Tất cả

Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo - Chương 32: Thư ký say rượu

Truyện Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo

Tác giả Công Tử Nhu

Danh mục Sủng Đam Mỹ Hài Hước

Trước Tiếp
Edit: @nynuvola (wp)

Lúc này, tại thao trường quân đội.

Lucas mang bảo vệ tai, điều chỉnh tầm ngắm, "Pằng! Pằng! Pằng!" Bắn thẳng vào tấm bia phía xa nhiều phát đạn.

Ngay chỗ vị trí trái tim của bia hình người đã thủng mấy cái lỗ.

Lucas vẫn chưa từ bỏ, thay đổi một cái tay cầm khác tiếp tục ngắm bắn, mãi đến kia cái bia thảm thương nát bét, chỉ để lại một khuôn miệng cười trên mặt bia giả tạo.

Mẹ kiếp, bia ngắm hình người, còn thiết kế khuôn mặt cười làm quần gì, đúng là thứ không biết xấu hổ.

Lucas hừ lạnh một tiếng, động tác trôi chảy, lại tiếp tục thay băng đạn.

Lục Thành và phó tướng Vương Thu Dương bên cạnh đưa mắt nhìn nhau.

Lục Thành hỏi: "Tâm tình Thượng tướng hình như không được tốt lắm?"

Tuy rằng ngày thường lúc Lucas huấn luyện cũng rất tàn nhẫn, nhưng hôm nay khí thế...... Nói như thế nào nhỉ, giống như đang mang theo phẫn uất vậy.

"Còn tốt chán." Lucas lắc lắc cổ tay, liếc khuôn mặt trì độn của Lục Thành.

Hắn lại đảo mắt qua Vương Thu Dương, tuy rằng tên này cũng khá ngờ nghệch, nhưng trong nhà đã có một vị Omega, kết hôn nhiều năm tình cảm vẫn ngọt ngào.

Lucas hỏi Vương Thu Dương: "Nếu Omega của cậu bỗng nhiên không để ý tới cậu nữa, thì có thể tính là tình huống gì?"

Tuy rằng Lạc Nhiễm không phải Omega, tuy rằng hắn và y cũng không phải loại quan hệ này, nhưng cứ hỏi Vương Thu Dương thử xem.

Lucas không hiểu tại sao.

Lục Thành và Vương Thu Dương cùng trợn to mắt.

Ố ồ!!

Lão đại của bọn họ không những so sánh Lạc thư ký với vợ của Vương Thư Dung, còn dò hỏi vấn đề tình cảm nữa cơ đấy!

Tình yêu tuyệt mỹ!

Vương Thu Dương hồi phục cảm xúc, ho khan một cái, bày ra thái độ chuyên nghiệp: "Cái này, phải xem thử là bao lâu nữa, nếu chỉ trong chốc lát, vậy thì có lẽ chỉ là nghịch ngợm trêu chọc để gia tăng tình thú. Còn nếu nhiều hơn một đêm, chắc chắn là cãi nhau rồi, trong lòng người đó hẳn đang khó chịu, phải đến dỗ dành."

Lucas suy nghĩ chốc lát, đáp: "Khoảng chừng bốn ngày."

Thật ra cái loại lảng tránh này của Lạc Nhiễm không hoàn toàn là chiến tranh lạnh, y vẫn đối xử với hắn ôn hòa như cũ, bất kể công việc gì đều hoàn thành xuất sắc.

Nhưng cái kiểu đó...... Hắn không phải ngốc, tự nhiên biết có điểm khác biệt.

Vương Thu Dương: "......"

Lục Thành: "......"

Bị bơ bốn ngày mà còn có tâm tình đến chỗ này huấn luyện hả trời.

Tâm tư cũng thật rộng lớn ha......

Lục Thành muốn nói lại thôi.

Vương Thu Dương cũng nghẹn lời.

Lucas trừng mắt liếc xéo.

"Có rắm mau thả! Đừng lải nhải quanh co!"

Vương Thu Dương đứng thẳng người, ngoan ngoãn trả lời: "Nói tóm lại, nếu Tiểu Vân lâu như vậy không để ý đến tôi, thì tôi phải tự hỏi lại bản thân dạo gần đây có phải đối xử với cô ấy quá lạnh nhạt chăng, hay là thờ ơ xem nhẹ cô ấy?"

Lục Thành vui vẻ phụ họa: "Cái này tôi hiểu nè, chính là dùng chiêu lạt mềm buộc chặt phải không?"

"Cũng coi là thế đi." Vương Thu Dương cười nói: "Cô ấy một nửa là tức giận, một nửa là ủy khuất, muốn ngầm truyền đạt suy nghĩ rằng biểu hiện gần đây của tôi khiến cô ấy không vui."

Lạt mềm buộc chặt......?

Lucas hơi nhíu mày.

Đúng rồi, Lạc Nhiễm chẳng phải đang yêu thầm mình sao.

Khó trách, thì ra là thế.

Nam nhân gian xảo đáng chết này.

Có lẽ bởi vì từ trước đến nay thích nhưng không được đáp lại, cho nên mới buồn đó hả?

Lucas có chút đau đầu.

Cậu ta như vậy là muốn hắn đáp lại sao?

Beta phiền toái. Thư ký phiền toái.

Lucas lạnh lùng khịt mũi, với lấy một tay cầm bắn bên cạnh, trầm ngâm nhìn mục tiêu. Cho dù vừa luyện tập vừa suy nghĩ mông lung, hắn vẫn có thể ngắm vào vị trí chuẩn xác nhất.

Đây là ký ức cơ bắp.

Giống như thói quen có Lạc Nhiễn, cũng là ký ức cơ bắp.

"Pằng!"

Trước khi rời đi, hắn nhắm thẳng vào đầu tấm bia một phát trí mạng.

......

Phòng tiếp khách công ty.

"Bác sĩ Thẩm, cái đó." Thấy Thẩm Tây Lạc bắt đầu sửa sang lại tư liệu, Lạc Nhiễm nhịn không được nói: "Anh hiểu lầm rồi...... Tôi không có xem."

"Hả?"

"Ta chỉ tò mò, muốn biết người khác vẽ về tôi như thế nào nên mới mua thử." Lạc Nhiễm nghiêm túc nói: "Tuyệt đối, tuyệt đối không có bất kì ý nghĩ không an phận nào với Thượng tướng."

Là Tử Mị Tuyết Nhiễm chốt đơn, không có bất cứ quan hệ gì với Lạc Nhiễm y cả.

Thật sự không có liên quan.

Thẩm Tây Lạc nhíu mi khuyên bảo: "Lạc thư ký, giao phối vốn là thiên tính của động vật, là động vật tứ chi, chúng ta cũng có nghĩa vụ sinh sản hậu duệ, cậu không cần vì vậy mà cảm thấy xấu hổ."

"......" Lạc Nhiễm bỗng nhớ đến lời trước đây Hạ Chí từng nói.

Chỉ số thông minh (IQ) và chỉ số cảm xúc (EQ) của nhân loại không hề liên quan đến nhau.

Lạc Nhiễm hòa ái cười với Thẩm Tây Lạc.

Anh đừng mơ được hẹn ăn tối.

Đợi Thẩm Tây Lạc rời đi, Lạc Nhiễm cầm cái túi và sách lên nhìn, tâm tình phức tạp.

Không coi?

Phải coi!

Chính cuốn sách này đã đắp nặn hình tượng kì quặc của y trước mặt Thẩm Tây Lạc, cho dù không chịu được cũng phải đọc cho bằng được, nếu không chẳng nhẽ để công cốc à.

Lạc Nhiễm không khỏi chép miệng.

Thu hồi tâm tư, y mở báo cáo của Thẩm Tây Lạc ra xem.

Xét nghiệm thành phần thuốc của Omega ở chợ đen kia đã có, may là chưa quá 24 giờ, cho nên từ thành phần đến công dụng đều phân tích hoàn hảo.

Lạc Nhiễm nhăn trán.

Quả thật là có ma túy bên trong, dẫn đến việc người dùng nó bị nghiện, thiếu minh mẫn, mệt mỏi, nếu không cai lâu ngày sẽ ảnh hưởng đến hoạt động của các cơ quan trong cơ thể. Ngoài ra còn có các chất gây kích thích nghiêm trọng, kết hợp với những thuốc hóa học khác có thể khiến người sử dụng rơi vào trạng thái động dục mãnh liệt gấp 5 lần người bình thường.

Nó là loại thuốc trợ hứng dã man, người thường uống vào ngay lập tức rơi vào động tình liên tục không dừng được.

Lạc Nhiễm xoa huyệt thái dương.

Thứ thuốc này...... quá ghê gớm.

Y đọc thêm tình báo theo dõi hoàng tử Lạc Băng Andica mấy ngày gần đây, ghi nhận cậu ta chưa từng rời khỏi phòng nửa bước.

Sứ thần Lạc Băng có chút lo lắng đến thăm hỏi, kết quả đều bị cậu ta giận dữ đuổi ra ngoài.

Lúc này, y nhận được một vài tin tình báo gấp khác.

Trong khoảng thời gian Thẩm Tây Lạc đi lấy sách giúp Lạc Nhiễm, Lục Thành vừa kết thúc huấn luyện xong dường như không nhịn được nên đã đi tìm vị hoàng tử kia.

Tổ tình báo dò hỏi y có muốn ngăn cản hay không.

Lạc Nhiễm ngẫm nghĩ một lát, trả lời: "Không cần".

Y phỏng đoán vị điện hạ Lạc Băng có thể đã dùng loại thuốc giống với Omega ở chợ đen, chưa rõ nguyên nhân tại sao.

Nhưng mọi thứ không thể chỉ dựa vào suy đoán.

Y gọi qua bên Bộ ngoại giao dò hỏi vài câu.

Sau khi đoàn sứ thần Lạc Băng đi tham quan quân bộ, hai ngày tiếp thao đó sẽ cùng hoàng tộc Đế Quốc đi đến khu gieo trồng phía ngoài thủ đô để giao lưu thăm thú. Khu gieo trồng được xem như mạch máu của Đế Quốc, trải rộng khắp nơi trên cả tinh cầu, có không ít nhân lực và máy móc để quản lý và xử lý chúng.

Lạc Nhiễm đọc lịch trình, cuối cùng trả lời thư mời của Đại hoàng tử đã gửi cho y-- mời Lạc Nhiễm qua chỉ dẫn cho thư ký mới của hắn.

Lạc Nhiễm trước giờ vẫn luôn lấy lí do thoái thác, tuy rằng quả thật y rất bận, không tính là nói dối, có điều......

Lạc Nhiễm lần này quyết định đáp ứng, nhân lúc mọi người đi khu gieo trồng ngủ lại qua đêm, y có thể đến dạy cho thư ký mới kia một khóa.

Y dự định đưa Thẩm Tây Lạc đi cùng, tiện tiếp xúc một chút với Andica, tốt nhất là để cậu ta đi làm kiểm tra sức khỏe.

"Tinh ting."

Lạc Nhiễm thấy đồng hồ báo thức trong điện thoại vang lên.

Là một thông báo.

Màu đỏ là thông báo y đặt lời nhắc mỗi năm một lần, đánh dấu ngày lễ hoặc ngày đặc biệt nào đó.

- - Ngày giỗ của Thượng tướng Alton.

Lạc Nhiễm có chút ngây ngẩn.

Lại đến ngày giỗ của ngài ấy rồi......

Thượng tướng Alton, vì Đế Quốc mang đến vô số thắng lợi trở về, kết thúc chiến dịch anh hùng.

Là cậu, cũng thầy của hắn, ngoài ra còn giống như cha.

Lucas mười mấy tuổi bắt đầu gia nhập chiến trường, chính Alton đã bồi dưỡng ra được Đế Quốc hùng sư ngày nay.

Sau khi Alton bỏ mạng trong một chiến dịch với tinh khấu, Lucas thuận lý thành chương tiếp quản quân đội, trở thành Thượng tướng mới nhậm chức của Đế Quốc, mang đến càng nhiều chiến thắng vẻ vang.

Lạc Nhiễm đứng dậy, ra khỏi công ty đến cửa hàng bán hoa tỉ mỉ chọn lựa, tự tay cắt tỉa chúng.

Làm xong mọi việc thì đã đêm, y mang theo hoa trở về công ty, giao cho Lucas.

Lạc Nhiễm nâng nhẹ bước chân, lặng lẽ đi lên tầng cao nhất.

Hình như Lucas vẫn chưa trở về.

Quả nhiên, đèn không bật.

Lạc Nhiễm nhẹ nhàng thở hắt, mở cửa văn phòng cắm hoa vào bình, đang muốn rời đi chợt bị một lực mạnh bất ngờ kéo khiến y mất đi cân bằng, "Bịch!" một cái ngã lên sô pha.

Lạc Nhiễm theo bản năng muốn phản kháng, nhưng lại ngửi được hương vị quen thuộc, y liền thu tay lại.

Lạc Nhiễm ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Lucas trước mặt.

Người đàn ông cao lớn đứng trên cao nhìn xuống y, trong bóng đêm đôi mắt giống như con sư tử đang đang săn mồi.

Lạc Nhiễm nuốt nước miếng.

Y nhớ tới lời nói hung hăng của Lucas bỏ lại trước khi đi hôm nay: "Đợi tôi về tính sổ cậu".

Lạc Nhiễm nói: "Thượng tướng, anh làm tôi bị thương thì ngày mai không có cách nào tiếp tục làm việc được đâu."

"Mai là ngày giỗ, Thượng tướng không ở đây tôi phải giải quyết công chuyện của công ty, ngày mốt sẽ đến vùng ngoại ô với điện hạ Andica để thương lượng......"

"Ngày giỗ." Lucas rũ mắt nói: "Tôi nhớ rõ."

Lạc Nhiễm ngẩng đầu lặng yên nhìn Lucas.

Thượng tướng Alton qua đời nhiều năm, Lucas bây giờ mỗi lần nhắc đến đều sẽ không còn bao nhiêu cảm xúc.

Lucas nói: "Đêm nay cậu ở lại đi, uống rượu với tôi, tôi không tính sổ cậu nữa."

Lạc Nhiễm há miệng thở dốc.

Y vốn muốn từ chối, nhưng đối mặt với đôi mắt của hắn, ma xui quỷ khiến thế nào y lại đáp "Được."

Đêm trước ngày giỗ Lucas đều uống rượu, phần lớn gian y sẽ ở cạnh hắn.

Tựa hồ như truyền thống, bởi vì trước đây mỗi khi Thượng tướng Alton ra trận, sẽ cùng Lucas uống một ly.

Mặc dù Lạc Nhiễm cố ý trốn tránh Lucas, nhưng lúc này...... thì khác.

Lucas từ trong ngăn tủ lấy ra chai rượu bạch trà Chu Minh Khải đưa hắn ngày nọ.

Là loại rượu có mùi trà trắng, trông rất đặc biệt.

Lạc Nhiễm mở nút chai, hương vị êm dịu lan tỏa ngoài không khí, khác với rượu bình thường, không vồ vập mà nhẹ nhàng len lỏi vị trà qua từng ngõ ngách,

Lạc Nhiễm kỳ thật rất thích uống rượu, có điều trước đây được gia đình quản giáo nghiêm khắc, hiện tại vì tính chất công việc, không thế không uống, đôi mắt y hơi lóe lên: "Tôi uống cạn với Thượng tướng."

Lucas nhướng mày.

Ly của hai người đều rót đầy.

Mỗi lần uống rượu, Lucas đều chỉ uống một ly, còn Lạc Nhiễm thì nốc hết cả chai đến giọt cuối cùng.

Mấu chốt là tửu lượng của y rất tốt, ít khi say sỉn.

"Thượng tướng và Thượng tướng Alton là bạn rượu nhiều năm như vậy, mà tại sao tửu lượng vẫn mãi không khá lên được nhỉ?" Lạc Nhiễm cong mắt nhấp một ngụm, cảm giác thỏa mãn ngay lập tức trào dâng.

Loại rượu này được ủ kỹ, sau đó lại được trau chuốt bởi trà trắng, hương vị khi tan vào vòm họng thơm nồng khó cưỡng.

"Tôi không thích cảm giác đầu óc mất khống chế, bình thường đều là cậu uống, tôi không đụng đến." Lucas đáp.

Lạc Nhiễm cười khẽ.

Y lại rất thích những lúc say xưa.

Không hoàn toàn là say, cũng không phải cực kì tỉnh táo, chỉ là cảm thấy mọi thứ đều nhẹ nhàng, bay bổng, những áp lực, công việc, băn khoăn đều tan biến trong phút chốc.

Rượu này mạnh, Lucas nhấp vài ngụm liền buông ly, không chạm vào nữa.

Bình hoa đặt một bên.

Hai người ngồi bên cửa sổ kiểu Pháp phủ đầy hoa tử đằng, ánh trăng xuyên thấu qua khe hở thưa thớt từ cánh hoa chiếu rọi vào.

Tan trong mái tóc bạc của Lạc Nhiễm.

Lạc Nhiễm uống một hồi, mặt có chút hồng.

"Lạc Nhiễm."

"Hửm?"

Lạc Nhiễm ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng.

Lucas sững người.

Lạc Nhiễm giơ ly thủy tinh lên, vừa cười vừa hỏi lần nữa: "Hửm?"

Lucas thầm nghĩ, hắn trước đây tại sao lại không cảm thấy Lạc Nhiễm rất thuận mắt nhỉ.

Lucas nói: "Không có gì."

Rượu này tuy rằng mạnh, nhưng được hương trà che dấu nên độ tinh khiết không cao như vẻ ngoài của nó, thực tế nồng độ cồn so với những loại rượu mạnh thông thường khác còn nhỉnh hơn.

Cho nên Lạc Nhiễm nhất thời không khống chế được, uống chút liền hơi say.

Lucas không ngờ Lạc Nhiễm say thật, dựa vào thể lực nên tác dụng chậm rãi ngấm vào, y cũng dần dần ngà ngà say, không phải kiểu khiến cho y ngay lập tức lăn ra ngủ.

Thấy ánh mắt có chút mê man của Lạc Nhiễm, Lucas cười nói: "Này."

Động tác Lạc Nhiễm mang theo chậm chạp, nghiêng đầu nhìn Lucas.

"Còn nhớ tôi là ai không?"

"Thượng...... tướng." Khá giống với mọi khi, có điều tương đối trì trệ.

Lạc Nhiễm ngơ ngác nhìn hắn, trong tay còn nắm đế ly.

Lucas thấp giọng hỏi: "Cậu thích tôi ư?"

Hắn đã biết đáp án, nhưng vẫn không nhịn được thừa dịp này hỏi tới.

Lạc Nhiễm suy tư một lát, cười nói: "Th...thích chứ."

Lucas là anh hùng, sao lại không thích cho được.

Lucas cảm thấy trái tim dường như có chút bất ổn.

Còn muốn hỏi thêm, Lạc Nhiễm đã buông ly xuống, sau đó gối đầu lên cánh tay, ngủ gục trên bàn.

Lucas: "......"

Vài cánh hoa bị gió thổi qua, rơi lên tóc của y, Lucas đứng dậy, đưa tay gạt ra.

Hắn hơi khựng người, khẽ cúi đầu, đặt lên trán Lạc Nhiễm một nụ hôn.

Chứa đầy hương thơm rượu bạch trà.

Lucas chửi thầm một tiếng.

Hắn nghĩ, nếu người ấy là Lạc Nhiễm......

Muốn hắn thử đáp lại, không phải không được.

- ----------------

Spoil tiêu đề chương sau: Kỳ mẫn cảm của Thượng tướng
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com