Tất cả
Phụ Ái Như Sơn, Huynh Hữu Đệ Công
"Sao lại có thể có cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào như vậy, càng ăn lại càng nghiện, chỉ có thể khí thế như chẻ tre xâm phạm mỗi một tấc trong miệng y, thẳng đến khi đem đầu lưỡi nhi tử liếm đến run lên cũng không chịu buông tha.

"Ngô..." Tiểu Thụy thật sự bị dọa, baba sao lại giống như phát cuồng đi hôn mình? Đây không phải chuyện chỉ có thể làm với mẹ sao? Nhưng y cũng không còn tâm trí đâu đi tìm hiểu chân tướng sự tình, bởi baba hôn rất bá đạo rất bừa bãi, chính mình liền hô hấp cũng thực khó khăn, chỉ có thể há miệng để đầu lưỡi baba tiến quân thần tốc, chẳng những liếm lên hàm trên khiến mình ngứa ngáy, còn liếm đến sâu trong gốc lưỡi."

 .....

"A, vậy sao? Vậy xem như bồi thường cho việc baba xem nhẹ sở thích của con hồi tiểu học đi! Bảo bối, có cảm động không...." Tào Ngọc Thành hắc hắc cười, gãi gãi đầu, loại sự tình lãng mạn này thực không hợp với kiểu tráng hán như hắn....

"Nhưng baba làm sao biết con thích thứ này?" 

"Cái kia..... Baba ngày hôm qua không cẩn thận đọc được bài văn của con..... Bài văn con viết yêu baba nhất....."

"Baba thật đáng ghét, sao có thể trộm xem bài tập của con!" 

Bình luận truyện