Tất cả

Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo - Chương 17: Thượng tướng cố chấp

Truyện Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo

Tác giả Công Tử Nhu

Danh mục Sủng Đam Mỹ Hài Hước

Trước Tiếp
Lạc Nhiễm trải qua một buổi rửa tội về thế giới quan, thẹn thùng và dũng cảm được mài dũa, rất vất vả mới xem xong, thấy ô cửa sổ trên diễn đàn bật ra.

- - Bạn có muốn đánh dấu bài đăng này không? Lần cập nhật tới trước tiên có thể thu hoạch được niềm vui! (*^▽^*)

Lạc Nhiễm: "......"

Quá thông minh đi.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà y bấm đồng ý.

Thật ra y không quá hứng thú với bộ truyện này.

Chỉ là muốn xem một chút mọi người sắp xếp y và Lucas như thế nào.

Lạc Nhiễm buông điện thoại ra chuẩn bị ngủ, vừa trở mình đã bị đánh thức bởi sự khó chịu và nóng gắt truyền đến từ sau gáy.

"Ưhm......"

Lạc Nhiễm chau mày, chống người dậy.

Y đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, thuốc ức chế đặt trên đầu giường, y run rẩy vặn mở nắp tiêm vào. Khoảnh khắc kim tiêm đâm vào cổ tay, cả người nhịn không được run lên.

Trên người y vẫn còn mang theo đánh dấu tạm thời của Lucas, thuốc ức chế không thể loại bỏ hoàn toàn các triệu chứng, y cần dựa vào tin tức tố của Lucas.

Lạc Nhiễm hít sâu, bất đắc dĩ dùng áo khoác của Lucas bao bọc lại chính bản thân mình, giảm đi cảm giác kì lạ trên người.

Tầm mắt Lạc Nhiễm phút này chỉ còn lại một mảnh tối đen, nhưng được mùi tin tức tố mạnh mẽ bao quanh chợt có cảm giác an toàn, ngón tay Y gắt gao nắm chặt lấy góc gối đầu, khớp xương bởi vì vậy mà đỏ bừng.

Cảm giác này...... tệ quá.

Giống như đang làm chuyện xấu ở sau lưng sếp vậy, hơn nữa Lạc Nhiễm mới vừa đọc xong một màn 'kinh thiên động địa' với Lucas trên tiểu thuyết, càng thấy bản thân đã phạm phải sai lầm.

Trái tim xấu hổ của y có thể bùng nổ ngay tại lúc này.

Lớp vải áo bao bọc Lạc Nhiễm có mùi thuốc lá đăng đắng, thanh khiết và thơm nồng, khiến tinh thần của y chậm rãi buông xuống mọi phòng bị.

Đồng thời, cả người mềm yếu vô lực, càng muốn nhiều hơn.

Mỗi một tế bào, đều ở khát vọng được cỗ tin tức tố này ôm lấy.

Bản năng của Omega làm hơi thở Lạc Nhiễm trở nên nặng nề, muốn hít thêm nhiều hương vị Alpha.

...... Không được.

Lạc Nhiễm chật vật hoàn hồn, cưỡng ép lí trí bản thân quay lại, chống người lên chăn gối nhổm dậy, điều chỉnh lại hô hấp.

Hạ Chí nói được không sai, khả năng tự chủ của Lạc Nhiễm quá mạnh.

Kể cả trong thời điểm này, y cũng có thể kiềm chế bản năng của mình.

Mười ngón tay thon dài dùng sức nắm chặt khăn trải giường, Lạc Nhiễm dùng thêm một ống thuốc ức chế, cuối cùng cũng thành công thoát khỏi sự ỷ lại đối với tin tức tố cùng bản năng trong người y.

Trên trán y nhiễm tầng mồ hôi mỏng, nhìn kiện áo khoác quân phục màu xanh lục, thần sắc phức tạp.

Từ một cái áo khoác bình thường bỗng trở thành chiếc hộp Pandora theo đúng nghĩa đen.

Lạc Nhiễm cởi áo, ngã xuống chăn nệm.

Áo khoác kia cuối cùng vẫn bị y ôm vào trong ngực, Lạc Nhiễm chỉ không cho phép chính mình ỷ lại, sa lầy vào nó, nhưng khi khôi phục lại lý trí, y vẫn sẽ dùng đến nó.

Kỳ phát tình thường kéo dài từ ba đến năm ngày, Lạc Nhiễm thầm nghĩ, hi vọng mấy ngày tới có thể thuận lợi qua đi, đừng vì bị đánh dấu tạm thời mà phát sinh thêm cái gì.

Lạc Nhiễm dựa vào tường, cửa sổ treo trên tường, đêm nay ánh trăng sáng tỏ, ánh trăng xuyên qua cửa kính chiếu vào ổ chăn của y.

Người trong chăn chậm rãi rơi vào giấc ngủ say.

......

Hôm sau, Lạc Nhiễm so với ngày thường phun thêm một tầng phun sương ngăn ngừa tin tức tố, trong túi cũng mang theo thuốc ức chế.

Hôm nay Lạc Nhiễm tạm thời không qua chỗ Hạ Chí được, văn kiện công ty chồng chất yêu cầu y cần phải xử lí.

"Chào buổi sáng." Dung Đóa ngồi một bên cười tủm tỉm nói: "Tiểu Vân đã xin nghỉ phép, nên tôi ở đây giúp anh."

"Được." Lạc Nhiễm gật đầu.

Hiệu suất làm việc của Dung Đóa rất tốt, lại là người mới, tràn đầy nhiệt huyết, Lạc Nhiễm đang nghĩ có thể bồi dưỡng thêm, để Dung Đóa ở lại lâu hơn càng tốt.

Lạc Nhiễm ngồi xuống, mở mail hòm thư của công ty, liền nhận được một đống thư mời đến từ Công chúa của Lạc Băng.

Lilia biết Lucas cùng Andica ăn cơm, Lạc Băng vì vậy rất vui vẻ nhưng bản thân cô ta thì thấy mình bị xem thường, thậm chí cực kì ghen ghét, dựa vào cái gì mà một đứa con riêng có thể đè đầu cưỡi cổ cô ta?

Sự phẫn nộ bao trùm lấy Lilia, cô mặc kệ Lucas hung dữ thế nào, vẫn muốn Lucas phải cùng cô ta ăn bữa cơm, nghe nói còn ầm ĩ ở Đại sứ quán.

"Aiya, vị tổ tông Lạc Băng này thật là......" Dung Đóa bất đắc dĩ nói: "Cứ hai ba ngày lại thấy cô ta làm loạn."

Lạc Nhiễm cũng bất lực, cô Công chúa này hành sự đúng kiểu không chừa chút thể diện nào cho Lạc Băng.

Tuy vậy Lucas dù sao cũng nên ăn cùng cô ta bữa cơm, đây là trách nhiệm của Đế Quốc không cần Lilia nói hay không, chí ít cũng nên có một lần.

Với lại, nếu Lucas không đi thì chẳng phải chứng minh việc hắn có ý với Andica như lời đồn sao.

"À......" Dung Đóa nhìn Lạc Nhiễm đang lật xem tài liệu, dừng một chút hỏi: "Lạc thư ký......"

"Hửm?"

Dung Đóa cẩn thận hỏi: "Thượng tướng cùng hoàng tộc là quan hệ gì vậy?"

Lạc Nhiễm một mặt viết công văn một mặt đáp: "Khá tốt, lão Quốc vương rất tín nhiệm ngài ấy, so với con trai ruột còn tin tưởng hơn. Nhị hoàng tử cùng Tam hoàng tử đều là anh em tốt của ngài ấy, đối với Đại hoàng tử thì cũng coi như bạn bè xã giao.

Dung Đóa nói: "Thượng chắc là không thích Đại hoàng tử đâu"

"Sao lại không." Lạc Nhiễm dở khóc dở cười nói: "Đại hoàng tử và Thượng tướng cũng là bạn bè."

"Vậy à......"

Dung Đóa thầm nghĩ, ghen ghét thì có.

Ôi, tình yêu mới đẹp làm sao!

Cô đem truyện mà tối hôm qua đọc được so sánh với hiện thực, hiện thực quả thật ngọt gấp một trăm lần!

Lạc Nhiễm đứng dậy đi đóng dấu thư mời, vào văn phòng tìm Lucas.

Vừa tiến vào trong, Lạc Nhiễm thiếu điều muốn chạy ngược trở ra.

......

Y không có cách nào nhìn thẳng Lucas......!!

Lạc Nhiễm thật sự không nghĩ tới, đồng nhân văn hôm qua y đọc lại có ảnh hưởng lớn như thế.

Tuy rằng lúc đó cố gắng lướt qua mọi thứ thật nhanh, nhưng vẫn không tránh được nhìn thấy một vài từ mấu chốt.

Cho nên, khi y vừa gặp Lucas, đầu ngay lập tức nhớ lại mấy câu kinh khủng "A, nam nhân đáng chết, "Lớn như vậy cơ à?", "Tiểu yêu tinh"

Ngoài ra còn có '38cm'

...... Y thật sự hi vọng đôi mắt mình chưa từng nhìn thấy những thứ ấy.

"Cậu đứng đó làm gì vậy?" Lucas hơi nhíu mày.

"Không có việc gì......" Lạc Nhiễm mỉm cười, lại gần đưa thư mời cho Lucas.

Ở khoảng cách gần, y có thể thấy rõ khuôn mặt điển trai cứng cáp của Lucas hơn.

Lạc Nhiễm hít sâu một hơi, thầm nghĩ chính mình không thể bởi những chuyện chưa thông suốt mà có suy nghĩ không hay với cấp trên.

Quá bất ổn.

Lạc Nhiễm lấy dũng khí gạt đi ý nghĩ lộn xộn ra sau đầu.

"Không đi." Lucas nhìn thoáng qua, đem tấm thiệp ném qua một bên.

"Thượng tướng......" Lạc Nhiễm biết nếu lấy những nghi thức lễ nghi ra nói thì Lucas sẽ không để ý tới, cho nên hỏi hắn "Anh thật sự thích Hoàng tử Andica?"

"......?" Lucas gầm lên: "Cậu khùng hả?!"

Lạc Nhiễm mỉm cười nói: "Anh đơn phương hẹn hò với Andica điện hạ, lại đem công chúa vứt bỏ không thèm liếc mắt, chuyện này không phải bởi vì trong lòng đã quyết định sao?"

Lucas ánh mắt âm trầm, "Ai nói thế với cậu?"

Lạc Nhiễm mặt không đổi sắc, nghiêm trang nói: "Toàn bộ Đế quốc đều cho rằng như vậy."

Y không hề nói dối, tối hôm trên diễn đàn đầy người kêu gào.

"Chỉ việc cùng Công chúa ăn cơm thôi sao." Lucas nói: "Hừm, vừa đúng lúc...... Tôi có việc tìm cô ta."

......

Vì thế đêm đó, Lucas một lần nữa xuất hiện ở nhà hàng.

Nhà hàng này là do Lạc Nhiễm chọn, một nhà hàng xoay, đồ ăn rất tuyệt, còn có thể qua tấm cửa kính trong suốt nhìn ngắm thành phố.

Lilia hôm nay vẫn ăn mặc đẹp đẽ sang trọng như mọi khi, đeo trang sức đắt tiền nhất.

"Thượng tướng!" Lilia thấy nam nhân cao lớn đi đến, vui vẻ mà ngượng ngùng, còn có chút sợ hãi cùng thận trọng, cẩn thận cúi đầu nói "Em vẫn luôn đợi Thượng tướng!"

Lucas nhấc vạt áo khoác ngồi xuống, nâng mắt nói: "Tôi cũng đang tìm cơ hội gặp cô."

Lilia hiện rõ sự vui vẻ.

Lucas liền nói tiếp: "Món nợ lần gặp hôm nọ chưa tính toán xong, đêm nay sau khi chúng ta ăn cơm thì giải quyết tiếp."

"Cái gì......?" Lilia vẻ mặt ngây ngốc.

Lạc Nhiễm đứng ở phía sau Lilia, đang nhận thực đơn từ tay người hầu, cũng nhíu mi nghi hoặc.

Không biết...... Lucas và Lilia có món nợ gì?

Lucas dựa vào lưng ghế, khoanh tay nói: "Lần trước tiệc rượu ở khách sạn, tôi nghe thấy cô cử xử thô lỗ với thư ký của tôi, nói mấy lời khó nghe, đúng không?"

"Em......Em......" Lilia suy nghĩ mãi mới nhớ ra.

Đúng rồi, lúc ấy cô ta nói qua Lạc Nhiễm là chó cậy thế chủ.

Lilia đứng sững.

Không phải chứ?

Lucas vẫn còn nhớ đến bây giờ, thậm chí không buông tha?

"Thượng tướng......" Lạc Nhiễm cũng ngoài ý muốn, mở miệng nhưng không thốt ra lời, người vốn luôn thông minh lý trí như y lúc này đột nhiên bế tắc, chưa biết nên nói gì cho phải.

Lucas ngữ khí không hề giao động, đối mặt với Công chúa nói: "Cô còn chưa xin lỗi thư ký của tôi."

"Em...... Em không cố ý!" Lilia khóc không ra nước mắt, tại sao cô nên xin lỗi một tên trông cửa. Cô là công chúa cơ mà!

"Xin lỗi đi!"
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com