Tất cả

Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo - Chương 38: Tâm tư bé tẹo của Thượng tướng

Truyện Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo

Tác giả Công Tử Nhu

Danh mục Sủng Đam Mỹ Hài Hước

Trước Tiếp
Edit: @nynuvola

Lucas đưa tay xoa đầu Lạc Nhiễm.

Hắn biết rõ sức mạnh của mình, vì vậy lúc xoa dùng lực cực kì, cực kì nhẹ nhàng, cũng rất thận trọng. Lạc Nhiễm thật sự có chút mệt mỏi, tinh thần tiêu hao nhiều, ngủ thiếu giấc, thấy Lucas không phân phó gì thì nghiêng đầu tiếp tục ngủ.

Mãi đến gần trưa mới tỉnh, chính là hai giờ sau y mới rời giường.

Lạc Nhiễm đứng dậy, thiếu ngủ làm đầu óc y có chút hỗn độn, y với lấy dịch dinh dưỡng và mấy viên nén phía đầu giường bổ sung lại năng lượng, trạng thái tinh thần từ từ khôi phục.

...... Không xong rồi.

Y đi đến trước gương xem xét, vừa trông thấy hình ảnh phản chiếu, quả nhiên toi đời.

Trên cổ và cổ tay y là hai vết đỏ lớn, trên môi cũng có thương tích.

...... Giống như vừa kết thúc xong hoạt động "kịch liệt" nào đó.

Khuôn mặt Lạc Nhiễm đỏ lên, lan tới tận mang tai.

Y có nên phong cho mình một lá cờ hiệu? Rõ ràng đã tự nhủ phải tận lực duy trì khoảng cách với Lucas, xử lí tốt mối quan hệ cấp trên cấp dưới, cớ sao họ cứ liên tục nảy sinh những điều không nên xảy ra trong mối quan hệ này vậy?

...... May thay đối phương chính là kiểu đầu gỗ.

Lạc Nhiễm trấn an bản thân, Lucas chắc chắn là người đặc biệt nhất mà y từng tiếp xúc qua.

Phần lớn Alpha và Omega y quen biết đều cực kì hưởng thụ việc bị tin tức tố trói buộc, vui vẻ tìm đến đối tượng để chia sẻ. Nhưng ở chung với Lucas mấy năm nay, hắn chưa bao giờ đối với phương diện này có ý muốn khát khao hay tưởng tượng về, trong thế giới của hắn, tình yêu giống như không hề có khái niệm tồn tại.

Nếu ngày nào đó Lucas nói hắn thích ai, khả năng cao là mặt trời mọc từ đằng Tây, Chu Minh Khải biến thành một nam nhân si tình khốn khổ luôn rồi.

Lạc Nhiễm miên man suy nghĩ, tìm kiếm bao tay trong ngăn tủ.

Y đeo bao tay, mặc áo cao cổ, bao bọc bản thân kín cổng cao tường. Về phần môi......một người đàn ông mà đi tô lớp son dày thì chẳng phải quá là cay mắt đi à, Lạc Nhiễm chỉ đành ngoảnh mặt làm ngơ.

Cùng lắm nói là tức giận, hai ngày tới cố gắng giảm bớt việc ra cửa gặp người ngoài.

Lạc Nhiễm sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, vừa bước ra liền trông thấy Lucas đang đứng dựa lưng trước cửa phòng mình.

Y hơi ngạc nhiên, "Thượng tướng anh bị sao vậy? Cần cái gì sao?"

Lucas yên lặng nhìn Lạc Nhiễm.

Lát sau, hắn hừ lạnh một tiếng, "Không có gì."

Hừm.

Nam nhân gian xảo này, tiểu lưu manh thầm thương trộm nhớ hắn! Nhất định là Lạc Nhiễm cố ý mê hoặc hắn.

Đầu tiên là đồng hành ngày đêm như một thói quen, rốt cuộc hiện tại nhịn không được nên quyết định giương móng vuốt ra với hắn rồi?!

Bà mẹ, ỷ vào bản thân vừa đẹp vừa thông minh, quay hắn đến chóng cả mặt.

Hừ, thích chơi vậy lắm sao.

Lucas khoanh tay, vẻ mặt kiêu căng liếc Lạc Nhiễm, chăm chú đến mức y cảm thấy khó hiểu.

"Thượng tướng?"

"Tiểu khốn nạn." Lucas chỉ vào người y: "Âm mưu quỷ kế của cậu tôi đã nhìn thấu rồi, tôi thừa nhận, cậu đã thành công."

"???"

Lạc Nhiễm có phần lo lắng, di chứng sau kì mẫn cảm hả? Đầu óc hắn hình như không được minh mẫn cho lắm?

Âm mưu quỷ kế...... Chẳng lẽ cho rằng lời nói tối qua của y là gạt người?

Lạc Nhiễm nhíu mày, dịu giọng giải thích: "Thượng tướng, tôi thật tình......cũng không tính là nói dối hay dùng thủ đoạn."

Y sẽ luôn tuân thủ lời hứa hẹn làm thư ký của Lucas, đây là lời nói thật.

"...... Tiểu lưu manh, lại bày trò!" Lỗ tai hắn bỗng nhiên ửng đỏ, hung dữ nói: "Cậu mà còn như vậy, tôi sẽ con mẹ nó dán kín cái miệng cậu lại."

Lạc Nhiễm: "......?"

Lucas sải bước rời đi, người đàn ông thân cao 1m9 bộ dạng tức giận khi bỏ đi trông đặc biệt kỳ lạ và dễ thương, bàn chân to giống như sắp đạp xuyên thủng sàn nhà tới nơi.

Lạc Nhiễm: "......"

Quên đi, y mặc kệ, 'dượng cả' ghé thăm thường sẽ có tâm tình dở dở ương ương như thế.

......

- - XXXX --

Ăn cơm trưa xong, mọi người thu dọn một chút chuẩn bị trở về.

Hầu gái đã bị Lục Thành chuyển đi, trải qua quá trình tra khảo và điều tra từ phía gián điệp biên giới, xác nhận tinh khấu thật sự trà trộn vào đội, dự tính hành động.

Bất luận có phải là tin thật hay không thì đây cũng là một cơ hội.

Lucas muốn tự mình xuất chinh, bao vây tinh khấu trên tuyến đường vận chuyển phía Đông Nam của Đế Quốc, đây cũng là con đường núi hiểm trở thường dùng để di chuyển qua lại UNK quặng và băng quặng.

Đương nhiên, để đánh lạc hướng tai mắt, Lucas sẽ lên đường tuần tra và loại bỏ tinh khấu B67, bắt đầu xuất phát từ khu gieo trồng lớn nhất của Đế Quốc, sát B67 chính là đường núi phía Tây Nam, tiểu binh đoàn của Lucas sẽ đi qua nơi này.

Ngay sau khi trở lại, Lucas phải lập tức khởi hành, trước lúc lên phi cơ, mọi người đều nói với hắn mấy câu, tiễn đưa anh hùng ra trận.

Lucas bị Nhị hoàng tử kéo đi nói chuyện, Nhị hoàng tử mặt mày lạnh nhạt, biểu tình nghiêm túc, trên người có nhuệ khí từ người học võ, lúc đứng chung với Lucas khó có thể không đè ép các Alpha khác.

Nhị hoàng tử Chu Minh Cảnh, đã từng là quân nhân, có quan hệ khá tốt với Lucas, tính cách hai người đều là loại không thích nói chuyện, hiện tại Chu Minh Cảnh cũng chỉ bình bình đạm đạm chúc phúc vài câu hành trình thuận lợi.

Phía bên này, Chu Minh Khải vừa nhác thấy môi Lạc Nhiễm, còn bao tay và áo cao cổ, sợ tới mức không ngừng gào thét.

Cậu vốn cho rằng cái 'làm quá mức' của Lucas chỉ là nói chơi thôi, ai ngờ......??

Cả người Chu Minh Khải đều tràn đầy năng lượng.

Đây là đang công bố CP quốc dân của Đế quốc phải không?!

Đã muốn chuẩn bị hôn lễ thế kỷ chưa vậy?! Khi nào đời sau ưu tú sẽ xuất hiện?!

"Người bị sao vậy?" Lạc Nhiễm nhìn chằm chằm khuôn mặt ngốc của Chu Minh Khải: "Điện hạ có lời nào muốn chuyển đến Thượng tướng à? Để tôi thay mặt chuyển lời."

"Hở......" Chu Minh Khải ngơ ngác đáp theo bản năng, nhất thời quên mất bản thân tính kể cái gì.

"Chính là......" Chu Minh Khải dường như được đả thông, liền nói: "Đúng rồi! Tôi nghe bảo, công chúa Lạc Băng Lilia gì ấy khi biết hoàng tử Andica muốn liên hôn với Lục Thành bỗng cực kì giận dữ, cho rằng đối tượng liên hôn không phải mình nên rất mất mặt, mấy ngày gần đây vẫn khóc nháo làm loạn."

"Ồ......" Lạc Nhiễm có chút bất đắc dĩ.

Vị công chúa Lilia này, thật sự là bùn loãng của hoàng thất.

Chu Minh Khải khó xử: "Sau đó, hoàng thất và quốc vương Lạc Băng bị ồn ào đến phiền, muốn bàn bạc với tôi và đại ca, xem có thể cho cô nàng và Thượng tướng dùng đài thử nghiệm một lần, coi như để cổ chết tâm đi."

Lạc Nhiễm: "......"

Đài thí nghiệm, là phát minh đáng kinh ngạc nhất của Đế Quốc.

Hai người cùng nhau đứng check, hệ thống và máy móc sẽ nhanh chóng phân tích kỹ càng tỉ mỉ số liệu của cả hai, từ tính cách đến suy nghĩ, chờ một chút liền nhanh chóng phát ra kết quả kiểm tra tỉ lệ phần trăm xứng đôi.

Hơn nữa đài thí nghiệm rất kỳ diệu, đôi khi phát ra tỉ lệ cân xứng đến mức khó tin, không nhất thiết phải dựa trên số liệu, hiện tại rất nhiều học giả vẫn đang nỗ lực nghiên cứu để tìm ra các quy luật.

Rất nhiều cặp vợ chồng trẻ trước khi kết hôn đều đến đây thử một lần, chỉ cần không phải số âm, vượt qua 30% thì mọi người đều vừa lòng. Những người có chỉ số thân thể khác nhau thì càng thêm nhiều yếu tố bất xứng, hiếm khi có ai đạt được tỉ lệ trên 60.

Lạc Nhiễm nói: "Vị công chúa Lilia này tính tình...... Chắc là được cả nhà chiều hư, khó trách."

Tính tình hồ nháo, hoàng thất Lạc Băng vậy mà còn muốn phối hợp với nàng.

"Đúng vậy." Chu Minh Khải cười bảo: "Anh cả và anh hai tôi còn nói, đây cũng chỉ là mượnn danh công chúa để tranh thủ chút đỉnh, lỡ như chỉ số thật sự tốt, vậy có thể thuận nước đẩy thuyền, lại cố gắng tác hợp chuyện liên hôn với Thượng tướng? Nghĩ thì đẹp đấy."

Lạc Nhiễm lắc đầu.

Có điều chuyện này cũng không phải to tát, y mỉm cười: "Không sao cả, muốn kiểm tra thì cứ kiểm tra."

Với tính tình của Lucas, ai làm thí nghiệm với hắn đều ra số âm cho mà coi, vị hôn thê trước đây của hắn đã thử nhiều lần mà vẫn thất bại, dự kiến Lilia sẽ đạt được điểm số thấp nhất trong lịch sử hệ thống.

"Nhưng rất bực bội." Chu Minh Khải trợn mắt nói: "Lần trước cũng vậy, Lilia đúng là điên khùng đâu đâu, tự nhiên điểm danh muốn chọn cậu, may là anh cả đã ép chuyện này xuống rồi, lúc hàn huyên có từng vô tình đề cập tới, chứ nếu không cả anh cũng bị lôi đi rồi."

"......" Lạc Nhiễm sững người, nghi hoặc hỏi: "Là Đại hoàng tử nói cho người?"

"Không phải, tán gẫu thuận miệng nói ra thôi." Chu Minh Khải không nghĩ quá nhiều: "Sau đó tôi liền kể với Thượng tướng, nhưng hình như phía kia không có thêm hành động nào, nên Thượng tướng cũng không động."

Lạc Nhiễm thầm nghĩ, bởi vì chuyện đó y đã giải quyết.

Còn giải quyết thật nhanh, nếu không Lucas lại tức giận làm lớn vụ việc lên nữa.

Lạc Nhiễm vô thức liếc qua chỗ Đại hoàng tử Chu Minh Vũ, phát hiện Chu Minh Vũ vẫn luôn nhìn về phía y.

Tầm mắt hai người giao nhau, Chu Minh Vũ tiến lại hướng này: "Lạc thư ký, vừa về đã vội bận việc?"

"Còn tốt."

Chu Minh Vũ: "Nếu có gì phiền phức thì nhớ tìm tôi giúp đỡ."

Thoáng thấy Chu Minh Khải đang nói chuyện cùng Lucas, bốn phía không có ai khác, vì thế y đáp: "Cảm ơn."

"Tôi không có vấn đề gì cần điện hạ hỗ trợ cả, có điều......" Lạc Nhiễm cười cười: "Hy vọng Thượng tướng sẽ chỉ là lưỡi dao sắc bén và tấm lá chắn của Đế Quốc, chứ không phải vũ khí chính trị, đây chính là sự giúp đỡ lớn nhất đối với tôi."

Lạc Nhiễm biết Đế Quốc tất nhiên không cho phép y liên hôn, hoàng thất thì không tiện ra mặt, liền lấy Lucas làm bia đỡ đạn sao?

Chu Minh Vũ ngạc nhiên.

Lạc Nhiễm không hề nhắc đến bản thân, chỉ nói: "Thượng tướng đã tự lấy sự an nguy của bản thân để bảo vệ Đế Quốc, không nên tiếp tục bị ảnh hưởng ở chính trị nữa, đúng không?"

Chu Minh Vũ rất nhanh khôi phục lại vẻ hòa nhã ban đầu: "Phải."

Lạc Nhiễm lên máy bay trước chờ đợi.

Đôi mắt Chu Minh Vũ lóe lên một tia cảm xúc xẹt qua, không có ai mảy may phát hiện. Hình như anh ta vừa bị Lạc thư ký cảnh cáo. Xem ra, những cử chỉ trước đó dường như đều là công cốc.

Chu Minh Vũ cười nhạt, đang định rời đi, quay đầu liền đụng phải Lucas.

Ánh mắt hắn như chim ưng, "Điện hạ và thư ký của tôi nói chuyện gì vậy?"

"Tán gẫu thôi." Đại hoàng tử vẫn giữ nguyên biểu cảm, "Hỏi cậu ấy công việc gần đây có bận rộn không, muốn điều tra vị Omega ở khách sạn kia, truy lùng tung tích ma túy, còn chuẩn bị xuất chinh."

Lucas lười để ý đến cái người đối với thư ký của hắn như hổ rình mồi, xụ mặt xoay người đi thẳng lên phi cơ.

Đặt mông ngồi xuống, Lucas thấy Lạc Nhiễm phía đối diện hắn, cúi đầu nghiêm túc xem văn kiện, bỗng cảm thấy có chút bực bội.

Phắc.

Hắn không sạch sẽ.

Lời Chu Minh Vũ vừa nãy đã nhắc nhở hắn.

Tiện nhân bò lên giường hắn ở khách sạn vẫn chưa tìm ra!

Omega cả đời này chỉ định một Alpha, trừ phi tạm thời đánh dấu, nếu không vĩnh viễn chẳng thể xóa sạch.

Một khi đã như vậy, Lucas cảm thấy là Alpha, đối mặt với Beta và Omega cũng nên toàn tâm toàn ý, lần sở hữu đầu tiên cũng cần phải thuộc về người định mệnh trong lòng.

Nhưng mà.

Hiện tại hắn dơ bẩn.

Lucas tức giận đến mức đầu óc quay cuồng.

Hắn phải tìm bằng được người kia, giải quyết chuyện này!

Lạc Nhiễm đang lật xem văn kiện, nói: "Bây giờ chúng ta đã biết vào đêm tiệc mừng thọ Quốc vương Thượng tướng uống trúng thuốc gì, sau khi về anh vẫn nên kiểm tra thân thể lại lần nữa, sau đó tập trung điều tra nơi nguồn đồ uống.."

"Trở về lập tức điều tra!" Lucas nhe răng trợn mắt: "Phải tìm cho được thứ kia."

Lạc Nhiễm giật mình, y cho rằng thời gian qua lâu như vậy, Lucas hẳn là...... Đã hết giận rồi chứ?

"Thượng tướng, tìm được người kia thì......"

"Bố lột da hắn!" Lucas nổi giận đùng đùng nói: "Hắn xong đời rồi!"

"......"

"Vâng."

Lạc Nhiễm thầm nghĩ, trí nhớ hắn đúng là không tốt, nhưng một khi mang thù sẽ ghim đến già.

Lucas cười lạnh: "Đậu má tôi cũng rất tò mò, tại sao thứ đó có thể...! Một đội hộ vệ, tổ điều tra và tổ tình báo, nhưng hiện tại một chút manh mối đều không có? Bọn họ đều ăn chay hết à!"

Lạc Nhiễm tủm tỉm: "Quả thật rất đáng ngờ."

Lucas vuốt cằm: "Hoặc là cái loại mặt người dạ thú quen tay quen mắt, hoặc là loại quyền thế ngập trời khó điều tra được."

Lạc Nhiễm trải qua nguyên một tràng công kích dội vào đầu, duy trì biểu cảm. "Quả thật đáng ngờ."

Y trấn an hắn: "Thượng tướng yên tâm, tôi sẽ nỗ lực."

Lucas dừng lại, nhíu mày bảo: "Tôi không trách cậu."

Lần này đến phiên Lạc Nhiễm ngẩn người, còn cảm thấy còn rất vi diệu.

Lucas giống như đang...... Trở nên tương đối, ôn nhu?

Lạc Nhiễm thậm chí cảm thấy cái từ ôn nhu dùng trên người Lucas có chút lạ lẫm, bỗng nhớ đến chuyện xảy ra hồi sáng.

Trong lúc y ngủ mơ mơ mơ màng màng, đã nhìn thấy bàn tay dày rộng của Lucas dừng lại trên đầu, nhẹ nhàng xoa xoa.

Theo đó là âm thanh trầm thấp khàn khàn.

Hắn nói, tôi ở đây.

Lạc Nhiễm giật mình, vứt những ý nghĩ rối loạn lung tung ra sau, nói: "Thượng tướng, hành động kế tiếp, yêu cầu chúng ta cần chuẩn bị hai đội, không thể để người ngoài nhìn ra sơ hở."

Một đội do Lucas dẫn đầu thâm nhập tiêu diệt tinh khấu, bí mật che giấu hành tung.

Một đội khác trà trộn vào tinh khấu làm tai mắt bên ngoài, đội ngũ này không cần sức mạnh chiến đấu nhưng không được để tinh khấu phát giác ra.

"Ừm, sau khi trở lại không cần về công ty, trực tiếp đến doanh trại."

Từ khi Lucas quay về từ chiến trường, thành lập công ty rồi trở thành Thượng tướng, Đế Quốc xem như đi vào niên đại hoà bình, có điều mấy năm nay vẫn đánh nhau với tinh khấu không ít, thói quen của Lucas là có thể diệt được bao nhiêu thì diệt bấy nhiêu, hành động quyết liệt chưa bao giờ dừng lại.

Lạc Nhiễm cũng đã theo thói quen khi nào Lucas xuất chinh, y liền ở lại công ty xử lý ổn thỏa hết thảy mọi chuyện, không để Lucas có bất cứ nỗi lo nào về sau.

Nhưng tính chất hành động lần này không giống nhau.

Lạc Nhiễm nói: "Xem ra lần này, tôi phải đi cùng Thượng tướng."

Lucas nhăn mặt, quát khẽ: "Cậu đi làm gì?"

Lạc Nhiễm giải thích: "Việc tôi và anh cùng nhau xuất hiện vốn là điều hiển nhiên, ở đâu có anh ở đó sẽ có tôi. Cho nên nếu để tôi đi theo đội khác......"

Biện pháp tốt nhất là thật giả lẫn lộn.

Việc Lucas không lộ mặt sẽ gây nghi ngờ, nhưng chỉ cần có Lạc Nhiễm ở đó, mọi thứ liền hợp lý.

"Không được." Lucas lạnh lùng: "Chiến trường nguy hiểm, cậu không thể đi."

"Thượng tướng......" Lạc Nhiễm cười: "Tôi không ra chiến trường, chỉ tới làm vật trang trí thôi, còn nữa, tôi cũng không yếu ở đến vậy, gặp chuyện gì đều không thể đối phó được sao?"

Lucas hơi giao động.

"Thượng tướng đừng tạo thêm rắc rối nữa." Lạc Nhiễm tiếp tục lật xem công văn.

"Lạc Nhiễm."

Lucas ngừng lại vài giây, đột nhiên nói: "Nếu có một ngày, tôi chết trên chiến trường, cậu sẽ thế nào?"

Lạc Nhiễm bất ngờ ngẩng đầu nhìn Lucas.

Hắn yên lặng xoáy sâu vào y, bướng bỉnh muốn một đáp án.

Lạc Nhiễm rũ mắt: "Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu, anh đã từng đối mặt với những trận chiến khó khăn hơn như vậy nhiều."

"Tôi bảo là nếu." Lucas cắt ngang.

Đậu mòe.

Lucas nghĩ thầm, hắn là một người đàn ông trưởng thành, đầu đội trời chân đạp đất, Thượng tướng khát máu, mắc giống ôn gì tâm tình lại như thiếu nữ mới bắt đầu tập yêu vậy?!

Mợ nó, cái tên khốn kiếp Lạc Nhiễm này.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com