Tất cả

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng - Chương 12: Sắp đặt

Truyện Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả Trang Trang

Danh mục Ngôn Tình

Trước Tiếp
Côlàm sao còn có thể là Phùng Hy của ngày trước? Cô hiện thực và lý trí, khôngthể vì một cuộc tình mà có những hành động liều mạng như con thiêu thân lao vàolửa nữa.

Trước khi chính thức ký hợp đồng, Phùng Hy cảm thấyrất khó xử về việc báo giá thép. Cô biết rất rõ cách báo giá trong lĩnh vực cơkhí, tìm các mối quan hệ cũ để hỏi giá là nắm được, nhưng trong lĩnh vực vậtliệu cô lại không quen. Cô tưởng rằng Phụ Minh Ý và Dương Thành Thượng sắp đặtnhư thế là để làm lung lay vị trí của Vương Thiết trong mảng vật liệu này, họsẽ sớm có chuẩn bị. Nhưng đợi đến khi cô hỏi Dương Thành Thượng, Dương ThànhThượng lại cau mày phủi tay ngay lập tức: “Thực sự là mảng vật liệu tôi khôngnắm được nhiều, từ xưa đến nay thị trường thép rất khó nắm bắt, hay là cô đihỏi tổng giám đốc Phụ hoặc phó tổng Vương vậy?”.

Dương Thành Thượng cố tình nhấn mạnh ba chữ “phó tổngVương”. Phùng Hy đã hiểu, Vương Thiết không sốt ruột bởi biết chắc chắn rằng côsẽ đi tìm ông ta để hỏi.

Phụ Minh Ý đã từ Bắc Kinh trở về. Anh biết rất rõ sẽchỉ có hai khả năng. Một là Phùng Hy sẽ đi tìm từng nhà cung cấp để hỏi giá.Đối với những nhà cung cấp mới làm quen, rất khó có thể biết quy cách và chấtlượng thép mà họ đưa ra có phù hợp với yêu cầu trong hợp đồng hay không, giábáo chắc chắn cũng sẽ cao; một khả năng nữa là hỏi Vương Thiết hoặc Trần Mông,tìm những nhà cung cấp đã làm ăn quen với họ. Rõ ràng là Vương Thiết không muốnđể mất sự độc quyền trong mảng vật liệu, chắc chắn ông ta sẽ nhúng tay. PhùngHy chỉ có thể đi tìm Vương Thiết.

Lần này cái giá mà Vương Thiết báo sẽ đem lại baonhiêu lợi nhuận cho công ty? Liệu anh có thể lợi dụng cơ hội này để lật VươngThiết thậm chí chuyển mục tiêu sang người của tổng công ty hay không? Phụ MinhÝ lặng lẽ dựa người vào ghế suy nghĩ. Điện thoại báo chuông, anh cầm lên nhìntin nhắn rồi xóa đi ngay.

Quan hệ giữa Phùng Hy và Mạnh Thời đã trở nên côngkhai, anh không chỉ một lần nhìn thấy Mạnh Thời đến công ty đón Phùng Hy. Nhìnthấy chiếc xe taxi đó đã được đổi thành sơn màu ghi, anh cười một cách giễucợt. Chắc chắn là Mạnh Thời không thể lái xe taxi được, chỉ có cô ngốc Phùng Hymới lườm nguýt anh vì anh đưa ra câu hỏi này.

Ánh mắt Phụ Minh Ý dừng lại hồi lâu trên tấm ảnh PhùngHy chụp ở bãi biển để trong ví, nụ cười rạng rỡ, dáng người nhỏ nhắn, trong đầulại hiện lên hình ảnh một Phùng Hy năng động với mái tóc cắt ngắn, mặc áo sơmi, váy ôm, đi giày cao gót. Ngón tay anh nhẹ nhàng lướt trên mặt tấm ảnh, chodù thế nào, anh cũng sẽ phải nói chuyện với cô. Phụ Minh Ý như đã hạ quyết tâm,cầm cặp rời khỏi phòng làm việc.

Anh ngồi trong xe gọi điện thoại cho Phùng Hy, giọngcương quyết: “Bây giờ em xuống ngay đi, anh đợi em ở bãi đỗ xe. Chuyện liênquan đến công ty Cừ Giang”.

Sau khi cúp máy Phụ Minh Ý lại thấy hơi buồn. Anh buộcphải thêm câu cuối cùng, bởi nếu không anh sẽ không dám chắc rằng có thể khiếnPhùng Hy ngoan ngoãn bước lên xe của anh.

Tám năm trước, anh không có đủ dũng khí để nói choPhùng Hy biết sự lựa chọn của anh, anh đã nợ cô. Cho dù anh nợ cô, cho dù côhận anh, cũng vẫn còn tốt hơn hiện nay.

Anh nhìn về phía cổng ra, trong lòng vẫn còn một chúthy vọng nhỏ nhoi. Anh hy vọng rằng Phùng Hy tìm Mạnh Thời bởi vì cô hận anh.Chỉ vì xuất phát từ sự oán hận đối với anh, chỉ là vì Mạnh Thời vẫn là một sựlựa chọn không tồi mà thôi. Và người mà cô yêu thực sự vẫn chỉ là anh mà thôi.

Phụ Minh Ý đợi đến lúc đã có phần sốt ruột. Đột nhiênanh không xác định được liệu Phùng Hy có đến hay không. Nói là công tư phânminh, trên thực tế là anh không làm được điều đó, và cô cũng không làm được.Anh châm một điếu thuốc, dù gì thì cũng tìm được một việc để làm. Anh lại nhớđến việc của công ty Cừ Giang, bởi vì Vương Thiết đã lôi kéo Phùng Hy trước,nên anh đành phải đẩy cô ra chịu trận. Đột nhiên trong đầu anh nảy ra một ýnghĩ, liệu Phùng Hy có nghĩ rằng anh chỉ muốn lợi dụng cô hay không? Đột nhiênanh thấy bực bội, nhưng đã cưỡi lên lưng hổ, không thể rút lui được nữa.

Điện thoại lại rung lên một hồi, anh nhìn tin nhắn,không reply.

Bãi đỗ xe ở ngay mặt đất, lúc ra khỏi tòa nhà Phùng Hynhìn sang bốn xung quanh với vẻ cảnh giác, rồi chui tọt vào xe. Vẻ cảnh giác sợbị đồng nghiệp trong công ty nhìn thấy của cô khiến Phụ Minh Ý vô cùng bực bội.Anh còn nhớ lần đầu tiên gặp cô khi anh quay về công ty, cô đã không muốn đểngười khác biết cô và anh quen nhau, dường như anh là một người rất chui lủi.

Bao nhiêu cô gái muốn công khai cho tất cả thiên hạbiết, để tất cả mọi người trong công ty nhìn cô với một con mắt khác vì mốiquan hệ này của cô, ít nhất bề ngoài sẽ cung kính, nhường nhịn cô hơn nhiều.Nhưng cô lại khác, cứ làm như chạm vào anh là chạm phải nọc độc vậy.

Phụ Minh Ý mặt lầm lì lái xe, mắt khẽ liếc sang bêncạnh. Chiếc áo sơ mi kiểu cổ càng khiến anh thêm nghiêm nghị, còn Phùng Hy thìtỏ rõ vẻ nghiêm túc bất khả xâm phạm, không hề nở nụ cười.

“Anh không ăn thịt em đâu!”, Phụ Minh Ý buông ra mộtcâu.

Phùng Hy khẽ sững người, mắt nhìn xuống, gọi anh mộttiếng với vẻ bất lực: “Minh Ý!”.

Tiếng gọi mềm mại đó khiến Phụ Minh Ý cảm thấy vô cùngchua xót, cô sợ anh gây phiền hà cho cô? Anh nhớ lại mục đích hẹn cô ra đây,không nói thêm gì nữa, lái xe thẳng đến một nhà hàng cơ động, dừng xe ở bãi đỗxe rộng rãi rồi tắt máy. Cho dù có hẹn cô đến quán cà phê, quán trà, cô cũng sẽtrốn anh thật xa, chẳng thà thế này, có thể thế này sẽ khiến anh tiếp cận đượcgần cô hơn.

“Em muốn uống gì? Anh đi mua. Chúng mình ngồi trong xenói chuyện nhé, những chỗ khác anh nghĩ em cũng không muốn đi”. Phụ Minh Ý bìnhtĩnh nói.

Phùng Hy thấy hơi xấu hổ. Đúng là cô không còn muốnngồi riêng với Phụ Minh Ý nữa, càng không muốn cùng anh qua lại ở những nơi kínđáo. Có lẽ, cô đã thật sự thấy sợ trước những cử chỉ của anh ở phòng làm việclần trước. Cô muốn cố gắng duy trì mối quan hệ bình thường này, không muốn mộtlần nữa làm cho mối quan hệ giữa hai người trở nên căng thẳng chỉ vì Phụ Minh Ýmuốn tiến gần cô hơn. Có lẽ, cô thầm nghĩ, cô vẫn là một người theo chủ nghĩatruyền thống. Sau khi quan hệ giữa cô và Mạnh Thời trở nên công khai, cô khôngmuốn có bất cứ hành động gì thân mật với những người đàn ông khác, kể cả là PhụMinh Ý- người đã từng một thời gắn bó với cô.

Con người là động vật kỳ quặc như vậy đấy. Năm xưa khicòn yêu nhau, chỉ muốn biến thành hai đứa trẻ liền thân, không bao giờ muốn xanhau nửa bước, còn khi trái tim đã thay đổi, chạm nhẹ một chút cũng cau mày.

Phụ Minh Ý vào nhà hàng mua hai cốc coca cola, đút ốnghút vào đưa một cốc cho Phùng Hy.

Cô nhớ tới ngày trước khi còn học đại học, hai ngườicũng đi mua coca cola như thế này, vừa đi vừa uống vừa cười nói. Năm đó PhụMinh Ý mặc quần bò, áo phông, cô cũng thế. Hiện giờ hai người đều được bọctrong quần áo công sở, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, không khí trong xe có phầnngột ngạt, Phùng Hy nghịch ngợm một cách vô vị chiếc ống hút mỏng trong tay vàcố gắng chịu đựng. Phụ Minh Ý cũng không nói gì, mặt mày đăm chiêu chăm chúuống coca.

Nhìn nghiêng trông các đường nét của anh rất cươngnghị, mái tóc đen dày với vầng trán cao, anh khẽ nhíu mày, dường như có điều gìđó đang phiền muộn.

Phùng Hy đang định hỏi anh chuyện vật liệu của công tyCừ Giang để phá vỡ bầu không khí im lặng, Phụ Minh Ý liền đặt cốc coca xuống,quay đầu lại. Ánh mắt anh tràn ngập vẻ khó hiểu, giọng nói cũng trầm lắng: “HyHy, kể từ khi anh về công ty, anh luôn cảm thấy giữa chúng ta có một bức tườngngăn cách. Nghĩ lại ngày xưa, anh luôn cảm thấy không nên như vậy”.

Hàm răng cô đột ngột cắn chặt ống hút. Phùng Hy thẫnthờ nghĩ, đúng vậy, không chỉ là cách một bức tường, mà còn cách cả một ngọnnúi. Cô nhớ đến Mạnh Thời, dũng khí tự đáy lòng trào lên. Nếu không nói cho rõràng, cô và Phụ Minh Ý sẽ tiếp tục còn dây dưa. Và cô không muốn để quá khứ nàylàm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của cô.

“Minh Ý, tám năm trước việc anh không nói gì mà đi lấyvợ đã cắt đứt tình cảm của chúng ta rồi. Bây giờ nhắc lại cũng không có gì làhay ho nữa. Em cũng không hận anh nữa, bao năm đã trôi qua rồi, anh xem cuộcsống của em đã có quá nhiều thay đổi, và cả anh cũng vậy”.

Phụ Minh Ý bất ngờ quay đầu nhìn cô: “Em có biết támnăm về trước đã xảy ra chuyện gì không? Lẽ nào em không tự đặt câu hỏi có thậtanh là anh chàng Trần Thế Mỹ(13) bạc tình bạc nghĩa, vì phú quý vinh hoa mà bấtchấp tất cả hay không? Em không thấy có gì trúc trắc trong chuyện này ư? Hay làtại em không đủ tin tưởng anh?”.

Giọng anh lên cao bất ngờ khiến Phùng Hy giật nảymình, cốc nước nghiêng đi, đổ một ít ra váy. Cô khẽ lấy tay lau đi, đưa ra kếtluận giống như kết luận của cô đối với cuộc hôn nhân ngày trước, “Cho dù là thếnào, chúng ta đều không thể quay về thời quá khứ được nữa. Cho dù là em hiểulầm anh hay anh có nỗi khổ riêng của mình, chúng ta đều đã đi trên hai conđường. Kết quả là như vậy mà thôi”.

“Ha ha, được, hiện giờ em bình tĩnh thật đấy, tỉnh táothật đấy! Nếu không phải là Mạnh Thời thì em dám nói chúng ta không thể bắt đầulại từ đầu được hay không?”. Phụ Minh Ý hận sự bình thản của Phùng Hy, hiện giờngay cả nguyên nhân cô cũng không muốn nghe nữa, và anh lại không thể phản bácđược câu nào.

Trước lời chất vấn của anh, Phùng Hy cười nhạo: “Đúngvậy, em đã ly hôn, chỉ còn vài tháng nữa là tròn ba mươi tuổi rồi. Hiện giờ anhlà tổng giám đốc, lại đẹp trai. Anh chịu hạ mình để bắt đầu lại từ đầu với em,đáng lẽ em phải thắp hương tạ ơn trời Phật. Xã hội không bỏ rơi em, cuộc sốngkhông bỏ rơi em, tình yêu cũng đã quay về”.

Giọng cô lạnh lùng, cao ngạo: “Anh nghĩ rằng với điềukiện của em hiện nay mà còn tìm được người như anh, chỉ cần anh phẩy ngón taylà em sẽ phải sà đến ôm chầm lấy chân anh! Anh tưởng rằng vì em tìm được MạnhThời nên mới hững hờ với anh? Anh nhầm rồi! Phụ Minh Ý anh nhầm rồi! Em nóithật với anh, nếu không vì tiếc bát cơm manh áo, nếu anh không phải là sếp trựctiếp của em thì em có thể đối xử lịch sự với anh sao? Ngay từ lần gặp đầu tiênem đã muốn nhổ vào mặt anh rồi! Anh đừng tưởng em còn có thể tay bắt mặt mừngvới một gã phụ tình!”.

Cô đã trút ra một mạch nỗi hận của mình, ánh mắt nảylửa. Anh nhìn thấy đôi mắt sáng rực của cô, giống như viên kim cương long lanh,khiến anh chỉ muốn nắm chặt trong lòng bàn tay, không muốn để tia sáng nào lọtqua kẽ tay, càng không muốn để người khác lấy trộm mất.

Anh muốn lấy tay vuốt ve gương mặt đã từng xuất hiệnhàng trăm lần trong giấc mơ của anh, anh muốn nói với cô rằng, cho dù cô béohay gầy, nhưng trong tim anh, luôn luôn chỉ có một Phùng Hy. Cô là cô gái anhđã từng yêu nhất, đồng thời cũng là người khiến anh bị tổn thương nhiều nhất.Cô hận anh, hận có lý do. Gương mặt in hằn nỗi căm hận đó dễ thương biết bao,Phụ Minh Ý thất thần nghĩ, lúc này đây cô thật xinh đẹp.

Phùng Hy thở hắt ra một hơi, nói: “Hôm nay anh hẹn emra để nói chuyện liên quan đến công ty Cừ Giang, em mong rằng anh sẽ công tưphân minh. Em bắt xe về đây, từ nay chúng ta đừng nói về chủ đề này nữa!”.

Cô đưa tay ra mở cửa, nghe thấy Phụ Minh Ý nói rất dịudàng ở phía sau: “Em nói đúng, cho dù thế nào, chúng ta đã xa nhau tám năm, mỗingười đi trên một con đường hoàn toàn khác nhau. Hy Hy, hiện giờ chúng ta lạiđược gặp nhau rồi, anh muốn lại theo đuổi em từ đầu có được không?”.

Phùng Hy như bị một cú trời giáng. Cô đang hối hận vìmình nói thẳng quá. Cô tưởng rằng tiếp sau đó hai bên sẽ chia tay và ra vềtrong sự bực bội, không ngờ Phụ Minh Ý lại thốt ra một câu như vậy.

“Hy Hy, tám năm trước chắc chắn là anh đã sai, anhbuộc phải lấy cô ấy, buộc phải kết hôn. Anh không có đủ can đảm để nói với em,đó là lỗi của anh. Hiện giờ hai chúng ta như hai kẻ lạc quỹ đạo đã quay trở về,cả hai chúng ta đều đang tự do, chúng ta đã chín chắn hơn ngày xưa. Lẽ nào emkhông muốn quay trở lại như ngày xưa ư? Trước đây chúng ta yêu nhau một cáchrất trong sáng, hiện giờ chúng ta cũng có thể làm như vậy. Như thế sẽ tuyệtbiết bao, không có nghi kỵ, không có lợi ích, mãi mãi sẽ là tình cảm thuầnkhiết nhất”.

Giọng anh bây giờ khiến Phùng Hy còn cảm thấy khó chịuhơn lúc anh nói to vừa nãy. Cô làm sao còn có thể là Phùng Hy của ngày trước?Cô hiện thực và lý trí, không thể vì một cuộc tình mà có những hành động liềumình như con thiêu thân lao vào lửa nữa. Cô nhớ lại câu hỏi của Mạnh Thời. Anhhỏi cô nếu anh là một kẻ lông bông không nghề không nghiệp thì cô có tìm anhkhông? Có lẽ, đây là câu trả lời tốt nhất cho Phụ Minh Ý.

“Anh đã quay về, nhưng nếu trong tay anh không có bấtcứ cái gì, anh không phải là tổng giám đốc của công ty, không có của cải địavị, thậm chí làng nhàng kém cỏi. Anh tưởng rằng em sẽ yêu anh giống như ngàyxưa hay sao?” Phùng Hy lắc đầu một cách đầy khó khăn, “Minh Ý, em xin lỗi. Chắcchắn em sẽ không yêu anh trong hoàn cảnh đó. Ý em muốn nói là, những tình cảmtrong sáng mà anh cần chỉ thuộc về Phùng Hy của thời học đại học, Phùng Hy củathời hiện tại rất hiện thực”.

Phụ Minh Ý nói với vẻ sốt ruột: “Anh có tài sản, anhkhông phải là người bất tài kém cỏi. Những nhu cầu vật chất mà hiện nay em cầnanh hoàn toàn có thể đáp ứng, anh không hề thua kém Mạnh Thời”.

Phùng Hy mỉm cười. Cô khẽ lắc đầu: “Anh không hiểu ýem. Mạnh Thời không có điều kiện vật chất như anh, nhưng ở bên anh ấy, em cảmthấy mỗi ngày đều là một ngày mới. Em thích tiến về phía trước, nhìn về phíatrước. Em không muốn suốt cả cuộc đời chỉ loanh quanh với quá khứ. Mặc dù rấtđẹp, rất hay, em rất thích, cũng rất nhớ, nhưng không thể quay trở lại đượcnữa. Ý của em là, anh không thể quay trở về với những tình cảm trong sáng đó”.

Sự ghen tuông như con côn trùng gặm nhấm trái tim anh.Anh đã hạ thấp mình như vậy mà cô vẫn không buồn để tâm. Phụ Minh Ý lắc vai côhét: “Em mới quen anh ta được bao lâu? Em có hiểu anh ta không? Có thật là emkhông tin anh không? Em có dám nói là thật sự em không tin vào tấm lòng anhdành cho em không?”.

Ngọn lửa trong mắt Phụ Minh Ý như muốn thiêu cháyPhùng Hy. Cô không thể nhịn được nữa bèn gào lên: “Anh đã khiến em thất vọng vềtình yêu, Điền Đại Vĩ đã khiến em thất vọng về hôn nhân! Hôm ly hôn đó nhìnthấy anh, em chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống đất! Anh vẫn đàng hoàngđĩnh đạc, còn em chỉ là đồ bỏ đi, anh có hiểu tâm trạng của em không? Em ra sứcgiảm béo, cố gắng dùng hết sức mình để được quay trở lại với một cuộc sống mới,còn trái tim em thì sao? Tương lai là một màn đêm không biết đâu là bờ, một mànđêm u ám. Trong tay em, niềm hạnh phúc mà em có thể nắm được ít ỏi biết bao. Emtưởng rằng mình đã cạn kiệt lòng nhiệt tình, em tưởng rằng em chỉ có thể tranhthủ lúc còn đang trẻ kiếm thêm ít tiền để sau này phòng lúc già yếu neo đơn!Thế nhưng, hiện giờ mỗi sáng tỉnh dậy em đều cảm thấy tràn đầy sức sống, ngàynào em cũng vui vẻ trang điểm cho mình. Tất cả những cái này đều là do anh ấymang lại cho em. Minh Ý, cho dù em nắm chưa chắc, nhưng em vẫn... không muốnbuông ra! Anh có hiểu không?”.

Mặt cô đỏ bừng vì phẫn nộ và buồn tủi, ánh mắt đaukhổ, khiến Phụ Minh Ý không biết nói gì hơn. Phùng Hy gắng sức đẩy tay anh ra,hít thở thật sâu. Cô cố gắng để mình bình tĩnh, cô không muốn quay đầu. “Tất cảđã trôi qua rồi, em muốn được yên một chút”. Cô đẩy cửa rồi bước ra khỏi xe.

Phụ Minh Ý muốn gọi cô lại, nhưng tiếng nghẹn trong cổkhông thể bật ra. Bóng cô khiến anh cảm thấy mông lung và buồn tủi. Anh hận côkhông chịu cho anh một cơ hội, đồng thời lại thương cô vì cuộc đời cô gặp nhiềutrắc trở. Anh không nghĩ rằng Mạnh Thời có thể đem lại cho cô niềm hạnh phúc màcô cần, Phụ Minh Ý rút điện thoại ra, nhìn tin nhắn trên màn hình ngẫm nghĩ mộthồi lâu. Lúc ấn nút send anh nhắm mắt lại, tay nắm chặt điện thoại gục đầu vàovô lăng một hồi lâu.

Kể từ hôm đó, quan hệ giữa Phùng Hy và Phụ Minh Ý trởnên vô cùng mong manh. Phòng làm việc của Phụ Minh Ý nằm ở cuối hành lang, anhbuộc phải đi qua khu làm việc lớn và phòng làm việc được ngăn bằng những tấmkính trong suốt của các trưởng bộ phận. Thỉnh thoảng Phùng Hy ra khỏi phòng làmviệc gặp anh ngay ở hàng lang, cô vẫn lịch sự cất tiếng chào, Phụ Minh Ý cũngmỉm cười gật đầu, nhưng ánh mắt hai người đều vội vàng lướt qua nhau và nhìn vềphía trước.

Hợp đồng của Cừ Giang đã làm xong, chỉ đợi báo giá hợpđồng cuối cùng thông qua là được.

Phụ Minh Ý để mặc không động đến chuyện của Cừ Giang,Phùng Hy cũng không đi tìm anh nữa. Anh không muốn động, Vương Thiết lại muốnđộng, về tình về lý cô đều nên hỏi ý kiến Vương Thiết.

Công ty Cừ Giang không yêu cầu phải tiến hành mờithầu. Phía bên Phùng Hy chỉ cần tìm vài nhà cung cấp đáng tin cậy thương lượnggiá cả là được. Điều này khiến cô buộc phải nhờ đến Vương Thiết.

Vương Thiết cười nói: “Phùng Hy này, thực ra bên mảngvật liệu này rất đơn giản, cô so với giá của Cừ Giang, trừ đi các chi phí là ragiá gốc rồi. Chỉ cần không vượt quá giá gốc này của cô, đó là sự khác biệt củalãi nhiều hay lãi ít”.

Phùng Hy bất giác cười đau khổ, nếu đúng là đơn giảnnhư Vương Thiết nói thì tốt quá.

Khi bắt đầu bàn đến những chi tiết cụ thể trong hợpđồng với Cừ Giang, cô mới biết rằng hóa ra đơn đặt hàng của vật liệu và cơ khílại ngược nhau hoàn toàn. Tiền chi cho vật liệu là hơn một trăm triệu nhân dântệ, tiền chi cho cơ khí mới hơn hai mươi triệu nhân dân tệ. Và điều khiến ngườita đau đầu nhất là, vật liệu mà Cừ Giang đòi hỏi phải đa dạng, quy cách củabản, thép sợi, ống lên tới mấy trăm loại. Đặc biệt là đường ống, còn phải chiathành nhiều loại có cách xử lý bề mặt khác nhau. Mỗi loại đều phải báo giá, nếukhông có nhà cung cấp quen biết thì cô không thể soạn thảo được bản báo giá hợpđồng cho Cừ Giang.

Thấy cô vẫn tỏ ra chưa hiểu, Vương Thiết liền cười,lấy từ trong ngăn kéo ra ba tập giấy báo giá đặt lên bàn làm việc, “Ở đây có bađơn báo giá của ba công ty, cô mang về so sánh. Ý kiến của cá nhân tôi là chọnvật liệu của tập đoàn Giang Thị”.

Phùng Hy nở nụ cười cảm kích, trong lòng lại thấy hơibất ngờ. Không ngờ ngay cả bảng báo giá ông ta cũng đã làm xong rồi, chỉ đợi côđến mà thôi. Cô thấy hơi lăn tăn, bảng giá vật liệu với nhiều quy cách khácnhau thế này, tại sao Vương Thiết lại cho rằng bảng báo giá của tập đoàn GiangThị là ổn nhất? Kể cả là không tiến hành đấu thầu thì cũng phải so sánh giá củavài nhà cung cấp mới đúng.

Vương Thiết thổi lớp bọt trên mặt cốc trà, chậm rãinói: “Phùng Hy, chúng ta chỉ làm nhân vật trung gian, mua giúp công ty Cừ Giangmà thôi. Xảy ra vấn đề gì, Cừ Giang kiện chúng ta, chúng ta sẽ kiện tập đoànGiang Thị. Cừ Giang mà nợ tiền chúng ta thì chúng ta nợ tiền Giang Thị. Dựatrên cơ sở báo giá của Giang Thị, cộng thêm phần trăm lợi nhuận của chúng ta làđược. Chúng ta không phải là phòng mua sắm vật tư của công ty Cừ Giang, chúngta cũng là nhà cung cấp kiếm tiền từ họ. Giá cả à, chỉ cần công ty Cừ Giangchấp nhận là được. Lợi nhuận, cô cho thêm vài phần trăm vào giá tổng. Mọi ngườiđều phấn khởi”.

Vương Thiết cười cười nhìn cô. Phùng Hy cố gắng làm ravẻ đã hiểu ra vấn đề, thầm nghĩ nếu quyết định chọn Giang Thị thì nghiễm nhiênVương Thiết sẽ được hưởng lợi từ Giang Thị, chắc chắn vụ giao dịch này sẽ khôngđể người thứ ba biết chuyện. Cô nhớ đến sự bỏ mặc không quan tâm của Phụ MinhÝ, lập tức nhắc nhở mình, việc anh và Vương Thiết đấu đá nhau không có liênquan gì đến mình, làm tốt công việc bổn phận của mình là được rồi. Tổng giámđốc không quan tâm, phó tổng giám đốc quen với mảng vật liệu đã chỉ định nhàcung cấp, mình là con tép riu lẽ nào lại lớn tiếng quát Vương Thiết rằng: “Không,vì lợi ích của công ty, mỗi loại vật liệu chúng ta cần phải có mức báo giá thấpnhất” hay sao!

Cô dám cam đoan rằng nước trà trong miệng Vương Thiếtsẽ phun ra ngay.

Phùng Hy cầm ba tập giấy báo giá, cười bẽn lẽn, “Nhữnglời phân tích của sếp đã giúp em hiểu ra ngay được vấn đề. Trong buổi họp hômthứ hai tổng giám đốc Phụ đã nói rồi, lần này hợp đồng của Cừ Giang có sự thayđổi, biến thành lấy vật liệu làm chính. Mặc dù là bộ phận cơ khí đứng ra đểlàm, nhưng dù sao thì cũng không quen, mọi việc đều tiến hành theo ý kiến chỉđạo của sếp. Trong ba bảng báo giá của ba công ty, sếp đã thấy Giang Thị là tốtnhất thì chúng ta quyết định Giang Thị. Em sẽ soạn hợp đồng theo bảng báo giácủa Giang Thị”.

Ra khỏi phòng làm việc của Vương Thiết, Phùng Hy ngầnngừ một lát, len lén nhắn tin cho Phụ Minh Ý.

“Sếp Vương phụ trách, làm theo ý ông ấy”. Câu trả lờicủa Phụ Minh Ý hết sức đơn giản và không nằm ngoài dự đoán của Phùng Hy, khiếnPhùng Hy cảm thấy mình như kẻ tiểu nhân, vừa quay ra là đã báo cáo tình hình.Cô hậm hực nghĩ, nếu như không phải vì chuyện Phụ Minh Ý muốn đấu đá với VươngThiết, thì mình cần gì phải quan tâm đến vậy.

Trong lòng Phùng Hy, cho dù giữa cô và Phụ Minh Ý căngthẳng đến đâu vì chuyện năm xưa thì anh vẫn là Phụ Minh Ý, là người đàn ông màcô đã từng yêu tha thiết. Cho dù thế nào, cô vẫn mong anh được bình an.

Văn phòng mời thầu, đấu thầu bận tối mắt tối mũi,Dương Thành Thượng lại phải điều thêm bốn người đến giúp. Tiểu Cao, Tiểu Lưu rất phấn khởi, về công ty đã nửanăm nay, cuối cùng đã có việc để làm, giọng nói qua điện thoại cũng to hơn rấtnhiều.

Phùng Hy đi qua chỗ họ, mỉm cười, ngoài sự khích lệnhân viên ra còn mang một hàm ý khác là cô đang khá vui. Sếp vui, nhân viên cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.Phùng Hy nhớ lại năm xưa Dương Thành Thượng cũng đối xử với cô như vậy, để chocô hào hứng làm tất cả những việc vặt mà ông không muốn động tay vào làm vàkhông có một lời kêu ca, phàn nàn. Cô còn nói thêm với mọi người một câu: “Tuầnnày ký được hợp đồng chị sẽ mời mọi người đi chơi”.

“Có cho người nhà đi cùng không hả chị?”.

“Đương nhiên! Người nào không có người nhà thì chophép phát triển quan hệ trong nội bộ!”. Nghe thấy mọi người cười ồ, Phùng Hycũng cười theo.

Đóng cửa lại, mọi cảnh tượng ngoài cửa đã trở thànhkịch câm. Ba tập giấy báo giá để trên bàn làm việc, lúc nàyPhùng Hy mới bình tĩnh trở lại để nghĩ về dụng ý của Phụ Minh Ý. Công việc củabộ phận vật liệu lại nhét vào tay bộ phận cơ khí, anh muốn để cô hớt tay trênkhách hàng cũ của Vương Thiết và Trần Mông ư? Trên thương trường, lợi nhuận vẫnlà trên hết. Trước đây khi còn quản lý bộ phận vật liệu, Vương Thiết có thể hợptác mười mấy năm với tập đoàn Giang Thị, giờ đây trong tay ông ta không có đơnđặt hàng lớn, lẽ nào tập đoàn Giang Thị không làm ăn nữa hay sao? Chắc chắn sẽhợp tác với cô - người nắm trong tay đơn đặt hàng. Tuy nhiên cô phát hiện thấyVương Thiết không hề tỏ ra lo lắng. Vậy thì dụng ý thực của Phụ Minh Ý là gì?Phùng Hy nghĩ một hồi lâu vẫn chưa nghĩ ra được khâu trung gian.

Thép, dây, bản, tổng cộng chỉ có năm sáu loại, giá cảcũng khá ổn định, dao động trong một phạm vi nhỏ. Nhưngvật liệu ống lại không như vậy, có đến vài trăm loại. Cô so sánh sơ qua bảngbáo giá của ba công ty mà Vương Thiết đưa, giá chênh nhau không nhiều. Nhưng bacông ty này đều do một mình ông ta giới thiệu, không loại trừ khả năng đã ăn rơvới nhau. Cô nhìn bảng báo giá rồi quyết định sẽ đi dạo lén một vòng quanh thịtrường thép xem tình hình ra sao.

Cô không điều xe của công ty, gọi một chiếc taxi ra thẳngchợ thép.

Hai ngày liền, cô nói với Mạnh Thời rằng công ty cóhợp đồng nên bận, một mình đóng cửa ở nhà nhập các số liệu đã thu được vào máytính để so sánh.

Lúc đầu Mạnh Thời định kể với cô chuyện ở nhà, thấyPhùng Hy bận tối mắt tối mũi lại thôi. Buổi tối xem ti vi ở nhà thấy vô vị lạiđi sang nhà Phùng Hy, đứng dưới sân đi lại một hồi rồi vẫn quyết định lên nhà.

Vừa vào cửa anh liền giật nảy mình, dưới đất bày đầytài liệu, trên ghế sofa cũng toàn tài liệu. Phùng Hy mặc chiếc váy ngủ rộng ra mởcửa, quay vào lại ngồi trên chiếc ghế con cạnh tràng kỷ chăm chú gõ bàn phím.Mạnh Thời cười đau khổ nói: “Anh tưởng việc công ty thì phải làm ở công tychứ?”

“Ở công ty làm không tiện. Cạnh bàn có ghế đấy anh ạ,sofa không còn chỗ ngồi nữa.” Phùng Hy chăm chú nhập dữ liệu, mỗi con số kýhiệu đều phải đối chiếu mấy lần, chỉ sợ nhập sai.

Mạnh Thời ngồi xổm đối diện với tràng kỷ nhìn cô, mắtPhùng Hy hơi thâm. Anh bất ngờ hỏi: “Tối qua em không ngủ à?”

“Vâng.” Phùng Hy cũng không ngẩng đầu lên, mày hơinhíu lại. Trong thời gian ngắn nhất cô buộc phải tìm hiểu xem giá của Giang Thịbáo có hợp lý không, sau đó mới có thể cộng thêm phần trăm lợi nhuận vào báogiá để chuyển cho công ty Cừ Giang. Nếu để lâu, Vương Thiết sẽ sinh nghi. Đâylà điều cô muốn tự mình làm, kể cả Giang Thị báo giá hơi cao thì cô cũng vẫnmuốn nắm được rõ tình hình.

“Có cần anh giúp không?”

“Không được, em tự làm sẽ rõ hơn.” Nói xong, Phùng Hyliền mỉm cười với vẻ biết lỗi, “Đợi hợp đồng ký nữa là xong ấy mà. Vật liệunhiều số liệu quá, em chỉ sợ nhập sai.”

Mạnh Thời đứng dậy đi vào bếp, bếp núc sạch trơn.Phùng Hy bận như vậy, chắc chắn cô sẽ không ăn cơm để khỏi phải rửa bát. Anhthở dài, quay ra nói: “Muộn chút nữa anh sẽ quay lại.”

Phùng Hy ngẩng đầu lên nói: “Đừng quay lại nữa, tốinay em sẽ bận đến khuya đấy.”

Mạnh Thời đưa tay ra vuốt tóc cô, nói: “Anh đi lấy máyxách tay. Thà đến đây với em còn hơn là ở nhà chơi không, có cái gì không hiểucòn có thể hỏi anh.” Anh khẽ mỉm cười, mở cửa đi ra.

Anh lái xe đi mua ít đồ ăn. Mạnh Thời nhìn thấy bảngbáo giá của tập đoàn vật liệu Giang Thị trên tràng kỷ nhà Phùng Hy. Anh khôngbiết đây là vụ làm ăn bình thường hay là vụ làm ăn vì anh mà tìm đến cô. Nhìnthấy vẻ bận rộn chăm chú của cô, Mạnh Thời tin rằng vụ làm ăn này không hề nhỏ,nhưng kể từ lúc nhìn thấy bảng báo giá của tập đoàn Giang Thị, Mạnh Thời đãlinh cảm thấy điều gì chẳng lành.

Phùng Hy không biết quan hệ giữa anh và Giang Du San.Giang Du San không nói thẳng ra vấn đề, điều này khiến Mạnh Thời cảm thấy hơilạ. Đây không phải là tính của Giang Du San, có lẽ, sự bất an trong lòng anhbắt nguồn từ đâu. Anh nhanh chóng quyết định dù thế nào đi nữa thì tối nay cũngphải nói với Phùng Hy.

Phùng Hy chăm chú làm việc, thậm chí cô còn không cócả thời gian nhìn Mạnh Thời đang ngồi bên bàn học. Ăn xong sủi cảo mà anh muavề, cô tiếp tục ngồi đối chiếu ký hiệu và số liệu. Đến khi hoa mắt đầu kêu ongong, cuối cùng cô đã phát hiện ra điểm khác của số liệu, Phùng Hy kêu lên mộttiếng, nằm ngửa trên ghế sofa.

“Sao vậy?”. Mạnh Thời giật mình, giẫm lên đống đàiliệu bước đến.

Phùng Hy mở mắt ra, vừa mệt mỏi, vừa hào hứng nói: “Emđã làm xong rồi!”. Cô đưa tay ra hiệu cho Mạnh Thời cúi xuống, ôm lấy cổ anhnói: “Bế em lên giường!”

Cô nghĩ phòng khách ghế sofa đều rải đầy tài liệu, chỉcó thể ngồi ở giường trong phòng ngủ và nói chuyện với Mạnh Thời. Nhưng MạnhThời cảm thấy câu nói này như sấm nổ bên tai. Anh cúi người bế Phùng Hy vàophòng ngủ, vừa đi vừa nói: “Hôm nay thể lực của em không khỏe!”

Phùng Hy chớp chớp mắt, bật cười, lấy tay đấm MạnhThời mắng: “Ai bảo đòi chuyện đó chứ? Không phải phòng khách không còn chỗ ngồiđó sao? Đầu óc anh suốt ngày nghĩ linh tinh gì vậy?”

Mạnh Thời hậm hực buông tay ra, để cô nằm xuốnggiường, cúi người xuống cắn tai cô: “Anh muốn thì sao nào?”

Biết được sơ qua bảng báo giá của Giang Thị, Phùng Hythấy nhẹ cả người, tay di di lên ngực anh, nhẹ nhàng nói: “Anh có muốn tắm mộtcái không?”

Ánh mắt cô để lộ rõ vẻ dịu dàng, nụ cười vẫn đọng trênmôi. Mạnh Thời nhìn cô, bất ngờ nằm vật xuống giường, ôm chặt cô nói: “Dụ dỗkhông hiệu quả, anh sẽ ôm em ngủ.”

Việc anh không đòi hỏi khiến Phùng Hy vừa cảm thấytiếc vừa cảm thấy mừng, niềm hạnh phúc được chiều chuộng khiến mắt cô hơi caycay. Cô dựa vào cánh tay Mạnh Thời thầm nghĩ, cô thật may mắn.

Mạnh Thời khẽ hỏi: “Hy Hy, em đang kiểm tra giá báocủa Giang Thị à? Có vấn đề gì không?”

Phùng Hy nhắm mắt lại nói: “Giang Thị báo giá ống caothật đấy. Nhưng chỉ cần khách hàng không thắc mắc gì là được. Cuối cùng thì emđã hiểu ra rồi.”

Mạnh Thời nghiêng đầu sang nhìn cô, ôm cô chặt hơn.Anh cân nhắc từng chữ một nói: “Thực ra anh và Giang Du San đã quen nhau từlâu. Gia đình anh với gia đình nhà cô ấy chơi với nhau từ xưa. Cô ấy còn trẻnhưng cũng đáo để lắm đấy. Anh không hiểu lắm về vụ làm ăn của em, Hy Hy, tốtnhất em nên đề phòng cô ấy.”

Phùng Hy mở mắt ra, thấy Mạnh Thời cau mày, bèn chỉngón tay lên trán anh, cười nói: “Không lấy của Giang Thị mà lấy của công tykhác chắc là cũng xêm xêm. Bọn em chỉ đóng vai trò trung gian, tổng giám đốccủa công ty bọn em ra chỉ thị dùng vật liệu của Giang Thị, em chỉ là người chấphành mệnh lệnh mà thôi. Nếu bà biết sớm anh quen với cô ấy thì thà em hỏi thẳnganh về tình hình của Giang Thị còn hơn. Sao lần trước anh không nói?”

Lần trước? Mạnh Thời nhớ đến cha mẹ. Kể từ khi biếtGiang Du San đang làm ăn với Phùng Hy, anh đã suy nghĩ xem khi nào thì nên nóicho cô biết. Anh im lặng một lát, ngồi thẳng người lên, dựa vào đầu giường hỏiPhùng Hy: “Giang Du San có nhắc gì đến anh không?”

Phùng Hy lắc đầu, sự né tránh của Mạnh Thời đã khiếncảm nhận được một điều gì đó, hỏi: “Anh và cô ấy, trước đây anh là người yêucủa cô ấy đúng không?”

“Không. Anh chưa bao giờ có ý gì với cô ấy. Em nhớnhé, cô ấy không nói chắc chắn là do có dụng ý riêng. Cụ thể là dụng ý gì thìanh không đoán ra được, nhưng tiếp xúc với cô ta em phải cẩn thận hơn nhé.”

Phùng Hy “Vâng” một tiếng, nằm sấp lên người anh nói:“Em buồn ngủ rồi. Ngày mai buộc phải có hợp đồng báo giá, để tuần này ký xonghợp đồng, bọn mình đi chơi nhé?”

“Ok. Nếu thứ sáu hợp đồng của em ký xong thì cuối tuầnchúng ta sẽ đi Lộ Doanh ở núi Gác Bút nhé.” Mạnh Thời đã từ bỏ ý định kể chuyệncho Phùng Hy biết ngay tối nay.

Cô tựa mặt vào ngực anh, một lát sau đã có tiếng ngáynhè nhẹ. Mạnh Thời cúi đầu nhìn cô chăm chú, mái tóc ngắn che bớt mặt cô, nhìntrông rất nhỏ, cô nằm cuộn người như một chú tôm nhỏ. Anh xót xa nghĩ, mấy ngàynay cô lại gầy đi một chút, tay ôm lưng cô, có thể cảm nhận được vẻ mỏng manhcủa tấm lưng. Mạnh Thời nhớ đến cảnh lần đầu tiên gặp cô, không nín được cười.Cô là người phụ nữ dẻo dai nhất mà anh đã từng gặp, và sau mỗi một lần kiêncường, vẻ mềm yếu mà cô để lộ ra càng có sức hút lớn đối với anh.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng bàng bạc chiếu lênhàng bồn cảnh nhỏ đặt trên thềm cửa, cây xương rồng to bằng nắm đấm mọc ra mộtnhánh nhỏ mềm mại, dễ thương đến mức khiến người ta gần như quên đi rằng trênngười chúng mọc đầy gai. Bên cạnh là một hộp gỗ hai tầng có đặt một chiếc lượcgỗ, một lọ nước hoa nhỏ. Cô luôn thích trưng bày những món đồ nho nhỏ này,giống như trẻ con thích chơi đồ hàng. Mạnh Thời nhìn ra xung quanh và rất ngạcnhiên khi phát hiện ra rằng trong nhà Phùng Hy không có tấm ảnh nào, ngay cảảnh chụp một mình cô cũng không có.

Anh thầm nghĩ, chắc chắn là cô muốn quên đi quá khứ.Anh kéo chăn đắp lên người cho cô, Phùng Hy lại rúc sát vào lòng anh, tay vắtlên người anh, dường như ngủ rất thoải mái. Mạnh Thời liền cười, trọng lượng đèthêm trên người khiến anh như cảm thấy mình có thêm một trách nhiệm. Giây phútnày đây, bất giác anh muốn được lập gia đình.

Phùng Hy dựa vào bảng báo giá của tập đoàn Giang Thịvà soạn xong hợp đồng báo giá. Công ty Cừ Giang không hề có thắc mắc gì, thứsáu hợp đồng sẽ chính thức được ký kết. Cô làm phép tính sơ bộ, nếu căn cứ vàogiá báo này, mảng vật liệu đem lại cho công ty gần ba trăm triệu tệ lợi nhuận,bộ phận cơ khí còn có sáu trăm nghìn tệ. Ngoài việc phải bày tỏ sự cảm ơn đốivới tổng giám đốc Thái, năm nay phòng cô đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ. Cònvề phần Vương Thiết, cuối năm phòng được chia lợi nhuận, chắc chắn cô sẽ tínhđến phần của ông ta.

Hợp đồng vừa được ký xong, Giang Du San liền gọi ngayđiện thoại cho cô. Rõ ràng là cô ấy đã biết được thông tin, ân cần mời Phùng Hyđi uống cà phê.

Lúc đầu Phùng Hy không muốn đi, buổi chiều hôm nay côđã có hẹn với Mạnh Thời sẽ đi núi Gác Bút chơi. Mấy ngày hôm nay bận bù đầu,đầu như sắp nổ tung, cô muốn cho mình được nghỉ ngơi hai ngày. Mạnh Thời nhắcnhở cô phải đề phòng Giang Du San, thực ra cô cảm thấy không có gì phải đềphòng. Tập đoàn Giang Thị có phó tổng Vương làm hậu thuẫn, chắc chắn sẽ giaođơn hàng cho cô ta. Bản thân cô vừa đáp ứng được yêu cầu của Phụ Minh Ý, vừađáp ứng được yêu cầu của Vương Thiết. Trong chuyện này cô chỉ làm tay sai màthôi. Nhưng rồi nghĩ lại, cô vẫn nhận lời gặp Giang Du San vào buổi chiều, saunày khi thực hiện hợp đồng cũng vẫn phải quan hệ, hai bên hiểu thêm về nhaucũng không có gì là xấu. Hơn nữa những thông tin toát ra từ câu nói bóng giócủa Mạnh Thời khiến cô tin rằng, giữa Giang Du San và Mạnh Thời không chỉ đơngiản là hai nhà có quan hệ thâm giao.

Chiều thứ sáu, ánh nắng chói chang. Ngồi trên hàng ghếsofa mềm của quán cà phê, Phùng Hy tò mò gặp riêng Giang Du San.

Giang Du San mặc một chiếc áo ren, mái tóc bồng bềnhnhư sóng biển. Khác với vẻ sang trọng quý phái lần trước, hôm nay hoàn toàn cóthể dùng cụm từ trẻ trung xinh đẹp để miêu tả cách ăn mặc của Giang Du San.

Mùi cà phê phảng phất đâu đây, Phùng Hy cảm thấy GiangDu San nhìn cô bằng một ánh mắt rất lạ. Cô thầm nghĩ, Mạnh Thời nói anh khôngcó tình ý gì với Giang Du San, lẽ nào Giang Du San có tình ý với Mạnh Thời haysao? Phùng HY cũng kín đáo quan sát Giang Du San, mỉm cười khen cô một câu:“Phó tổng giám đốc Giang mặc bộ này rất thời trang.”

Giang Du San một lần nữa quan sát kỹ lưỡng Phùng Hy.Phùng Hy chỉ đeo một đôi khuyên tai, hạt ngọc trai màu trắng áp sát dái taicàng khiến cô toát lên một vẻ trang nhã. Vừa nhìn là Giang Du San đã biết đâykhông phải là ngọc trai biển, mà là loại ngọc trai nuôi hết sức bình thường. Côthầm nghĩ với vẻ khinh thường, bộ váy công sở của hãng Ports có gì là ghê gớm,hiện nay Ports đã trở thành đồng phục của dân công sở từ lâu rồi. Cô vẫn đưa ramột lời đánh giá hợp lý với Phùng Hy: Phùng Hy là người phụ nữ biết ăn mặctrang điểm.

Là phụ nữ đều thích ăn mặc trang điểm, người biết cáchăn mặc dù không có tiền cũng có thể tạo cho mình một phong cách, khiến ngườikhác nhìn cảm thấy dễ chịu; người không biết cách ăn mặc có tiền cũng như khôngcó tiền, chỉ có điều người có tiền thì gọi là thô kệch, người không có tiền thìgọi là thô tục. Giang Du San đưa ra kết luận này chỉ là để chứng thực một điều,Phùng Hy không phải là người thanh cao con nhà nòi. Trong mắt cô, Phùng Hy cóthể mua Ports để mặc cho thể diện, và cô ấy cũng sẽ không từ chối Versace vàGivenchy.

Cô nhớ tới nhà họ Mạnh, nhà họ Mạnh không ưa nhất làngười thô tục hám tiền. Nhà cô giàu có, nhà họ Mạnh sẽ không nghĩ rằng cô hamcủa cải nhà họ. Phùng Hy thì lại khác, một người thích ăn mặc trang điểm nhưnglại không có tiền chắc chắn sẽ khó kháng cự trước đồng tiền. Một khi cô ta tỏra là người ham thích của cải nhà họ Mạnh, chắc chắn nhà họ Mạnh sẽ không chấpnhận cô ta.

Cô thu ánh nhìn về, nhẹ nhàng ngoáy đều cà phê trongcốc, chiếc thìa màu bạc tạo thành những gợn sóng màu nâu trong cốc, giống nhưtâm trạng của cô, muốn bình tĩnh đối mặt, nhưng không ngờ lại có nhiều suynghĩ. Cô cười nói: “Giám đốc Phùng cũng không kém mà. Có lúc em thường nghĩnhững người phụ nữ mặc bộ váy công sở màu đen là những bà chị nghiêm khắc, cổhủ, nhưng giám đốc Phùng lại gây cho em ấn tượng sắc sảo năng động.”

Cô lấy ngón tay cuộn một lọn tóc trên đầu, móng taymàu hồng nhạt trong suốt được sơn tỉa cẩn thận. Lọn tóc màu hạt dẻ cuộn lạithành một vòng trên ngón tay trắng ngần, cuộn lại rồi bung ra.

Phùng Hy mỉm cười, nói với vẻ đầy ẩn ý: “Nghe nóingười thích nghịch tóc kiểu này chắc chắn phải có chuyện buồn bực trong lòng.Lần này gặp phó tổng giám đốc Giang thấy không thư thả như lần trước, lẽ nào côkhông có lòng tin vào đơn đặt hàng lần này ư? Hợp đồng báo giá lần này củachúng tôi được soạn thảo dựa trên bảng báo giá mà tập đoàn Giang Thị gửi. Chắcphó tổng giám đốc Giang đã nắm hết được mọi vấn đề.”

Giang Du San bèn dừng tay lại, bưng cốc lên uống mộtngụm cà phê khẽ cười: “Con mắt của giám đốc Phùng thật sự là hơn người, từ mộtđộng tác nhỏ là biết được suy nghĩ của em rồi. Không phải là em không co lòngtin, lần này Giang Thị không muốn công ty khác nhúng tay vào, giá bọn em đưa ralà hết sức ưu đãi. Lợi nhuận ít nhưng có thêm bạn bè, đây là nguyên tắc làmviệc của chúng em, hợp đồng này cuối cùng rơi vào tay Giang Thị cũng là điều dễhiểu. Hơn nữa, trước đây công ty của các chị cũng đã làm ăn rất nhiều lần vớiGiang Thị. Phó tổng Vương, giám đốc Trần Mông và chúng em đều là bạn cũ rồi,tin rằng sang giám đốc Phùng cũng sẽ là như vậy.”

Nếu như mình không mất mấy ngày để so sánh giá cả, erằng cô cũng không biết sự thật giả trong lời nói của Giang Du San. Đúng làMạnh Thời nói không sai, Giang Du San nói dối mà không hề đỏ mặt, nói rất hùnghồn, dường như cái giá mà Giang Thị đưa ra là giá thấp nhất thành phố. Nhớ đếnbáo giá của lô hàng ống thép không gỉ liền mạch, thép thanh vằn mà tim đậpthình thịch, bảng báo giá của Giang Thị làm rất khéo. Giá của tấm bản loại lớn ngangngang với giá cô đã đi hỏi trên thị trường, có loại còn thấp hơn mười tệ, haimươi tệ, nhưng giá báo của thép ống lại chênh nhau nhiều, ít thì vài trăm tệ,nhiều thì hai nghìn tệ. Cô cũng hiểu có những loại thép ống, công ty nhỏ khôngcung cấp được hàng. Cừ Giang vì cần gấp nên chỉ có thể lấy hàng trong kho củacông ty lớn. Tuy nhiên, kể cả công ty cô có nhập khẩu ống thép không gỉ liềnmạch của Đức cũng vẫn sẽ rẻ hơn giá của Giang Thị, chỉ có điều sẽ phải mất thờigian để làm thủ tục nhập khẩu mà không được sếp ủng hộ, cũng chỉ lãi thêm đượcvài vạn tệ mà thôi. Điều khiến Phùng Hy tò mò là Giang Thị đã nắm chắc trongtay hợp đồng này, Giang Du San còn tìm cô làm gì?

“Thứ hai tuần sau phó tổng giám đốc Giang đến công tyđể bàn về chuyện hợp đồng nhé. Buổi chiều tôi còn có việc, không thể ở lạilâu.”

Giang Du San liền lấy từ dưới tràng kỷ lên một hộptrà. Cô vân vê móng tay màu hồng nhạt của mình, cười rất tươi, “Em không chỉmuốn làm ăn với giám đốc Phùng, mà còn muốn làm bạn vớic hị. Trà Ô Long rất ngoncủa năm nay, chắc chắn là chị sẽ thích.”

Hẹn gặp riêng cô, chỉ vì muốn tặng hộp trà?

Chắc là cũng đoán ra được ý thắc mắc của Phùng Hy,Giang Du San bật cười: “Chị Phùng Hy, anh Mạnh Thời đã khai hết rồi. Em khôngnói ra ngay từ đầu là vì không muốn dựa vào mối quan hệ này để dành hợp đồng.Biết chị thích uống trà, nên em mới lấy trộm của cha em hộp trà để biếu chị!Vừa nãy em đang suy nghĩ, hiện giờ nói ra không biết chị Phùng Hy có cảm thấyem giả dối hay không.”

Giọng cô lập tức trở nên vô cùng dịu dàng, đâu cònchút dáng vẻ nào của dân làm ăn nữa, hoàn toàn là một cô gái trẻ ngây thơ đángyêu, khiến Phùng Hy không biết đâu mà lần. Bất giác cô thầm than, Giang Du Sandiễn kịch giỏi thật đấy, giờ lại biến thành lấy lòng người quen rồi. Phùng Hy nhớlại lời nói dối không hề biết đỏ mặt của Giang Du San lúc nãy, nhớ tới cảm nhậnlạ của cô về mối quan hệ giữa Giang Du San và Mạnh Thời. Diễn kịch ai chẳngbiết?

Phùng Hy cười hồ hởi, nhìn Giang Du San với vẻ tráchmóc nói: “Tối qua anh ấy còn nhắc đến em nữa đấy. Nếu anh ấy không nói thì thựcsự chị cũng không biết hai gia đình lại có mối quan hệ sâu sắc đến vậy. Anh ấybảo coi em như em gái ruột, nói em sắc sảo đáo để lắm. Vậy thì hộp trà này chịkhông khách sáo nữa mà nhận ngay đấy. Buổi chiều đúng là chị có việc thật, hômnào gọi thêm cả anh ấy, chúng mình cùng đi ăn cơm nhé.”

Giang Du San để lộ nụ cười ngọt ngào, nhìn theo PhùngHy xách hộp trà ra về. Cô không hề nhúc nhích, nhìn theo bóng Phùng Hy cho đếnkhi mất hút, nụ cười lập tức biến mất, ánh mắt dần dần trở nên băng giá, nụcười ngọt ngào lập tức biến thành nụ cười lạnh lùng.

Câu nói của Phùng Hy đã khiến Giang Du San biết sơ quatình hình. Mạnh Thời nhắc đến cô, nhưng chắc chắn sẽ không nói với Phùng Hyrằng cô là con dâu mà cha mẹ anh lựa chọn, nếu không Phùng Hy sẽ không nhiệttình đến mức có thể cùng Mạnh Thời mời cô ăn cơm. Anh ta cũng có lúc không dámnói ư? Giang Du San cười khẩy.

Cô uống cà phê, chậm rãi liếc mắt về phía góc tườngrồi giơ tay gọi tính tiền.

Núi Gác Bút có ba khe núi, khe núi thứ nhất gọi là kheNguyệt Tuyền, đi bộ vào bên trong khe nửa tiếng là đến được một hồ nước hìnhbán nguyệt, nước xanh trong vắt, phong cảnh nên thơ. Khe núi thứ hai gọi là kheNấm, mỗi khi trời tạnh mưa, nấm, mộc nhĩ mọc lên rất nhiều dưới gốc cây, thúvui hái này ở thành phố không bao giờ có, rất nhiều du khách thích vào khe Nấm,hái một lần rồi đưa cho nhà hàng ở ngoài khe núi, chọn ra những cây ăn được rồixào lên ăn. Khe núi thứ ba là khe Điệp Hải, là thắng địa nghỉ ngơi vui chơi. Cứđến các ngày nghỉ cuối tuần trong mùa hè, rất nhiều người đến đây dựng lều,nướng thịt, bơi lội.

Mạnh Thời và Phùng Hy vào khe Điệp Hải, dự định sẽnghỉ hai ngày cuối tuần ở đây.

Chưa đến mùa hè, cuối tuần này người đến dựng lều cònít. Mạnh Thời quan sát địa hình, hài lòng chọn khoảng trống nấp sau một tảng đácực lớn để dựng lều.

Nước trong vắt dưới khe núi đập vào nham thạch tạo ranhững đợt sóng trắng muốt, và cũng tạo ra một bầu không khí dễ chịu. Rêu mọcxanh rờn trên núi đá. Đá cuội trắng tinh, nước trong vắt nhìn rõ cả đáy. Phóngtầm mắt ra xa, trên đầu nguồn có hai ba ngôi lều nữa, tiếng cười nói từ xa vọnglại.

Phùng Hy dang tay ra, bất ngờ hét lớn: “A…a…a…”

“Ô ô” tiếng cô vọng xa trong hang núi, rồi từ vách núivọng xuống khe suối, theo dòng nước chảy ra phía xa.

Cô hào hứng nhặt một viên đá rồi liệng xuống khe suối,viên đá tạo nên hai gợn sóng nhỏ rồi lập tức bị dòng nước cuốn trôi. Phùng Hy vẫn chưa hết hứng, cô nghiêng người, tay giơcao, đầu khẽ nghiêng, bước nhanh về phía trước hai bước rồi ném một viên đánữa.

Mạnh Thời kéo dây lều nhìn Phùng Hy cười.

Phùng Hy sau khi ra khỏi công ty đòi về thay quần áocho bằng được, anh cũng cảm thấy cô mặc váy cống ở đi Lộ Doanh rất bất tiện.

Đợi đến khi cô thay quần áo xong, Mạnh Thời mới thấybất ngờ. Cô mặc chiếc quần bò đỏ ống hẹp túi sau có thêu hoa,bên trên là chiếc áo cánh dơi màu cà phê, tràn đầy sức sống. Phùng Hy còn đắc ývỗ vỗ vai anh, nói: “Cặp áo đôi này miễn chê chứ?”

Mạnh Thời cười, nói: “Như lửa gần rơm.”

“Gì cơ?”

Mạnh Thời không giải thích thêm lời nào. Đợi đến khi Phùng Hy hiểu ra ý anh muốn nói đến màucủa chiếc áo, Mạnh Thời suýt thì phì cười.

Anh nhìn không chớp mắt, dường như mỗi ngày cô đều đemđến cho anh một cảm giác hoàn toàn mới. MạnhThời thẫn thờ nghĩ, lần đầu tiên nhìn thấy Phùng Hy, anh thực sự tưởng cô đangcó bầu, chiếc bụng to trắng ngần nổi trên mặt nước khiến anh chỉ muốn bật cười.Đàn ông yêu bằng mắt, anh đã bị cô hút hồn từ bao giờ? Anh đã nhiều lần từ hỏimình câu này. Có lẽ vẻ lạnh lùng bỏ đi của cô khi đến trung tâm thể dục thẩm mỹmà anh giới thiệu đã khiến anh cảm thấy hổ thẹn; có thể là do nhìn thấy nét bútthanh mảnh ở phòng cô, bầu không khí trong phòng cô phù hợp với thẩm mỹ củaanh; Có thể là do cô đã giảm béo bằng một nghị lực và tốc độ phi thường, khiếnanh hết sức thương cô khi vô tình được chứng kiến những sự việc của cô.

Sự giỏi giang, thông minh của cô là cái mà anh muốnchinh phục, sự dịu dàng mềm yếu của cô là cái mà anh muốn yêu thương. Một người phụ nữ đáp ứng được nhiều yêu cầu của anh,anh không yêu cô cũng khó.

Nước vẫn nổi từng cụm bọt trắng xóa rồi biến mất. “Ê!Bốn cụm!” Phùng Hy cười lớn, dường như tia nắng duy nhất còn sót lại của ánh tàdương đang rọi xuống mặt cô.

Mạnh Thời thất thần nhìn, bất giác bàn tay đang nắmsợi dây liền buông ra, một góc lều chùng uống. Anh vội tóm lấy đầu dây kéoxuống, buộc vào cọc gỗ đã đóng dưới đất và thắt nút lại, thầm mắng mình tại saolúc nào cũng như sói già chỉ nghĩ đến chuyện đó với cô, vừa nghĩ vừa cười mộtmình.

Phùng Hy vỗ tay, hả hê quay lại, đi vòng quanh lều mộtvòng rồi khen anh: “Tốt lắm, chàng trai trẻ! Em đi dựng bếp nướng đồ! Tối nayanh thích ăn gì? Có đầu bếp rồi, cứ gọi món thoải mái nhé!”

“Anh muốn ăn cánh gà!”

“Không vấn đề! Đảm bảo là cánh gà hình trái tim!”Phùng Hy cười rạng rỡ trả lời.

Cô vừa hát vừa dựng bếp nướng đồ, nhanh nhẹn như mộtchú bồ câu. Ngân nga một hồi Mạnh Thời mới nghe ra bài cô đang hát là Hai chúbươm bướm. Trước đây anh rất ghét loại bài hát truyền miệng khắp phố phườngnày, hôm nay nghe Phùng Hy hát câu được câu chăng, trong lòng lại thấy cảmđộng.

Emthân yêu, em cứ bay đi

Cẩnthận đằng trước có đóa hồng đầy gai.

Emthân yêu, em há miệng ra đi

Hươnghoa trong gió sẽ khiến em ngất ngây.

Emthân yêu, hãy bay cùng anh,

Băngqua vườn cây ngắm khe suối.

Cô chỉ hát đi hát lại mấy câu đó, giọng hát ngọt ngàonhư trái đào vừa hái trên cây xuống, Mạnh Thời dừng tay lại len lén bước tới.Bất ngờ anh hét lớn một tiếng bên tai cô, Phùng Hy giật mình hét lên, anh quayra bỏ chạy. Quay đầu nhìn lại thấy cô đã đuổi đến nơi, Mạnh Thời bèn đứng ngaylại, mắt nhìn Phùng Hy đầy vẻ kinh ngạc đâm sầm vào anh. Phùng Hy hậm hực vì tựnhiên lao vào lòng anh, Mạnh Thời cười sung sướng.

Anh ôm chặt cô, cách lớp áo mỏng anh cảm nhận đượctrái tim trong lồng ngực cô đang đập thình thịch. Bản tính của cô là sôi nổi,mặc dù đã trải qua một cuộc hôn nhân, nhưng vẫn giữ được nét ngây thơ của trẻcon. Bốn bề xung quanh vắng lặng, trước mắt bao trùm một màu xanh. Mấy căn lềutrên đầu nguồn đã thấy tỏa khói bếp, Mạnh Thời khẽ nói: “Hy Hy, nếu bây giờ làthời cổ thì chắc chắn anh sẽ dựng lều ẩn cư ở đây với em.”

Phùng Hy ngẩng đầu lên, nét mặt Mạnh Thời lộ rõ vẻchân tình, đôi mắt sáng ngời. Cô thở dài tựa đầu trước ngực anh nói: “MạnhThời, em thật sự là may mắn như vậy ư? Vừa ly hôn xong thì gặp người đàn ôngđối xử thật lòng với em, thực sự em còn thấy run hơn cả khi trúng xổ số. Anhkhông phải là kẻ lừa đảo đó chứ? Thực ra không phải anh học ngành giám định đồcổ gì đâu, anh là một tay du côn trong xã hội, chuyên ăn mặc đàng hoàng để đilừa những người phụ nữ khát khao tình cảm như em đúng không? Em nói thật nhé,em cũng chẳng có tiền bạc gì đâu, lúc ly hôn ngay cả nhà em cũng đã nhường choanh ta. Năm mươi nghìn tệ được chia em cũng dùng để thuê nhà, mua sắm đồ đạc,đi chơi Hàng Châu, giảm béo, tiêu gần hết rồi. Nếu anh định lừa tiền lừa bạcthì sớm mà rút lui đi, anh biến mất em cũng sẽ không buồn đâu. Em sẽ còn thấymừng vì em không bị tổn thất gì mà còn được hời từ anh. Lần sau có kinh nghiệmrồi, em sẽ không dễ dàng bị lừa nữa.”

Mạnh Thời thực sự chỉ muốn đập đầu ngay vào vách núi.Đến giờ anh mới hiểu được những suy nghĩ và nỗi bất an trong lòng cô. Cô đã mấtlòng tin từ lâu. Anh ghìm cánh tay, kẹp chặt khiến cô phải kêu lên, nhìn chằmchằm vào mắt cô, dở khóc dở cười nói: “Em có người quen ở bên công an không?Anh đọc số chứng minh thư cho em, em đi kiểm tra hộ khẩu của anh đi. Đừng ngạigì cả, giờ thì anh thấy hối hận vì hồi xưa không đi thi công chức nhà nước, ítnhiều thì còn có tổ chức làm chứng cho anh.”

Phùng Hy bị anh trêu bật cười, ngượng ngùng quay đầuđi.

Mạnh Thời đang định thở phào thì nghe cô nói bằnggiọng rất nghiêm túc: “Được, anh đưa bản photo chứng minh thư cho em để em đikiểm tra.”

Anh hậm hực nâng cằm cô lên, nghiến răng nói: “Anh,như, thế, này, mà, em, vẫn, không yên tâm à?”

Nói xong anh nhìn thấy Phùng Hy chớp chớp mắt vẻ ngâythơ, dường như thấy rất lạ trước sự thay đổi thái độ của Mạnh Thời. Mạnh Thờibực đến nỗi không nói được gì, trợn mắt nhìn cô nghĩ, không biết có nên luộcchín cô mới yên tâm hay không, và nụ cười mơ màng trên môi cô bất chợt biếnthành tiếng cười giòn tan.

“Ngốc thật!”. Cô cười ngả người vào lòng anh, đầu gụcvào ngực anh, tay ôm chặt eo anh, không chịu ngẩng đầu lên nữa.

“Trêu anh đúng không? Hả?”. Mạnh Thời kẹp chặt lấy eocô, Phùng Hy hét lên một tiếng rồi bị anh bế bổng lên. Tay anh đỡ lấy mông cô,cô ôm chặt cổ anh, chân quắp ngang lưng. Tư thế này vô cùng mờ ám. Phùng Hy mặtnóng ừng, không chịu nhìn thẳng vào mắt anh nữa. Mạnh Thời trêu ngươi hỏi, “Bếem một chút mà đã ngại rồi hả?”.

Phùng Hy hứ một tiếng, nói: “Anh không nhắc đến GiangDu San là không ngại hả? Em khai thật nhé, trước khi đến đây em mới ngồi uốngcà phê với Giang Du San đấy.”

Mạnh Thời như bị ai dội vào đầu một chậu nước lạnh.Anh trợn mắt nhìn Phùng Hy với vẻ hậm hực nói: “Em làm mất cả hứng!”. Nói rồibuông tay, Phùng Hy tụt xuống đất. Chưa đợi cô có phản ứng gì, đôi môi MạnhThời đã ập tới, anh siết chặt môi Phùng Hy, nghe thấy cô cười khúc khích. MạnhThời cũng cười theo, xoay mặt cô nói: “Đồ quỷ, anh đang định nói chuyện nghiêmtúc với em đây.”

Phùng Hy xoay người, cười: “Chứ sao nữa? Lôi em đếnkhe núi này, muốn chạy cũng không chạy được. Có chuyện gì mà anh phải mất côngtìm nơi khỉ ho cò gáy này để báo cáo hả?”

Bị cô nhìn thấu, Mạnh Thời thẳng thắn: “Cũng không cógì ghê gớm lắm, nhưng cũng là chuyện, đúng không? Chúng ta vừa ăn vừa nói nhé.”

Trời đã tối dần, thấp thoáng vẫn có thể nhìn thấy đốmlửa lấp lánh phía xa xa. Một chùm sáng chiếu ra từ tay Mạnh Thời, anh xáchchiếc đèn khí như xách một chòm sao rơi xuống đất. Sau một hồi bận rộn, cuốicùng hai người đã ngồi xuống trước bếp nướng và nghe thấy tiếng nổ lách táchcủa thức ăn.

Màn đêm buông xuống, bao trùm lên cả hai người. Bấtgiác Mạnh Thời ngồi thẳng lưng lại, dường như tấm lưng của anh có thể chốngđược trọng lượng của núi đá. Anh nhớ đến cha mẹ, co một ngày anh sẽ nắm tay côđưa về nhà, và cái mà anh cần là lòng tin mà cô dành cho anh. Cô đã gặp GiangDu San và trong lòng đã sinh nghi, nếu không nói cho rõ vấn đề thì anh sợ cô sẽvẫy tay tạm biệt anh thật.

Mạnh Thời cầm một xiên khoai tây nướng đút cho PhùngHy ăn một hồi, rắc thêm chút gia vị lại nướng thêm một lát nữa, mãi cho đến khiăn hết cả xiên. Sau khi đã ấm bụng anh mới chậm rãi nói: “Gia đình anh là giađình rất truyền thống, mấy thế hệ đều sống trong khu phố cổ dọc sông Lan Khê.Từ thời cố nội, ông bà nội, cha mẹ anh, anh, và còn có cả chú Tần nữa. Em cóhiểu ý anh không?”

“Hả! Phố cổ Lan Khê hả! Mạnh Thời, anh là công tử nhàgiàu hả!”. Mắt Phùng Hy sáng rực, kéo tay Mạnh Thời hét lớn.

Mạnh Thời dở khóc dở cười, liếc cô một cái, nói:“Nghiêm túc chút! Trọng tâm không phải là nhà anh ở khu phố cổ Lan Khê!”

“Hiểu rồi! Có phải phụ nữ trong gia đình anh rất coitrọng tam tòng tứ đức không?” Phùng Hy lập tức nghiêm túc trở lại. Cô khôngngốc, cô đã hiểu ý anh. Cô tỏ ra ngạc nhiên như vậy là vì cô nhận ra được vẻcăng thẳng ở Mạnh Thời, không phải trong lòng cô cũng căng thẳng đó sao? Thậtsự cô rất muốn than một câu, không ngờ nhà anh mấy thế hệ đều sống ở khu phốLan Khê!

Sau khi thành phố quy hoạch, sửa sang lại, phố cổ LanKhê đã trở thành một trong những khu phố nổi tiếng nhất của thành phố. Ngườivùng khác đến đây du lịch đều phải dạo phố cổ Lan Khê, người trong thành phốcũng thích phong cảnh ở đó. Trước đây, cô và Chi Hoa thường đến đó chơi và ănvặt, ngồi ở quán trà theo lối kiến trúc cổ để uống trà, đi dạo trong cửa hàngbán đồ thủ công mỹ nghệ. Phố cổ Lan Khê không xa lạ đối với cô.

Cho đến nay, còn rất ít hộ gia đình sống ở phố cổ LanKhê vì hầu hết đã phá dỡ nhà cũ và chuyển sang khu ở mới. Cư dân trong thànhphố giống như những hạt cát, còn những người sống ở phố cổ Lan Khê giống nhưnhững hạt vàng lẫn trong đám cát đó. Mỗi khi đi qua những ngôi nhà kín cổng caotường, cô và Chi Hoa thường nhìn những người sống trong đó bằng ánh mắt vô cùngngưỡng mộ. Có được một khu nhà ở phố cổ Lan Khê thực sự là quá hạnh phúc, quáxa xỉ. chỉ cần có đất là có thể xây những tòa biệt thự trong thành phố, nhưngnhững khu nhà cổ từ thời Minh – Thanh lại không thể phục chế. Càng huống hồ làvẫn giữ được khu nhà riêng của mình sau những năm tháng chiến tranh loạn lạc.Chỉ riêng điều này đã đủ để thấy địa vị của nhà họ Mạnh rồi.

Phùng Hy lo lắng bất an.

“Em biết Nhà Gianh không? Trước cổng có đôi sư tử đá,trên con đường dọc bờ sông ấy. Nhà anh ở đó.” Mạnh Thời cười, rồi lại cầm mộtxiên khoai tây lên gặm. Anh cố gắng kể về gia đình mình bằng một giọng điệubình thản, cố gắng không quan sát vẻ mặt của Phùng Hy. Anh vẫn còn nhớ Phùng Hyđã từng nói rằng cô không xứng với anh, chỉ sợ cô lại rụt ngay vào vỏ ốc củamình.

Phùng Hy lật đi lật lại những xiên đồ nướng trên tay,ánh lửa hồng rực hắt lên mặt cô, nhìn không rõ là vui hay buồn. Cô biết Nhà Gianh, đi ngang qua cổng có thể nhìn thấyhai tấm cửa gỗ sơn đen cao sừng sững. Trên mỗi tấm cửa đều có gắn mặt thú nherăng, để lộ ra vòng tròn bằng đồng bóng loáng. Cô và Chi Hoa còn đứng trước cửatay cầm vòng tròn đó để chụp ảnh. Cổng kín che hết khung cảnh ở bên trong, bênkia sông Lan Khê có thể nhìn thấy lừng lững những mái hiên. Nhà anh thật cổkính, quý phái.

Mạnh Thời ngồi dịch ra phía sau lưng Phùng Hy, tay ômeo cô, cằm dựa vào vai cô, uể oải nói: “Trước kia Nhà Gianh có tên là Mạnh Phủ,con đường đó hồi xưa là gia sản của nhà anh. Sauđó thì sung công, cuối cùng chỉ lại khu nhà anh đang ở mà thôi. Ông nội anhtiếc không dám ở, nhưng lại không muốn sung công nữa, nên đổi thành Nhà Gianh.Ông làm rất nhiều chuyện nực cười.”

Phùng Hy là người tỉnh này nhưng không phải là ngườivùng này, nghe thấy vậy liền tò mỏ hỏi: “Gia đình anh là địa chủ phá sản à?”

“Ha ha, cô ngốc này. Câunày không được nói với cha mẹ anh đâu đấy, họ là những người thanh cao kiêungạo nhà nòi. Trong lĩnh vực học thuật, một người có sở trường về một lĩnh vựcnào đó thì được gọi là chuyên gia. Gia đình anh có mấy người được coi là chuyêngia, và hơn nữa đều có liên quan đến một bộ môn nghệ thuật. Ví dụ cụ cố nội nhàanh vốn là người chuyên làm ấn cho các vương tôn quý tộc, sau này tự thành lậpmôn phái, và được gắn cho cái danh là kim thạch gia. Đợi đến khi cụ ấy tích cópđược nhiều của cải, ông nội anh không đi làm ấn cho người khác nữa mà chuyên đithu mua các bức tranh cổ, chữ cổ của những công tử con nhà giàu ham chơi đòi.Thực ra ông nội anh là ngườichuyên buôn bán mẫu vật, chỉ có điều vì con mắt nênđược gắn cho là chuyên gia am hiểu đồ cổ. Còn cha anh, từ nhỏ không phải lo bachuyện, cơm áo gạo tiền, thư họa, làm ấn, đồ cổ ông đều chơi. Ông không có chítiến thủ, đi lừa người khác bằng sự hiểu biết từ nhỏ của mình về giấy bút mựcnghiên và tranh cổ. Thỉnh thoảng treo ra một vài chữ, còn có người khen đẹp,gắn cho cái mác danh nhà thư pháp là ông đắc ý lắm. Thực ra là do ông sinh ragặp thời. Hồi đó Trung Quốc ngay cả sinh viên còn ít, những người như ông đượccầm bút lông từ năm ba tuổi, dùng nghiên đều là nghiên quý lại càng ít, nghiễmnhiên là ông trở thành chuyên gia trong mắt người khác rồi. Chỉ đến thời anh,mới gọi là được học hành nghiêm chỉnh. Những bằng cấp mà họ nhận được đều làbằng danh dự, còn anh là bằng tốt nghiệp đại học có thể kiểm tra hồ sơ trên bộgiáo dục. Chính vì vậy, mặc dù anh không phải là chuyên gia gì, nhưng con mắtcủa anh mới là khách quan nhất, đúng đắn nhất. Còn họ, em không cần phải đểtâm.”

Mạnh Thời muốn nói rõ tình hình, nhưng lại không muốnđể Phùng Hy phải sợ. Anh mỉm cười nghĩ, nếu như những câu anh nói bị cụ cốnội, ông nội và cha anh nghe thấy, chắc chắn sẽ tức đến hộc máu mồm.

Lúc đầu Phùng Hy còn căng thẳng, nghe đến đoạn sauliền bật cười, quay đầu lại lườm Mạnh Thời một cái nói: “Em biết. Gia đình anh là gia đình vừa nghe thấy em đã từng lyhôn là lắc đầu quầy quậy, vì thế anh sợ em bỏ chạy vì hãi đúng không?”

“Anh đã từng nói con mắt của anh là đúng đắn nhất, HyHy của anh thông minh nhất mà. Gia đình anh vàgia đình họ Giang có quan hệ với nhau từ xưa, cha mẹ anh mong anh lấy vợ sớmnên có thiện cảm với Giang Du San. Nhưng anh không có tình cảm gì với cô ấy. Emkhông phải để tâm đến cô ta.” Mạnh Thời không ngờ Phùng Hy lại thoải mái nhưvậy, cúi đầu hôn một cái rõ kêu, đứng dậy ra khe suối lấy bia ngâm dưới đó.

Phùng Hy quay đầu nhìn theo bóng anh. Xung quanh tĩnh mịch biết bao, anh tuyệt vời như vậy,tại sao trong bao cô gái anh lại chọn cô? Phùng Hy không thể hiểu điều gì ở côđã thu hút anh. Đây là lần đầu tiên Mạnh Thời nhắc đến gia đình anh, cô mơ màngnghĩ, tuần trước Mạnh Thời về nhà, gia đình anh đã phản đối ư? Thực ra cô cũngđã nghĩ tới, đừng nói tới một gia đình có điều kiện như gia đình anh, kể cả giađình bình thường cũng không thích nhận một cô gái đã ly hôn làm con dâu. Nếu đểcô lựa chọn, cô cũng sẽ chọn Giang Du San. Cho dù là hoàn cảnh gia đình, diệnmạo hay tuổi tác, Giang Du San đều phù hợp hơn cô.

Một giọt dầu rơi xuống cục than hồng nổ tách mộttiếng, mùi thơm của gia vị sực lên mũi, Phùng Hy không giấu nổi sự thèm thuồng. Xúc xích vừa nướng xong, cô liền đưa vào mồm cắn mộtmiếng. Mùi thịt thơm phức, nước miếng chảy ra ngoài. Cô hận mình tại sao vẫntheo đuổi. Cô rất sợ béo trở lại, còn hiện tại thì sao, cô lại rất sợ bị giađình nhà Mạnh Thời phản đối. Họ không cần nói gì cả, chỉ một cái nhìn lạnh lùngkhinh bỉ cũng đã đủ khiến cô bị tổn thương rồi, và cô chỉ có thể thông cảm vớisuy nghĩ của hai cụ được thôi.

Phùng Hy bất lực nghĩ, làm phụ nữ thật không đơn giảnchút nào. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, nếu kiếp này cô sốngmột mình thì sao nhỉ? Chỉ cần có đủ tiền để sống, kiên trì luyện tập, có mộtthân hình khỏe mạnh bình thường là được. Sống một mình tự do biết bao, thích ănlà ăn, thích ngủ là ngủ, cô phì cười, chẳng khác gì một con lợn. Xem ra bảntính của con người cũng là lười biếng, lợn ngoài việc không thể làm chủ số phậncủa mình ra, thì vẫn được sống một cuộc sống an nhàn. Ít nhất không phải lo sẽbị bỏ đói bỏ rét, cùng lắm là cuối cùng béo lên rồi thì bị ăn một nhát dao màthôi.

Mạnh Thời lấy bia, dưa hấu dưới suối lên, đúng lúcnhìn thấy Phùng Hy đang nhìn chằm chằm vào thức ăn cười. Anh đặt bia xuống, cầm cái xúc xích trên bếp vừa bịPhùng Hy cắn lên, nói: “Cái này chắc chắn là chín rồi.”

“Cái đó em ăn rồi!” PhùngHy hậm hực nhìn cái xúc xích đang bị Mạnh Thời gặm.

“Ăn vụng còn đòi à?”. MạnhThời hung hăng trợn mắt nhìn cô, vừa mở bia vừa nói: “Em nghĩ gì thế? Một mìnhcười ngốc nghếch vậy.”

“Nghĩ được sống một mình sẽ thích biết bao…”

Mạnh Thời thở dài một tiếng, đặt lon bia xuống giơ tayôm chặt cô, một Phùng Hy mạnh mẽ và mềm yếu đang dựa vào lòng anh. Cô không biết rằng vẻ mềm yếu đó khiến anh yêu biếtbao. Mạnh Thời nhẹ nhàng vuốt tóc cô nựng: “Em đừng tránh. Em không thể sốngmột mình cho đến hết đời. Hiện giờ em không muốn đối mặt, tương lai kiểu gì emcũng sẽ phải đối mặt, chẳng lẽ cứ phải tìm một ông đã từng ly hôn, em mới dámđàng hoàng yêu ông ta hay sao?”

“Mạnh Thời, gia đình anh quả là không bình thườngthật.” Phùng Hy cúi đầu ấp úng nói. Cái mà cô sợ không phảilà nghe thấy những lời khiến cô bị tổn thương. Cô đã từng kết hôn nên rất hiểuhôn nhân là sự va chạm giữa hai gia đình, không chỉ đơn giản là chuyện riênggiữa hai người, không thể bảo ai từ bỏ cha mẹ mình được.

Điền Đại Vĩ là người vùng này, gia đình cô lại ở mộthuyện nhỏ các trung tâm thành phố mấy trăm ki lô mét. Trước đây cô đã từng có ý định đón cha mẹ mình đến ởcùng. Điền Đại Vĩ phản đối, anh ta trả lời rất rõ ràng với Phùng Hy rằng, kể cảcó sống chung với cha mẹ thì cũng phải sống chung với cha mẹ anh ta.

Cô cãi lại rằng cha mẹ của anh ta ở ngay thành phốnày, còn cha mẹ cô lại ở quá xa, tuổi tác cao cô không thể chăm sóc. Điền Đại Vĩ nói, cha mẹ cô có thể đến, miễn là mua nhàkhác hoặc thuê nhà.

Lúc đó cô và Điền Đại Vĩ mới mua nhà, Phùng Hy nghĩđợi trong tay có tiền dư dả sẽ đón cha mẹ đến ở cùng. Hiện giờ thì cô chỉ mong cuối năm được thưởng mộtkhoản tiền kha khá để có thể trả góp đợt đầu, mua một căn hộ dù chỉ có mộtphòng khách một phòng ngủ cũng đã là tốt lắm rồi.

Đến giờ cô vẫn chưa nói với cha mẹ chuyện ly hôn. Biết được tin này chắc chắn họ sẽ đến ngay. Cô dự địnhđể tết về nhà sẽ nói. Lúc đó tâm trạng của cô đã ổn định, trong túi có tiền,cha mẹ không đến nỗi phải lo lắng cho cô không có chỗ nương thân. Nhưng hiệngiờ cô lại cảm thấy lo lắng, biết giới thiệu cho họ như thế nào về Mạnh Thời?Nhà của Mạnh Thời danh gia vọng tộc bên bờ sông Lan Khê, dường như cô có thểtưởng tượng ra thái độ của cha mẹ Mạnh Thời đối với cô. Bản thân Phùng Hy khôngsợ, nhưng cô sợ thái độ này sẽ làm tổn thương đến cha mẹ cô.

Mạnh Thời khẽ nói: “Em ngẩng đầu lên nhìn anh đi.”

Phùng Hy không chịu, tay ôm chặt eo anh, mặt gục vàongực anh tham lam tận hưởng sự ấm áp trong lòng anh. Cô nghe thấy rất rõ từng nhịp tim của anh, giống nhưtiếng trống hoành tráng nhất. Cô thật sự chỉ muốn nhắm chặt mắt lại, để anh ômcô đến ngày thiên hoang địa lão, không cần phải đối mặt với cha mẹ, chỉ cầnmình anh mà thôi.

Nếu cô chưa ly hôn, Mạnh Thời nghĩ, có thể anh sẽ épcô, và sự nhạy cảm và mềm yếu giấu sâu dưới đáy lòng Phùng Hy đã đem lại choanh một cảm giác đau đớn như một ngọn lửa đốt cháy trái tim – anh đã được tậnmắt chứng kiến cảnh cô bất chấp tất cả để giảm béo và sự đau đớn của cô khiphải đối mặt với chồng cũ. Căn phòng ấm ápvới bao bồn cảnh nhỏ xinh là vỏ ốc của cô, cô chuyên tâm chăm sóc, bảo vệ,không bao giờ tùy tiện cho người khác bước vào.

Mạnh Thời chậm rãi nói: “Hy Hy, sở thích lớn nhất củaanh là thu thập các mẫu đá. Hàng triệu nămthậm chí hàng chục triệu năm nay, chỉ có đá là thứ trung thành với bản chất củamình nhất trên địa cầu. Và đá lại được chia thành nhiều loại, như loại đá cuộidưới lòng sông này, như loại đá trầm tích được hình thành trong quá trình phonghóa. Đá cuội đâu đâu cũng có thể tìm thấy, nhặt riêng một hòn về nhà bày mớithấy được sự khác biệt. Đá trầm tích chồng chất thành núi, nhưng lại có thể bócra từng lớp một, mềm đến mức có thể bóp vụn trong lòng bàn tay. Đá ruby, đásaphire, kim cương là tinh hoa của các loại đá, sau khi được tôi luyện trongnhiệt độ cao, áp suất cao, trở thành loại đá quý rực rỡ nhất. Nếu em đi tìm mộtngười đàn ông bình thường đã ly hôn, có thể anh ta sẽ cho em viên đá cuội tròntrĩnh bình thường; nếu em tìm một người đàn ông để sống tạm bợ cho qua ngày,tình cảm sẽ dễ vỡ vụn như đá trầm tích.”

Anh dừng lại, không nói tiếp nữa. Phùng Hy ngần ngừ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mạnh Thờiđang mở to miệng, trong rất đáng ăn đập, “Chỉ có tìm anh là tuyệt nhất, diệnmạo không xấu, tài cán không tồi, tính tình dễ mến, tình cảm chân thành.”

Phùng Hy không thể nhịn được, vừa cười vừa mắng: “Chưabao giờ gặp anh chàng nào tự đề cao mình như anh.”

“Hy Hy, anh thích em cười. Tính em rất lạc quan, vậythì em cứ tiếp tục lạc quan đi. Người sống với em là anh chứ không phải ngườikhác. Kể cả là gia đình anh phản đối, kể cả cha mẹ em không đồng ý, chỉ cần haichúng ta thật lòng với nhau, sớm muộn cha mẹ cũng sẽ thông cảm thôi. Từ nhỏ anhđã hiểu ra được điều này, cậy thế ở nhà thích làm gì thì làm. Hiện giờ khôngphải anh đã ra ở riêng rồi đó sao?”. Mạnh Thời tỏ ra rất tự hào.

Phùng Hy dựa vào lòng Mạnh Thời nói với vẻ nghiêm túc:“Liệu chúng ta có mệt không anh?”

“Có thể.” Mạnh Thời hôn lên tóc cô, nói: “Hy Hy, emđừng sợ, chỉ cần ở bên anh là được. Anh yêu em là được rồi.”

Cô ngửa đầu lên hỏi anh: “Tại sao anh lại thích em?”

“Không tại sao cả. Gặp được em chính là em thôi.” Ánhmắt anh như ánh sao lấp lánh trên bầu trời.

Phùng Hy không hỏi thêm gì nữa. Trong cuộc đời, con người gặp gỡ chính là duyên phận,gặp gỡ Phụ Minh Ý, gặp gỡ Điền Đại Vĩ, gặp gỡ Mạnh Thời.

Cô không muốn nghĩ thêm gì nữa, đưa tay vuốt lông màycủa Mạnh Thời. Lông mày của anh rất gọn gàng, như nét thư pháp đẹp được viếtbằng bút lông. Trong khoảnh khắc đầu lưỡi lướt qua môi anh, thì bị anh ôm chặthơn. Anh đáp lại cô nồng nhiệt hơn, bất giác tay đưa vào trong áo cô.

Anh kẹp chặt khiến cô không thể nhúc nhích, chỉ thấymột cảm giác nóng bỏng từ đôi môi anh ập tới. Cô như con cá bị vứt lên bờ, rasức há miệng để thở nhưng vẫn cảm thấy nghẹn thở. Cô chỉ muốn đẩy anh ra mộtchút, nhưng giống như kiến rung cây to. Cô thở hổn hển kêu anh dừng lại, chỉthấy âm thanh mơ hồ lùng bùng trước đầu lưỡi, chưa nói ra được lại phải nuốtvào.

Trong lúc cô bắt đầu mềm nhũn người thì anh di chuyểnđôi môi, chuyển sang tấn công dái tai và cổ cô, cảm giác bần rần khiến cô runrẩy. Cô ôm chặt cổ anh khẽ kêu một tiếng: “Mạnh Thời.”

Thái độ của cô quyết định tất cả, Mạnh Thời bế cô lên,cúi đầu nhìn thấy mắt cô nhắm nghiền mắt ngượng nghịu, không nhịn được nữa anhkhẽ mỉm cười. Anh bế cô vòng qua tảng đá lớn rồi đặt xuống, khẽ hỏi; “Em có sợlạnh không?”

Phùng Hy mở mắt ra, nhìn sang bốn phía xung quanh, núiđá như tấm bình phong. Anh không bế cô vào lều, mắt nhìn thẳng vào suối nướcnhỏ. Cô cười thầm đẩy anh ra, vừa thấy kích thích vừa lại có phần không dám.

“Anh đã ngắm kỹ khi chọn địa điểm này rồi, chỗ này làkhúc cua, có tảng đá lớn che rồi, có người đến cũng không nhìn thấy.” Mạnh Thờicười ranh mãnh nói.

Cô phấp phỏng ngó nhìn xung quanh, chưa bao giờ PhùngHy được trải qua những giây phút như thế này, hơi thở bắt đầu gấp gáp.

Ánh mắt Mạnh Thời đột ngột sáng lên, anh nhanh nhẹncởi quần áo của mình ra. Anh chỉ mặc một chiếc quần trong đứng trước mặt cô,dưới ánh sáng leo lét, nhìn anh tựa như thiên thần. Cô không nói gì cả, nhắmmắt và dang tay ra.

Trong tích tắc cơ thể chìm trong nước, cô bị kíchthích nên bất ngờ mở to mắt, sởn hết gai ốc. Cô như con bạch tuộc bò lên ngườianh, chỉ khi được tận hưởng hơi ấm từ cơ thể anh, cô mới không bị chết cóng.

Mạnh Thời móc ra một bình rượu như làm ảo thuật, đưađến bên miệng cô nói: “Rượu Mao Đài năm tám mươi lăm, để hai mấy năm rồi, thơmlắm.”

Một mùi thơm lan tỏa vào tận cổ họng, dạ dày cảm thấynóng bỏng. Cô không kìm được uống liền mấy ngụm, một cảm giác nóng bỏng, tê têăn sâu vào cổ họng. Cô khẽ cười mắng: “Anh có âm mưu từ trước rồi!”

“Ừ, em nói đúng rồi đấy. Lần trước ở Hàng Châu anh đãmuốn chuốc cho em say rồi, chỉ tiếc là em lại tỉnh táo quá.” Mạnh Thời khẽcười, ôm chặt lấy cô. Anh dịu dàng liếm đôi môi cô, Phùng Hy cảm thấy một cảmgiác nóng bỏng đan xen trong miệng mình, cơ thể lạnh như vậy, nhưng trái timlại nóng hổi. Sóng nước trở nên nhẹ nhàng, anh khẽ đỡ lấy eo cô, cô như ngườiđang bồng bềnh trên mây.

Cô bám lấy anh khẽ mở mắt ra thì nhìn thấy đôi mắtsáng ngời đó của anh. Tất cả mọi ánh sao trên trời đều hút vào trong mắt anh,chùm sáng đó từ từ chuyển động, như một vòng xoáy cực lớn nuốt chửng lấy cô.

“Mạnh Thời.” Cô vuốt ve mặt anh, thì thào gọi tên anh.Mặt anh kề sát mặt cô, dường như giữa cơ thể anh và cô không còn khe hở nào.Đột nhiên Phùng Hy thấy vô cùng cảm động.

Bầu trời đêm không biết đâu là chân trời, chỉ có mànsao dày đặc. Ánh trăng biến khe suối thành một dải lụa bạc bao trùm lấy cô vàanh. Suối chảy róc rách, bên tai chỉ có tiếng thở của anh.

Mạnh Thời hôn nhẹ lên má cô, kéo tay cô đặt trước ngựcanh, nói một cách vô cùng ngoan đạo: “Hy Hy, đây là của em. Nó rất yêu em.”

Trong tích tắc, sóng lớn xô vào đáy mắt cô. Bàn tay côcảm nhận được rất rõ nhịp đập dồn dạp của trái tim anh, nó va đập vào lòng bàntay cô, cũng va đập vào tâm hồn cô.

Tất cả đã diễn ra một cách rất tự nhiên như vậy. Tảngđá lớn ngăn cách trời đất, ngăn cách cha mẹ anh và gia đình cô, chỉ đem lạikhông gian tuyệt vời cho riêng anh và cô.

Cô khẽ rên lên một tiếng nằm duỗi người ra, trắng ngầnnhư ngọc, cô khẽ nhíu mày, cảm nhận sự đau đớn và hạnh phúc mà anh đem lại.Giây phút này đây, Phùng Hy lại nhớ đến buổi tối hôm cô và Điền Đại Vĩ ly hôn,một giọt nước mắt âm thầm vuột khỏi khóe mắt. Cô siết chặt Mạnh Thời, anh dùngsự nhiệt tình và nhiệt độ của cơ thể anh để lấp đầy những khoảng trống tronglòng cô.

Cô như cây rong rêu yếu đuối dựa vào anh. Anh bị côghì chặt, một cảm giác hạnh phúc đến tột độ ập tới. Mạnh Thời khẽ rên lên mộttiếng, tay bấm chặt lưng cô, anh dùng lực mạnh đến nỗi như muốn siết chặt côvào trái tim anh.

Trong đầu Phùng Hy chỉ thấy quay cuồng, bò lên ngườianh không còn chút sức lực nào.

Một nụ hôn từ từ dịch chuyển từ má lên môi, anh khẽliếm mà không đưa vào sâu. Tay nhẹ nhàng hơn cả khe suối, vừa vuốt ve vừa rửacho cô. Cô mơ màng, cô không còn muốn quan tâm, không còn muốn nghĩ đến bất cứđiều gì nữa, có anh là được.

Cơ thể được nhẹ nhàng bế bổng lên, chiếc khăn mềm mạiđã hút hết những giọt nước trên người, anh bế cô vào trong lều, hai cơ thể ấmáp ghì sát nhau khiến cô liên tưởng tới hai chú chuột nhỏ đang nằm bên nhau đểsưởi ấm. Cô dịch đầu xuống, tìm đúng chỗ bả vai để tựa vào và quay ra ngủ ngonlành.

Có lẽ ở độ tuổi này của cô, trong tình huống này càngphải cân nhắc trước sau, coi trọng kết quả. Nhưng giây phút này, Phùng Hy đãquên hết tất cả. Cô làm theo bản năng của mình, để mình cho và nhận một cách tựnhiên.

Nhiều năm sau Phùng Hy nghĩ lại, vẫn cảm thấy lần gầngũi đầu tiên với Mạnh Thời như bị trúng tà, mới lựa chọn cách làm chuyện đódưới nước. Và cô lại thích như vậy.

Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com