Tất cả

Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo - Chương 14: Thượng tướng khóa mục tiêu

Truyện Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo

Tác giả Công Tử Nhu

Danh mục Sủng Đam Mỹ Hài Hước

Trước Tiếp
Edit: @nynuvola (wp)

Nhiễm ngơ ngác nhìn Lucas.

Lucas thử gọi y một tiếng, "Lạc Nhiễm......?"

"Vâng, tôi đến đây." Mặt Lạc Nhiễm nhợt nhạt nở nụ cười.

Y đi đến phi cơ của Lucas, Hạ Chí ở bên này liếc nhìn, có phần kinh ngạc.

Vị Thượng tướng kia...... trông không giống trong lời đồn lắm, so với Tu La mà Hạ Chí đã gặp trên chiến trường mười năm trước như trời với đất vậy, nhìn qua còn thấy rất ôn nhu nữa.

Lạc Nhiễm ngồi xuống ghế, im lặng quan sát Lucas.

Lucas cũng nhìn lại y, nhất thời cả hai đều không nói chuyện.

Một lát sau, Lạc Nhiễm mở miệng trước, nói: "Xin lỗi, hôm nay tôi bận quá, không có thời gian xem điện thoại, tối hôm qua cũng là lỡ tay...... Tôi không có cố ý."

"Ừm" Lucas mắt nhìn vào cổ tay của Lạc Nhiễm, nhíu mày.

Lạc Nhiễm nương theo tầm mắt của Lucas mà cúi đầu, thầm nghĩ không ổn.

Hôm nay y đi tìm Hạ Chí lấy thuốc mỡ, cho nên không mang bao tay che lại, thuốc cũng đã được chuẩn bị sẵn nhưng y quên mang về.

"Lạc Nhiễm."

"Hửm......?"

Lucas dừng lại, nói: "Thật xin lỗi."

Ngữ khí của hắn rất nghiêm túc, còn mang theo chút ảo não.

"Không có gì, đây đâu phải chuyện lớn." Lạc Nhiễm nghĩ bụng, đây đúng là chuyện nhỏ, chỉ là vài vết đỏ thôi. Nếu y truy cứu, không bằng truy cứu cái đêm Lucas lưu lại trên người y những vết thương xanh tím kia, đến giờ còn chưa khỏi hoàn toàn, hắn đúng là thuộc họ cẩu.

Lucas lấy bảng hướng dẫn, thay đổi đường đi của phi cơ.

Trước khi đến công ty, phi cơ rẽ vào một con hẻm, dừng trước một cửa hàng tạp hóa nhỏ.

Lạc Nhiễm còn chưa hiểu đầu đuôi sự tình, đã thấy hắn đi xuống làm gì đó.

Lát sau hắn trở về, trên tay cầm theo hai cái túi.

Túi nhỏ là thuốc mỡ, túi lớn là cơm hộp nóng hổi.

Lạc Nhiễm có chút không tin được.

Lucas mở thuốc bôi, duỗi tay định cầm lấy cổ tay Lạc Nhiễm, nhưng dừng lại ở khoảng cách mấy centimet.

Tay Lucas ngừng lại trong tầm tay của Lạc Nhiễm, như là đang lưỡng lự, có phần hơi do dự.

Có lẽ là sợ chính mình không biết nặng nhẹ, làm miệng vết thương trước mắt hắn lan rộng ra thêm.

Thấy Lucas như vậy, Lạc Nhiễm nhẹ nhàng đưa tay y qua, chạm đến ngón tay lạnh lẽo cứng rắn bằng kim loại của hắn.

"Thượng tướng......"

Lạc Nhiễm bất đắc dĩ cười cười, êm dịu như một làn gió ấm, đôi mắt cũng nhuốm ý cười.

Lucas theo bản năng liền cầm lấy tay y, phút chốc cảm thấy Lạc Nhiễm trước mắt vô cùng xinh đẹp.

Hắn không nói gì, chỉ rũ mắt bôi thuốc lên cổ tay Lạc Nhiễm, chậm rãi xoa nhẹ.

Động tác của hắn hiếm khi dịu dàng và tỉ mẩn đến thế.

Lạc Nhiễm nghi ngờ có phải tay y bị chặt gãy hay không.

Lucas lúc này bất tri bất giác nhận ra, hắn vốn rất chán ghét tiếp xúc với người khác, nhưng Lạc Nhiễm là ngoại lệ.

Lạc Nhiễm nhìn Lucas một tay bao trọn bàn tay của mình, tay kia xoa thuốc lên vết đỏ trên cổ tay y, dần ý thức được....Lucas không bài xích sự đụng chạm của y.

Lạc Nhiễm thầm nghĩ, bởi vì y luôn ở bên cạnh hắn sao?

Thấy động tác thoa thuốc có chút vụng về của Lucas, tâm tình hắn có vẻ không được tốt lắm, Lạc Nhiễm chớp chớp mắt nói: "Thượng tướng, anh tự xem đi, ngày thường còn nói nếu tôi bị ai bắt nạt sẽ giúp tôi đánh hắn, giờ anh cũng như vậy thì tính sao đây? Quan chức chính phủ phóng hỏa còn người dân thì không được phép đốt đèn à?

Lucas im lặng một lúc, nén giận nói: "Tôi xin lỗi."

Lạc Nhiễm nghe thấy không nhịn được bật cười ra tiếng.

Lucas ngơ ngác nhìn y, lúc này mới hiểu thư ký nhà mình đang chơi xấu hắn, trêu chọc hắn.

"Lạc - Nhiễm!" Lucas lạnh lùng nói: "Cậu muốn chết?"

Lạc Nhiễm vẫn còn cười.

Lucas hơi dùng sức, túm chặt cổ tay bị thương của Lạc Nhiễm ấn người y lên ghế dựa mềm mại, cảnh cáo nói: "Còn cười."

Lạc Nhiễm nhếch khóe miệng.

Bôi xong thuốc, Lucas đem hộp cơm nhét vào lồng ngực Lạc Nhiễm.

Lạc Nhiễm hơi nghiêng đầu nói: "Sao Thượng tướng biết tôi đói bụng?"

Lucas vốn không phải người cẩn thận như vậy.

Lucas đưa mắt nhìn túi đồ ăn vặt Lạc Nhiễm mang lên phi cơ, nói: "Cậu trước kia hay nói với tôi, đói bụng không nên ăn đồ ăn vặt."

Lạc Nhiễm cười cười, ngồi bên cạnh ăn cơm trong cái hộp còn nóng hổi, có thịt có rau, còn kèm theo một quả trứng luộc.

Những khúc mắc trước đó cứ như vậy mà tan thành mây khói, chính hai người cũng không để ý.

Ngày hôm sau, Lạc Băng lại cùng Đế Quốc triệu tập hội nghị lần thứ hai.

Lucas vẫn buồn chán ngồi một bên như cũ, chỉ là không biểu hiện lên mặt.

Hắn nghĩ, cái loại nghi thức cuộc họp này tổ chức mấy lần nữa cũng vô dụng, muốn triển khai thì cứ làm đi, còn mời hắn đến đây ngồi.

Chẳng qua lần hội nghị này, Lạc Băng đưa ra một quan điểm mới. Đêm qua, họ nhận được báo cáo.

Đội tuần tra quặng mỏ lân cận của Lạc Băng phát hiện ra một ngôi làng ẩn giấu, người dân trong làng bảo tổ tiên của họ truyền lại về UNK, nói thứ này có thể khiến con người bất tử.

Vì vậy, không chỉ có khả năng nguồn năng lượng này là vô hạn, bây giờ còn thêm truyền thuyết về sự bất tử.

Tuy rằng không có chứng cứ, nhưng nó đã mang cho Lạc Băng thêm vài phần tự tin.

Lạc Nhiễm cau mày lắng nghe.

Lúc y tinh luyện, đúng là có cảm thấy tinh thần trở nên sảng khoái, chẳng lẽ là vì nguyên nhân này?

Người đại diện của Viện nghiên cứu đọc báo cáo thời gian thực hôm qua, cũng có nghĩ đến, nhưng giống với Lạc Nhiễm không tỏ thái độ gì cả.

Đế quốc tuyên bố tạm ngừng.

Kết thúc hội nghị, Lạc Nhiễm theo Lucas rời đi, đến trước phi cơ liền bắt gặp hai chị em Lạc Băng Quốc.

"Thượng tướng, chào buổi trưa." Lilia công chúa trước đây bị dọa sợ hãi, hiện giờ đối mặt Lucas cũng không dám quá kiêu ngạo nữa.

Lucas nhìn chằm chằm hai người họ, không hé môi.

"Chuyện là...... Tôi tới để đưa Thượng tướng cái này." Lilia đưa cho Lucas một cái thiệp mời màu hồng phấn, biết hắn sẽ không nhận nên đưa cho Lạc Nhiễm.

"Tôi đại diện cho Lạc Băng mời ngài, có thể đến dự bữa tối cùng chúng tôi..."

Mục đích chính đó là làm quen, ăn cơm hẹn hò với đối tượng liên hôn.

Lucas nhíu mày, thái độ bất mãn, định trực tiếp đi vòng qua họ, nhưng khi nhìn thấy con chó lông vàng được được Hoàng tử Andica ôm vào lòng, ánh mắt hắn bị thu hút.

Lucas không quá ghét chó, chỉ là......

Cái kết quả xét nghiệm DNA kia vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt, từ sau vụ đó Viện nghiên cứu cũng không điều tra thêm được gì.

Lucas lén nghĩ, lẽ nào tên nọ nuôi chó?

Andica thấy Lucas tự nhiên liếc con chó của cậu, sợ tới mức đem chó của mình ấn sâu vào lồng ngực.

"Thượng, Thượng tướng......" Andica run run nói: "Nó, nó không thể ăn...... Không phải, nó......"

Lucas: "......"

Lạc Nhiễm: "......"

Phì.

Lạc Nhiễm cố nhịn cười nói: "Chỉ là Thượng tướng cảm thấy nó đáng yêu, trong nhà ngài ấy cũng có một con chó."

"À...vậy, không phải, ý tôi là......" Andica há miệng thở dốc, cuối cùng vẫn cảm thấy nói nhiều sai nhiều, nên không dám lại mở miệng nữa.

Sau khi lên phi cơ, Lạc Nhiễm mở phong thư tinh xảo màu hồng nhạt mang theo mùi nước hoa kia ra.

Y chưa mở miệng Lucas đã nói, "Không đi."

"Thượng tướng anh nên đi." Lạc Nhiễm khuyên nhủ: "Đừng để Lạc Băng chỉ trích, trước mặt cứ làm đầy đủ thủ tục, sau này từ chối cũng không muộn.

Nhưng Lucas không quan tâm vấn đề này, hắn hỏi sang chuyện khác.

"Cậu có cảm thấy......" Lucas vuốt cằm, ánh mắt lộ vẻ nguy hiểm: "Đồ vật đêm đó có thể là do Hoàng tử Lạc Băng để lại chăng?"

Lạc Nhiễm nhớ lại vật đêm đó, như chém đinh chặt sắt nói: "Tôi đoán chắc là không phải đâu."

"Cậu không nghĩ khả năng rất cao sao?" Lucas dựa vào lưng ghế, vắt chân nói: "Tại sao Lạc Băng vội vàng muốn liên hôn cùng tôi? Gạo nấu thành cơm không phải càng tiện hơn à? Bọn họ có động cơ, hơn nữa hoàng tử kia còn nuôi chó."

"......Tôi cảm thấy." Lạc Nhiễm hơi dừng lại, nói: "Đúng là nên điều tra một chút, cẩn thận cũng không thừa."

Lucas nhướng mày, "Gần đây nhất tra được cái gì?"

"...... Tạm thời không có gì tiến triển." Lạc Nhiễm ăn ngay nói thật, đúng là gần đây không có manh mối gì, người bỏ thuốc sau lưng đã có chuẩn bị ổn thỏa, manh mối từ khách sạn hoàn toàn bị chặt đứt.

Trừ phi họ điều tra từng người một, nhưng bữa tiệc đêm đó có rất nhiều khách khứa, chưa kể những người không có tên trong danh sách được khách đưa đi cùng, muốn tra e rằng phải đến năm sau.

"Chậc." Lucas gối đầu lên cánh tay, dựa vào ghế nói: "Công chúa kia tôi không có hứng thú cùng cô ta ăn cơm, Hoàng tử thì có thể thu xếp, cứ nói như vậy đi."

Lạc Nhiễm: "......"

Thật sự không phải cậu ta đâu!

"Thượng tướng." Lạc Nhiễm lưỡng lự hỏi: "Nếu vẫn không tìm thấy...... thì tính sao?"

"Chắc chắn sẽ tìm ra, dù có phải đào ba thước đất lên tôi cũng sẽ tìm được, chả lẽ Đế Quốc không có nổi bản lĩnh này sao?" Lucas mở to mắt nói: "Tìm được, người liền không xong với tôi."

Đối với Lucas, chừng nào người kia vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật, chính là khiêu khích lớn nhất với hắn.

Lạc Nhiễm: "......"

Lạc Nhiễm: "Tốt."

- ---------------

Tác giả có lời muốn nói: Đương sự lúc ấy cực kỳ sợ hãi.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com