Nữ Phụ Trùng Sinh

Chương 66: Phế đi



Lan Lăng Yến không dễ gì mới được cô gái nhỏ yêu thương nhung nhớ, nhưng anh vẫn chưa thỏa mãn, liền có kẻ không thức thời tới phá đám. Anh buông Ninh Vân Hoan ra, để cô đứng đợi mình một lát, lại để cho mấy bảo tiêu đi cùng anh vây quanh bảo vệ Ninh Vân Hoan, lúc này mới cởi cúc chỗ cổ tay áo.

"Chủ tử." Một bảo tiêu mặc áo đen nhìn thấy động tác cởi cúc tay áo của anh, liền biết anh muốn tự mình xử lý, vội vàng kêu lên một tiếng.

Lúc có bọn họ ở bên cạnh, Lan Lăng Yến luôn không thích tự mình ra tay, trừ những lúc anh hưng trí, lúc này anh muốn tự mình trút giận thay Ninh Vân Hoan, mấy bảo tiêu còn không hiểu ý tứ của anh hay sao, sau khi kêu lên một câu, mấy người liền vây quanh bảo vệ Ninh Vân Hoan ở bên trong.

Lúc nhìn thấy Lan Lăng Yến xuất hiện, hai má của Phó Viện liền đỏ lên, cô ta vừa nhìn là nhận ra Lan Lăng Yến, trước đây cô ta có tìm Ninh Vân Hoan hỏi về thân phận của Lan Lăng Yến, hình như Ninh Vân Hoan cũng không nói gì, Phó Viện hỏi nhiều lần, cô ta đoán rằng Lan Lăng Yến là người có xuất thân bình thường, sau đó cũng không để tâm lắm.

Gần đây cô ta mới quen với Tần Dật, gia thế Tần gia bất phàm, hơn nữa quan trọng là tướng mạo của Tần Dật vô cùng mạnh mẽ, nếu như cô ta có thể mượn cơ hội làm quen, sau đó có quan hệ với hắn ta tốt một chút, nói không chừng sẽ đem tới lợi ích cho Phó gia cũng nên, làm cho ba mẹ coi trọng cô ta một chút, trong lòng mang loại tâm tình này, ý nghĩ của cô ta đối với Lan Lăng Yến tất nhiên cũng nhạt đi.

Mặc dù vẫn thường nghĩ tới khuôn mặt đẹp trai tuấn tú thanh nhã của anh, nhưng vừa nghĩ tới có thể anh là người không tiền không thế, điểm nào cũng không thể so sánh với Tần Dật, một chút tâm tư này cũng bay biến luôn.

Nhưng cho dù cô ta không mang tâm tình đối với Lan Lăng Yến như trước đây, nhưng lúc này nhìn thấy soái ca vẫn thấy cảnh đẹp ý vui, vì vậy ánh mắt liền lộ ra sự say mê, càng nhìn càng làm cho Tần Dật cảm thấy không thoải mái, ngay cả ánh mắt của hắn khi nhìn Phó Viện cũng có chút bất thiện.

"Lan ca ca.... ...... ......." Cố Doanh Tích đã đứng ở bên cạnh khóc rất lâu, hai mắt đẫm lệ đầy sương mù, khi nhìn thấy Lan Lăng Yến xuất hiện, giọng nói liền có chút nghẹn ngào: "Anh đến cứu em sao.... ......"

Vừa rồi ả ta còn cảm thấy kinh diễm đối với Tần Dật vừa ra tay cứu giúp ả ta, nhưng Lan Lăng Yến vừa xuất hiện, ánh mắt của ả ta liền không thể rời đi, một khi nam thần xuất hiện, những người đàn ông ở xung quanh tự nhiên liền trở thành cặn bã chỉ đáng làm nền, cho dù là Tần Dật vừa rồi còn oai phong lẫm liệt cũng bị ngó lơ, lúc này hắn ta không thể làm thức tỉnh một chút hứng thú nào của ả ta nữa, hai mắt ả ta chỉ dừng lại trên người Lan Lăng Yến.

Vừa nghe thấy Cố Doanh Tích gọi mình, lúc này Lan Lăng Yến mới nhìn thấy ả, không cần nghĩ cũng biết ả ta xuất hiện cùng lúc với Ninh Vân Hoan, hai người đều ngồi trên đất, chuyện xảy ra lúc vừa rồi tuyệt đối có liên quan tới người phụ nữ họ Cố này, anh hối hận tại sao trước đây không một lần hành động chỉnh chết họ Cố này cho xong, để cho ả ta vui sướng sống tới giờ, đến nỗi làm hại người của anh.

"Trông trừng cả cô ta nữa, lát nữa nói sau." Vì sợ Cố Doanh Tích thừa dịp chạy thoát, Lan Lăng Yến liền chỉ vào ả ta phân phó một câu.

Mấy người bảo tiêu gật đầu một cái, Cố Doanh Tích lại cho rằng anh muốn giữ ả ta ở lại bên người, bởi vậy khuôn mặt liền lộ ra đỏ ửng ngất ngây, ánh mắt say đắm, si ngốc nói: "Sao em lại đi cơ chứ? Chỉ cần anh ở đây, anh muốn em ở đâu, em sẽ ở đó."

Lan Lăng Yến không để ý tới lời nói lải nhải của ả ta, xắn tay áo lên liền đi tới chỗ Tần Dật.

"Đợi chút nữa đánh vỡ mặt anh ra cũng đừng trách tôi!" Tần Dật vừa nhìn thấy anh đi tới, vẻ mặt liền trở nên âm trầm, cười lạnh hai tiếng : "Tôi ra tay sẽ không hạ thủ lưu tình, anh đã muốn tự chịu ngược, tôi sẽ thành toàn cho anh."

Lười không muốn mở miệng nói chuyện với loại người như hắn ta, Lan Lăng Yến trực tiếp đá một phát vào hắn ta. Tần Dật cười âm hiểm, giơ cánh tay phải ra đỡ, lực cánh tay của hắn ta đã luyện tới đỉnh cao, đó chính là thành quả luyện tập mười mấy năm trong quân đội, giơ tay như vậy không chỉ ngăn cản được cú đánh của nhiều người không làm mình bị thương, ngược lại còn làm cho người khác bị lực đạo ở cánh tay của hắn làm cho chấn thương.

Hắn ta không ngờ Lan Lăng Yến chỉ là cái gối thêu hoa (chỉ được dáng vẻ bên ngoài), bề ngoài chỉ như ra vẻ, vừa ra tay liền biết là kẻ tầm thường.

Trên mặt Tần Dật lộ ra thần sắc chế nhạo, đang muốn mở miệng nói hai câu, đột nhiên nhìn thấy sát ý âm hàn lóe lên trong mắt Lan Lăng Yến, một cước nặng nề đạp lên khửu tay của hắn, sự chế giễu trên khuôn mặt của Tần Dật còn chưa kịp rút đi, đã nghe thấy tiếng xương cốt giòn vỡ ra "răng rắc", hắn ta chỉ cảm thấy khửu tay phải truyền tới cảm giác đau đớn, sắc mặt liền trở nên trắng bệch.

Một cước của Lan Lăng Yến liền đạp vào cánh ta của hắn, anh biết rõ sức lực của mình, khửu tay của Tần Dật nhất định đã bị vỡ xương, anh mượn lực đá vào khửu tay của Tần Dật, một chân khác cũng giơ lên, cả người bay lên, sau khi quay người một cái, lại đá trúng đầu Tần Dật! Tần Dật chỉ nghe thấy tiếng gió vụt qua, sau đó một cái chân liền đá vào bên tai, lỗ tai liền bị ong ong, hắn ta liền cảm thấy có chút váng đầu, cả người cũng lùi lại phía sau bảy tám bước, lúc này thân thể mới quay hai vòng, không đứng vững ngồi bệt xuống đất, trong cổ họng liền trào lên vị gỉ sắt, trong lỗ tai hình như cũng chảy ra một dòng chảy nóng bỏng.

"Vừa rồi dùng tay nào đụng vào cô ấy?" Lan Lăng Yến vững vàng tiếp đất, lại đi tới chỗ Tần Dật đang cách anh khoảng bốn năm mét, hai tay đan vào nhau, vừa rồi anh đá Tần Dật hai cái, làm cho đầu tóc hắn ta cũng rối lên, trên mặt vẫn còn đeo kính, bộ dáng hào hoa phong nhã, ai có thể nghĩ tới vừa rồi hắn ta đã ra tay độc ác như thế nào.

"Không nói nên lời sao?" Anh nhẹ nhàng cười một tiếng, dừng lại bên người Tần Dật, nhìn thấy bộ dáng thở hổn hển của hắn ta, một chân đạp vào cánh tay trái đang ôm đầu của hắn ta cho nó rơi xuống dưới chân anh, Lan Lăng Yến nhẹ nhàng nhảy lên, một chân khác hung hăng dẫm lên khửu tay của hắn.

Âm thanh "răng rắc" lại vang lên, khuôn mặt của Tần Dật vốn đã trắng bệch lại kêu rên lên một tiếng, trên trán chảy xuống những giọt một hôi to như hạt đậu tương.

"Chơi vui không?" Lan Lăng Yến đạp cho hắn hai phát, nhìn thấy bộ dáng cắn môi chịu đựng đau đớn của hắn, lại quay đầu nhìn Ninh Vân Hoan một cái, sát ý trong lòng không những không giảm đi, ngược lại ánh mắt càng lạnh hơn, lại đá hắn ta một cái, đá tới mức làm Tần Dật nằm quằn quại, mới đạp một cước lên người hắn.

"Dừng, dừng tay." Lý Phán Phán vừa mới kinh ngạc đến ngây người lúc này mới hồi phục lại, Phó Viện vừa nhìn thấy hành động của cô ta, liền sống chết giữ chặt cô ta, trong lòng hận không thể đánh chết nữnhân ngu xuẩn này.

Lan Lăng Yến vừa lúc nghe thấy tiếng kêu của Lý Phán Phán, quay đầu sang nhìn, khuôn mặt của anh âm trầm tới đỉnh điểm, nhìn qua liền thấy khuôn mặt sắc nhọn như một thanh đao, đôi hàng mi vì hành động cúi đầu nghiêng đi của anh, như tô điểm thêm cho đôi mắt phượng, càng lộ thêm vài phần sát ý.

"Tìm thấy rồi, người phụ nữ của mày." Tần Dật đã dám đụng vào người của anh, tất nhiên là anh phải có qua có lại mới đúng, Lan Lăng Yến cũng không có cái loại quy tắc không đánh phụ nữ, trừ người phụnữ của mình ra, tất cả những người phụ nữ khác trong mắt anh không hề có sự khác biệt.

"Đợi chút." Ninh Vân Hoan nhìn thấy ánh mắt của anh liền biết Lý Phán Phán tới số rồi, nghĩ tới hành động cho mình mượn điện thoại lúc vừa rồi, Ninh Vân Hoan nghĩ nghĩ, liền cắn môi nói: "Là cô ta mới đúng."

Ninh Vân Hoan chính là chỉ tay vào Phó Viện, vừa rồi Phó Viện không cho cô mượn điện thoại thì thôi đi, nhưng cô ta lại còn không để Lý Phán Phán cho cô mượn, người này thực sự là quá ác độc, lúc này tất nhiên tới phiên cô ta xui xẻo.

"Hoan Hoan, chúng ta là bạn mà." Phó Viện vừa nhìn thấy động tác của Ninh Vân Hoan, trong lòng liền có một loại xúc động muốn thổ huyết, Lan Lăng Yến đã đi tới cách cô ta không xa, nếu như là cô ta của trước đây chỉ ước gì có thể tới gần soái ca thêm một chút, nhưng sau khi nhìn thấy anh chỉ đánh hai ba phát đã làm cho Tần Dật phải rên rỉ dưới đất, cô ta càng không phải là đối thủ của Lan Lăng Yến.

Lúc này trong lòng Phó Viện dâng lên sợ hãi, nhưng Lan Lăng Yến sẽ không vì cô ta sợ hãi mà nhẹ tay dù chỉ là một chút, một cước đạp vào ngực cô ta, làm cho Phó Viện trực tiếp bay ra xa, cả người nhẹ nhàng bay ra sau khoảng năm sáu mét, lúc cô ta rơi xuống đất, mới cảm thấy dường như cả lục phủ ngũ tạng đều thay đổi vị trí, cảm thấy đau đớn tột cùng.

"Mày, mày đừng có đắc ý." Không dễ gì Tần Dật mới run rẩy ngồi được dậy, hắn ta không ngờ sẽ có ngày bị thua, trong quân đội hắn có tố chất tốt, hơn nữa từ trước tới nay không dựa vào thế lực của gia tộc mà tự mình đi tới địa vị ngày hôm nay, hắn ta từ nhỏ đã lăn lộn trong quân doanh cho tới nay, cũng khoảng mười mấy năm, nhưng hắn ta lại không đánh lại Lan Lăng Yến, cục tức này hắn làm sao có thể nuốt trôi.

Lan Lăng Yến cũng không thèm nhìn hắn lấy một cái, vừa rồi anh đã ra độc chiêu đối với Tần Dật, đời này Tần Dật đừng mơ tưởng đôi tay của hắn có thể nâng lên được đồ gì, dám động vào người của anh, đến nay còn lưu lại cái mạng cho hắn, chỉ là để cho hắn sống càng thêm đau khổ mà thôi.

Trong lúc anh xắn tay áo từ từ xử lý, những người trong trường đã biết được tin tức, một đám người vội vàng chạy tới đây.

Đi đầu tiên chính là hiệu trưởng trường Đại học Đế Đô, cùng đảm nhiệm vài chức vụ hội trưởng trong hội học thuật Trung Quốc, chính là Tô Doanh chức cao vọng trọng.

Tô Doanh này cũng xuất thân từ Tô gia, là thế gia vọng tộc ở thủ đô, không chỉ có tài hoa xuất chúng, cha của ông ta còn là nguyên thủ quốc gia ở nhiệm kỳ trước của Trung Quốc, cũng bởi vì ông ta có thân phận như vậy, nên mới có thể đảm nhiệm chức vụ hiệu trưởng trường Đại học Đế Đô khi ông ta chỉ hơn 40 tuổi gần 50, có thể quản lý được các thiếu gia công chúa ở trong trường.

"Về lúc nào vậy?" Lúc Tô Doanh nhìn thấy Lan Lăng Yến, ánh mắt phát sáng, cũng không thèm nhìn tình trạng hỗn loạn xung quanh nữa, trực tiếp đi tới chỗ Lan Lăng Yến: "Vài ngày trước ông ngoại cậu còn nhắc với tôi, nếu như cậu trở về mà không đi thăm ông ấy, e rằng ông ấy sẽ nổi trận lôi đình."

"Vừa mới trở về được hai ngày." Sắc mặt Lan Lăng Yến có chút lanh nhạt, không nhiệt tình cũng không nịnh bợ, như không nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của những người ở xung quanh, giơ tay ra kéo Ninh Vân Hoan vào lòng.

Phó Viện đang quỳ trên đất nhìn thấy hiệu trưởng tới cũng sợ ngây người, những người ở Trung Quốc chẳng có ai không biết xuất thân của Tô hiệu trưởng, hiện nay nhìn thấy thái độ của ông đối với Lan Lăng Yến, ngay cả sắc mặt của Tần Dật đang ngồi dựa vào gốc cây cũng trở nên trắng bệch, ánh mắt của Phó Viện lại càng ngạc nhiên nghi ngờ hơn, nếu như Lan Lăng Yến thực sự là người có thân phận lai lịch, vậy trước đây mình bỏ qua anh ta thật sự là một sai lầm lớn? Càng đáng hận hơn là, hình như Ninh Vân Hoan đã nịnh bợ được anh rồi.