Phục Chế Sơ Luyến

Chương 25: Món quà đầu tiên đến từ địa ngục



Tám rưỡi sáng hôm sau, Hàn Tú mới ngủ dậy, Tiểu Thất đã ra khỏi nhà từ lúc nào. Cô mở cửa phòng ngủ, thấy một tờ giấy dán trên cửa, ghi mấy chữ: “Trong nồi có cháo ngân khởi cúc hoa [1]”.

[1] Thành phần gồm có: Gạo nếp, hoa cúc, cẩu khởi, ngân nhĩ, mật ong.

Tiểu Thất đã từng nói gan của cô không tốt nên sắc mặt nhợt nhạt, ảm đạm, thất thần, nên ăn cháo ngân khởi cúc hoa để điều hòa khí huyết.ư

Chữ viết trên tờ giấy rắn rỏi, mạnh mẽ như rồng bay phượng múa, nhìn nét chữ có thể đoán được người viết có tính cách nghiêm nghị, cứng cỏi. Trước đây, cô thường nói với Đường Trạch Tề rằng chữ anh quá cẩu thả, nguệch ngoạc, làm người khác không phân biệt nổi đông tây nam bắc. Xem ra bốn năm ở Mỹ chẳng những không khiến anh quên đi cách viết chữ Hán mà còn cải thiện nét chữ cho anh. Lẽ nào khi ở nước ngoài, ngoài việc học mấy chữ cái a, b, c anh còn luyện thư pháp hàng ngày hay sao?

Hàn Tú gỡ tấm giấy trên cửa xuống, cầm trong lòng bàn tay, ngây người hồi lâu, trong đầu chợt nhớ lại những lời kì lạ, khó hiểu mà anh đã nói tối qua. Từ trước đến này, anh vẫn nấu bữa sáng cho cô mà chẳng bao giờ để lại giấy nhắc nhở. Sao bỗng dưng hôm nay anh lại làm thế? Lẽ nào…anh thực sự muốn ra đi?

Cô trợn tròn mắt, vội vã đi vào thư phòng, đẩy mạnh cửa ra. Trên sàn, chăn mà gối đệm đều được gấp gọn gàng như mọi khi. Mấy cuốn sách về kinh doanh, luật pháp, máy tính mà anh thích còn nguyên trên mặt bàn. Quần áo của anh vẫn được xếp gọn gàng trong hòm. Ngoại trừ mẩu giấy cô đang cầm trong tay thì không có bất kì thứ gì khác thường cả.

Cô dựa người vào cạnh cửa, nhẹ nhõm thở phào một cái, trái tim đang cuống lên vì lo lắng cuối cùng cũng yên ổn trở lại.

Tối qua, khi Tiểu Thất hỏi rằng nếu anh ra đi, cô có nhớ đến anh không, lúc đó, cô chẳng nghĩ ngợi gì nhiều mà hỏi ngay lập tức: “Sao tôi phải nhớ anh?”. Hàn Tú không thể ngờ rằng khi anh ra đi, cô lại sợ hãi đến vậy. Nhưng vì sao cô phải lo sợ như thế chứ? Anh là cái gì của cô? Hàn Tú nhắm mắt lại, vỗ nhẹ lên mặt mình rồi tự nhủ: Nếu anh ra đi, cô sẽ tổn thất rất lớn, không có ai nấu nướng cho cô, không có ai kiếm tiền nhiều cho cô, không có ai dọn dẹp vệ sinh cho cô, cũng không có ai chờ đợi cô về..

Cảm giác lo sợ này thật đáng ghét, nó cho thấy cô đã không còn là người con gái kiên cường như trước kia nữa rồi. Hai nụ hôn đó đã khiến cô gần như quay về làm cô nàng Hàn Tú năm xưa, ngây thơ, trong sáng, luôn hồi hộp mong chờ tình yêu đến.

Cô lại vỗ nhẹ lên má để bản thân tỉnh táo đôi chút rồi quay người, rời khỏi thư phòng, đi sang phòng bếp.

Đang lững thững bước vào công ty, Hàn Tú chợt trông thấy có mấy người đang đứng túm tụm ở quầy tiếp tân, chẳng biết họ đang cãi cọ chuyện gì mà ai cũng rất to tiếng. Trong số đó, cô nghe thấy một giọng nữ đáo để quen thuộc.

“Có chuyện gì mà ồn ào vậy?”. Cô bước đến, hỏi.

Vừa nhìn thấy cô, mọi người lập tức im bặt. Một người tập tễnh bước ra khỏi đám đông, lên tiếng: “Mau gọi người phụ trách của các người ra đây!”, đó là chủ nhân của giọng nữ ghê gớm vừa rồi.

Lúc Hàn Tú cảm thấy phiền phức nhất là khi có ai đó nói với cô câu này.

Cô nhìn lướt qua người đối diện, người phụ nữ mập mạp sở hữu khuôn mặt “vừa nhìn đã muốn đánh” kia chính là Vương tiểu thư, kẻ luôn hận là không thể dùng kính hiển vi soi từng hạt bụi trên mặt đất.

Cô đằng hắng rồi cất giọng: “Vương tiểu thư, nếu có việc gì thì chị có thể nói với tôi!”

Nghe Hàn Tú nói thế, vị Vương tiểu thư đó bỗng mở rộng đôi mắt híp lên 1cm, nhưng chỉ vài giây sau đã trở về nguyên trạng, cô ta hếch chiếc mũi tinh tinh của mình lên và nói: “Thì ra cô là người phụ trách, tuy hai chúng ra có quen biết ít nhiều nhưng tôi nghĩ, có nói chuyện này với cô cũng vô ích, tôi nhất định phải báo cáo với cấp trên của các cô mới được.”

“Thật ngại quá, Vương tiểu thư, tôi chính là người phụ trách cao nhất của Đại Chúng Bảo Khiết”. Hàn Tú mỉm cười, giọng nói ôn hòa, nhưng trong lòng thì lại nghĩ: “Hừm, ai thèm quen biết với mụ đàn bà biến thái như chị chứ?”

Lần này, Vương tiểu thư mở to đôi mắt híp của mình lên những 2cm, chiếc mũi tinh tinh nở ra vừa to vừa tròn: “Cô chính là người phụ trách cao nhất?”

“Vâng. Xin hỏi có vấn đề gì không ạ?”. Hàn Tú vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng.

Vương tiểu thư lập tức thay vẻ mặt kinh ngạc bằng thái độ đáo để: “Được rồi, nếu cô đúng là người phụ trách cao nhất của công ty thì tôi vào thẳng vấn đề luôn. Gọi Tiểu Thất của công ty cô ra đây ngay!”

Nghe thấy cái tên Tiểu Thất phát ra từ miệng của Vương tiểu thư, Hàn Tú hết sức ngạc nhiên. Cô liền quay sang hỏi mọi người xung quanh: “Rốt cuộc đã có chuyện gì thế?”

Dì Vi xông ra, bảo: “Hàn tổng, cô đừng quan tâm đến cô ta! Cô ta là đồ tâm thần, đồ dở hơi!”

“Này, bà ăn nói kiểu gì thế hả? Cẩn thận không tôi tố cáo các người tội phỉ báng đấy!”. Vương tiểu thư hét lên đầy tức giận.

“Thôi, không cãi nhau nữa! Có chuyện gì, chúng ra vào trong rồi nói!”. Hàn Tú ngăn hai người phụ nữ như đang muốn xông vào, giằng xé nhau ra rồi nói với những người còn lại: “Mọi người đi làm việc của mình đi! Hôm qua, ai cùng Tiểu Thất đến nhà Vương Tiểu Thư dọn dẹp thì theo tôi vào phòng làm việc!”

Từ lúc thành lập công ty đến nay, đây là lần đầu tiên khách hàng tìm đến tận nơi, trực tiếp kiến nghị về dịch vụ với lãnh đạo, hơn nữa, một khi dì Vi đã dám nói khách hàng là “đồ dở hơi” thì chắc chắn sự kiện không hề đơn giản.

Nghĩ thế, cô bèn nói: “Làm phiền Vương tiểu thư, chị cũng theo tôi vào phòng làm việc nhé! Bất kể đã xảy ra chuyện gì, công ty tôi cũng sẽ xử lí hợp tình hợp lí nhất. Tiểu Hứa, đỡ Vương tiểu thư vào phòng tôi!”

Vương tiểu thư chỉ “hừm” một tiếng rồi vịn vào tay Tiểu Hứa, tập tễnh bước vào phòng làm việc của Hàn Tú, ngồi xuống sô pha. Hàn Tú rót cho chị ta một ly nước. Sau đó, dì Vi và dì Tiết cũng bước vào.

“Vương tiểu thư, chị nói xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”. Hàn Tú lên tiếng.

Chị ta hét rống lên như đang lên đồng: “Hôm qua, nhân viên bên công ty cô là Tiểu Thất và hai bà dì đây sang nhà tôi làm vệ sinh. Tôi mới chỉ nói các người dọn dẹp không sạch sẽ, vậy mà nhân viên Tiểu Thất bên các cô đã đẩy tôi ngã xuống đất, làm một bên chân của tôi bị sai khớp. Hôm nay, tôi phải tập tễnh đến đây để đòi lại công bằng cho mình. Hoặc là anh ta phải chi trả tiền thuốc men, tiền bồi dưỡng, tẩm bổ và chi phí tổn thương tinh thần, hoặc là công ty các người phải đền bù thiệt hại cho tôi.”

Dì Vi bỗng nhảy dựng lên, đay đả: “Cô đúng là loại đàn bà mặt dày vô sỉ! Rõ ràng hôm qua, cô thấy Tiểu Thất của chúng tôi đẹp trai tuấn tú nên nhân lúc cậu ấy vào dọn dẹp phòng ngủ, cô liền xông tới, bám chặt lấy cậu ấy. Chúng tôi kéo Tiểu Thất ra khỏi phòng thì cô liền chê này chê kia, từ chối trả phí dịch vụ. Cậu ấy không nói gì là đã vô cùng nể mặt cô rồi, vậy mà cô còn ném tiền ra, dụ dỗ cậu ấy qua đêm cùng. Thực sự là tôi chưa từng gặp người phụ nữ nào vô liêm sỉ như cô. Cô tưởng công ty “Đại Chúng Bảo Khiết” của chúng tôi là “công ty đen” hay sao? Cô tưởng nam nhân viên của chúng tôi là trai bao à? Sao cô cứ đeo bám Tiểu Thất, không chịu buông thế?”

Vương tiểu thư cũng đứng bật dậy, sẵn sàng cãi nhau cùng với dì Vi: “Bà có thái độ gì vậy? Tôi đến chỗ nào tìm đàn ông thì liên quan gì tới bà hả? Ai nói với bà là tôi bỏ tiền ra mua anh ta qua đêm cùng? Các người có bằng chứng chứng mình được là tôi làm hại anh ta không? Chẳng có chứng cứ mà phát ngôn loạn xạ, tôi hoàn toàn có thể cáo buộc các người tội xúc phạm người khác đấy! Tôi mới là người bị hại, chính Tiểu Thất đã xô tôi ngã, tôi không tìm các người thì còn tìm ai nữa? Các người định cậy đông hiếp yếu, lấy thịt đè người sao? Định đánh tôi chắc?

Dì Tiết không nhịn được nữa, nói xen vào: “Chúng tôi tận mắt trông thấy cô giúi tiền vào tay của Tiểu Thất, bảo cậu ấy ở lại qua đêm cùng. Nếu không phải cô cứ níu lấy cậu ấy thì tự nhiên cậu ấy làm gì cô chứ?”

Dì Vi tức điên người, quát lớn: “Con mụ béo chết tiệt, nếu còn dám nói lăng nhăng câu nào nữa thì đừng trách tôi ra tay trừng trị!”

“Không còn coi pháp luật ra gì nữa hả? Tôi sợ bà quá! Con mụ già chết dẫm, bà có bản lĩnh thì ra tay thử xem nào!”

Phòng Hàn Tú bỗng trở thành địa điểm cho một trận cãi nhau mới.

Cô ôm đầu, nghe hai bên đôi co kịch liệt, giữ bình tĩnh không được quá một phút rồi hét lớn: “Tất cả im lặng cho tôi!”

Ba người đang đấu khẩu im lặng ngay lập tức.

Hàn Tú nói: “Vương tiểu thư, phiền chị sang phòng họp ngồi một lúc! Tôi phải trao đổi việc này với nhân viên của mình trước đã, sau đó sẽ cho chị một câu trả lời thỏa đáng nhất”. Cô ra hiệu cho Tiểu Hứa dìu Vương tiểu thư đi.

Sau đó, Hàn Tú bảo hai dì kể lại chuyện hôm qua.

Vẫn như những gì mà dì Vi và dì Tiết đã nói lúc nãy, Vương tiểu thư thấy Tiểu Thất đẹp trai nên nhân lúc anh đang dọn dẹp trong phòng mình, liền giơ “ma trảo” quấy rối anh, Tiểu Thất càng né tránh, chị ta càng được thể lấn tới, thậm chí còn ỷ vào tư cách khách hàng mà đưa ra yêu cầu quá đáng là bắt Tiểu Thất ở lại, qua đêm cùng mình. Tiểu Thất tức giận quá nên mới đẩy Vương tiểu thư ra, ai ngờ do quá béo, mới chỉ lui về sau có mấy bước, chị ta đã bị mất thăng bằng, một chân bị phần mông và chân kia đè lên nên bị sai khớp.

Hàn Tú càng nghe càng nhức đầu, hai bên thái dương không ngừng giật giật. Thảo nào mà tối qua, Tiểu Thất lại nói với cô rằng đừng sắp xếp cho anh làm những công việc khó chịu, anh không thích, hóa ra là vì sự việc này. Từ trước đến nay, Hàn Tú chưa từng nghĩa tới việc nhân viên vệ sinh cũng bị quấy rối tình dục, kinh ngạc hơn nữa là đàn ông lại bị phụ nữ quấy rối. Đúng là thời thế xoay vần, đạo lý thay đổi hết cả rồi!

Nếu nói Trần Mạnh Lợi là một cực phẩm thì Vương tiểu thư cũng có thể coi là một cực phẩm. Sao Tiểu Thất lại “có duyên” đến mức gặp được cả hai cực phẩm này cơ chứ? Chỉ có thể lý giải sự trùng hợp đó bằng việc chính anh cũng là một cực phẩm trong số các cực phẩm nhân gian mà thôi!

Nhớ lại chuyện tối qua, khi quay lưng lại với cô, giọng điệu của anh lúc đó nghe bi thương, ai oán như thể muốn từ giã cõi đời vậy, trái tim Hàn Tú lại đau thắt. Bất chấp tất cả, lợi dụng tướng mạo của anh để kiếm tiền, đến khi anh thực sự gặp rắc rối vì điều đó, cô mới cảm thấy mình thật đáng ghê tởm.

Dì Vi và dì Tiết vẫn không ngừng nói những lời bất bình. Hàn Tú nghe nhưng chẳng tỏ thái độ gì. “Xả” một tràng rồi nhận thấy Hàn tổng không có bất kỳ phản ứng nào, hai người đó bèn im bặt. Một lúc lâu sau, cô đứng dậy, bảo họ cứ đi lo việc của mình, việc này cô sẽ giải quyết, rồi khoanh hai tay, chậm rãi đi sang phòng họp.

Vừa thấy Hàn Tú bước vào, Vương tiểu thư liền vứt một xấp hóa đơn lên mặt bàn, nói: “Tổng cộng 6.572 đồng. Cô yên tâm, tôi không cố tình nói khống giá lên đâu. Số tiền đó bao gồm phí xếp số, phí khám bệnh, tiền chụp X-quang, chụp CT, tiếp nước… ở bệnh viện, ngoài ra còn có tiền đền bù khi tôi phải nghỉ làm và tẩm bổ một tuần liền. Nhận được đủ tiền bồi thường, tôi sẽ đi khỏi đây ngay. Con người tôi ấy mà, rất – dễ - nói – chuyện.”

“Vương tiểu thư, chị không cần tỏ ra gấp gáp như thế!”. Hàn Tú trong lòng khinh bỉ nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười. Cô xem qua mấy tờ hóa đơn trên mặt bàn rồi xếp chúng gọn lại, sau đó đi ra khỏi phòng họp, gọi nhân viên tài vụ và Tiểu Hứa phụ trách hành chính trong công ty tới, dặn dò: “Kế toán Vương, giúp tôi xem chỗ hóa đơn của Vương tiểu thư, nếu không có vấn đề gì thì bồi thường tất cả cho chị ấy!”

Nghe Hàn Tú nói thế, nhân viên tài vụ và Tiểu Hứa lộ rõ vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt. Trong khi đó, Vương tiểu thư cười tươi như hoa, vắt hai chân lại rồi rung đùi, nói với Hàn Tú: “Đúng là tôi đã nhìn không ra, cô rất có dáng làm chủ doanh nghiệp đấy!”

“Vương tiểu thư quá lời rồi!”. Hàn Tú mỉm cười rồi quay sang bảo Tiểu Hứa: “Tiểu Hứa, giúp tôi gọi điện cho luật sư Hàn, hỏi bố tôi xem muốn tố cáo người khác tội quấy rối tình dục thì thủ tục như thế nào! Sau đó, cô chuẩn bị tài liệu để khởi kiện, tốt nhất làm xong trong chiều nay, để chúng ta còn mang đơn kiện tới chỗ làm của chồng Vương tiểu thư nữa. Nếu tôi nhớ không nhầm thì anh ta là phó tổng giám đốc của một công ty bất động sản nào đó.”

Trước đây, bố Hàn Tú là luật sư (không nổi tiếng cho lắm), còn hiện nay, ông đã nghỉ hưu, khá nhàn rỗi nên đồng ý làm cố vấn pháp luật cho công ty của con gái. Mấy năm không có vụ việc nào khiến ông phải bận tâm thì bây giờ, chuyện này sẽ là cơ hội ngàn năm có một để lão nhân gia thể hiện pháp lực cao cường của mình. Dặn dò nhân viên như thế nhưng thực ra, Hàn Tú không hề có ý khởi kiện mà chỉ muốn cho Vương tiểu thư cực phẩm đó một bài học. Cô biết quan hệ của chị và chồng không được tốt, nếu để chồng biết được chuyện xấu xa này thì chắc chắn chị ta sẽ gặp rắc rối lớn. Để đối phó với hạng người đê tiện, hạ lưu thì phải dùng những cách đê tiện hạ lưu thôi.

Nghe xong chỉ thị của Hàn tổng, hai mắt Tiểu Hứa sáng rực lên, đầu gật lia lịa: “Dạ, dạ.”

Vương tiểu thư thì sắc mặt trắng bệch đi, nhìn Hàn Tú chằm chằm với ánh mắt như tóe lửa: “Cô có ý gì đây? Định uy hiếp tôi sao?”

Hàn Tú lạnh lùng nói: “Tôi đâu dám, tôi chỉ làm theo đúng nguyên tắc thôi. Nếu Vương tiểu thư đã nhận được tiền bồi thường của bên chúng tôi thì tôi cũng phải làm điều gì đó để bảo vệ tính mạng và lòng tự tôn cho các nhân viên của tôi chứ!”

“Thì ra cô là một con sói mắt trắng [2].”

“Cụm từ “sói mắt trắng” không dùng ở đây được! Chị có thể gọi tôi là “Hổ mặt cười [3]!”

[2] Chỉ con người tàn nhẫn, hung ác

[3] Chỉ người khẩu phật tâm xà, bề ngoài cười nói vui vẻ nhưng bụng dạ độc ác.

“Được thôi, muốn nhờ pháp luật phân xử thì tôi theo cô đến cùng. Tôi không bỏ qua mọi chuyện dễ dàng như vậy đâu. Tôi phải chống mắt xem liệu sau này, có còn ai dám gọi công ty Đại Chúng Bảo Khiết của cô đến phục vụ nữa không?”

“Tiểu Hứa, tiễn Vương tiểu thư về! Vương tiểu thư, đi đường cẩn thận, đừng để cái chân còn lại cũng bị sái nốt nhé!”. Hàn Tú mỉm cười.

“Không cần các người tiễn!”. Vương tiểu thư hậm hực nói rồi tập tễnh bước ra.

Tiểu Hứa lo lắng hỏi: “Hàn tổng, liệu có việc gì không?”

Nụ cười trên môi vụt tắt, Hàn Tú quay sang nói với Tiểu Hứa: “Cô yên tâm, sẽ không sao đâu! Vương tiểu thư nói cứng như vậy cho đỡ mất mặt thôi, chứ thực ra, chị ta không dám làm to chuyện này đâu. Cô giúp tôi ra một thông báo nhé, nội dung như sau: Thứ nhất, không để nhân viên mới đi phục vụ các khách hàng khó tính, việc này sẽ do người quản lý của các bộ phận điều nhân viên thích hợp đi. Thứ hai, dù khách hàng có ăn nói khó chịu đến đâu thì nhân viên cũng tuyệt đối không được cãi cọ, ra tay với họ. Nếu khách hàng thực sự quá đáng thì hãy gọi 110, báo cảnh sát. Chắc ai cũng biết cách rút di động ra, gọi ba số đó phải không? Nếu không kiềm chế được mà làm khách hàng bị thương thì nhân viên đó sẽ bị trừ tiền thưởng của tháng. Sự việc lần này, Tuy rằng Vương tiểu thư hành xử vô liêm sỉ thật nhưng việc Tiểu Thất đẩy chị ta ngã là không đúng, thế nên cô bảo phòng Tài vụ cắt thưởng tháng này của anh ta giúp tôi! Thứ ba, dì Vi và dì Tiết cãi nhau với khách hàng, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình tượng của công ty, nhưng xét thấy hai dì làm vậy để bảo vệ Tiểu Thất không bị người khác xâm hại nên chỉ bị cảnh cáo. Sau này, nếu lại có người đôi co với khách hàng thì người đó sẽ bị xử phạt theo đúng quy định của công ty. Thứ tư, liệt người phụ nữ béo ịch vừa rồi, công ty chị ta và công ty chồng chị ta vào danh sách đen, chúng ta sẽ không nhìn mặt và không phục vụ họ nữa. Yêu cầu tất cả mọi người, kể cả những người đang làm việc ở ngoài, đọc xong thông báo rồi mới về nhà cho tôi!”

(2)

Lúc quay về công ty, Tiểu Thất trông thấy mọi người đang đứng trước bảng thông báo ở đại sảnh, rôm rả thảo luận chuyện gì đó. Tả Tiểu Dũng bước tới, vỗ vai anh và nói: “Tiểu Thất, hôm nay, Boss nổi giận vì cậu đấy! Tháng này cậu bị cắt thưởng rồi.”

Tiểu Thất đọc xong thông báo, cuối cùng cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Anh mím chặt môi, nhìn chằm chằm vào chữ kí như rồng bay phượng múa của Hàn Tú trên tờ thông báo, ngây người ta. Mãi cho tới khi tất cả mọi người trong công ty đã đi về hết, anh mới định thần lại rồi vào phòng, thay quần áo.

Khi bước ra, Tiểu Thất nhìn thấy một cô gái mặc chiếc váy liền màu xanh da trời nhạt đang đứng trước cửa thang máy. Đó là Hàn Tú.

Cô chậm rãi đi lại phía anh. Sau một lúc cúi đầu, mím môi cô mới lên tiếng: “Hôm qua, tôi không hề biết về việc anh đến làm ở nhà Vương tiểu thư. Tôi đã hỏi người quản lý, anh ấy nói tính khí anh hiền hòa nên dù Vương tiểu thư có làm khó thế nào, anh cũng sẽ không tức giận, để anh đi chắc sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng không ngờ lại khiến anh rơi vào tình huống khó chịu ấy. Tôi thay mặt cho toàn thể công ty và cá nhân tôi xin lỗi anh.”

Tiểu Thất không nói lời nào.

Hàn Tú nói tiếp: “Xin lỗi là một chuyện, còn việc anh làm lại là chuyện khác. Cho dù là vì lý do gì thì anh cũng không nên đẩy khách hàng. Chính tôi đã đưa ra quy định đó, không có quy định thì công ty sẽ loạn lên mất. Khách hàng là Thượng đế. Chúa Giêsu đã dạy rằng khi bị người ta đánh vào má phải của mình, chúng ta phải đưa nốt má trái cho họ đánh. Làm nhân viên vệ sinh thì phải biết nén giận, nhẫn nhịn. Có lẽ trong lòng anh thấy không phục với cách giải quyết của tôi, hoặc là khinh thường suy nghĩ của tôi, nhưng đến khi không còn cái gì để ăn thì anh sẽ không thấy như vậy nữa đâu. Biết tiến biết lùi mới là đại trượng phu. Tháng này, anh sẽ bị cắt thưởng. Anh có ý kiến gì không? Nếu có thì cứ việc nói ra!”

Tiểu Thất đợi Hàn Tú nói hết rồi mới bảo: “Nếu có ý kiến gì thì tôi sẽ trực tiếp cầm dao đến gặp cô.”

Hàn Tú mím chặt môi, nhớ lại lúc ở bãi rác và hồi mới ở nhà cô, anh thường dùng dao uy hiếp cô như một kẻ chưa tiến hóa vậy. Bây giờ thì khác hẳn, anh đã có thể lặng lẽ nghe cô nói nhiều đến thế.

“Ừm, bởi vì tiền thưởng của anh đã bị cắt nên tôi quyết định miễn tiền thuê nhà tháng này cho anh, ngoài ra sẽ bao anh tiền ăn một tháng, bao cả ba bữa sáng, trưa, tối. anh nghĩ sao?”. Cô hi sinh đến mức độ này là quá giới hạn chịu đựng rồi. Chi phí ăn ở một tháng ấy cao hơn rất nhiều so với tiền thưởng của anh đấy!

Tiểu Thất từ từ nhếch khóe miệng lên, nhìn cô bằng đôi mắt như phát sáng.

Ngoại trừ tiếng cười lạnh lẽo, cô liêu tối qua, đây có thể được xem là nụ cười thứ hai của anh.

Lúc mỉm cười, thực sự trông Tiểu Thất rất đẹp trai!

Sau sự việc của Vương tiểu thư, Hàn Tú đã nghĩ thông suốt nhiều điều. Những chuyện không thể tránh né được thì đừng nên tránh né nữa. Nếu đã thực sự đắm chìm trong tình yêu thì cố gắng phủ nhận chỉ là chuyện không tưởng. Trái tim căn bản không thể do mình muốn kiềm chế là kiềm chế được, muốn điều khiển là điều khiển được, vậy thì việc gì mà phải khổ sở trốn tránh, ép buộc nó đến mức đau đớn như thế?

Cô thậm chí đã quên mất giao hẹn của mình vào hai tháng trước, đó là chỉ phép anh ở nhà cô một tháng tồi sẽ tiễn anh lên đường. Không những thế, dù đã trò chuyện với cô giáo Đỗ hai, ba chục lần qua email nhưng chưa lần nào cô nhắc đến chuyện của anh để cô giáo về nước, đón anh sang Mỹ. Ngay cả khi bố mẹ gọi điện đến, hối thúc đi xem mặt, cô cũng tìm đủ mọi cách để từ chối.

Cô không thể chê trách anh ở bất cứ điểm gì, ngoại trừ hai lần anh chưa được cô đồng ý mà đã cưỡng hôn cô. Cô những tưởng mình sẽ chối bỏ nụ hôn của anh, song thực tế lại không phải như vậy. Thậm chí có đôi lúc, cô còn suy nghĩ lung tung, như khi bôi thuốc cho anh chẳng hạn. Có nhiều chỗ không bị thương nhưng vẫn bị cô thoa thuốc lên. Nhìn phía sau, trông anh hơi gầy, khi sờ vào mới thấy lưng anh toàn là các thớ thịt chắc nịch. Cô rất thích cảm giác được chạm tay lên đó.

Mỗi sáng thức dậy, cô đều ăn bữa sáng do anh tự tay làm, sau khi tan ca, hầu như tối nào cô cũng được thưởng thức những món đặc sản của các nước. Tuy rằng không phải bao giờ anh cũng nấu nướng tuyệt hảo như ngoài nhà hàng nhưng tay nghề của anh đang tiến bộ từng ngày, không ngừng được nâng cao. Sự chăm sóc giản dị đó là điều mà trước nay, cô chưa bao giờ có được.

Càng ngày, cô càng ỷ lại vào anh nhưng lại không biết rằng anh có ý nghĩa như thế nào. Đến khi nhìn thấy tấm giấy anh để lại, hoảng hốt xông vào thư phòng, cô mới nhận ra anh quan trọng đến thế và tự tận đáy lòng, cô không hề muốn anh ra đi.

Cô biết rằng mình đã yêu anh một lần nữa, nếu tất cả đều là ý trời thì cô đành chấp nhận mà thôi. Từ bây giờ, cô sẽ không trốn tránh nữa, chỉ cần sống bên anh một cách vui vẻ là được rồi. Trái tim có bị tổn thương hay không là chuyện không thể lường trước được, thế nên cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên đi!

“Đi thôi, đến siêu thị mua thức ăn! Hôm nay, anh thích mua cái gì cũng được hết, tôi chi tiền. Nhưng anh phải nấu cho tôi ăn đấy!”. Cô vỗ nhẹ lên vai anh, cảm giác này thật tuyệt vời.

Tiểu Thất mím chặt môi, không nói lời nào, đưa tay nhấn nút thang máy.Lúc quay sang nhìn Hàn Tú, anh khẽ nhoẻn miệng cười, nụ cười thoáng qua như có như không nhưng cô vẫn nhận ra được. Cô bèn nói: “Muốn cười thì cứ cười đi! Nhìn anh cười, người khác sẽ cảm thấy yêu đời hơn”. Đừng bao giờ như tối qua, cười điệu cười của Thần Chết nữa nhé!

Thấy Tiểu Thất chẳng thèm để ý đến mình, Hàn Tú cắn môi, trong lòng thầm nghĩ: “Phải chăng anh ấy cảm thấy mình quá nhiều lời?”

Cô lái xe đến siêu thị ở gần nhà. Đi qua vài con đường, Hàn Tú thấy một chiếc Toyota màu đen cứ bám theo xe cô. Cô nghĩ, có khi họ định vượt lên trước, bèn bật đèn tín hiệu lên rồi chuyển sang làn đường khác, nhường đường cho họ. Nhưng chiếc xe đó không vượt lên mà chạy chậm lại, chẳng bao lâu sau cũng chuyển làn đường giống cô. Hàn Tú liền nghĩ, chắc người lái xe đang nói chuyện điện thoại, nên chẳng để ý đến chiếc xe đằng sau nữa.

Khi xếp hàng chờ đỗ ở bãi đỗ xe, vô tình nhìn qua gương chiếu hậu, Hàn Tú phát hiện ra chiếc xe Toyota màu đen lúc nãy đang ở đằng sau xe cô.

“Tiểu Thất này, anh có cảm thấy chiếc xe Toyota màu đen phía sau nãy giờ vẫn đi theo chúng ta không?”. Cô nhìn sang Tiểu Thất, cánh tay anh đang áp sát vào cửa sổ xe, hai mắt nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, đôi mày cau lại, không biết đang suy nghĩ điều gì mà vẻ mặt anh lúc này nhìn vô cùng đáng sợ, hình như anh cũng chẳng biết cô vừa hỏi gì nữa. Cô bèn lay nhẹ tay anh: “Này, anh đang nghĩ gì thế?”

“Hả? Không có gì! Cô nói gì cơ?”. Bây giờ, Tiểu Thất mới lấy lại được thần trí, hấp tấp hỏi lại.

“Tôi nói là anh có cảm thấy chiếc ô tô Toyota mày đen đằng sau vẫn luôn theo sát chúng ta không. Lúc mới ra khỏi công ty, tôi đã nhìn thấy chiếc ô tô này rồi. Tôi còn cố tình nhường đường cho nó nữa, vậy mà không ngờ nó theo chúng ta tới tận đây. Chắc mọi chuyện không trùng hợp đến mức đấy đâu nhỉ?”

Tiểu Thất không quay đầu lại nhìn chiếc xe Toyota màu đen mà Hàn Tú đang nhắc đến, anh chỉ quan sát qua gương chiếu hậu. Ngay khi rời khỏi công ty chưa được bao xa, anh đã phát hiện chiếc xe này đang theo dõi mình. Trong đầu anh bất giác hiện lên một suy đoán vô cùng đáng sợ!

Tiểu Thất ngồi thẳng người lên, thái độ vô cùng nghiêm túc nói với Hàn Tú: “Có lẽ là do trùng hợp thôi. Cô cứ lái xe cho thật tốt là được rồi. Không có gì đâu.”

“Cũng có thể là do tôi đã nghiêm trọng hóa vấn đề”. Hàn Tú gật gật đầu.

Từng chiếc, từng chiếc ô tô nối đuôi nhau tiến vào bãi đỗ, chẳng bao đã đến lượt xe của Hàn Tú. Đến tầng đỗ xe thứ hai, cô tìm được chỗ trống, từ từ lái xe tới đó, sau đó tắt máy, cầm theo chiếc túi xách của mình rồi bước xuống xe. Cô còn chưa kịp nhìn ngó gì thì đã bị ai đó kéo về phía sau. Cô quay đầu lại, thì ra là Tiểu Thất. Anh đã ra khỏi xe từ lúc nào, vẻ mặt đang rất cau có.

“Anh làm sao thế?”. Hàn Tú vừa nói vừa dứt thì Tiểu Thất đã kéo mạnh cô vào lòng mình. Đôi tay anh giữ chặt hai bên má cô, ép cô nhìn vào đôi mắt đen láy, sâu thẳm của anh.

“Trên mặt cô có thứ gì đó, để tôi thổi giúp cho. Nhắm mắt lại!”. Giọng anh trầm trầm, dịu nhẹ như làn gió, đầy mê lực.

Cử chỉ thân mật, đột ngột này khiến trái tim Hàn Tú đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô vừa mới nghĩ thông tất cả nhưng không lường trước được mọi chuyện sẽ diến biến nhanh đến thế. Ở nơi công cộng mà làm những hành động kiểu này thì sẽ ảnh hưởng đến mỹ quan thành phố mất!

Nghĩ trong đầu như vậy nhưng Hàn Tú vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại và hỏi anh: “Có thật là trên mặt tôi có thứ gì đó không? Lúc nãy, khi ngồi trên xe, tôi thấy có cái gì đâu nhỉ?”. Rõ ràng là lúc đợi đèn đỏ, cô đã soi gương một lần mà chẳng phát hiện ra cái gì bất thường trên mặt cả.

Anh chỉ thổi có hai lần rồi thôi. Cô bèn hỏi: “Anh thổi xong chưa?”

Không thấy anh trả lời, Hàn Tú liền mở mắt ra, lúc đó mới biết Tiểu Thất hoàn toàn không nhìn cô mà đang ngó về phía sau lưng cô. Hàn Tú định quay đầu lại xem rốt cuộc anh đang nhìn cái gì thì nghe thấy tiếng anh thầm thì: “Đừng quay đầu lại!”

Cô nhìn anh chăm chú, thì thào hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”

Anh nhìn cô, đưa tay vuốt nhẹ đôi môi hồng thắm của cô và nói: “Không có chuyện gì đâu.”

Hai má đỏ bừng lên, nóng ra như bị thiêu đốt, Hàn Tú véo cho anh một cái vào eo rồi nói: “Những lời cảnh cáo của tôi tối qua, anh quên rồi hả?. Đúng là vừa khô da, liền sẹo đã quên đau!

Đối với anh, cái véo của Hàn Tú chỉ như muỗi đốt. Anh ôm cô thật chặt, dí sát vào mặt cô, thì thầm: “Mắt nhìn thẳng về phía trước, đừng quay đầu lại, luôn giữ nụ cười trên môi!”

Anh đang ở rất gần nên nhiệt độ trên má cô từ nãy đến giờ vẫn chưa hạ được. Cô hỏi khẽ: “Bộ dạng của anh thần bí như vậy, tôi cười sao nổi chứ? Lẽ nào anh định bảo tôi nhìn vào thang máy mà cười ngốc nghếch hả?”. Trực giác mách bảo rằng nhất định đang có chuyện gì đó nên cô không dám nói to như lúc bình thường.

“Tôi muốn ăn tôm, còn cô thì sao? Trưa nay, các đồng nghiệp mời tôi ăn tôm Dương Tứ [4], mùi vị của món đó rất ngon, tôi nghĩ mình hoàn toàn có thể nấu được”. Anh thân mật ôm lấy vai cô.

[4] Là một món ăn nổi tiếng của Trung Quốc

Thế là Hàn Tú đã bị đánh lạc hướng thành công, cô cười tít mắt, sung sướng reo lên: “Thật không đấy?”

“Tất nhiên.”

“Tiểu Thất này, tôi nghĩ tôi nên mở một nhà hàng rồi thuê anh làm đầu bếp, anh thấy thế nào?”

“Không được, vì tôi chỉ muốn nấu thức ăn cho mình, không nấu cho bất cứ người nào ngoài cô cả”. Anh nói không to lắm nhưng những người bước ra từ thang máy đã nghe thấy hết, ai nấy quay ra nhìn Hàn Tú và mỉm cười chúc phúc.

Cho rằng Tiểu Thất đang cố tình làm các hành động thân mật, nói những lời có cánh trước đám đông để cô vui nhưng Hàn Tú vẫn không giấu nổi cảm giác hạnh phúc, cô mím chặt môi, cúi đầu, len lén cười mà không biết rằng những lời anh nói đều là thật lòng. Anh thực sự chỉ muốn nấu cho một mình Hàn Tú ăn, mỗi lần chứng kiến vẻ mặt sung sướng, hớn hở của cô khi nếm các món ăn do đích thân anh làm, anh lại cảm thấy vui lây.

Hai người lựa chọn nguyên liệu rất kĩ. Vì muốn ăn ngon mà Hàn Tú không sợ bị tôm kẹp vào tay. Hơn nửa tiếng sau, chiếc xe chở hàng đã bị họ chất đầy ắp toàn đồ ăn, thức uống và các vật dụng linh tinh khác.

Lúc đến quầy thu ngân, Hàn Tú đang định rút ví ra thanh toán thì bị Tiểu Thất ngăn lại: “Số tiền cô để ở nhà vẫn chưa dùng hết.”

“Có thật không?”. Hàn Tú hỏi lại, đúng là cách đây hơn một tháng, cô đã để ở nhà năm trăm đồng, nhưng trong một thời gian dài như thế, làm sao anh có thể không tiêu hết bằng ấy tiền nhỉ?

Đợi đến khi cô suy tính xong xuôi thì Tiểu Thất đã trả tiền hết mọi thứ từ lúc nào rồi. Anh lẳng lặng đẩy xe đi trước. Hàn Tú vội chạy theo, nói với lên: “Năm trăm đồng đó phải dùng hết từ lâu rồi chứ!”

“Chưa hết”. Tiểu Thất nhẹ nhàng đáp lại rồi tiếp tục đẩy xe hàng ra ngoài. Sau khi dùng thử thứ thuốc anh đưa, Alice đã gửi anh một khoản tiền lớn để mua bản quyền công thức điều chế thuốc. Ban đầu, Tiểu Thất không đồng ý, nhưng sau nhiều lần chị ấy đến gặp và nói chuyện với anh về tác dụng của loại thuốc đó, anh cũng chấp nhận. Khi Tiểu Thất bắt gặp Hàn Tú ở nhà hàng Sắc Vị Thập Toàn cũng là lúc anh và Alice đang thảo luận lần cuối cùng về bản hợp đồng. Đến tận bây giờ, anh vẫn chưa quyết định dứt khoát về việc có đến làm ở công ty B&G hay không.

“Vẫn chưa dùng hết số tiền ấy sao?”. Hàn Tú mải lẩm bẩm và tính toán một lần nữa trong đầu mà không nhìn thấy Tiểu Thất đã đi vào thang máy. Đến khi nhận ra điều đó, cô lại vội đuổi theo anh, hét lớn: “Này, đợi tôi một chút! Sao anh cứ đi nhanh như thế chứ?”

Tiểu Thất xếp hết đồ vào trong cốp rồi mở cửa xe, ngồi ở ghế cạnh tay lái. Hàn Tú cẩn thận nhìn ngó tứ phía, khi không nhìn thấy ai khả nghi nữa mới lên xe.

Vừa ngồi xuống, cô lập tức hỏi: “Rốt cuộc thì vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?”

“À, chẳng có gì hết. Không phải lúc trước, cô nói là có một chiếc xe Toyota màu đen cứ bám theo chúng ta sao? Thế nên khi nãy, tôi phải đứng quan sát tình hình xem thế nào. Trong mấy bộ phim Hàn, người ta đều làm như vậy còn gì?” Tiểu Thất áp tay vào cửa xe, chống cằm đáp.

“Hừ, anh được lắm, rất thông minh là đằng khác! Sau này, anh xem ít mấy bộ phim Hàn đó đi, tôi xin anh đấy! Xem nhiều chỉ tổ trí tuệ càng ngày càng sụt giảm”. Nghe Tiểu Thất ngụy biện mà Hàn Tú chẳng biết mình nên khóc hay nên cười nữa. Những cử chỉ thân mật lúc nãy chắc chắn là do anh đã tính toán từ trước rồi, có cảnh cáo cũng vô tác dụng.

Nhìn xem, cô đã bị đánh bại hoàn toàn bởi mấy bộ phim Hàn vạn năng ấy.

Suốt đường về, Tiểu Thất vẫn giữ nguyên tư thế từ lúc mới lên xe, luôn ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ. Nhìn qua gương chiếu hậu, Hàn Tú có thể thấy được khuôn mặt đang cau có của anh, khác hoàn toàn so với thái độ thoải mái trước đó. Cô cau mày hỏi: “Thực sự không có gì thật chứ?”

Câu hỏi của Hàn Tú khiến Tiểu Thất lập tức lấy lại thần trí, anh vội đáp: “Thực sự không có gì mà. Cô chú ý lái xe đi!”

Anh không muốn nói thật thì cô cũng chẳng thể hỏi thêm câu nào nữa, đành cắn nhẹ môi rồi tiếp tục lái xe.

(3)

Cuối cùng cũng sắp về đến nhà.

Trong thang máy, Hàn Tú đưa các thứ cho Tiểu Thất cầm để rảnh tay lục túi xách tìm chìa khóa. Nhưng anh đã nhanh chóng lấy chùm chìa khóa của mình từ túi quần ra, đưa cho cô. Hàn Tú cầm lấy rồi nhìn Tiểu Thất, cười ngốc nghếch. Trước đây, cô đã từng đọc một bài báo viết rằng: đàn ông trước khi đến cửa nhà thì đã cầm sẵn chìa khóa, còn phụ nữa phải đến trước cửa nhà rồi mới bắt đầu tìm kiếm nó. Hàn Tú thấy họ viết có lí nên rất muốn sửa đổi bản thân, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thay đổi được gì.

Vừa bước vào trong thang máy, cô đã nhìn thấy trước cửa nhà có đặt một chiếc hộp rất đẹp, giống như quà sinh nhật của ai đó.

“Lạ thật, tôi đâu có gọi thức ăn sẵn. Là ai tặng mình nhỉ? Anh nhìn xem, cách bọc thật tinh tế”. Hàn Tú ngồi xổm, cầm hộp quà lên ngắm nghía.

Tiểu Thất nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, bỗng phát hiện ra một con ruồi đang vo ve ở gần đó, anh chợt ngộ ra một điều, liền hét lên: “Đừng bóc ra!”

Nhưng Hàn Tú đã bóc hộp quà ra rồi.

“Á!” Chiếc hộp trong tay cô rơi bộp xuống đất. Hàn Tú ôm lấy đầu, hét thất thanh rồi ngồi phịch xuống.

Trông thấy thứ đựng trong chiếc hộp. Tiểu Thất ngồi ngay xuống, ôm Hàn Tú vào lòng, bịt hai mắt cô lại, không ngừng vỗ về: “Hàn Tú, không sao đâu. Đừng sợ, có tôi rồi mà. Đừng sợ, không sao đâu…”

Nhìn chiếc hộp được bọc rất đẹp bằng lớp giấy hào nhoáng và thứ để trong đó, đúng là thiên đường và địa ngục. Trong chiếc hộp có xác của một con mèo trắng, trên bộ lông trắng muốt lưu lại rất nhiều vết máu, mắt nó nhắm nghiền, tứ chi co quắp, dựng thẳng lên trời; đặt bên cạnh là một đống thịt bầy nhầy, những nội tạng dính máu được xếp gọn gàng, máu đã khô lại. Phần bụng của con mèo chết đã được khâu lại bằng chỉ một cách khéo léo. Con mèo đó vẫn chưa bốc mùi hôi thối, chứng tỏ nó đã được xử lý rất tinh vi.

Tiểu Thất đậy chiếc hộp lại.

Một xác mèo đã được rút hết nội tạng ra, lời cảnh báo rõ ràng như vậy, anh biết những gì phải tới cuối cùng cũng tới rồi, có điều, anh không nghĩ là nó sẽ đến nhanh như thế, mới có hai tháng ngắn ngủi thôi.

Anh nhẹ nhàng vỗ vào lưng Hàn Tú rồi nói: “Hàn Tú, không sao đâu, có tôi ở đây, cô đừng sợ! Chắc là có người muốn trêu chọc chúng ta hoặc là gửi nhầm địa chỉ thôi. Nào, đứng dậy, đi vào nhà nào!”

Hàn Tú ôm chặt lấy Tiểu Thất, khóc nức nở: “Hu hu…Ai lại đùa quái ác như thế này chứ? Thật là tàn nhẫn…Hu hu…Tiểu Thất, tôi buồn nôn quá, dạ dày tôi đang khó chịu lắm…Hu hu…”

“Đừng sợ, đứng dậy nào, chúng ta vào nhà trước rồi tính!” Tiểu Thất kéo tay Hàn Tú, định dìu cô vào, nhưng do quá hoảng loạn, sợ hãi nên chân cô gần như tê dại, không thể đứng lên nổi. Thấy thế, Tiểu Thất lập tức bế bổng cô vào nhà.

Vừa được đặt lên giường, Hàn Tú liền bụm miệng, bước ngay xuống sàn rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh, nôn ọe một hồi lâu. Tiểu Thất không ngừng vỗ vỗ vào lưng Hàn Tú để cô cảm thấy dễ chịu hơn.

Lát sau, Hàn Tú mềm nhũn người, dựa lưng vào Tiểu Thất. Anh lại bế cô vào giường. Lúc anh chuẩn bị đi lấy một chậu nước nóng để lau mặt cho Hàn Tú thì cô nắm chặt lấy tay anh, run rẩy nói: “Anh đừng đi, tôi sợ lắm…”

“Tôi chỉ đi lấy nước để lau mặt cho cô thôi”. Anh thở dài, cau mày. Mới nhìn thấy một chú mèo chết mà Hàn Tú đã khiếp sợ đến mức này, nếu sau này gặp phải những chuyện khủng khiếp hơn thì không biết cô sẽ thế nào nữa.

Hàn Tú lắc đầu nguầy nguậy, mất hết bình tĩnh, khóc mãi không thôi: “Tối nay, nhất định tôi sẽ không ngủ được. Tôi vốn sợ bóng tối từ nhỏ vì hồi còn bé, có một tối, tôi phải ngủ một mình ở nhà, rồi một con chó xông vào, làm tôi hoảng sợ, thế nên, đến tận bây giờ, ngay cả lúc ngủ, tôi cũng phải bật đèn. Anh có thấy không, còn mèo đó chết rất thảm, bị người ta moi hết nội tạng ra rồi xếp gọn gàng lại. Sao phải giết chết nó một cách tàn nhẫn như vậy? Đã thế còn đặt nó trong một chiếc hộp đẹp đẽ chứ! Trên thế giới này, sao lại có nhiều người biến thái đến thế? Tại sao lại giở trò đùa quái ác như vậy chứ? Tại sao chứ?”

Thì ra lúc ngủ, Hàn Tú vẫn bật đèn là vì cô sợ bóng tối. Muốn làm cho cô tỉnh táo lại nên anh nắm chặt lấy đôi vai cố, nói lớn: “Hàn Tú, cô hãy nghe tôi nói này, không có chuyện gì đâu. Người ta chỉ muốn trêu chọc cô thôi.”

Cô hít một hơi thật sâu: “Tôi thường thấy trên ti vi, người ta đặt xác mèo, xác chó trước cửa nhà một người để trả thù người đó. Nhưng tôi chưa đắc tội với ai bao giờ, tại sao họ lại đặt nó trước cửa nhà tôi chứ?...hu hu…Tôi phải báo cảnh sát…”

“Báo cảnh sát chẳng có tác dụng gì đâu. Nếu người ta đã rắp tâm hãm hại thì dù cảnh sát có tới cũng chưa chắc đã điều tra ra. Đừng khóc nữa, có tôi ở đây rồi, sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì nữa đâu. Tôi ra nấu ít cháo, cô nhắm mắt lại, nghỉ ngơi một lúc đi! Lát nữa tắm nước nóng, cô sẽ cảm thấy dễ chịu hơn thôi”.

Nói xong, Tiểu Thất đi vào nhà tắm, vò khăn dưới nước nóng rồi quay lại phòng, lau sạch những giọt lệ còn đọng lại trên mặt Hàn Tú. Cô nhắm mắt lại, nước mắt vẫn tuôn rơi, cứ ôm chặt lấy cánh tay anh, không nỡ rời xa.

Anh thở dài một tiếng, vỗ nhẹ lên bàn tay cô, lúc này, cô mới chịu buông tay ra.

Tiểu Thất đi ra hành lang, nhặt hết chỗ đồ đạc đặt ngoài đó từ nãy, mang vào nhà, rồi lại quay ra, định đem xác con mèo đi xử lí. Đúng lúc ấy, người hàng xóm ở nhà đối diện vừa về đến cửa, nhìn thấy anh thì gật đầu chào rồi mở cửa khóa, bước vào nhà mình. Anh thở phào, may mà người đó không phát hiện ra điều gì khác thường. Lúc Tiểu Thất đang gói chiếc hộp lại thì một tờ giấy rơi ra. Anh cúi xuống, nhặt tờ giấy đó lên xem, một dòng chữ màu đen đập vào mắt: “Nó đã vĩnh viễn nhắm mắt mà không hề đau đớn dưới dao phẫu thuật. Tặng cậu món quà đầu tiên đã tận tâm chuẩn bị”.

“Món quà đầu tiên”, nghĩa là vẫn còn những món quà thứ hai, thứ ba nữa…

Vò nát tờ giấy trong lòng bàn tay, dường như Tiểu Thất nghe thấy tiến cười man rợ, khoái trá của Cổ tiên sinh văng vẳng bên tai.

Anh đem chiếc hộp vào trong nhà, đặt nó ở cửa, đi rửa sạch tay rồi vào phòng Hàn Tú. Xem ra cô đã bình tĩnh lại, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi đang mấp máy như đang lẩm bẩm điều gì đó.

Anh ngồi ở thành giường, cầm tay Hàn Tú lên và đặt một nụ hôn nhẹ vào đó, dịu dàng nói: “Cứ yên tâm mà ngủ đi một lúc, không có chuyện gì đâu. Đợi cô ngủ rồi, tôi sẽ ra ngoài, tìm một chỗ để chôn con mèo đó, cô không cần lo lắng nữa.”

Hàn Tú nắm chặt lấy tay anh, khẽ gật đầu.

Đến khi nghe thấy nhịp thở đều đều của cô, anh mới nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, đặt xuống giường, đắp chăn lại cho cô rồi nhón chân đến chỗ công tắc, bật đèn trong phòng lên. Khóa cửa ra ban công và tất cả cửa sổ, kéo hết rèm cửa lên, xong xuôi mọi thứ. Tiểu Thất mới yên tâm. Cầm theo dụng cụ và chiếc hộp, anh nhẹ nhàng rời khỏi nhà.

Màn đêm sắp bao trùm lên thành phố, anh chẳng dám đi đâu xa vì sợ rằng khi tỉnh dậy, không thấy anh đâu, Hàn Tú sẽ càng sợ hãi.

Tiểu Thất chọn vườn hoa ở phía Tây Nam khu nhà vì thường ngày, lượng người qua lại đó ít hơn nhiều so với những vườn hoa khác ở xung quanh đây. Thời điểm này vừa hay lại trùng vào giờ ăn tối của các gia đình nên chắc chắn sẽ chẳng có ai ra đấy làm gì. Hơn nữa, trong vườn hoa đó còn có một cây đào xum xuê cành lá, anh hi vọng linh hồn chú mèo đáng thương này có thể an nghỉ ở nơi đây. Anh dùng xẻng đào một chiếc hố rồi chôn luôn cả chiếc hộp được bọc đẹp đẽ xuống đó. Sau khi gạt bằng miệng hố, đứng cầu nguyện cho con vật xấu số một lúc, anh mới rời khỏi.

Về đến nhà, Tiểu Thất liền cất dụng cụ đi, rửa tay sạch sẽ rồi qua phòng Hàn Tú để xem cô thế nào. Cô vẫn đang ngủ, anh bèn đắp lại chăn cho cô, sau đó nhẹ nhàng bước ra ngoài, vào bếp nấu cháo.

Anh nhớ lại bản tin thời sự chiếu trên ti vi cách đây không lâu về việc cảnh sát thành phố đã phá được một đường dây buôn bán người quy mô lớn. Trong số những người bị bắt, may mắn làm sao anh không thấy giáo sư Trương ở đó, tuy nhiên những nghi can đều là hàng tép riu, điều này đồng nghĩa với những tên ác nhân thực sự đã trốn thoát. Việc Cổ tiên sinh gửi cho anh món quà này không chỉ chứng tỏ rằng bọn chúng đã tìm được khu căn cứ mới an toàn hơn mà còn ám chỉ: người bị xử lý tiếp theo sẽ là anh.

Cháo đã nấu xong nhưng Hàn Tú chưa tỉnh dậy, Tiểu Thất nhìn cô ngủ thật yên bình nên không nhẫn tâm đánh thức. Nhưng lại nghĩ, biết đâu khi thức dậy, Hàn Tú vẫn còn sợ hãi thì sao, anh bèn chuyển hết chăn nệm sang phòng cô.

Lúc nằm xuống, trong đầu anh là cả một khoảng hỗn loạn.

Chuyện gì phải đến cũng đã đến rồi, có điều anh không thể để Hàn Tú bị liên lụy hay phải chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa.