong nhẹ nhàng đi ra, cùng với tiếng nói mềm nhẹ,"Anh hai đã về rồi? Hả? Còn có cô giáo Nghiêm?"

Nghiêm Chân biết cô ấy, là vợ của Cố Hoài Ninh,em trai Cố Hoài Việt, Lương Hòa. Là một người phụ nữ có tính cách thực mềm mạihiền hoà.

Cô mỉm cười, xem như chào hỏi. Bước chân của CốHoài Việt ở phía trước cũng chậm lại.

Cố Hoài Việt hơi hơi chuyển mắt nhìn Lương Hòaliếc mắt một cái, rồi sau đó lướt qua cô đi vào trong phòng. Lý Uyển cùng thím Trươngđang bận rộn lục đục chuẩn bị bữa tối liếc mắt một cái trông thấy cô, vốn là mộtbữa tối cực kỳ bình thường nhưng hiện tại xem ra khả năng này cũng là không lớn.

"Hòa Hòa, ba đêm nay không về nhà sao?”

"Lát nữa sẽ về ạ." Lương Hòa cười hìhì nói, "Buổi chiều hôm nay Hoài Ninh cùng ba đi bệnh viện thăm một lãochiến hữu, nói sau khi xong sẽ trở về,em chuẩn bị đi ra cửa nhìn xem."

"Uh, vậy là tốt rồi."Anh quay đầu đi, hơi hơi ôm lấy bả vai Nghiêm Chân, "Vào nhà đi."

Nghiêm Chân ừ một tiếng,Lương Hòa không tránh khỏi phải kinh ngạc, chỉ chỉ bóng dáng Nghiêm Chân, nhìnCố Hoài Việt, chỉ nghe được một câu trả lời như vậy.

"Đợi lát nữa em sẽbiết."

...

Nhìn hai người vào nhà,Lý Uyển hiển nhiên trước tiên không khỏi sửng sốt một phen, tay bưng đĩa đồ ăntinh xảo lại bàn thiếu chút nữa rớt xuống, Cố Hoài Việt tay mắt lanh lẹ, nhận lấy.

"Hoài Việt, đây… đâylà…?" Lý Uyển xoa xoa tay, nhìn Nghiêm Chân.

"Đây là Nghiêm Chân,chẳng lẽ mẹ đã quên?" Nói xong đemđồ ăn đặt lên trên bàn.

"Không… không phải?"Lý Uyển bắt lấy ống tay áo Cố Hoài Việt, có chút không thể tin được, "Concho là mẹ hồ đồ rồi phải không, con mang cô ấy trở về là…?"

Nhìn ánh mắt mẹ mình cóchút kinh ngạc có chút chờ đợi lại có chút khó có thể tin, anh lại nhìn mắt Nghiêm Chân mà cô im lặng đứngở nơi đó, hơi hơi mỉm cười, hơn nữa thực dễ dàng nhìn ra là cô còn có chút khẩntrương. Anh quay đầu lại, vỗ vỗ bả vai mẹ mình, "Mẹ nên ngồi vào bàn trướcđi, chờ ba trở về chúng ta bàn lại."

Nghiêm Chân đi tới, nhẹnhàng gọi một tiếng, "Bác gái."

Rồi sau đó cúi đầu, loángthoáng lộ ra sự e lệ làm cho trong lòng Lý Uyển nhất thời vui vẻ. Chẳng lẽ, mấyngày trước kia chỉ đem con mắng một chút lại trở nên thông suốt rồi sao? Thật sự,chính là cô gái này sao?

Trên bàn cơm Lý Uyển so vớibình thường có tinh thần hơn, Cố lão gia gọi điện thoại nói một lát có thể vềnhà hơi trễ một chút, mọi người cứ ăn cơm trước, không cần chờ bọn họ.

Lý Uyển càng không ngừngdùng đũa gắp rau vào trong chén Nghiêm Chân, nhìn chén nhỏ xếp thành núi,Nghiêm Chân có chút khó xử.

Lương Hòa xì cười một tiếng,rồi sau đó nhẹ giọng nói, "Mẹ, cẩn thận dọa cô giáo Nghiêm sợ rồi."

Thế này mới rõ là vì côgiải vây.

Lý Uyển buông đũa, nhìnLương Hòa, "Hòa Hòa, con ăn xong rồi chạy nhanh ra gọi điện thoại cho HoàiNinh đi. Con nói nó đừng mang theo ba con đi khắp nơi nữa, nghĩ muốn đi chỗ nàoliền đi chỗ đó, nhanh trở về nhà. Nói anh hai con có việc muốn nói."

"Không cần sốt ruột."Mắt thấy mẹ mình quá cao hứng, Cố Hoài Việt vội vàng ngăn cản, "Bọn con cóthời gian."

Anh có lẽ còn không thểlý giải tâm tình của mẹ mình, đối với đứa con lớn nhất này của bà thì bà thật sựlà yêu cầu không có bao nhiêu cả, có thể chỉ cần nó mang một cô gái trở về quảthực chính là chuyện vui mà trời cao ban cho bà rồi. Bà thật vất vả mới thấy con trai đưa về nhà mộtngười, trong lòng bà cũng không thể bình tĩnh được, chỉ sợ trong máy mắt, cô gáitrước mặt này sẽ không phải là sự thật, trong lòng vừa mừng vừa sợ lại lo đượclo mất.

Bên ngoài vang lên tiếngkèn, Nghiêm Chân buông chiếc đũa, vừa quay đầu lại thì vừa vặn nhìn thấy Cố TrườngChí cùng Cố Hoài Ninh vừa bước vào nhà.

Trước đây cho dù đã đến mộtlần, tuy nói là tới chúc thọ nhưng cơ hội để Nghiêm Chân cùng vị lão tướng quânnày mặt đối mặt cũng không nhiều, chỉ sợ ông đối với mình cũng không có ấn tượnggì nhiều.

Quả nhiên, thời điểm CốTrường Chí thấy Nghiêm Chân phản ứng liền giống như Lý Uyển, sửng sốt một chút.Mà đi theo phía sau ông là Cố Hoài Ninh lại nhíu mày, rồi sau đó là bộ dáng lạnhnhạt.

"Ba, nếu ba không cóviệc gì thì liền cùng với mẹ ra phòng khách đi, con cùng Nghiêm Chân có việc muốnnói với ba mẹ." Còn chưa đợi Cố Trường Chí ra miệng hỏi thì Cố Hoài Việtđã nói trước.

Cố Trường Chí đem áokhoác đưa cho Lương Hòa, rồi sau đó đưa mắt nhìn kỹ bọn họ, nhất thời hiểu đượcvài phần. Tiền trảm hậu tấu*, chiêu này của con cháu nhà này thật là dùng rấtthành thục.

"Nói đi." Bưngmột ly trà vừa mới pha, Cố Trường Chí nói. Nhưng vừa nói xong đã bị Lý Uyển trừngmắt liếc nhìn một cái.

"Đã về nhà trễ cònlàm giá cái gì?"

Cố lão tướng quân không đểý vợ mình, chỉ nhìn về phía Cố Hoài Việt.

"Cũng không phải chuyệngì lớn." Đối với ba mình, Cố Hoài Việt vẫn duy trì tiêu chuẩn như cũ, biểutình cũng thả lỏng, "Con hôm nay dẫn Nghiêm Chân về đây, chính là muốn đểcho mọi người nhìn thấy con dâu tương lai."

"Hả?" Tuy đãđoán trước, nhưng Cố Trường Chí vẫn lắp bắp kinh hãi, ông vốn tưởng rằng cô gáikia lại là người con mình mang về nhà cho có lệ với hai lão già bọn họ.

Biểu tình của Lý Uyển lúcnày buông lỏng, rồi sau đó đuôi lông mày ánh lên niềm vui.

"Xác định rõ ràng rồisao?" Cố Trường Chí không tỏ thái độ, chính là từ từ hỏi.

Cố Hoài Việt nhìn NghiêmChân liếc mắt một cái, thấy nàng cô cúi đầu cũng không có ý phản đối, liền nói,"Đã xác định rõ ràng, hơn nữa trước khi quay lại quân khu, chúng con nghĩmuốn đem sự tình quyết định luôn."

Cố Trường Chí hơi hơinhíu mày, "Gấp như vậy?"

Nói xong, cánh tay đã bịngười bên cạnh đập một chút, ông nhíu mày nhìn về phía người bạn già. Chỉ thấyLý Uyển nhướng mày, "Con nghĩ thông suốt, ông còn can thiệp làm cái gì? Cáigì gấp hay không gấp, trình tự này ông ở bên cạnh giúp đỡ một chút không phảiđược sao?"

"Hồ nháo!" Cốlão tướng quân quát lớn một tiếng, ở đây tất cả mọi người không dám lên tiếng. Lãotướng quân đem cái chén đặt ở trên bàn, đè nén tức giận, "Cho dù bà lại sốtruột, cũng không thể như vậy, thật không chút rõ ràng lại đồng ý. Con bà có tâmtư gì, tôi với bà chẳng lẽ còn không rõ hay sao, nếu chậm trễ việc lớn con gáinhà người ta bà có hối hận cũng không làm gì được. Một người không đủ hay saomà còn muốn đến hai người? Đến lúc đó bà chỉ biết hối hận."

Lý Uyển mấp máy miệng, hámiệng thở dốc, không dám nhiều lời nữa.

Giáo huấn xong Lý Uyển,lão tướng quân nhìn về phía Cố Hoài Việt, "Con đứng dậy, đi theo ba vàotrong thư phòng đi."

"Bác trai." NghiêmChân nãy giờ vẫn trầm mặc bỗng nhiên vào lúc này mở miệng. Cô đầu tiên là cười,"Bác kỳ thật không cần lo lắng."

Cô đứng lên song song vớiCố Hoài Việt, cô cảm giác được anh cần sự duy trì của cô, "Cháu không cầnbiết là loại tâm tư gì, chỉ cần biết rằng chúng cháu là thích hợp nhất là tốt rồi."

Nếu đã quyết định, côđương nhiên không thể lùi bước. Bọn họ không phải thích hợp nhất sao? Đươngnhiên là vậy. Lý do sao? Anh cũng đã nói cho cô nghe rồi.

Cố Trường Chí im lặngtrong chớp mắt, rồi sau đó nhìn về phía cô. Ánh mắt này là ánh mắt của người đãtrải qua những năm tháng mài giũa cùng thử thách, lợi hại, độc đáo, thấy rõlòng người.

Ánh mắt như vậy có thể uyhiếp đến rất nhiều người. Mà người phụ nữ đối diện trước mặt này, không, ở trướcmặt ông thì đây vẫn chỉ là một cô gái,nhìn không ra sự dối trá cùng có lệ. Ánh mắt của cô cùng lời nói của côgiống nhau, dễ dàng làm cho người ta tin tưởng.

Ông suy nghĩ rồi mở miệng,giọng nói vừa mới trả qua sự tức giận dĩ nhiên có chút khàn khàn, rốt cuộc ôngcũng đã già rồi, "Cô gái, đây là quyết định của cháu?"

Nghiêm Chân gật gật đầu.

Cố Trường Chí lại nhìn côvài giây, sau đó nhìn nhìn Cố Hoài Việt, cuối cùng thở dài một hơi, "Đượcrồi."

Nói xong ông xoay ngườiđi lên lầu, còn chưa đi vài bước, lại quay đầu lại, "Nếu đã quyết định thìcũng nhanh chuẩn bị một chút đi."

Nghiêm Chân rốt cục thởdài nhẹ nhõm một hơi.

Đi ra cổng chính Cố gia,đã là mười giờ. Cô bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nhìn xung quanh một vòng rồi khẽhỏi, "Sao không thấy Gia Minh?"

Cố Hoài Việt ở phía sau,ngừng trong chốc lát rồi mới đáp, “Anh đưa nó sang nhà bà ngoại rồi."

Nụ cười trên mặt cô hơi cứnglại, nhưng sự lo lắng trôi qua rất nhanh, cô vội nói, "Anh đưa em về nhàđi."

"Nghiêm Chân."Cố Hoài Việt đột nhiên gọi cô, bắt lấy cánh tay của cô. Nói thật, cô vừa mớilàm cho anh cũng thật kinh ngạc một phen, cho nên có chút vấn đề thực muốn nóimột chút, "Anh muốn biết em vì sao bỗng nhiên lại đáp ứng?"

Cô nâng tầm mắt dừng trênngười anh, trên mặt mang ý cười, "Lý do em mới vừa rồi không phải đều đãnói qua sao?"

"Anh tin tưởng còn có lý do khác." Anhnói rất chắc chắn.

Đôi mắt hơi hơi chuyển, cô cười đáp, "Kỳthật ngày đó lý do mà anh đưa ra em đã suy nghĩ rất kỹ. Em cảm thấy thực có đạolý mà anh còn ở bên ngoài tham gia quân ngũ, chúng ta đều tương đối tự do. Hơnnữa mặc kệ nói như thế nào, đối với gia đình anh hay gia đình em thì điều này đềutính là một tin vui. Còn có Gia Minh nữa, em rất thích thằng bé."

Nói xong cô nhìn thẳng anh, ánh mắt thẳng thắn thành khẩn, "Chẳng lẽ,anh hiện tại cần suy nghĩ một chút?"

Ý tứ này nhìn vào như có phần khiêu khích, CốHoài Việt trầm mặc vài giây, sau đó mỉm cười,"Làm sao có thể."

"Vậy là tốt rồi." Nghiêm Chân nói.

Kỳ thậtchuyện quan trọng nhất chính là cô đã không còn đường lui .