Ôm Ấp Yêu Thương

Chương 22: Hắc Ám, Tập Đoàn Bí 7



Sau khi sát thủ linhcẩu chạy ra khỏi xưởng, trực tiếp trở lại tập đoàn bí 7, tổng bộ thiếtlập tại Lạc Thành. Trong phòng u ám, linh cẩu kính cẩn lễ phép hướng đại BOSS hồi báo tình hình. "Người của tập đoàn K cố xông vào cứu bác sĩ D, D-15 cách điều chế rơi vào trong tay bọn họ, Kim Cách Tư cùng những thứ hàng kia bị cảnh sát bắt được tại chỗ, người nhiếp ảnh gia kia cũng bị. . . . . . Bị trộm thánh BLACK cứu đi."

Đại BOSS tập đoàn Bí 7 –Mại Tát Nhĩ lộ ra vẻ mặt không ngờ, quay đầu lại liếc mắt nhìn cô gáitrong góc. Bóng râm che kín khuôn mặt đẹp đẽ của cô gái, môi xinh đẹp đỏ tươi vẽ ra đường cong giễu cợt.

Mại Tát Nhĩ quay đầu trở lại,tay phải loay hoay chiếc nhẫn vô danh trên ngón, hỏi linh cẩu: "Cô gáikia có quan hệ như thế nào với BLACK, tại sao BLACK phải cứu cô ta."

"Tôi sẽ đi thăm dò, ông chủ." Linh cẩu lui ra ngoài.

Mại Tát Nhĩ từ trên ghế ngồi, đi tới trong góc ánh sáng ảm đạm, ngón trỏkhơi cằm lanh lảnh của cô gái lên, nói: "BLACK vì cô gái khác mà vàosinh ra tử, cảm giác như thế nào? Tiểu mỹ nhân."

Hai ngón taython dài của mỹ nữ vẩy động tóc dài bên má, môi đỏ mọng lộ ra nồng đậm ý cười trào phúng, hai ngón tay thoa bôi sơn móng tay đưa vào trong lyrượu khuấy rượu, lấy ra, đưa lưỡi ra, liếm láp vòng lên, bộ dáng câungười, làm cho người ta cầm giữ không được. . . . . .

Xe việt dã một đường lái về trang viên Lý thị, từ cửa sau đi vào nhà để xe dưới lòng đất.

Lý Khuynh Tâm đã sớm trở về dựa vào Motorcycle phong cách màu đen, ngóntrỏ điểm di động. Thạch Nam từ cửa sổ xe nhô đầu ra nói: "Cháu trai tậpđoàn K kia còn âm hơn, sau này cũng không cần giao thiệp với bọn họ, bịngười bán cũng không biết."

Lý Khuynh Tâm mím môi cười, trong ngực móc ra ba cái kẹo que ném cho anh, "Muốn phản tôi, không dễ dàng như vậy đâu."

Thạch Nam bĩu môi, rúc đầu về lột kẹo que ra.

Tiểu Anh mở một bên cửa xe ra, chân sau nhảy xuống. "Chậm một chút, chân cô còn bị thương !" Thạch Nam quay đầu lại nhắc nhở.

Hạ Thiệu Nhiên vừa nghe, tròng mắt màu bạc thoáng qua một vẻ khẩn trương,đẩy cửa xuống xe, vòng qua đầu xe nhìn bắp chân Tiểu Anh quấn băng gạc.

"Khi chạy bị đạn sát thương, không có việc gì." Tiểu Anh nâng bắp chân, chân không dám chạm đất.

Máu đỏ nhiễm ra vải màu trắng, đặc biệt chói mắt, Hạ Thiệu Nhiên phân phóThạch Nam: "Lấy thân phận treo giải thưởng gửi một đơn buôn bán cho đạotặc BLACK, thời gian liền viết sau khi tập đoàn K đem người đánh mất."

"OK, tôi biết rõ nên làm như thế nào." Thạch Nam không có xuống xe trực tiếp thao tác ghi chép. Lúc này người của bí 7 khẳng định đã tra quan hệgiữa đạo tặc BLACK cùng nữ nhiếp ảnh gia, BLACK cần một phương pháp cóthể vạch rõ giới hạn cùng Lạc Tiểu Anh, nhận đơn làm nhiệm vụ, thu tiềntrộm người là ngụy trang hợp lý nhất.

Thạch Nam làm vô cùng hoàn mỹ, ngay cả tiền thuê đạo tặc BLACK cũng ghi chép cũng làm rõ ràng có căn cứ có thể tìm ra.

Bị thương ở chân vừa chạm đất liền đau, Tiểu Anh nhảy một chân hướng bêntrong nhà, không có mấy bước, bỗng chốc cả thân thể rời khỏi mặt đất,người không thăng bằng ngã xuống, thời điểm phản ứng kịp người đã ởtrong ngực Hạ Thiệu Nhiên rồi, thật sự rõ ràng là công chúa được ôm.

"Tự em có thể đi." Tiểu Anh ngoài miệng nói như vậy, trong lòng cũng đanglen lén cười, ngọt ngào không thôi, tựa như có lẽ đã quên mất chuyện chế độc trong xưởng dưới đất rung động lòng người.

Hạ Thiệu Nhiên không nghe lời của cô, ôm cô, mắt nhìn phía trước, xuyên qua đại sảnh, hai chân có lực đạp lên cầu thang.

Trong phòng, Hạ Thiệu Nhiên đặt cô ở trên ghế sofa, cầm lấy hòm thuốc, để cho chân cô gác lên trên đầu gối mình, cúi đầu, cẩn thận từng li từng títháo băng gạc. Máu cùng băng gạc dính liền, Tiểu Anh đau đến cau mày hấp khí, thân thể né tránh. Hạ Thiệu Nhiên liếc nhìn cô một cái, nói: "Nóicho tôi là em làm thế nào để thoát khỏi linh cẩu cùng Kim Cách Tư."

"Em lừa anh ta nói trên tay em còn có rất nhiều hình, chỉ cần em chết,những hình kia sẽ lập tức đến bót cảnh sát, tin thời sự, cùng cục tìnhbáo, anh ta sợ, bắt đầu do dự, nhưng tên sát thủ kia cũng không tintưởng em, cầm súng lục hướng về phía em, anh ta nổ súng."

Hạ Thiệu Nhiên dừng lại động tác, trở về chỗ mình nghe được tiếng súng vang lên... cảm giác khó thở.

"Không có bị đạn bắn chết cũng dọa chết, nếu Kim Cách Tư không xảy ra tranh chấp cùng anh ta, em liền chết thật rồi."

"Em rất thông minh." Hạ Thiệu Nhiên phân tán lực chú ý của cô, đem băng gạc hoàn toàn vạch ra, vứt xuống một bên.

Tiểu Anh nhìn anh, mắt lóe sáng: "Lúc em làm sợ muốn chết, trừ tự cứu trìhoãn thời gian, kỳ vọng duy nhất chính là hi vọng anh có thể nhanh lênchạy tới cứu em."

"Kỳ vọng người khác cứu, không bằng tự mình cứu mình." Hạ Thiệu Nhiên nói xong, nước sát trùng kề cận bôi ở trên vết thương.

"A!" Trên đùi y hệt cháy đau làm Tiểu Anh hét lên: "Thật là đau!"

Thuốc khử trùng xót, Hạ Thiệu Nhiên cầm bông băng, hướng vết thương thổi, gió lạnh thổi tới vết thương lập tức không có đau như vậy nữa rồi.

Thật thần kỳ.

Tiểu Anh nhìn từng cử động của Hạ Thiệu Nhiên, trong lòng ấm áp. Người đànông trầm mặc ít nói đều có một trái tim tinh tế. "Hạ Thiệu Nhiên, nếunhư mà em chết anh đau lòng vì em hay không!"

Hạ Thiệu Nhiên dừng lại động tác, con mắt màu bạc lóe ánh lạnh nhìn cô, nhìn đôi tròng mắtnày, Tiểu Anh không thể nói, hai người nhìn nhau, một hồi lâu, Hạ ThiệuNhiên mới nói: "Sẽ không chết."

Bôi thuốc, quấn tốt băng gạc,động tác êm ái buông chân cô xuống, Hạ Thiệu Nhiên dọn dẹp đồ trong hòmthuốc. Tiểu Anh hít sâu, lấy hết dũng khí muốn làm một chuyện. Cái đầunhỏ lại gần anh, môi hồng tại đường cong gò má nguội lạnh nhanh chóngmột mổ, che mặt nóng lên một chân nhảy ra, thoát khỏi hiện trường, núp ở phía sau cửa giống như mèo trộm thịt, lộ ra nụ cười xấu hổ lại hài lòng thỏa mãn.

Hạ Thiệu Nhiên không nhúc nhích ngẩn người tại đó,chỉ cảm thấy má trái bị hôn khẽ nóng lên, nhiệt lượng hình như xuyênthấu qua da thấm vào trong máu, theo mạch máu lưu động đến một vị trínào đó trong lồng ngực.

Đây là cảm giác gì, làm cho người ta hưng phấn lại để cho người ta khẽ đau đớn!

. . . . . .

Sắp đến tổng bộ tập đoàn K thì Lạc Huyền cùng Phượng Hoàng mới phát hiện ra mình mất đồ.

Phượng Hoàng vứt xuống kẹo que bị mút chỉ còn dư que, đưa tay sờ túi áo, biến sắc, "Đường không rồi."

Lạc Huyền phát hiện không đúng, một tay khống chế xe, một tay vuốt túi áocủa mình, đột nhiên một cước thắng xe. "Bị bươm bướm trộm." Anh hỏiPhượng Hoàng: "Trong thẻ có bao nhiêu tiền."

"50 vạn, hai trămvạn, còn có tôi cũng không biết." Phượng Hoàng lấy điện thoại di độngra, "Tôi phải tra một chút." Giọng nói nhắc nhở, gương mặt phàn nàn nói: "Thật ác độc, ngay cả tiền mua kẹo que cũng không để lại cho! A a a a!Tôi muốn ăn kẹo!"

"Haizz!" Lạc Huyền bỏ điện thoại di động qua, lông mày cau lên, "Một xu cũng không lưu."

Phượng Hoàng hỏi: "Làm thế nào?"

Lạc Huyền tức giận: "Làm thế nào? Đừng hỏi tôi, hỏi lão đại đi!"

"Lão đại sẽ không quản chuyện này, còn có thể chửi chúng ta ngu xuẩn."

"Vậy thì đi tìm Ảnh đại nhân!"

"Được, tìm anh ta."

Ảnh tập đoàn K là người dây dưa không rõ cùng nữ thần trộm bươm bướm!

Mỗi tổ chức cũng quan hệ đường phối hợp dây lấy được tin tức, Thạch Nam hỏi thăm được người của bí 7 đang truy tìm quan hệ giữa đạo tặc BLACK cùngnhiếp ảnh gia tự do Lạc Tiểu Anh. Chuyện khiến người đầu đau nhất rốtcuộc xảy ra, mơ hồ có loại dự cảm xấu, Thạch Nam cùng Lý Khuynh Tâmtrước tiên nói về chuyện này. "Cô cảm thấy sư huynh sẽ làm sao?"

"Tôi nào biết!" Lý Khuynh Tâm loay hoay máy thăm dò kim loại anh mới nghiênchế. "Tôi cũng không phải là giun đũa trong bụng anh ấy."

"Cô cóthể đừng nói ác tâm như vậy được không." Thạch Nam liếc cô: "Tôi khôngnên nói cho cô biết, chỉ cấy mạ thông minh có thể nghĩ ra phương pháptốt gì. Đáng đời bị người của tập đoàn K đùa bỡn."

"Stop!" LýKhuynh Tâm đưa di động vứt qua một bên, "Muốn chơi tôi, dễ dàng như thếsao! Lần này sờ ví tiền, lần sau, không phải là âm thầm vào tập đoàn Kvui đùa một chút."

"Ôi chao!" Thạch Nam xoay động mắt, sáng loáng thoáng hiện, "Tôi đột nhiên nghĩ đến một ý kiến hay."

"Cái gì?"

Thạch Nam ghé vào bên tai Lý Khuynh Tâm nhỏ giọng rỉ tai, Lý Khuynh Tâm nghe xong mang nghi ngờ hỏi: "Được không?"

"Đừng hỏi có được hay không, nói thẳng cô dám hay không dám."

Lý Khuynh Tâm giương cằm, "Tôi có cái gì không dám, âm thầm vào tập đoànK, chỉ là suy nghĩ một chút cũng làm cho người ta hưng phấn, thuận tiệntra một chút kho số liệu của bọn họ xem Diệp Nhu chính là thân phận gì."

Thạch Nam đứng lên, "OK, cứ như vậy, cô lập tức bắt tay vào chuẩn bị, hiện tại tôi thông báo sư huynh chuyện tình bí 7."

Nên tới luôn muốn tới, muốn tránh cũng không tránh thoát. Cô gái dính dángđến đạo tặc BLACK đều sẽ bị tập đoàn bí 7 truy xét, níu lấy nhược điểmcủa BLACK, uy hiếp anh thay bí 7 bán mạng. Đã sớm dự liệu được kết quảnày, Hạ Thiệu Nhiên vẫn có chút không bỏ, nhưng hơn không bỏ được làkhiến Tiểu Anh gặp nguy hiểm.

Trên TV, tin tức Kim Cách Tư chế ma túy độc bị báo đưa tin, dân chúng mãnh liệt phản hưởng, tất cả bỏ phiếu cho nghị viên đều đề cử cho một vị khác là Kolle. Kolle là người rấtcoi trọng chữ tín, sự kiện Kim Cách Tư không có nhắc tới một chút về Lạc Tiểu Anh, xem qua tin thời sự, Lạc Tiểu Anh cũng hoài nghi sự kiện lầnnày không hề có một chút quan hệ cùng bản thân.

Chuyện kết thúchoàn mỹ, có phải có nghĩa là cô lại phải rời khỏi thế giới có Hạ ThiệuNhiên rồi sao! Tiểu Anh không muốn rời khỏi Lý trạch vừa không có lý dothích hợp dựa vào người ta không đi. Một đêm trước khi đi, cô gõ cửaphòng Hạ Thiệu Nhiên.

"Có chuyện gì sao?" Thái độ của Hạ Thiệu Nhiên có chút lạnh, rất bất đồng lúc trước.

Trong lòng Tiểu Anh không thoải mái, cô nói: "Không có chuyện gì thì không thể tới tìm anh sao?"

Hạ Thiệu Nhiên nghiêng người để cho cô đi vào, Tiểu Anh cúi đầu đứng giữa, buồn buồn không vui nói: "Ngày mai em sẽ phải đi rồi."

"Thuận buồm xuôi gió."

". . . . . ." Tiểu Anh tức giận quay đầu, "Anh thật đúng là khối cọc gỗ, người ta nói phải đi, anh lại nói thuận buồm xuôi gió."

Hạ Thiệu Nhiên hỏi: "Vậy muốn tôi nói gì, lưu lại chớ đi sao?"

"Ừ!" Tiểu Anh gật đầu như bằm tỏi.

"Nhưng nơi này không phải là nhà của tôi, tôi không làm chủ được."

Tiểu Anh ỉu xìu xuống, yếu ớt hỏi: "Chuyện tình cảm có thể làm chủ chứ?"

". . . . . ." Hạ Thiệu Nhiên không nói, chỉ nhìn cô.

Tiểu Anh hất cằm lên nói: "Em thích anh." Đây cũng không phải là lần đầutiên cô biểu lộ tâm tư, cho nên da mặt dày rồi, đã không biết cái gì gọi là xấu hổ.

"Sống chết trước mắt sinh ra tình yêu không chân thật nhất, em xác định cảm tình của mình đối với tôi sao? Thích cùng yêu làhai chuyện khác nhau."

Tiểu Anh nhìn bóng lưng cao lớn, mím môikhông nói lời nào. Trong lòng tự hỏi, cảm tình cô đối với anh xác thựccó mãnh liệt đến yêu hoặc là yêu nông nổi, nhưng có ai quy định haingười không yêu không thể ở chung một chỗ!

Nhìn thẳng cặp mắtthâm thúy kia, Tiểu Anh nói: "Nếu như anh không chịu cho em cơ hội, làmsao em có thể khảo nghiệm tình cảm của mình đối với anh đến tột cùng làthích hay là yêu!"

"Tôi không có thời gian cũng không có tinh lực theo người nào chơi trò chơi tình cảm, yên tĩnh một chút."

Tiểu Anh mếu máo, "Nhưng chúng ta sắp phải tách ra, sau khi em xác định tâm ý của mình xong, đi nơi nào tìm anh, anh có thể tìm được em sao? Em không biết anh vì cái gì mà cự tuyệt em. Hạ Thiệu Nhiên, anh thật kỳ quái,một lát đối tốt với người, một lát lại đem người ta cách ngoài ngàndặm."

". . . . . ."

Hạ Thiệu Nhiên không tỏ thái độ, cholà hai người vẫn nên tách ra một đoạn thời gian, một là cho nhau thờigian xác định tâm ý, hai là né tránh người bí 7 truy xét.

Khoảng cách cùng nhớ nhung là phương pháp tốt nhất nghiệm chứng tình cảm một người đối với một người khác.

Trước khi Tiểu Anh đi một ngày, Hạ Thiệu Nhiên lại đi Nhật Bản, vẫn là ThạchNam đưa cô, 1 lần đưa đến phi trường. Kết thúc quan hệ cùng tòa soạn,hình như không có cần thiết ở lại Lạc Thành rồi, vì vậy lựa chọn trở về C thị. Trên máy bay, một cô gái tóc ngắn đeo kính đen đặt mông ngồi vàobên cạnh Tiểu Anh. Ánh mắt Tiểu Anh nhìn lướt qua, không cần thiết mộtgiây, cổ ngắt qua, kinh ngạc lên tiếng: "Lý Khuynh Tâm."

Lý Khuynh Tâm kéo kính đeo mắt xuống liếc nhìn cô một cái, lại đẩy kính đeo mắt về. Tiểu Anh hỏi: "Cô cũng muốn đi C thị?"

"Về nhà." Lý Khuynh Tâm có lúc nói chuyện giống như Hạ Thiệu Nhiên, ngắn gọn.

"Ồ!" Tiểu Anh nhìn cô một bộ xa cách, liền không nói gì thêm nữa, một látsau, cuối cùng nhịn không được, hỏi một câu: "Nếu sư huynh cô có lòngtìm một người, cũng không phí sức lực!" Cô đem chuyện nghĩ về mặt tốt,chia lìa chỉ là cho nhau thời gian xác định tâm ý.

Ánh mắt LýKhuynh Tâm dưới kính đeo mắt khó coi, xoay người lại giả bộ ngủ, TiểuAnh thất vọng tựa lưng vào ghế ngồi, cách cửa sổ mạn tàu chạm tới mâungoài cửa sổ.

"Nếu như BLACK có lòng tìm một người, coi như côtrốn đến Sao Hỏa hay chui vào hang chuột, anh ấy cũng sẽ nghĩ biện pháptóm cô ra ngoài." Giọng nói của Lý Khuynh Tâm sâu kín truyền đến.

Tiểu Anh cong khóe môi lên, trong lòng nói: Hạ Thiệu Nhiên em chờ anh tớitìm em, nếu như anh không tới tìm em, em liền đi tìm anh!

Hì hì, cuộc sống vẫn rất tốt đẹp, C thị tôi trở lại đây!