Tất cả

Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo - Chương 15: Thượng tướng thẩm vấn

Truyện Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo

Tác giả Công Tử Nhu

Danh mục Sủng Đam Mỹ Hài Hước

Trước Tiếp
Edit: @nynuvola (wp)

Hôm sau, Lạc Nhiễm cẩn thận xin phép Lucas và công ty nghỉ thêm một ngày nữa, tiếp tục đi gặp Hạ Chí.

Lần này y rốt cuộc chạm vào được trung tâm khoáng thạch, nhưng cũng chỉ có thể sờ xung quanh.

"Thế nào?"

Thấy Lạc Nhiễm dừng lại, Hạ Chí đưa cho y túi dịch dinh dưỡng.

Lạc Nhiễm cầm lấy, cắn vào đầu túi, nhíu mày nói: "Có luồng năng lượng đẩy tôi ra."

"Năng lượng gì?"

Lạc Nhiễm nghĩ nghĩ, nói: "Không rõ lắm...... Chính là một là loại xung lượng."

Tuy nhiên có tin tức tốt là, Viện nghiên cứu bên kia cuối cùng đã liên hệ được hai người có tinh thần lực S Omega, bọn họ hôm nay sẽ đến Viện nghiên cứu bắt đầu tham gia tinh luyện, Lạc Nhiễm cũng mang báo cáo của chính bản thân y chỉnh sửa rồi gửi cho Viện nghiên cứu.

Số liệu tham khảo càng đa dạng, càng dễ thí nghiệm.

Về phía Lạc Nhiễm, y không có ý định dừng lại, vẫn sẽ tiếp tục thăm dò, chỉ là không gấp gáp nóng vội nữa, ít nhất có thể ở công ty nửa ngày để xử lí công việc.

"Ngay cả cậu còn bị ngăn chặn, hai người kia chắc sẽ khó khăn hơn." Hạ Chí lắc đầu.

"Có lẽ phải làm hết sức, dùng tinh thần lực mới có thể đột phá." Lạc Nhiễm suy tư nói: "Chờ lát nữa tôi thử lại xem."

Cố thử sẽ rất nguy hiểm, Hạ Chí lưỡng lự nhưng không nói gì, bởi vì anh biết nếu Lạc Nhiễm đã muốn làm thì không ngăn được, chỉ có thể cẩn thận lưu ý nhiều hơn.

Lạc Nhiễm uống xong dịch dinh dưỡng, đang định tiếp tục thì nhận được báo cáo của Viện nghiên cứu.

Trải qua sự việc ngày hôm qua, Lạc Nhiễm thỉnh thoảng sẽ đọc tin nhắn trên điện thoại, rồi đổi một tiếng chuông báo đặc thù cho Lucas, âm thanh tựa như sấm sét đòi mạng.

"Làm sao vậy?"

Lạc Nhiễm khẽ cau mày nói: "Omega ở Viện nghiên cứu bên kia xảy ra chuyện, hình như trong lúc tinh luyện đột ngột phát sốt, khiến tinh thần bị thương."

"Hả......?

"Bên kia nói khoáng thạch này có thể khiến cho tinh thần trở nên kích thích, tình hình khá giống với tôi, nhưng tôi chỉ đơn thuần cảm thấy về mặt tinh thần, không có dấu hiệu phát sốt."

Hạ Chí ngay lập tức nghĩ đến nguyên nhân, "Bởi vì cậu nhiều hơn người ta 2S, tinh thần lực và khả năng phục hồi cũng tốt hơn, không dễ bị ảnh hưởng, ngoài ra....cậu đang trong thời gian bị đánh dấu tạm thời, tinh thần lực cực kì ổn định, nếu không sao chỉ mất có hai ngày đã chạm được đến lõi?"

Lạc Nhiễm ngưng thần, đột ngột bị nhắc đến vấn đề này nên y có chút không tự nhiên.

"Ừm."

Hạ Chí nhìn vào mắt Lạc Nhiễm, tò mò.

Anh thật sự muốn biết ai là người đã đánh dấu tạm thời y, lo lắng y sẽ bị người ta bắt nạt.

Chung quy lại từ trước cho tới nay, Lạc Nhiễm đều hoàn hảo đến không giống người bình thường, ý chí kiên định không nói, thoạt nhìn cũng là kiểu vô dục vô cầu.

Hạ Chí không thể tưởng tượng được, trong tình huống thế nào, ai có thể lưu lại đánh dấu tạm thời trên người y.

"Tiểu Hạ?" Lạc Nhiễm giơ tay quơ trước mặt anh.

"À à......"

"Chúng ta tiếp tục đi." Lạc Nhiễm đội lại mũ đo lường.

"Ừ......"

Hạ Chí thở dài, quên đi, Lạc Nhiễm không muốn nói anh cũng chẳng ép buộc được.

Hai người tiếp tục làm việc, nhưng lần này Lạc Nhiễm rời đi trước buổi tối, y còn phải trở lại công ty đón Lucas, đưa hắn đi ăn tối với hoàng tử. Đế Quốc là chủ họ là khách, tuy rằng thư mời họ đưa đến nhưng địa điểm đều là do Lạc Nhiễm sắp xếp.

Lạc Băng gửi thư mời, Lucas không thể không đi, vừa đúng lúc hắn đối với Andica sinh lòng nghi ngờ, cho nên mặc dù không cam tâm tình nguyện, vẫn chấp nhận sắp xếp của y.

Vừa đến nhà hàng, đã thấy Andica ngồi chờ một bên, đang xem thực đơn.

Andica là hoàng tộc Lạc Băng, diện mạo quả thật không tệ, ngũ quan thanh tú mềm mại, có điều nghe nói cậu ta là con ngoài giá thú nên chỉ biết vâng vâng dạ dạ.

"Thượng, Thượng tướng......" Andica khẩn trương nhìn Lucas ngồi xuống.

Lạc Nhiễm vốn định rời đi, nhưng bị Lucas trừng mắt liếc xéo một cái, đành phải yên lặng đứng cạnh bên, cách một khoảng.

Lucas biểu cảm dữ dằn, vòng tay khoanh trước ngực, khí tức Alpha trời sinh ép đến không thở nổi.

Có chỗ nào giống tới ăn cơm cơ chứ, chả khác gì đến đòi nợ.

"Thượng tướng, muốn, muốn ăn cái gì......" Andica gấp gáp bắt đầu vò góc áo.

Lucas vẫy tay không cầm menu, ra hiệu cho Andica tự gọi món.

Gọi xong đồ ăn, không khí trở nên có chút căng thẳng.

Lucas đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi: "Cái hôm mừng thọ Quốc vương Đế Quốc, cậu đã ở đâu?"

Andica giật mình, nói tiếp: "Tôi, tôi cùng chị gái ở đại sảnh xã giao."

"Có chứng cứ gì không?"

Câu này như đang hỏi cung nghi phạm vậy, Andica nhanh chóng nói: "Có, có, là Phó tướng Lục Thành, khi đó tôi bất cẩn bị té, là anh ấy đỡ tôi lên."

"Sau đó? Cậu ở đâu suốt đêm? Ở cùng anh ta?"

Andica rũ mắt nói: "À, lúc sau tôi thấy hơi mệt, nên lên lầu nghỉ ngơi."

"Vậy là không có bằng chứng ở hiện trường."

"Không, không có...... Nhưng tôi thật sự trở về phòng nghỉ ngơi, không làm cái gì hết. Thượng tướng vì sao phải hỏi chuyện này?"

Lucas tất nhiên sẽ không giải thích, chỉ nói tiếp: "Khi nào thì rời đi?"

"Buổi sáng hôm sau......"

Andica khóc không ra nước mắt, có ai hẹn hò với Thượng tướng mà giống cậu ta không.

Lucas tới đây để ăn tối hay là thẩm vấn?

Lucas cười lạnh: "Tối đó sau khi tiệc rượu kết thúc lúc nửa đêm mọi người đều rời đi, chỉ có cậu ở lại khách sạn cả đêm làm gì?"

"Tôi...... tôi nói rồi, là do không thoải mái, phát sốt, không dậy được nên ở trong phòng nghỉ ngơi, tôi còn bảo người giúp việc đi mua miếng dán hạ sốt."

Lucas nhướn mày.

Ồ, hắn thấy tên Hoàng tử này rất khả nghi.

Quả nhiên, cậu ta lưu tại khách sạn cả đêm, chỉ gặp người Lạc Băng Quốc vào hôm sau.

Hỏi xong, đáp án hắn muốn cũng đã có, liền dứt khoát đứng dậy chuẩn bị rời đi.

"Thượng, Thượng tướng......?" Andica nhìn theo bóng lưng của Lucas, sững sờ.

"Xin lỗi, thật sự xin lỗi." Lạc Nhiễm tiến lên nói: "Nhưng thức ăn ở đây đều ăn rất ngon, điện hạ có thể chậm rãi lưu lại thưởng thức."

"Nhưng mà......"

Lạc Nhiễm cười nói: "Có thượng tướng ngồi đây, điện hạ chắc cũng không ăn nổi."

"Đúng vậy......"

Lạc Nhiễm đuổi theo Lucas, vừa lên phi cơ y đã nghe Lucas ôm ngực nói: "Cậu xem đi, chắc chắn phía Lạc Băng kia có vấn đề."

Lạc Nhiễm nhíu mày nói: "Tôi cũng cảm thấy...... Có chút không thích hợp."

Thật ra từ khi Lucas thấy Andica nuôi chó cũng không nghĩ sẽ nghi ngờ cậu ta, dù sao báo cáo xét nghiệm DNA kia cũng là của một con chó hoang đã qua đời nhiều năm trước, nằm trong số mẫu ở phòng thí nghiệm.

Chỉ là lúc Andica ôm chó, vô cớ lại khiến Lucas nghĩ đến một khả năng.

Lạc Nhiễm khựng lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên điện thoại, tự ngẫm nghĩ vừa hỏi hắn: "Thượng tướng không cảm thấy, Andica điện hạ rất bình tĩnh sao?"

"?"

"Tính cách của Hoàng tử chúng ta đều biết, cậu ta là con riêng, thường xuyên bị các anh chị bắt nạt, anh có nghĩ cậu ta sợ hãi anh không?"

Lucas gật đầu.

Lạc Nhiễm nói: "Tuy rằng luôn luôn nói chuyện ấp a ấp úng, nhưng vừa rồi đối mặt với sự chất vấn của Thượng tướng, lại có thể đối đáp trôi chảy, ý tứ rõ ràng."

Lạc Nhiễm nói xong thì Lucas cũng hiểu ra.

Đúng vậy, một người nhát gan ngày thường nhút nhát không giỏi nói chuyện, tại sao khi hỏi đến vấn đề nhạy cảm ngược lại rất trấn định?

Giống như là... đã chuẩn bị trước, liều mạng chứng minh bản thân không có vấn đề.

Lạc Nhiễm bổ sung nói: "Không biết thượng tướng có phát hiện ra không, điện hạ khi nói chuyện sẽ dừng lại nghĩ một chút, tuy rằng rất ngắn, nhưng đúng là có nghĩ ngợi chốc lát."

Giống như là đang sáng tác lời thoại vậy.

Lạc Nhiễm thầm nghĩ, cho dù y đoán sai đi nữa, đối phương quả thật có tâm tư giấu kín, nói tóm lại, kết luận vẫn chỉ có một - Hoàng tử Andica có chút kỳ lạ.

"Vậy cậu điều tra thử đi." Lucas cười lạnh, "Tôi ngược lại muốn xem Lạc Băng đang làm trò quỷ gì."

Tin tức Lucas 'tháp tùng' Andica dùng cơm sau khi được truyền đi, cả Đế Quốc lẫn Lạc Băng đều bùng nổ.

Omega của Đế quốc thì khóc lóc thảm thiết, fan CP nước mắt rơi ngập hồ.

Hoàng thất Lạc Băng gặp chuyện hỉ sự, vui đến mức hận không thể lập tức thương nghị việc hôn nhân.

Ngày hôm đó, Dung Đóa vừa viết xong công văn, đăng nhập diễn đàn liền nhìn thấy một màn quỷ khóc sói gào.

- - Thượng tướng quá tàn nhẫn! Ngài là người vong ân phụ nghĩa, có mới nới cũ, nam nhân vô tình vô nghĩa.

- - Sốc! Hoàng tử đến từ dị quốc, khiến Thượng tướng quên đi cô vợ tào khang?"

Dung Đóa mặt đầy dấu chấm hỏi trên bài post.

À, được thôi.

Dung Đóa tuy rằng là thực tập giúp đỡ Lạc Nhiễm ở ngoài văn phòng của Lucas, nhưng ngày thường rất an phận làm việc, chỉ muốn nhìn hai người cho đã con mắt, không dám lại gần nói chuyện phiếm, cho nên lúc này có chút đắn đo không rõ.

"Xin hỏi Lạc thư ký có ở đây không?"

Đúng lúc này, nhân viên từ tầng trệt ôm lên một bó hoa.

Dung Đóa đứng dậy nói: "Lạc thư ký đi công tác rồi, tôi là trợ lý tạm thời của anh ấy, có chuyện gì vậy?

"Là chuyển cho Lạc thư ký, nhưng anh ấy không đến nên tôi nhận giúp."

"Được rồi."

Dung Đóa nhìn bó hoa trong tay nữ nhân viên kia, là một bó hồng tươi, cánh hoa còn đọng sương sớm, chỉ liếc qua cũng thấy rất có giá trị.

Dung Đóa có chút nghi ngờ.

Ai sẽ tặng Lạc thư ký cái này?

Ngay lúc này thì Lucas đi ra, hắn chuẩn bị đến trụ sở quân đội, ngang qua bàn làm việc, tầm mắt dừng ở bó hoa kia.

Dung Đóa ngoan ngoãn tự động giải thích, "Có người đưa hoa đến cho Lạc thư ký."

Lucas nghe thấy, cau mày.

Hắn nhanh chóng lại gần, động tác có chút thô lỗ cầm lên, xem qua tấm thiệp bên trong.

[Chân thành mời Lạc Nhiễm - Lạc tiên sinh tới tham dự tiệc sinh nhật của tôi, hi vọng đến lúc đó sẽ có may mắn được trở thành bạn nhảy của cậu.

Ký tên.

- - Chu Minh Vũ]

Là Đại hoàng tử, sinh nhật hắn đến thật mau. Lucas cũng nhận được lời mời, tuy nhiên là nhận từ bưu điện của Chính phủ.

Hắn hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đem bó hoa kia ném vào thùng rác.

"Bịch!" Tiếng động rất lớn, Dung Đóa hoảng sợ, cả người run lên, đứng một bên không dám lên tiếng, càng không dám nhìn Lucas.

Mãi đến lúc hắn đi rồi, khó khăn lắm Dung Đóa mới lấy lại tinh thần, vỗ vỗ lên tim, như sống sót sau tai nạn bỗng nhiên bắt đầu ý thức được, cô mới vừa rồi đã thấy cái gì?

Có điều.....

Dung Đóa nghĩ ngợi, vẫn là lấy điện thoại ra, chụp lại hình ảnh trong thùng rác, gửi cho Lạc Nhiễm.

Dung Đóa rất cẩn thận không chụp dính cái thùng rác, mà chỉ tập trung vào tấm thiệp.

Nếu Lucas đã ném hoa đi, cô đương nhiên không dám nhặt, nhưng hoa được chính tay cô nhận, cũng là gửi cho Lạc Nhiễm, vẫn nên báo với anh một tiếng.

Dung Đóa một bên suy nghĩ, Đại hoàng tử không hiểu tại sao bỗng nhiên lại mời Lạc thư ký......

- -----------

Tác giả có lời muốn nói: Dung Đóa: Thật chua, đây chẳng lẽ là hương vị tình yêu sao?
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com