Tất cả
Nốt Ruồi Bên Má

Trước mặt đứa nhỏ, anh cúi người ngậm lấy núm vú, Hứa Trùy Nhi không thể ngăn cản, chỉ có thể run rẩy cánh tay, nhãi con ngây ngốc nhìn hai người họ, oa oa khóc lên: “Sữa…sữa!” Nhãi con không chỉ khóc, còn đứng lên, ra sức đẩy đầu cậu Cả ra, bộ dáng sốt ruột ấy, giống như đang cùng cha nó giành lấy bảo bối. “Ai, đứa nhỏ này,” cậu Cả thả ra, buồn cười chọc chọc đầu đứa nhỏ, còn làm nũng với Hứa Trùy Nhi, “Mới có tí tuổi đầu mà đã đòi giành với ta, lớn lên không biết sẽ thế nào!”


Hứa Trùy Nhi không lo kéo áo, chỉ quan tâm đứa nhỏ, lạnh nhạt nói với anh: “Cậu còn ăn hiếp Côn Nhi, em sẽ giận cậu!” Cậu Cả vươn tay ôm lấy Hứa Trùy Nhi vào lòng, đè cậu xuống giường hôn lên, cũng giống như bình thường, cắn mút đầu lưỡi. Nhưng Hứa Trùy Nhi lại sợ bị đứa nhỏ nhìn thấy, vô cùng xấu hổ, cậu nhỏ giọng cầu xin: “Đừng làm loạn…Côn Nhi còn đang nhìn đấy…” Cậu Cả càng ôm chặt hơn: “Nó còn nhỏ, không hiểu gì đâu.”


“Nó đã biết nói rồi,” Hứa Trùy Nhi tránh khỏi vòng tay anh, “Nếu như nó học làm theo, em không còn mặt mũi nào nhìn người khác, bố mẹ ruột của nó sẽ nghĩ em như thế nào, nếu như mẹ không cho chúng ta nuôi nữa thì sao?” Cậu Cả thở hồng hộc buông tay ra, vừa mới buông ra, đứa nhỏ liền chui qua cánh tay anh, bàn tay nhỏ bé túm lấy cổ tay Hứa Trùy Nhi, giống như sợ hãi, nhưng lại phùng má, hung hăng nói với cậu Cả: “Xấu! Người xấu!”


Bình luận truyện