Phiêu Du Giang Hồ

Quyển 2 - Chương 15: Hic, ca hát hay bán thân thế này!



Ông Trời ơi, con chẳng biết ông đang đối xử tốt hay đối xử tệvới con nữa. Tiểu gia con đến thời cổ đại này, đầu tiên bị ném vào thanh phongquán, bây giờ lại bị ủn vào lầu xanh. Hoa lệ là thế sao?

Sau khi đưa Mộ Dung Tiên đến một gian phòng, tôi cùng ba ngườikia tới gặp bà chủ lầu xanh béo phi thường gọi là “dì Lam”, cuối cùng lại bị tốngvào phòng của Mộ Dung Tiên để chăm sóc cô nàng.

Cuộc sống này đúng là cuộc sống của a hoàn mà! Thực ra batên đại ca kia nói cô nàng này rất khó ứng phó, nên mới bắt tôi vào chăm lo nhưthế.

Tôi vốn cho rằng lầu xanh chính là hắc điếm bắt người, ai ngờđâu, nhờ sự trình bày này nọ của mấy tên đại ca, tôi mới phát hiện, đằng sau tấtcả những cái gọi là thục nữ hiền lương bị bức ép làm kỹ nữ, thực ra tất cả đềucó những ẩn tình đầy huyết lệ.

Mộ Dung Tiên ơi Mộ Dung Tiên! Tôi thực không ngờ cô lại đếnmức này đấy.

Cô nàng Mộ Dung Tiên kiều diễm này rõ ràng đã lừa ba tên kiađưa mình tới Lạc Dương để chơi bời, còn hiên ngang tuyên bố rằng: “Sau khi chơibời thỏa thê, chúng ta sẽ về lầu xanh của các huynh, như ta thế này, nhất địnhsẽ trở thành chiêu bài chủ chốt, đối xử tốt với ta sau này cũng có lợi cho cáchuynh lắm đấy”.

Tiếp đó, ba tên kia tiêu hết sạch tiền cho cô nàng ăn chơi,nhưng Mộ Dung Tiên lại lật lọng, quay đầu bỏ chạy, ba tên kia sợ trở về sẽkhông thể báo cáo kết quả, cho nên đành cố gắng bắt cô ta lại.

Tiểu gia tôi bái phục, thật sự bái phục. Mộ Dung Tiên, côkhông phải là chuyển thế của Công chúa vương quốc Labrador Retriever[1] ngốcnghếch đấy chứ.

[1] Tên một giống chó cảnh.

Tối đó, Mộ Dung Tiên khoan thai tỉnh lại, mở mắt trừng trừngnhìn tôi mà mắng rằng: “Cái mặt rỗ của ngươi sao đầy vừng…”.

Khốn kiếp! Lúc này thứ khiến tiểu gia tôi đau đớn và oán hậnnhất chính là cái mặt rỗ này. Nếu không phải quên rằng mình đang khoác bộ mặt rỗthì tiểu gia tôi cũng chẳng cần phải trốn tên Mặc Nguyệt gì gì đó. Không cần chạytrốn, cũng sẽ không bị rơi mất cái túi và chiếc còi. Không cần phải quay trở lạitìm túi và tìm còi thì tiểu gia tôi cũng chẳng gặp phải ngôi sao tai ương đen đủilà cô thế này.

Khi Mộ Dung Tiên đưa cánh tay tựa ngọc ra muốn mở chiếc quạtcủa tôi, tôi từ băng ghế đứng bật dậy, một chân giẫm lên giường, tức giận nói:“Mộ Dung Tiên, ả nha đầu thúi câm miệng lại cho tôi”.

Cô nàng lập tức sững người.

Tôi quét mắt nhìn. Ừ, rất tốt, khí lực của mình thật là mạnhmẽ.

“Tôi là Thượng Quan Tình. Hiện tại cô đang ở lầu xanh, tốtnhất nên thành thực một chút, nếu không cái mạng tép riu của cô, tôi không chịutrách nhiệm nổi đâu.”

Mộ Dung Tiên nhìn thẳng vào mắt tôi, nhếch mép nói: “Xí! Hènchi cứ cảm thấy thứ mùi vị khiến người ta ghét cay ghét đắng như thế”.

“Tại sao cô lại ở đây, tại sao Mộ Dung Tuyết không ở cùngcô?”

“Ta và huynh ấy cãi nhau. Huynh ấy không cho phép ta đi tìmbốn huynh đệ Âu Dương. Nói mới nhớ, sao cô cũng không ở cùng với bốn huynh đệ bọnhọ.”

“Tôi bị lạc.”

“Như thế nghĩa là sẽ chẳng có ai biết mà cứu chúng ta phảikhông?”

“Đúng vậy, cô sợ gì, chẳng phải võ công của cô rất cao cườngsao.”

“Chỉ có thể dùng để đánh nữ nhi thôi, cô có muốn thử chútkhông?”

“Cảm ơn, tiểu gia đây không hứng thú.”

Cuối cùng, qua một hồi tranh luận, chúng tôi đã đưa ra quyếtđịnh quan trọng. Đó chính là… đàm phán với dì Lam.

Đàm phán cái gì? Híc… đương nhiên là bàn chuyện ca hát haybán thân rồi.

Ngược lại, dì Lam rất vui vẻ đáp ứng. Còn ném cho Mộ DungTiên một câu: “Nếu có bản lĩnh thì cứ làm thế đi”.

Sau đó, tôi trở thành người chăm lo của Mộ Dung Tiên.

Tôi biết, tôi phải ở đây để kiếm hòm tiền đầu tiên trong cuộcđời mình, cho dù là kiếm tiền từ người khác.

Tôi mang vẻ mặt dạt dào kích động với công việc đầu tiêntrong đời này. Lúc đầu tôi vẫn cho rằng tiền đồ của công việc này sẽ vô cùng rộngmở, hơn nữa tôi cũng thầm suy tính rồi, tôi có thể dùng trí tuệ siêu việt củacây nấm hương này đưa Mộ Dung Tiên trốn khỏi đây. Nhưng nào ngờ, việc đó lại trởthành tấn bi kịch trong cuộc đời tôi…

Cho nên mới nói, cuộc sống chính là một chiếc bàn trà, màtrên bàn bày đầy những chiếc cốc[2], trong cốc lại đựng đầy sữa.

[2] Ở đây có cách chơi chữ: “chiếc cốc” (杯具 ) cóphiên âm là “bei ju”, đồng âm với từ “bi kịch” (悲剧). Ý của câu này muốn nói, cuộc sống đầy những bikịch.

Đó là vào một đêm nọ trăng sáng vằng vặc, hoa xuân thơmngát, gió lạnh hiu hiu.

Tôi và Mộ Dung Tiên chuẩn bị làm khúc “Phi thiên vũ”, sau đóđể cô ấy biến thành hình tượng tiên nữ thoát tục. Còn tôi là một nhân vật lượnqua lượn lại như con thoi trong đám người, vờ lỡ tay đổ nước lên người khác,nhân đó liếc ngang liếc dọc thu thập tình hình.

Khi Mộ Dung Tiên thân mặc y phục trắng muốt từ trên trời bayxuống, mọi người đều kinh ngạc trước cảnh sắc diễm lệ. Riêng tôi khi nhìn thấycảnh tượng ấy, trong lòng thầm vui sướng, không kiềm chế được liền nghĩ, chi bằngđưa Mộ Dung Tiên về thời hiện đại, mở công ty giải trí cũng kiếm được bộn tiềnđấy.

Đúng lúc bộ dạng như tiên nữ của Mộ Dung Tiên đang nhảy múatrên bục, tôi thì cúi gằm cái mặt rỗ của mình xuống cười ngốc, bên ngoài cửa bỗngxuất hiện một chàng trai tuấn tú. Tôi bất giác đưa ánh nhìn tới gương mặt chàngtrai đó, lập tức cảm thấy cổ họng tắc nghẹn.

Băng đảng mặt… mặt… mặt nạ! A a a… Xuất hiện rồi!

Cuồng đi kỹ viện, chẳng có tiết tháo, nam cũng xơi mà nữcũng chén, đã phúc hắc không nhân tính lại còn là nhân vật nguy hiểm siêu cấp –ma… ma… ma quân Mặc Nguyệt xuất hiện rồi!

Tôi không nhịn thêm được nữa, lòng thầm than khóc. Khốn nạnthân tôi! Tại sao đi đâu cũng đụng phải tên ma quân chết tiệt này cơ chứ!

Tôi không kiềm chế được lâu hơn, đành lén lút di chuyển vềphía hành lang dài ngoài cửa. Thấy dì Lam chạy đến như chó quẫy đuôi mừng chủ,vâng vâng dạ dạ cúi đầu khom lưng trước mặt hắn, lại nghe Mặc Nguyệt nói mộtcâu: “Người đang biểu diễn trên kia. Tên là gì?”.

“TiểuTiên”, dì Lam vội nói.

“Ừ,đêm nay là cô ta”, Mặc Nguyệt gật đầu nói.



Mộ Dung Tiên bước xuống đài, tôi nhanh như chớp chạy đến trướcmặt cô ấy.

“Tiêurồi, tiêu rồi, có người chỉ đích danh cô đấy”, tôi vội nói.

“Khôngphải chứ, ta không phải bán thân, sao có thể bị gọi cơ chứ?”, Mộ Dung Tiên chaumày, dẩu môi nói.

Người bình thường không thể yêu cầu cô. Nhưng Mặc Nguyệt lạikhông phải người bình thường! Trên thế gian này, ngoài vợ của Hoàng đế, có lẽkhông người phụ nữ nào có thể từ chối hắn ta.

Tất nhiên là không tính tôi.

“Tómlại là, lúc này mà không chạy thì sẽ muộn mất”, tôi vội nói.

“Đãmuộn rồi…”, Mộ Dung Tiên nhìn ra phía sau tôi, sắc mặt trắng bệch nói.

Tôi xoay đầu lại, trông thấy Mặc Nguyệt đang đeo chiếc mặt nạmà cười với cả hai.

Tôi buông thõng tay, lập tức đứng sang một bên theo đúng quycủ: “Khách quan, đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng, tiểu nô không dám làmphiền nữa”.

Bước đến bên cạnh Mộ Dung Tiên, tôi thì thầm: “Tôi đi nghĩcách, cố kéo dài thời gian”.

Thấy Mộ Dung Tiên mặt mày sợ hãi, đôi mắt ngấn lệ, tôi nghĩ,lần này nhất định là cô ta sợ thật. Lúc này bên cạnh cô ta đã không còn đại cagiúp đỡ, cô ta cũng chẳng thể làm bất nhị thiên kim của Mộ Dung gia nữa.

Mặc Nguyệt nhìn tôi vẻ phớt lờ chẳng thèm để tâm. Chỉ làtrong khoảnh khắc quay đầu đi tôi đã thấy hắn vòng tay ôm eo Mộ Dung Tiên. MộDung Tiên ngước ánh mắt xin cứu trợ về phía tôi.

Tôi khóc, tiểu gia tôi đã tạo nghiệt gì thế này.

Tôi chạy về phía sau viện, nước mắt không ngừng rơi tronglòng. Thực ra tôi có thể chạy trốn ngay lúc này, có điều, dù có nhát gan thìcũng không thể làm chuyện vô lương tâm, bỏ bằng hữu như thế được.

Tôi bi tráng tẩy rửa lớp ngụy trang trên mặt, căm hận chàxát một hồi, rồi ngước mắt nhìn ánh trăng, làm động tác cáo biệt lần cuối trướckhi ra đi: “Mộ Dung Tiên à, sau khi cô trốn ra được, phải nhớ tìm người đến cứutôi. Nếu cô dám bỏ lại tôi thì dù có làm ma tiểu gia tôi cũng không buông thacô đâu”.

Tìm một căn phòng, tôi nhanh chóng trang điểm. Khi đường sơncuối cùng được phết lên môi, tôi hít một hơi thật sâu, thong thả bước ra khỏiphòng.

Tôi không xinh đẹp tuyệt trần như Mộ Dung Tiên, chỉ là lầnnày tôi muốn đánh cược một chút, cược rằng Mặc Nguyệt sẽ có cảm hứng với tôi.

Hu hu, tôi thực sự hy vọng hắn không có hứng thú với tôi,như thế tôi sẽ khỏi sợ không vượt qua được lương tâm mình nữa.

Trước khi lên đài, tôi nói với một người hầu: “Tôi là ngườimới đến, lấy cho tôi một cây tỳ bà”.

Khoan thai bước lên đài, tôi ngồi ở vị trí chính giữa, ngóntay thon dài lướt trên dây đàn gảy nhạc khúc “Tây sương”.

Dưới đài đủ mọi thanh âm vang lên, có cả tiếng kinh ngạccùng sự ngờ vực của dì Lam. Chỉ có điều ai nấy đều lặng im không động đậy.

Tôi biết, lúc tôi bắt đầu hát, cánh cửa trên lầu hai đã đượcmở ra. Cả ma quân tuyệt thế kia cũng nằm bò ra lan can mà yên lặng lắng nghe.

Tôi thấy hơi bồn chồn, sao hắn chỉ im lặng lắng nghe màkhông có hành động nào?

Nhạc khúc kết thúc, tiếng vỗ tay không ngừng vang lên tứ phía,hết đợt này đến đợt khác. Trông thấy vẻ mặt mấy tên đàn ông tai to mặt lớn, tôimới thực sự khẳng định một điều, nơi này có quá nhiều thứ đáng sợ.

Tôi ngẩng đầu, thấy khóe miệng Mặc Nguyệt mỉm cười trêu đùa,đột nhiên cảm thấy mình thật oan ức.

Rốt cuộc tôi đã làm sai chỗ nào? Tiểu gia tôi chỉ muốn sốngcuộc sống bình thường cũng không được sao?

Đột nhiên có người nói lớn: “Ta trả một vạn lượng”.

Lặng ngắt, tôi nhìn về phía người đó, vẻ mơ hồ.

Làm ơn đi mà! Tôi thật đáng giá thế sao!

Xí! Không nên nói như thế chứ. Mà nên nói rằng, tiền của cácngười không có chỗ nào để tiêu phải không?

Lòng tôi chợt chấn động, đi đời nhà ma rồi! Tôi biết chắc chắn,mình đã đi đời rồi. Một vạn lượng hả, lần này đừng nói đến Mộ Dung Tiên, ngay cảđến bản thân tôi cũng gặp nạn rồi. Tôi nhận thấy Mặc Nguyệt nhất định sẽ khôngvì tôi mà vung tiền ra đâu.

“Mườivạn lượng.”

Có người vừa nói, tôi kinh ngạc nhìn về phía chủ nhân giọngnói đó. Chỉ thấy Mặc Nguyệt mỉm cười từ không trung bay xuống, chầm chậm đáp tớitrước mặt rồi đưa tay ôm tôi vào lòng, sau đó nói với tất cả mọi người: “Bỏ rangàn vàng, mong được nụ cười của giai nhân. Nếu ai muốn tranh giành với ta, bấtluận phải bỏ ra bao nhiêu tiền, ta cũng sẽ trả giá cao hơn người đó gấp mười lần”.

Nói xong, Mặc Nguyệt ôm tôi bay lên lầu hai.

Còn tôi biết rằng về cơ bản mình đã được an toàn, nhưng đócũng giống như án tử đã treo ngay trước mắt! Chỉ là tôi vẫn chưa hiểu được tạisao Mặc Nguyệt lại bằng lòng bỏ ra nhiều tiền như thế để cứu mình…