Niếp Môn

Chương 13: Sự phẫn nộ của chú chim nhỏ (1)



WEIDEL số179, biệt thự hoàng gia.

Dưới ánh trăng, một chiếc xe thể thao tuyệt đẹp dừng lại, cửa sổ chậm rãi hạ xuống, sau khi nhìn biệt thự xa hoa trước mặt, Lãnh Tang Thanh có phần căng thẳng mà nuốt nước bọt.

Người đàn ông này đúng là biến thái, sau khi đem cô lôi ra khỏi sòng bạc, lại ném cô sang một bên, lấy cớ là trang phục của cô chướng mắt! Kết quả là cô bị một đám người kéo vào để "Cải tạo" lại trang phục, thậm chí còn bị ném vào một cửa tiệm làm đẹp để trang điểm! Thiên lý ở đâu? Cô ghét nhất là bị người khác tô tô vẽ vẽ trên mặt mình.

Không ngờ sau khi hoàn tất việc trang điểm, các thợ trang điểm nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt của các cô giống như một thiếu nữ đang yêu thầm một chàng trai, ông trời, cô đúng là một phụ nữ có phải không? Ông trời nhất định phải khiến cho các cô gái đều nhìn cô với anh mắt như thế sao?

Một cơn gió đêm thổi qua, thổi vào trong xe, Lãnh Tang Thanh vô thức mà rùng mình, vội vàng đóng cửa sổ lại, cổng chính của biệt thự từ từ mở ra, giống như có một quái thú đang từ từ há miệng, xe chạy tới trước, dừng lại sau đó người tài xế xuống xe mở cửa, cô vô thức mà nuốt nước bọt, làm tăng thêm sự can đảm. Mặc kệ, vừa rồi xảy ra chuyện gì, đã đồng ý với người ta thì nhất định phải làm được!

Lấy lại tinh thần, đi vào biệt thự, khó chịu mà lấy tay kéo kéo chiếc váy, lại bị một âm thanh cứng cáp hù sợ.

"Niếp tiên sinh chờ cô lâu rồi, xin đi theo tôi!"

Lãnh Tang Thanh thực sự bị dọa không ít, nhìn kỹ lại, thiếu chút nữa là thét to rồi.

Đối diện với cô không biết từ lúc nào xuất hiện một lão già, nhìn ông như vệ sĩ, thân thể có chút hơi khom nhưng đã được giấu kín bằng trang phục, dưới ánh trăng, mặt ông lộ vẻ nhợt nhạt, những vết nhăn đều trên cổ, bàn tay nhăn nheo làm động tác mời, cả người giống như là - người gác tháp chuông.

Cô cố kiềm nén suy nghĩ muốn thét chói tai của mình, sợ hãi mà gật đầu, may là lá gan của cô lớn, bằng không nếu đụng phải một người nhát gan nhất định sẽ cho rằng mình gặp ma, không phải bị hù cho khóc cũng sẽ bị ông ta làm cho ngốc luôn.

Lão già thản nhiên nhìn cô một cái, giống như đem cô giữ lại trong tầm mắt, không nói gì thêm, quay lưng dẫn đường...

Dọc đường đi, chỉ có tiếng xào xạc của gió thổi qua lá cây, bước chân của ông lão rất nhẹ, hầu như không nghe thấy tiếng động, dọc theo đường đi cực kì yên tĩnh, cũng không thấy bóng dáng của người hầu nào khác. Lãnh Tang Thanh vô thức mà nắm chặt chiếc váy, nhìn cô đi đến ngày càng gần biệt thự, tâm không khỏi bất an.

Đêm ở biệt thự giữa sườn núi, nam chủ nhân có khuôn mặt đặc biệt anh tuấn, thêm vào một ông lão quái dị, ngẫm lại cảm thấy thật đáng sợ...

Đi một mạch đã đến lầu ba rồi.

Cách bố trí của biệt thự rất kì lạ, hành lang vốn thông suốt nhưng lại giống như thế trận mê cung bát quái.

"Mời vào, Niếp tiên sinh đang chờ cô bên trong." Lão già quái dị đem cô đến trước cửa phòng, ngừng lại, sau khi nói những lời đó, giống như một người thần bí lập tức lui xuống, rời khỏi.

Ngoài hành lang, gần như được bao phủ toàn bộ bằng cửa sổ sát đất, những tấm thủy tinh to lớn độ cao lên tới mười thước rơi thẳng xuống đất, làm cho cảnh đêm bên ngoài càng thêm thần bí.

Lãnh Tang Thanh vẫn cảm thấy nơi này thật u ám, mặc dù cảnh vật xa hoa, cũng khiến cô có chút bất an.

Vươn tay, rốt cục cũng lấy đủ can đảm mà gõ cửa phòng,

"Vào đi!"

Giọng đàn ông trầm thấp vang lên, mà giàu từ tính, khiến cho phụ nữ nghe xong không khỏi hiện lên hình ảnh trong tiểu thuyết.

Cửa phòng mở ra,

Lãnh Tang Thanh chỉ cảm thấy ánh sáng trong căn phòng rất u ám, trong lúc nhất thời đôi mắt không quen với ánh sáng ở đây, bên tai lần thứ hai vang lên âm thanh trầm thấp của người đàn ông,

"Ngồi đi!" Hai chữ ngắn gọn, lại giống như không hờn giận mà rất oai phong, khiến cho Lãnh Tang Thanh không khỏi nghĩ tới đại ca Lãnh Thiên Dục của mình.

Chớp chớp mắt, sau khi cố gắng thích ứng với ánh sáng trong phòng, mới quan sát toàn bộ thiết kế của căn phòng này. Đây rõ ràng là phòng sách, ba mặt tường vốn dĩ là cửa sổ sát đất xa hoa lại được thay thế bằng sách, tấm màn che nhẹ nhàng như vũ nữ xinh đẹp, mà một bên lại là bức tường sách, nối thẳng đến trần nhà, bàn gỗ màu đen lâu năm tản ra một mùi hương thơm dịu, sau bàn là một chiếc ghế da màu đen.

Phòng sách này quá lớn, cô tự nhận thấy mình quen với loại xa hoa ở chỗ này, nhưng không khó nhận ra một loại sợ hãi trước nay chưa từng có.

Giữa ánh sáng mờ mịt, cô cảm thấy trên người mình truyền đến một cảm giác vô cùng nóng, mẫn cảm nhìn lại, ở cách đó không xa chạm phải một đôi mắt sắc bén...

Tim, đột nhiên run rẩy, sau đó là đập thinh thịch.

Trên ghế sô pha đen là Niếp Ngân, ngồi ngay ngắn, bộ âu phục tối màu làm tôn lên vóc dáng cao ráo như những người mẫu phương tây, một chân anh gác lên chân kia, những vòng khói của điếu xì gà càng tôn lên vẻ cương nghị trên khuôn mặt anh, đôi mắt giống như con báo, mặt dù yên lặng nhưng lại toát lên một mùi nguy hiểm...

Trong lòng cô không khỏi cảm thấy lo sợ, rất lâu sau mới đi tới trước mặt anh, chưa nói hai lời, trực tiếp từ trong túi lấy ra tờ giấy, viết lên, sau đó "Ba" một tiếng đặt trước mặt anh,

"Đọc, đây là giấy ghi nợ của tôi, tôi tạm thời vẫn không có tiền, nhưng chỉ cần trong tay tôi có tiền nhất định sẽ trả cho anh, tôi đã kí tên rồi." Cô dè dặt mà nói một hơi.

"Tang Thanh?" Môi Niếp Ngân hơi cong lên, ngón tay thon dài nhẹ nhàng cầm lấy tờ giấy ghi nợ, nhìn thoáng qua, nhẹ nhàng lắc đầu, "Tiểu nha đầu, tôi đưa cô tới đây không phải vì tiền."

Xem ra thời gian gần đây cô ở bên ngoài không nói mình là em gái của Lãnh Thiên Dục.

"Cái gì mà tiểu nha đầu, thật khó nghe, tôi đã tốt nghiệp đại học rồi!" Lãnh Tang Thanh nhíu mày, nghiêm túc mà giới thiệu một chút về tuổi của bản thân, cô không thể đã lớn như vậy  mà còn bị gọi là một tiểu nha đầu, coi như đi vào quán bar, cũng không bị đuổi ra ngoài.

Niếp Ngân buồn cười mà nhíu mi, từ giọng nói lộ ra chút châm biếm, "Quả thực vẫn còn là một nhóc con." Ánh mắt rơi trên cơ thể cô, nhìn chiếc váy vừa đơn giản lại tinh tế, "Sau này đừng mặc đồ của con trai thật giống con nít, như vầy nhìn rất đẹp."