Tất cả

Nông Kiều Có Phúc - Chương 537: Thiếu

Truyện Nông Kiều Có Phúc

Tác giả Tịch Mịch Thanh Tuyền

Danh mục Ngôn Tình Điền Văn

Trước Tiếp


Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Khi mọi người đang tìm Tiểu Ngọc Nhi khắp nơi, Tiểu Ngọc Nhi đang bò tới trong vườn cây thược dược ngoài An Vinh Đường.

Bên trong này là địa phương Viên Viên thường xuyên chơi trốn Miêu Miêu cùng hai tiểu ca và Tiểu Ngọc Nhi. Viên Viên là con của thật dài cùng ngắn ngủi, sinh ra tháng mười năm ngoái, hiện tại đã nửa tuổi. Nó lớn lên còn xinh đẹp hơn cường tráng hơn cha mẹ nó, lông mao tuyết trắng xoã tung cực giống bà nội Ào Ào, ngũ quan cực giống ông nội Truy Phong. Bởi vì mới vừa sinh ra Viên Viên tròn vo một cục, bởi vậy được gọi là như thế.

Tiểu Ngọc Nhi nghe thấy đám người tìm mình đi địa phương xa, lại từ trong vườn cây thược dược bò đến sau cây hoa quế, lại bò đến bên cạnh thúy trúc, sau đó bò ở trên mặt cỏ hướng vào cổng trong. Con đường bé bò đi là đường Viên Viên thích đi nhất, bởi vì hiện tại đúng là cuối xuân cỏ mọc chim bay, bé xuyên lại là một thân váy ngắn nhỏ màu cỏ xanh lá cây, tránh thoát ánh mắt người khác.

Bé biết không thể đi qua từ cổng trong, chỗ đó rất nhiều người. Thế nhưng bức tường có cái chuồng chó, bé từ bên trong chuồng chó chui vào ngoại viện, trực tiếp bò đi Lục Vân Trai. Bé đi qua Lục Vân Trai một lần, lại biết rõ thời gian này ông nội nhất định sẽ ở chỗ đó. Bé muốn tìm going nội tố khổ, bé thật thật rất đáng thương đó.

Trần A Phúc đã lo lắng hỏng rồi, nếu như Kim Yến Tử ở gần đây, nhất định sẽ lập tức gọi nó về đến giúp đỡ tìm người. Nhưng mà Kim Yến Tử sáu ngày trước liền mang Kim Bối đi ngắm nhìn non sông rồi, nói không chừng hiện tại đã ở phía xa ngàn dặm. Đương nhiên, nếu như qua một lát lại tìm không ra, cũng chỉ có thể "Bóp" nó trở về.

Nếu như một nhà Truy Phong trong phủ cũng dễ xử lý, nhưng chúng nó còn ở Hòa vương phủ.

Hai khắc sau còn không tìm được Tiểu Ngọc Nhi, Trần A Phúc lo lắng đang chuẩn bị kêu người đi Hòa vương phủ gọi một nhà Truy Phong trở về tìm người, thì gã sai vặt Lục Vân Trai chạy tới bẩm báo, Nhị tỷ nhi đi Lục Vân Trai tìm lão hầu gia.

Gã sai vặt không dám nói đúng lắm, khi Tiểu Ngọc Nhi một thân chật vật đi đến Lục Vân Trai, xiêm y bẩn muốn chết, còn có thật nhiều chỗ bị rách. Búi tóc đã tản ra, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc nhòe đi, con mắt sưng đỏ, trên bàn tay nhỏ bé còn cọ rách hai khối da mỏng. Con bé khóc nhào vào trong lòng lão hầu gia, cũng làm lão hầu gia đau lòng hỏng rồi.

Lão hầu gia ôm bé dậy hỏi: "Tiểu Ngọc Nhi như thế nào rồi, tại sao có thể như vậy?"

Tiểu Ngọc Nhi ôm cổ ông khóc nói: "Tiểu thúc thúc, tỷ tỷ, ca ca, đi làm khách rồi, hu hu, chỉ có Tiểu Ngọc Nhi của ông, chỉ có Tiểu Ngọc Nhi của ông, không thể đi, hu hu hu, mẫu thân không thương Tiểu Ngọc Nhi, Tiểu Ngọc Nhi thật đáng thương..."

Sau đó, liền toét miệng nhỏ ra khóc đến ruột gan đứt từng khúc. Đừng nhìn cô gái nhỏ tuổi không lớn lắm, nhưng mồm miệng còn rõ ràng hơn hai ca ca.

Đầu tiên nhìn thấy Tiểu Ngọc Nhi, đã làm lão hầu gia đau lòng hỏng rồi, nghe đến bé nói đến "Tiểu Ngọc Nhi của ông", thấy vết thương

chapter content
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com