Tất cả
Niềm Vui Lớn

Đan Giai Nguyệt đã yêu đơn phương Mục Thiên Nam suốt 10 năm trời nhưng lại không nói ra vì anh rất ngại. Ngại khi để cho mọi người biết anh dành tình yêu cho một người con trai. Tuy là không nói nhưng không phải là anh không biểu hiện. Có khi anh còn biểu hiện rõ ràng hơn những người đang yêu nhau. Nhưng hắn lại không biết và dường như cũng không muốn biết. Tuy anh biết tình cảm này mang đến cho anh đau thương thầm lặng nhưng anh không từ bỏ được.

  

Thực chất, anh vốn không bao giờ muốn bỏ. Nhưng cái tình yêu này đã có khi nào được nảy mầm đâu mà nói đến chuyện từ bỏ cơ chứ. Sau 10 năm, khi anh sắp quên được hắn thì hắn lại đến hỏi thăm anh và trò chuyện với anh như một người bạn. Nhưng hắn đâu biết được là hắn làm như vậy chỉ khiến anh đau thôi chứ anh có nhận được gì hay khiến anh vui hơn đâu.

  

Và thật không ngờ hắn lại muốn hắn và anh trở thành bạn thân. Thật ra, anh đâu cần làm bạn với hắn. Nhưng anh biết nói thế nào để có thể từ chối được lời mời làm bạn của hắn cơ chứ. Anh biết phải làm thế nào bây giờ cơ chứ. Nên anh đành phải đồng ý làm bạn của hắn. Tuy nhiên khi làm bạn chưa được bao lâu thì hắn lại tỏ tình với anh. Anh vui lắm vì tình yêu đơn phương suốt 10 năm của mình cuối cùng cũng được chấp nhận rồi.


Bình luận truyện