Tất cả
Phượng Tù Hoàng

Tưởng mình đã chết nhưng mở mắt ra lại thấy gấm trướng màn the, Sở Ngọc nhận ra mình đã nhập vào thân thể một công chúa, nhưng đây lại là một nàng công chúa khiến người đời kinh hãi: nổi tiếng hoang dâm!


Một cô gái trong sáng, thông minh, mạnh mẽ đến từ thế kỷ hai mươi mốt, lại mang tai tiếng của Sơn Âm công chúa, nàng sẽ xử lý ra sao “hậu cung” của mình? Liệu quanh nàng có bao nhiêu có thể đặt lòng tin tưởng, bao nhiêu người rắp tâm ám hại nàng? Nguyên nhân cái chết của Sơn Âm công chúa vẫn còn để ngỏ, liệu Sở Ngọc có tránh được tai họa tiếp theo hay không? Và rồi, trong xã hội cổ đại này, có hạnh phúc nào dành cho người con gái như nàng?


 Chuyện đời biến hóa khôn lường, người chỉ mong một đời yên ổn lại phải nỗ lực mới có thể sống sót. Hoàng đế nghe chuyện kể không những không chuyển tâm mà càng thêm hung bạo. Quanh Sở Ngọc xuất hiện ngày càng thêm nhiều người, nhiều yếu tố không thể nào lường trước. 


Một chiếc vòng tay đáng lý không nên tồn tại ở thời đại này, một nô lệ da đen không rõ lai lịch gốc tích, bốn vị Vương gia có cơ hội nắm lấy ngôi vua, lại thêm một vị đệ nhất mỹ nhân vào cửa. Và một người không nên vắng mặt thì lại cất bước tiêu dao. 


Vận mệnh lúc thì như đã nắm chắc, lúc thì như cát tuôn qua kẽ bàn tay. Rốt cuộc, thế cục trên bàn cờ đang bày biện thế nào? Kẻ cho rằng mình ngồi ở vị trí người chơi có thật đang toàn quyền di chuyển các quân cờ hay không? Thêm vào đó, tâm tư nổi sóng vì một câu nói của người, là tốt hay là xấu?


Danh sách chương truyện Phượng Tù Hoàng

Chương 151: Sinh tử hoặc tôn nghiêm Chương 152: Nụ cười của Dung Chỉ Chương 153: Chuyến xe trở về Chương 154: Biến cố trên đường Chương 155: Thích nghi hoàn cảnh Chương 156: Động cơ và mục đích Chương 157: Ngày dài chậm rãi Chương 158: Không phụ sự trông đợi Chương 159: Chim chết vì tham ăn (*) Chương 160: Hai bên cùng giấu tâm tư Chương 161: Dây đàn đứt đoạn vì ai Chương 162: Hồn phách trở về Chương 163: Như thế là đủ Chương 164: Phấn đại ba ngàn người Chương 165: Từ nay đoạn tuyệt Chương 166: Bước ra từ hoang mang Chương 167: Một ngày hai đêm Chương 168: Bị khuất phục bởi chính mình Chương 169: Thành Giang Lăng Chương 170: Gió thu trên núi “Họa phiến” Chương 171: Thành công bất ngờ Chương 172: Thương Hải khách nhân Chương 173: Người câu cá nhàn nhã Chương 174: Ta là kẻ thù của hắn Chương 175: Cục diện thành Kiến Khang Chương 176: Trứng chọi đá Chương 177: Lòng người biến đổi Chương 178: Không thể hàn gắn Chương 179: Bốn bề là địch Chương 180: Tìm lối thoát Chương 181: Thiên mệnh Chương 182: Công dụng của chiếc vòng Chương 183: Mong ước xa vời Chương 184: Thùy đường thiên kim tử Chương 185: Thiên hạ chia đôi Chương 186: Dung Chỉ trở về Chương 187: Gió trên đồng hoang vu (1) Chương 188: Gió trên đồng hoang vu (2) Chương 189: Gió trên đồng hoang vu (3) Chương 190: Gió trên đồng hoang vu (4) Chương 191: Gió trên đồng hoang vu (5) Chương 192: Có thù tất báo Chương 193: Lo sợ biệt ly Chương 194: Sinh mệnh mong manh Chương 195: Ta sẽ không đồng ý Chương 196: Sẵn sàng tử vì đạo Chương 197: Người chơi cờ Chương 198: Lỏng như lửa đốt Chương 199: Núi có cỏ cây (thượng) Chương 200: Núi có cỏ cây (trung)

Bình luận truyện