Quân Cưới

Chương 18: Lý Khải Dân



Việc làm ăn của tiệm Tiểu Tinh càng ngày càng tốt, không chỉ có người lên trấn mua đồ mà cả người đến trấn làm ăn cũng đều vào tiệm ăn cơm.

Hàn Mai cho người sửa tầng dưới thành mấy gian phòng bao, bên trong mỗi phòng là một bàn tròn lớn đủ cho mười hai người ngồi. Bình thường trong tiệm chủ yếu là khách vãng lai, ngồi bên ngoài là được rồi, nếu tới khách tới đông hơn một chút, Hàn Mai sẽ để Thạch Đầu dẫn khách vào phòng bao.

Thạch Đầu cũng đem lầu hai sửa sang lại thành bốn gian phòng, ban đêm chú Thạch sẽ nghỉ lại trong một gian để coi tiệm.

Tiệm ăn hiện tại buôn bán rất tốt, mấy người Hàn Mai làm việc bận rộn cũng cảm thấy quá sức, Tiểu Thúy đang mang thai chỉ có thể giúp quản lý chuyện sổ sách, chú Thạch lại không bỏ được công việc đồng áng, thím Thạch cũng đã lớn tuổi, Hàn Mai tính tìm Thạch Đầu thương lượng chuyện chuyện tuyển thêm người làm trong tiệm.

Trong lòng Hàn Mai đã sớm có thí sinh, chính là con gái thứ hai của Quách gia, người chị dâu tương lai không có duyên với anh trai cô trong kiếp trước, Quách Hồng. Cô gái này vừa hiếu thuận vừa chịu khó, nếu không phải là cô ấy không bỏ được người nhà, lo lắng cho em trai và cha già ở nhà không người chăm sóc, anh trai đã sớm cưới cô ấy về nhà. Ban đầu Hàn Mai tính mở tiệm ăn chính là để trả khoản nợ trong kiếp trước. Kiếp trước khi cô đã kết hôn với Triệu Kiến Quốc được hai năm thì cha Quách bắt đầu đổ bệnh, bệnh tình trong hai năm sau đó cứ lặp đi lặp lại lúc tốt lúc xấu. Đến khi cô bỏ trốn cùng Lý Khải Dân, bệnh tình của cha Quách liền trở nên nguy kịch, Quách Hồng bất đắc dĩ phải đến cầu nhà mẹ cô. Dân quê thường sĩ diện, chuyện trong nhà thường là đóng cửa bảo nhau cho nên người ngoài căn bản là không biết chuyện cô trộm tiền trong nhà mà chỉ biết chuyện cô bỏ trốn cùng Lý Khải Dân. Cũng chính vì vậy cho nên Quách Hồng mới cho rằng anh trai cô thấy chết không cứu, trong cơn tức giận liền gả cho một người đàn ông ba mươi hai tuổi.

Kiếp trước bi kịch của anh trai và Quách Hồng là do một tay cô tạo thành, kiếp này cô nhất định sẽ cho hai người có một kết cục tốt đẹp. Thân thể cha Quách hiện tại còn chưa suy sụp, cô phải sớm chuẩn bị mới được.

Sau khi thương lượng xong liền quyết định để cho Thạch Đầu ra mặt mời Quách Hồng đến làm trong tiệm ăn, cha Quách mặc dù không làm được công việc đồng áng nhưng giúp đỡ rửa chén bát trong phòng bếp lại dư sức. Vì thế cả nhà họ Quách liền chuyển đến ở lại trong tiệm, Thạch Đầu đem phòng của Thạch thúc cho cha Quách cùng Quách Phi ở, sửa sang lại một phòng khác nữa cho Quách Hồng ở.

Quách Hồng tới tiệm, Hàn Mai cảm thấy nhẹ nhõm không ít. Quách Hồng quen làm việc nhà nông, sức lực đặc biệt lớn, mỗi lần Hàn Mai muốn dùng cái nồi sắt lớn trong bếp đều phải cố hết sức, vào tay Quách Hồng lại rất dễ dàng, một chút cũng không thấy phí sức. Hơn nữa tốc độ của Quách Hồng nhanh hơn Hàn Mai, mặc dù thức ăn làm ra không ngon bằng Hàn Mai nhưng được Hàn Mai chỉ điểm mấy ngày, tài nghệ nấu nướng của Quách Hồng cũng được nâng cao lên rất nhiều.

Tính Quách Hồng tương đối hướng ngoại, ban đầu gặp Hàn Mai, biết cô là em gái của Hàn Tĩnh, là em chồng tương lai. Chung đụng cùng Hàn Mai cũng tuyệt không thấy Quách Hồng nhăn nhó mà rất thoải mái, cái gì nên nói đều nói ra. Hàn Mai rất thích tính cách này của Quách Hồng nhưng lại có chút bận tâm người như vậy cùng với anh trai tính tình cẩn trọng của cô có thật sự hợp nhau không?

Sự thật rất nhanh liền chứng minh, lo lắng của Hàn Mai là dư thừa.

Gần đây Hàn Tĩnh không có lớp đều chạy tới tiệm ăn, gặp lúc tiệm đông khách cũng giúp dọn bàn, nếu không đều dạy Quách Phi vài chữ.

Một lần lúc Hàn Mai vào phòng Quách Hồng, thấy trên giường có nửa cái áo lông đang may dở, kích cỡ tuyệt đối không phải là may cho cha Quách hay Quách Phi. Cô thật không nghĩ đến tình cảm của anh trai cùng Quách Hồng lại phát triển nhanh như vậy được, xem ra cô đã làm đúng rồi.

Cha Quách vừa nhìn thấy con rể tương lai liền vui mừng, con gái ông lấy được người chồng tốt như vậy ông cũng yên tâm, xem như ông đã hoàn thành giao phó của người vợ đã khuất. Nghĩ tới đây, ông không khỏi cảm khái, nếu không phải vì chăm sóc ông, con gái sớm đã là người Hàn gia rồi, là ông làm trễ nãi con gái a!

Cuộc sống cứ thế trôi qua từng ngày, Hàn Mai nhìn thời điểm theo quân ngày một đến gần thầm vui mừng. Nhưng cuộc sống luôn luôn không nhàm chán a, không thể tránh khỏi việc nhẫm phải một hai đống phân chuột làm người ta chán ngán.

Hôm nay Hàn Mai đang nấu ăn trong bếp như thường ngày, Thạch Đầu chạy vào nói là có một người khách nam đưa ra giá cao dọa người muốn mua lại cửa tiệm. Thạch Đầu gặp phải chuyện này liền chạy đi tìm Hàn Mai thương lượng.

“Anh ta đưa ra giá bao nhiêu?”

“Một vạn hai…” Thạch Đầu nuốt một ngụm nước bọt trả lời. Lúc ấy thật là đem anh dọa sợ, tuy rằng tiệm ăn từ khi khai trương đến giờ làm ăn luôn rất đắt đỏ nhưng cũng phải trả trước những ba năm tiền thuê mặt bằng, còn phải lắp đặt thêm thiết bị trong tiệm, trước sau gì đều phải bỏ ra không ít tiền. Mấy tháng này làm ăn coi như hồi vốn, bắt đầu có lời, tính ra cuối năm đại khái có thể lời được 1500 đồng. Số tiền lãi tính ra cũng nhiều hơn so với dự đoán trước đó, nhưng người ta vừa mở miệng chính là một vạn hai đó, một lúc lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy. Nhưng trong lòng Thạch Đầu vẫn có điểm hoài nghi, không có lợi người ta đưa ra giá cao như vậy làm gì, vẫn nên nói với Hàn Mai rồi mới quyết định.

“Bây giờ anh ta đang ở đâu?”

“Tôi đã mời anh ta tới ngồi trong một gian phòng bao rồi.”

Hàn Mai cởi tạp dề ra, đi tới gian phòng bao đầu tiên.

Hàn Mai đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy khuôn mặt đến chết cô cũng không quên được kia chỉ cảm thấy cả người lạnh toát. Người này không phải ai khác, chính là người chồng thứ hai của cô trong kiếp trước - Lý Khải Dân.

Lý Khải Dân mặc áo sơ mi trắng, đeo một cặp kính gọng kim loại, một bộ dạng thư sinh văn vẻ, kiếp trước cô chính là thua bởi bộ dáng này của hắn.

Hàn Mai trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân không phải sợ, không được sợ, kiếp này cô cùng tiện nam nhân này sẽ không bao giờ có bất kỳ quan hệ nào nữa. Cô bình ổn tinh thần, đi vào phòng ngồi xuống vị trí đối diện hỏi, “Là anh muốn mua lại cửa tiệm?”

Từ khi Hàn Mai bước vào phòng, tầm mắt Lý Khải Dân chưa từng rời khỏi cô, thấy cô trực tiếp ngồi xuống đối diện, loại khí thế này không phải người phụ nữ nông thôn nào cũng có. Cô không những là mỹ nữ mà còn là mỹ nữ có đầu óc thông minh, phụ nữ như vậy thật không dễ giải quyết a. Nhưng hắn thích những chuyện có tính khiêu chiến, bao gồm cả chuyện khiêu chiến người phụ nữ này!

“Tôi cũng không nói nhiều, giá là một vạn hai. Cô chỉ cần trả lời được hay không được?” Lý Khải Dân bắt chéo hai chân, nhàn nhã nói.

“Không được.” Hàn Mai không hề nghĩ ngợi lập tức trả lại hắn hai chữ.

“A! Tại sao? Hay là cô còn có điều kiện gì, nói ra chúng ta cùng thương lượng.”

“Năm vạn. Tiệm này liền bán cho anh.” Hàn Mai cố ý đưa ra giá cao, chính là không muốn cùng tên đàn ông trước mặt này có bất kì dây dưa nào.

“Cô đây không phải là dùng công phu sư tử ngoạm sao? Cái tiệm ăn này mà cũng đáng năm vạn?”

“Tôi cũng không nói nhiều, giá là năm vạn, có được hay không anh chỉ cần trả lời một tiếng.”

Lý Khải Dân trầm mặc hồi lâu cười nói, “Có ý tứ, chúng ta kết giao bằng hữu đi! Nếu cô thay đổi chủ ý nhớ liên lạc với tôi.” Nói xong liền xé một tờ giấy viết lại phương thức liên lạc đưa cho Hàn Mai.

Hàn Mai trong lòng buông lỏng, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi cầm tờ giấy trên bàn xé nhỏ.

Ngày hôm sau Hàn Mai đổ bệnh, nằm trên giường không dậy nổi. Lúc này cô cảm thấy đặc biệt cô đơn, nếu như có Triệu Kiến Quốc ở bên cạnh thì thật là tốt, cô rất nhớ cảm giác ấm áp khi được anh ôm trong ngực

Thạch Đầu và Tiểu Thúy thấy đã đến thời gian đi lên trấn mà Hàn Mai vẫn chưa ra liền đi gõ cửa. Thạch Đầu gõ nửa ngày cũng không thấy ai ra mở cửa, trong lòng nóng nảy, không phải là xảy ra chuyện gì chứ? Nếu thật sự xảy ra chuyện, Triệu Kiến Quốc sẽ hận chết anh, vội vàng nhảy qua tường rào nhà mình, mở cổng nhà Hàn Mai, đỡ Tiểu Thúy cùng đi vào.

Tiểu Thúy thấy Hàn Mai nằm im trên giường không nhúc nhích, sợ hết hồn, đi lên phía trước thấy Hàn Mai một đầu mồ hôi, đưa tay sờ trán cô chỉ thấy nóng hầm hập. Tiểu Thúy lập tức mặc thêm quần áo cho Hàn Mai, kêu Thạch Đầu vào, hai người vội vàng đưa Hàn Mai đến phòng khám gần nhất.

Hàn Mai tiêm xong, uống thuốc, cảm thấy tốt hơn nhiều liền về nhà nghỉ ngơi tiếp. Thạch Đầu cùng Tiểu Thúy đi đến cửa tiệm, trước khi đi còn dặn Thạch thẩm buổi trưa nấu cháo cho Hàn Mai.

Nghỉ ngơi hai ngày cuối cùng Hàn Mai cũng khỏi ốm. Hiện tại cái gì cô cũng không muốn, chỉ muốn gặp Triệu Kiến Quốc, trong lòng đặc biệt lo lắng, nhất định phải gặp được anh.