Tất cả

Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo - Chương 23: Thư ký hẹn hò?

Truyện Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo

Tác giả Công Tử Nhu

Danh mục Sủng Đam Mỹ Hài Hước

Trước Tiếp
Lucas đứng một bên, vừa nhìn thấy y đã mắng: "Sao trở về muộn vậy hả?"

Lạc Nhiễm: "......"

Cái con người này, đứng trước cửa nhà y, còn nói chuyện kiêu ngạo như vậy.

Lạc Nhiễm bất đắc dĩ nói: "Thượng tướng đến có chuyện gì sao?"

Đây chính là cảm giác cuối tuần được nghỉ phép, đang chìm đắm vào niềm vui ăn không ngồi rồi bỗng nhiên bị cấp trên gọi đi tăng ca.

Lucas không trả lời vấn đề của Lạc Nhiễm, mà chỉ vào cửa lớn nói: "Tôi chờ cậu lâu lắm rồi."

"......"

Lạc Nhiễm mở cửa. Lucas đi theo, đặt mông ngồi xuống ghế sô pha, còn lấy từ túi ra ba chiếc cà vạt.

Lạc Nhiễm: "?"

Lucas nhíu mày nói: "Cậu giúp tôi chọn một cái để hôm nay mang đi làm."

Lạc Nhiễm: "???"

Lucas tiếp tục: "Giúp tôi pha tách cà phê nữa."

Lạc Nhiễm: "......"

Lạc Nhiễm dừng một chút để xác nhận: "Thượng tướng...anh chạy xa như vậy đến đây chỉ để uống cà phê và chọn cà vạt thôi sao?"

"Đúng thế."

"............"

Lucas gác chân, khoanh tay không kiên nhẫn nói: "Hôm qua không uống rồi, hôm nay vẫn không uống thì không có cách nào làm việc được."

Cả cà vạt, nếu không phải Lạc Nhiễm chọn thì với hắn cái nào cũng khó coi, cảm thấy khó chịu, cả ngày bất tiện.

Lạc Nhiễm phục luôn. Nói như kiểu toàn bộ công ty không ai biết pha cà phê vậy. Y chỉ đành xoay người vào bếp ngoan ngoãn làm cho hắn.

Lucas ngồi ở trong phòng khách, đánh giá bốn phía.

Quá nhỏ.

Lông mày Lucas xoắn lại.

Lạc Nhiễm không đủ tiền sài à? Sao lại ở nhà nhỏ thế này?

Tuy nhiên...... rất xinh xắn, cũng thật ấm áp. Trên tường dán đầy ghi chú, thiệp, lịch ngày và mấy đồ trang trí nhỏ, rất nhiều đồ thoạt nhìn là biết tự mua để phối, chắc hẳn chủ nhân của nó rất am hiểu.

"Được rồi, cà phê mà Thượng tướng muốn đây." Lạc Nhiễm đưa cà phê cho Lucas, liếc quần áo của hắn, chọn một trong ba cái cà vạt bắt đầu thắt giúp hắn.

Đợi cà vạt cột chắc, Lạc Nhiễm đưa cho Lucas, để hắn trực tiếp đeo lên.

"Đúng rồi...... Còn có cái này." Lạc Nhiễm chạy vào phòng, lát sau cầm theo một cái túi nhỏ tinh xảo cười: "Hôm qua tôi có mua cho anh một vài cái cà vạt và cúc cáo thích hợp."

Lucas sửng sốt, giương mắt nói: "Cậu ra ngoài để mua đồ cho tôi à?"

"Đúng vậy." Lạc Nhiễm nhét túi cho Lucas nói: "Tủ quần áo của anh cũng nên mua thêm."

Thần thái Lucas chìm xuống, trên mặt có vài phần ý cười. Hắn nhận cái túi nhỏ kia, liếc nhìn vài lần, nói: "Không tồi."

Đều là kiểu dáng mà hắn thích. Tâm tình Lucas tốt hẳn lên, vui vẻ dựa vào sô pha uống cà phê.

Òa, thoải mái quá.

Lucas nhìn Lạc Nhiễm đang đứng cạnh, hỏi: "Hôm nay cậu định làm cái gì?"

"Đi...... Công viên giải trí." Lạc Nhiễm nhớ tới buổi tối kinh hoàng hôm qua, tò mò hỏi: "Thượng tướng sao biết tôi muốn đi đến đó vậy?"

Lucas không trả lời Lạc Nhiễm, nhíu mày tiếp tục truy vấn: "Đi một mình thôi à?"

Lạc Nhiễm gật đầu.

Lucas dừng một chút, lấy ra điện thoại ra xem lịch trình ngày hôm nay.

Vốn dĩ còn một cuộc họp quân bộ, nhưng hôm qua hắn cố ý yêu cầu Dung Đóa bỏ ra, lùi lại một ngày, vì vậy lịch trình hôm nay chỉ toàn mấy chuyện lặt vặt.

Lucas nói: "Tôi đi cùng cậu."

"......?"

Cái gì?

Lạc Nhiễm ngơ ngác nhìn Lucas.

Thượng tướng bảo...... Hắn muốn đi công viên giải trí?

Lucas ôm ngực: "Đi một mình, không thấy buồn chán sao?"

Đây chính là bộ dáng vì thư kí mà chịu hạ mình.

Lạc Nhiễm nói: "Tôi cảm thấy đi một người cũng có cái vui của nó."

Y chỉ muốn đi giải sầu, không muốn hầu hạ cấp trên.

Lucas quay đầu, ngữ khí không tốt nói: "Cậu không thích đi với tôi?"

Lạc Nhiễm cười giả lả: "Tôi không dám lãng phí thời gian quý giá của Thượng tướng, hôm nay không phải có cuộc họp sao, xử lí đại sự, mấy cái công viên giải trí nhỏ bé này không thích hợp với anh."

"Không đi thử sao biết không thích hợp, tôi ngược lại muốn đến xem coi ở đó có thứ gì đặc biệt."

"Thượng tướng, tôi......"

Lời còn chưa dứt, Lucas đã tháo cà vạt và áo khoác quân trang của mình xuống, cũng cởi bỏ ba chiếc cúc áo sơ mi trên người.

Không còn tây trang chỉn chu, tùy ý mặc sơ mi trắng ôm sát, toàn bộ đường nét cơ thể hắn phơi bày ra, khỏe khắn và lưu loát hơn hẳn, thấy rõ cả lồng ngực rắn chắc và yết hầu đằng sau ba chiếc cúc áo kia.

Lạc Nhiễm theo bản năng dời ánh mắt.

Lucas lắc cổ, kéo lại cổ áo hỏi: "Khi nào chúng ta xuất phát?"

Lạc Nhiễm: "......"

......

Một giờ sau, Lucas cùng Lạc Nhiễm có mặt trước lối vào công viên giải trí phục cổ.

Lucas không có nhiều thường phục, cũng bởi ít khi ra ngoài nên không dùng đến, lần này là ngoại lệ. Cho nên trước khi đi, Lạc Nhiễm rẽ qua trung tâm thương mại mua cho hắn một cái áo khoác thông thường, Lucas khoác áo da màu đen lên người, càng nhìn càng soái khí.

Lạc Nhiễm tùy ý mặc một chiếc áo sơ mi màu lam dài tay, cổ tay áo xắn lên đến khuỷu.

Hai người mua vé xong liền đi vào.

Giữa biển người tấp nập trong công viên giải trí, phương tiện ra vào làm người ta hoa cả mắt, bắt mắt nhất có lẽ là vòng đu quay và tàu lượn siêu to khổng lồ trên cao.

Lạc Nhiễm nhìn thấy sắc màu bốn phía, tâm tình cũng tốt lên.

Tay Lucas đút túi quần, chán nản đeo kính râm bước theo y.

Nơi gần hai người nhất là một gian hàng bắn súng, Lạc Nhiễm mua hai bộ phi tiêu, đưa phân nửa cho Lucas. Hắn nghi hoặc nhìn y.

Lạc Nhiễm chỉ hồng tâm cách đó không xa nói: "Chỉ cần ném trúng liên tục năm cái thì sẽ nhận được món quà nhỏ, liên tục mười cái có thể lấy được một con búp bê."

Lucas liếc qua mấy món đồ chơi đang đặt trên cao bên trong cửa hàng, đáy lòng bỗng hiện lên nỗi ghét bỏ không tên. Hắn nhìn đám người xung quanh đang liều sống liều chết ném phi tiêu ở đây chỉ vì mấy món đô lông xù, không cảm thấy nhàm chán sao?

Lucas mất kiên nhẫn nói với Lạc Nhiễm: "Cậu thích cái nào, tôi lấy nó xuống cho cậu."

Lạc Nhiễm: "......"

"Cái nào?"

"...... Cái nào cũng được."

Ông chủ và bốn phía đều nghe được câu chuyện của bọn họ, hiếu kì ghé mắt về phía này.

Người ở đâu chui ra mà kiêu ngạo vậy trời?

...... A, là Lạc thư ký?

Cùng với Thượng tướng?!

!!!!

Trong đám đông có người đã nhận ra hai người, kích động đến mức che miệng, liều mạng chụp lén.

Quần chúng bên trong dần phát hiện ra nhưng ông chủ trung niên vẻ mặt vẫn ngây ngốc, cộc lốc nói "Chàng trai trẻ, bia ngắm này không dễ dàng phi trúng đâu, muốn khoe khoang trước mặt người mình thích, còn phải xem thử năng lực bản thân thế nào đã."

Lucas cười lạnh, không nói chuyện, trực tiếp đứng vào vị trí "Vút! Vút! Vút!" Hắn đem phi tiêu trong tay ném thẳng vào hồng tâm.

Hai mươi cái phi tiêu cứ như vậy bay đi, mỗi một cái đều chuẩn xác dừng lại ngay khu vực nhỏ màu đỏ.

Người ném động tác không hề ngừng lại, cứ tùy ý mà ném thôi, thậm chí lúc ném cũng chẳng thèm chú ý nhìn, ánh mắt vẫn đặt trên người ông chủ và Lạc Nhiễm.

"Thật lợi hại......! Đó là ai vậy?"

"Là, là vị kia!"

"Ai?"

Thao tác của Lucas đã hấp dẫn một đám người vây xem, đứng tán thưởng, còn không ngừng dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Lạc Nhiễm.

Lạc Nhiễm có chút buồn rầu.

Chuyện này...... Y cũng đoán trước được, y hoài nghi diễn đàn sắp bạo đến nơi rồi.

Lucas không có cảm giác khác lạ nào, như là thói quen của hắn vậy, ngang nhiên coi mọi người như không khí, chỉ đi đến trước mặt Lạc Nhiễm hỏi "Cậu muốn cái nào?"

Đám đông gào thét chói tai. Lỗ tai Lạc Nhiễm bỗng nóng bừng, có chút không được tự nhiên.

"Cái nào cũng, cũng được......"

Vốn dĩ Lạc Nhiễm cảm thấy chuyện này cũng không có gì, chỉ là quan hệ bình thường nhiều năm của cấp trên và cấp dưới, nhưng hiện tại mọi người dòm ngó, quần chúng ăn dưa ở trên diễn đàn hẳn là sẽ nhiệt tình cắn CP, nghĩ đến liền khiến y có chút lúng túng.

Ông chủ bên kia thì đã hóa đá.

Trời ạ...... Đây là ai thế, chả lẽ là quân nhân Đế Quốc đến đây chơi? . Đọc truyện hay tại || trumtruyen . N E T ||

Không đúng, quân nhân sẽ chạy ra công viên chơi sao?

Lucas lại gần, nhìn những con thú bông lông xù xì, cuối cùng chọn lấy một con cừu con bằng bông.

Nếu là cho Lạc Nhiễm, vậy chọn cái này đi.

Cừu nhỏ có một cái đầu lông, toàn thân trắng bóc, vẻ mặt nó khờ khạo như kiểu chưa tỉnh ngủ, trên đầu còn có hai cái sừng nhỏ.

Lucas thầm nghĩ, phải rồi, rất phù hợp.

Mềm mại, ngốc ngốc.

"Cảm ơn......" Lạc Nhiễm nhận lấy thú bông.

"Cậu còn muốn cái gì nữa không?" Lucas hỏi: "Hoặc qua quầy khác."

Bộ dáng như chuẩn bị đi đánh cướp.

Lạc Nhiễm đề nghị: "Hay chúng ta đổi sang cái khác kích thích hơn?"

Thuận đường tránh mấy người này, nếu không xấu hổ chết mất.

Lạc Nhiễm thấy Lucas không quá hứng thú, nên muốn đổi sang cái nào đó thú vị hơn. Vì thế hai người xếp hàng mua vé tàu lượn. Công viên giải trí thật sự quá nhiều người, Lucas đeo kính râm, cũng chưa chắc hầu hết sẽ nhận ra bọn họ.

Lạc Nhiễm nhìn đường ray tàu lượn cao ngất này, phải cao thẳng tới mây, còn có rất nhiều khúc ngoặt gấp, thậm chí biển quảng cáo còn ghi dưới 18 tuổi thì không thể chơi.

"Sợ sao?" Lucas đứng một bên, nheo mắt nhìn Lạc Nhiễm.

"Làm sao có thể." Lạc Nhiễm lắc đầu cười nói: "Chỉ là muốn nhìn thử xem lát nữa bộ dạng Thượng tướng còn giống bình thường được nữa không."

"Vậy cậu cứ chờ xem."

Lạc Nhiễm gửi cừu con ở quầy xong rồi cùng theo đoàn người ngồi lên, y cột chặt mớ tóc dài của mình, thắt dây an toàn lại.

"Năm, bốn, ba......"

"Hai...... Một!!"

Âm thanh phát ra, tàu lượn từ từ xuất phát.

Ầm vang --

Tàu tạo thành tiếng tiếng ồn khi băng qua đường ray, nhưng ngay sau đó đã bị những tiếng thét chói tai nuốt chửng.

Lạc Nhiễm giờ phút này miễn cưỡng mới ổn định thân thể, tính cách không cho phép y phát ra tiếng kêu la, nhưng y vẫn bị cuốn đi đến mặt váng mắt hoa, chỉ có thể gắt gao nắm lấy tay vịn. Khi tàu lượn đi đến đoạn đường bằng phẳng ổn định, Lạc Nhiễm mới dám quay đầu nhìn Lucas.

Hắn khoanh tay, vững vàng ngồi bên cạnh y, vẫn là cái bộ mặt chán chết đó.

Nếu không phải tóc hắn bị gió thổi phồng lên, y còn cho rằng hắn đang ngồi trên ghế bập bênh lắc qua lắc lại. Lúc này y nhớ ra, Lucas đã trải qua nhiều buổi huấn luyện với cơ giáp. Chiến đấu trong cơ giáp có thể hoảng loạn nghiêm trọng hơn nhiều cái này, việc giữ cân bằng cho cơ thể rất quan trọng, còn phải thao tác để đánh địch.

Lucas liếc khẽ bàn tay đang vịn của Lạc Nhiễm, huýt sáo một cái.

"Con gà yếu ớt"

"Sao không hét lên?" Lucas chỉ chỉ vào mấy khuôn mặt đang la hét khản cả tiếng, ý bảo Lạc Nhiễm có thể học tập theo.

Lạc Nhiễm: "......"

Thật sự chẳng có tí trải nghiệm chơi bời gì cả.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com