Quả Phụ Xinh Đẹp Cùng Thư Sinh Cổ Hủ

Chương 36: Đưa cơm





Chu Lê gục đầu xuống, trên mặt đỏ bừng một mảnh.

Thẩm Việt đầu óc nóng lên, tại một khắc này cảm giác say đã cuốn phăng mọi thứ trong đầu hắn, dường như hết thảy mọi thứ xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại hắn cùng Chu Lê

Hắn chậm rãi để sát vào nàng.

Chóp mũi tràn ngập hơi thở nàng, hơi thở kia phảng phất có ma lực nào đó, làm người không ngừng say mê, cho đến luân hãm, ánh mắt là mê ly chưa bao giờ từng có

Chu Lê phát hiện không ổn, bỗng nhiên ngồi xổm xuống, chui ra ngoài từ dưới cánh tay hắn

Thẩm Việt chỉ cảm thấy trước người không còn ai, tức khắc, tâm cũng hụt hẫng một chút. Cảm giác say bị người rời đi mang theo một làn gió thơm thổi bay mất, ý thức trở về. Mới phát hiện mình làm cái gì, lại là một trận tự trách.

Gần đây hắn thật là càng ngày càng đê tiện, nàng chính là A Lê, không phải nữ tử khác. Nhưng cũng vì nàng là A Lê, hắn phát hiện mình đang càng ngày càng mất khống chế.

Như vậy thật không tốt. Còn nhớ đoạn việc xấu hắn chính miệng đọc ra trong từ đường, thúc cháu, loạn luân. Tuy nói trên người Chu Lê cũng không có một chút huyết mạch nào của Thẩm gia, nàng cũng không phải họ Thẩm, nhưng chỉ cần nàng vẫn là tức phụ Thẩm gia một ngày, tên nàng vẫn còn trên gia phả một ngày, thì quan hệ của bọn họ đều sẽ không thay đổi.

Hắn nhìn nữ tử mới bị hành vi vừa rồi của mình dọa sợ, hiện giờ đang trốn một bên, thật muốn lấy cái dùi đâm mình một chút, làm mình đau tỉnh.

“Ổn... ổn không... không dậy nổi à?.” Sau một lúc lâu, Thẩm Việt lắp bắp nói.

Chu Lê gắt gao nắm chặt làn váy mình, cắn môi, không dám ngẩng đầu nhìn Thẩm Việt, cũng không dám lên tiếng.

Thẩm Việt thấy Chu Lê không để ý tới hắn, trong lòng căng thẳng, đi qua

Ai ngờ, Chu Lê thoáng nhìn hắn lại đây, vội vàng dịch sang bên cạnh

Bước chân Thẩm Việt cứng lại, đáy mắt xẹt qua một tia hoảng loạn: “Có phải dọa đến ngươi không? Ta, ta nghĩ, khả năng ta thật uống quá nhiều rồi, ngươi yên tâm, về sau tam thúc không bao giờ uống rượu nữa, nếu lại uống, ta sẽ không đậu……”

Chu Lê vội nói tiếp: “Tam thúc cái gì cũng chưa làm, hà tất phát ra lời thề nặng như vậy.”

“Ta, ta không nên dựa ngươi gần như vậy, dọa đến ngươi rồi.”



Chu Lê liếc mắt một cái, nhưng thấy trong mắt Thẩm Việt đầy xin lỗi, chân tay luống cuống, phảng phất còn kinh hoảng hơn nàng

Hắn là một người đọc sách, thất thố khi say rượu, nhất định rất tự trách. Kỳ thật nàng cũng có thể lý giải, tam thúc hai mươi tuổi, chưa đón dâu, cũng không đi những cái thanh lâu tửu quán đó, có lẽ chưa bao giờ dựa gần nữ tử đến như vậy, còn tại đêm hôm khuya khoắt, trong không khí đầy sao trời này, tuy nói trước đó hai người cũng bởi vì một ít ngoài ý muốn chạm vào gần, nhưng những thời điểm đó Thẩm Việt cũng không có uống rượu.

Chu Lê nghĩ nghĩ, đã là người từng thành thân, nàng hẳn nên càng thêm rộng lượng một chút, tam thúc mới không có gánh nặng tâm lý

“Tam thúc, tối nay do thúc uống rượu, có chút say. Chúng ta hai người, chung quy một người là nam nhân, một người là nữ nhân, ta từng gả chồng, thời điểm nào đó khó tự kiềm chế ta cũng có thể lý giải. Chỉ là…… Ngày sau chúng ta vẫn tận lực ít gặp riêng vào buổi tối đi.”

Lời vừa nói ra, Thẩm Việt nghe mà sửng sốt. Có phải A Lê xem hắn thành đồ lãng tử xấu xa không?

Hành vi vừa rồi của hắn, đích xác tuỳ tiện lại càn rỡ. Hắn vì cái gì muốn giam cầm nàng, vì cái gì muốn tiến lại gần? Tiến lại gần rồi muốn làm cái gì?

Ngay chính hắn cũng nói không ra mấy đáp án này, chỉ có thể quy kết vì say rượu nhất thời hồ đồ.

“A Lê, có phải ngươi rất chán ghét tam thúc không?” Theo hiểu biết của hắn đối với Chu Lê, hơn nửa nàng sẽ nói không.

“Làm gì có?”

Đáp án không khác biệt với phỏng đoán trong lòng Thẩm Việt, nhưng hắn căn bản không tin. Vừa rồi hắn thiếu chút nữa khinh bạc nàng, hạ lưu như vậy, mặc dù không chán ghét, ít nhất cũng sẽ không thích

Chu Lê thấy Thẩm Việt ngốc lăng không nhúc nhích trước Thiên Lý kính, thần sắc tràn đầy bất an. Hai người còn tiếp tục xấu hổ nữa cũng không phải biện pháp. Chu Lê bình phục tâm tình một chút: “Tam thúc, chúng ta vẫn nên trở về đi thôi.”

Thẩm Việt gật đầu.

Hai người lần nữa mang mặt nạ lên, đi xuống gác mái. Gác mái là cầu thang gỗ xoay tròn, có lẽ đã lâu không có sửa chữa, mỗi nấc thang một bước, đều sẽ phát ra tiếng vang kẽo kẹt kẽo kẹt, bước chân hai người luân phiên, những động tĩnh hỗn độn đó, xoay chuyển trong gác mái tối tâm, cực kỳ giống tiếng tim ai đập.

Đi ra thư viện, lại lần nữa nhập vào đám đông. Ngọn đèn dầu ven đường vẫn chưa tắt, trên đường người đi rộn ràng nhốn nháo, nhưng ít hơn ban nãy rất nhiều.

Lúc này đây, không cần khăn tay dắt nhau, cũng không bị chen ngang. Trên mặt đất bóng người gắn bó, mỗi người đều ăn ý trầm mặc.

Thư viện cách cửa hàng Chu Lê không phải rất xa, chẳng bao lâu, đã tới trước cửa tiệm Chu Lê

Chu Lê xoay người, từ biệt Thẩm Việt, mở cửa nhỏ đi vào, khi đóng cửa, nàng cũng không ngẩng đầu nhìn một cái, nhưng nàng mơ hồ cảm nhận được đối phương còn đứng ở chỗ đó

Thẩm Việt chờ đến lúc người đi vào, mới cất bước trở về.

Từ sau đêm này, bốn 5 ngày kế tiếp, Chu Lê vẫn chưa gặp lại Thẩm Việt, có đôi khi nàng rảnh rỗi, luôn ngồi bên trong quầy, giả bộ như đang kiểm tiền, ánh mắt lại nhịn không được hướng ra cửa nhìn xung quanh

Cũng mặc kệ là thời điểm đi học hay là hạ học, trên đường ngựa xe như nước, xen như mây khói, lại vẫn chưa nhìn thấy thân ảnh Thẩm Việt

Sau Tết Trung Nguyên, thời tiết dần dần chuyển lạnh, Chu Lê đột nhiên cảm thấy ngồi ở trên quầy hàng, dựa vào cửa tiệm, quá lạnh. Liền quyết định mấy ngày này sẽ không ngồi chỗ đó nữa

Đã nhiều ngày buôn bán ế ẩm, trấn trên rất nhiều người đều về quê hỗ trợ gia đình thu lúa, người tới tiệm ăn cũng giảm bảy tám phần so với ngày thường

Thấy gần đây buôn bán chậm, lại nghĩ trong nhà cũng có lúa cần thu, một mình Lý thị ước chừng cũng lo liệu không hết quá nhiều việc, liền quyết định không tiếp tục buôn bán mấy ngày, về thôn hỗ trợ.

*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***

Ngày về thôn, đi ngang qua cửa nhà Thẩm Việt, cửa lớn viện nhà bọn mở ra, nàng ngẩng đầu nhìn vào, liền nhìn thấy một nữ tử, đang ngồi bên trong sửa xiêm y. Nữ tử tuổi thanh xuân cúi đầu, bộ dáng hết sức chuyên chú, đường may của nàng tựa hồ ép tới rất nhỏ, sửa đến cực kỳ nghiêm túc

Không biết giờ khắc này nhãn lực của Chu Lê từ đâu ra, thế nhưng liếc mắt một cái liền nhận ra đó là xiêm y Thẩm Việt



Lúc này nàng mới nhớ tới cô nương này là ai, ngày ấy cửa hàng nàng khai trương, cô nương này đã cùng Thẩm Việt đi vào tiệm. Đúng là biểu muội hắn, Ngưu Nhân Nhân.

Cô nương này lại vẫn ở nhà Thẩm Việt

Chu Lê âm thầm nghĩ, đây có lẽ, ước chừng là bộ dáng tức phụ tương lai của tam thúc đi.

Chu Lê không hề dừng chân, bước đi về nhà mình

Ngưu Nhân Nhân như cảm thấy gì đó, ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy ngoài cửa viện, hiện lên bóng người áo xanh

Nàng gần như liếc mắt một cái liền nhận ra Chu Lê, nhăn mi, bĩu môi với cửa. Ấn tượng của Ngưu Nhân Nhân với Chu Lê, vốn chỉ có lần trước đi vào tiệm nàng ta ăn đậu hoa gặp mặt một lần. Sau đó, nàng thường đi bộ trong thôn, lại nghe không ít nhàn ngôn toái ngữ. Có phụ nhân thế nhưng so sánh nàng với Chu Lê, nói nàng bộ dáng còn không bằng Chu Lê, chỗ nào xứng đôi với Thẩm Việt tương lai có khả năng trúng cử làm quan

Lý thị nghe Chu Lê nói trở về hỗ trợ thu lúa, vội nói không cần, lúa có người hỗ trợ thu.

Nói là một nhà Thẩm Yêu bên cạnh sẽ thu lúa cùng bà, ruộng lúa hai nhà sát bên, nên cùng nhau thu.

“Đây vẫn do Việt Lang nói, hài tử kia, học giỏi, nội tâm cũng tốt.” Lý thị nhịn không được khen Thẩm Việt một phen.

Chu Lê cười gật gật đầu, không nói tiếp, trở về phòng mình

Lý thị thấy Chu Lê đi vội vàng, ánh mắt dừng trên bóng dáng Chu Lê, nhìn thêm chốc lát.

*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***

Ngày hôm sau, sáng sớm Lý thị liền cùng cả nhà bên cạnh đi ra đồng, kêu Chu Lê ở nhà, cà tím trên núi chín vẫn luôn không rảnh đi thu, dặn Chu Lê chờ lát nữa đi thu, còn dặn dò nàng giữa trưa khi đưa cơm làm thêm vài món thức ăn, để có thể ăn chung với một nhà Thẩm Việt

Hai ngày trước Lý thị ở nhà một mình, đi ra đồng thu lúa, đều là dùng cơm nhà Thẩm Việt, hôm nay nếu Chu Lê đã trở lại, bà liền nghĩ có thể đáp chút ân tình của người ta. Chu Lê nấu cơm ăn ngon, tin tưởng một nhà Thẩm Việt đều sẽ thích.

Sáng sớm Chu Lê đi lên núi thu một sọt tre cà tím trở về, khi đến đầu giờ Tỵ, nên nấu cơm.

Từ trước nghe Lý thị nói, giữa trưa sẽ cùng cả nhà Thẩm Việt dùng cơm ngoài ruộng, nàng nấu trước một nồi chè đậu xanh, sau đó liền đứng ở bệ bếp nhìn nhìn mẻ cà tím mới hái, suy nghĩ một chút, lại đi bồn hoa hậu viện hái được một mớ hoắc hương💥, lại vớt cá trích nuôi trong lu nước lên xử lý, lại nướng bánh nhân thịt, cắt thịt khô, sau khi chuẩn bị hành gừng tỏi cùng tất cả gia vị, liền bắt đầu đốt củi nhóm lửa.

Trong lúc nấu thịt khô, nàng liền đem bánh nhân thịt đã nướng xong, cắt thành từng miếng từng miếng bỏ vào trong hộp bên cạnh, chờ nấu thịt khô xong, nàng vớt ra trước, lại xào đậu que với thịt khô, lại làm thêm món cá trích nấu hoắc hương, làm xong hết thảy đồ ăn, bỏ vào hộp, đi ra cửa

Nói cũng khéo, mới ra cửa đi được hai bước, phía sau liền vang lên tiếng nữ tử, gọi một tiếng A Lê tỷ tỷ.

Chu Lê quay đầu nhìn lại, đúng là Ngưu Nhân Nhân, trong tay nàng cũng mang theo một hộp đồ ăn, hai ba bước chạy đến trước mặt Chu Lê. Chu Lê đoán nàng đại khái cũng đưa cơm ra ruộng, liền cùng nàng đi.

Hai người không quá thân quen, đều không nói gì, Chu Lê cũng không phải người dễ nói chuyện, nên không chủ động mở miệng. Chờ đi được một lúc, Ngưu Nhân Nhân mới bắt đầu trò chuyện cùng nàng

Hỏi Chu Lê làm món ăn gì. Chu Lê đúng sự thật đáp.

Ngưu Nhân Nhân vừa nghe, hưng phấn nói: “Ngươi cũng làm cá trích nấu hoắc hương? Thật trùng hợp, ta cũng làm, biểu ca thích ăn cái này, ta cố ý làm cho hắn.” Chu Lê nghe, cười một cái.

Ngưu Nhân Nhân thấy nàng không tiếp lời, âm thầm liếc nàng vài lần. Thầm nghĩ cũng không xinh đẹp bao nhiêu, bất quá đôi mắt hơi to, ngực hơi lớn, mở một cái cửa hàng, cả ngày xuất đầu lộ diện, nghe nói có người goá vợ thôn bên cạnh vẫn luôn thích nàng, mị lực thật không nhỏ.

Lại nghĩ đến tướng công tương lai của mình, dáng vẻ người đọc sách đường đường, ngày sau có thể sẽ làm quan nữa. Vậy nàng chính là quan phu nhân rồi, cấp bậc không thể giống một quả phụ thôn dã được

Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng đối diện với gương mặt xinh đẹp lại có phong vận của Chu Lê, bất chợt cảm thấy có chút không dễ chịu



Đi vào ruộng, Chu Lê đứng ở trên bờ ruộng, đã thu hơn một nửa lúa trong ruộng, Lý thị cùng cả nhà Thẩm Việt đều còn đang vội vàng.

Chu Lê gọi một tiếng nương, dẫn tới mọi người đều quay đầu lại.

Thẩm Việt kéo ống tay áo cùng ống quần, tay trái cầm một đám lúa vừa cắt, tay phải nắm lưỡi hái, mồ hôi trên trán dưới ánh nắng chói chang buổi trưa lóe lên thủy quang. Hắn nhìn bờ ruộng cách đó không xa, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Chu Lê.

Hắn còn không biết Chu Lê về thôn, chốc lát khi nhìn thấy, trước là kinh ngạc một chút, ngay sau đó, là vành tai đỏ lên.

Tâm tư bay đến đêm đó trên gác mái thư viện, lần hắn cầm thú đó. Vội thu hồi ánh mắt, khom lưng cắt lúa.

Thẩm Yêu thấy nhi tử cơm tới còn muốn tiếp tục làm việc, đi tới vỗ vỗ vai hắn: “Nhi tử, ăn cơm.”

Nhi tử không muốn ăn……

Thẩm Việt đứng lặng trong chốc lát, thấy mọi người trong nhà đều đi tới trên bờ ruộng, hắn mới chậm rì rì đi đến lạch nước bên cạnh ruộng rửa sạch cái tay, lại chậm rãi đi qua

Chu Lê cùng Ngưu Nhân Nhân sớm đã bày đồ ăn ra. Bởi vì hai nhà cùng nhau ăn cơm, liền đặt đồ ăn cạnh nhau.

Ngưu thị kinh ngạc phát hiện hôm nay có hai đĩa cá trích nấu hoắc hương, liền hỏi ra miệng cái nào là ai làm.

Chu Lê đang muốn trả lời, Ngưu Nhân Nhân đã cười nói: “Cô mẫu ăn trước rồi đoán thử xem.”

Tâm tư Ngưu thị xoay chuyển, nói: “Ta nếm không ra, để biểu ca ngươi nếm, hắn thích ăn cá trích nấu hoắc hương, lại thường ăn món ngươi làm, hắn quen thuộc tay nghề ngươi, chắc có thể đoán ra được”

Thẩm Việt đang cầm chiếc đũa, nhắm chuẩn một đĩa cá, chuẩn bị đưa xuống gắp. Nghe vậy, chiếc đũa ngừng lại

*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***

💥Hoắc Hương: