Tất cả
Phồn Chi

Nói về bốn năm trước, là Lý Thiên Dương u mê không hiểu, hạnh phúc đơn giản trước mắt lại không biết trân trọng, chỉ biết đi tìm những thứ phù phiếm hơn. Là Vương Tranh ngây thơ, khờ dại, tin vào một tình yêu sẽ vĩnh viễn không thay đổi, mãi mãi là có thật, ngu ngốc, si mê đến mức tuyệt vọng. Là Từ Văn Diệu cô đơn, một mình bước đi giữa băng nguyên hoang vu, chẳng còn tin vào tình yêu thương, vì chẳng có gì tồn tại thật sự, kể cả tình yêu.


Rồi đến bốn năm sau, một Lý Thiên Dương bừng tỉnh khỏi cơn mê muội, nhận ra được hạnh phúc ở xung quanh, dù nó nhỏ nhặt nhất, cũng khiến Lý Thiên Dương xúc động. Một Vương Tranh kiên cường sau từng vấp ngã, ngày ngày tự gặm nhấm vết thương để rồi thu mình trong vỏ bọc do chính mình tạo ra. Một Từ Văn Diệu thành thục, bắt đầu đi tìm chuyến tàu rời khỏi băng nguyên lạnh giá ngày nọ.


Nhân sinh như mộng, phần số như cây, mộng miên man chấp nối, cây mê mải ra hoa. Nếu một ngày mộng tàn và cây trơ trụi, lẽ nào cuộc đời cũng dừng lại? Cây đâu phải một cành mà nên, mộng đâu chỉ một giấc mà thành. Bên ngoài tán cây chính vẫn còn nhiều nhánh phụ, bên ngoài cơn mơ đầu vẫn man mác giấc mộng rời.

Bình luận truyện